Nhịp sống trẻ

Bộ tộc sống thọ bậc nhất, sở hữu nét đẹp vượt thời gian

Nhiều người cho rằng bộ tộc Hunza có thể đạt đến số tuổi thọ khó tin, đồng thời sở hữu gương mặt trẻ đẹp “vượt thời gian” nhờ chế độ ăn uống hợp lý.

Việc một người đạt qua ngưỡng 100 tuổi là điều khá ít gặp. Tuy nhiên, câu chuyện này vẫn diễn ra như “cơm bữa” với cộng đồng khoảng 87.000 người sống ở vùng núi phía bắc Pakistan. Họ thuộc bộ tộc Hunza, những người được biết đến với tuổi thọ trung bình 120, có thể chạm ngưỡng 160. Ảnh: Roundup.

Theo nhiều nguồn tin, phụ nữ Hunza có thể sinh con ở tuổi 65. Những người này thậm chí còn giữ được nét trẻ trung, xinh đẹp vào những năm cuối đời. Một số tài liệu khẳng định họ là hậu duệ của các binh lính dưới trướng Alexander Đại đế khi ông tới Ấn Độ. Dù vậy, các xét nghiệm DNA vẫn chưa chứng minh được điều này. Cho tới nay, không ít người vẫn đồn tộc Hunza đến từ hành tinh khác. Ảnh: Fengwei, Pinimg.

Những câu chuyện về tộc Hunza đôi khi bị đồn thổi quá mức. Một số thông tin cho rằng người tộc này miễn nhiễm với bệnh tật và 900 năm chưa ghi nhận ca mắc ung thư. Dù vậy, chưa có thông tin chính xác nào cho những lời đồn này. Tuy nhiên, những người từng gặp gỡ tộc Hunza đều khẳng định họ có thể chất khỏe mạnh khác thường. Ảnh: KudaGo.

Robert McCarrison, bác sĩ Scotland, cho biết bí quyết “trường thọ” của người Hunza nằm ở chế độ ăn chay. Các bác sĩ khác đến đây cũng đưa ra những nhận xét tương tự. John Clark, bác sĩ đã dành 20 tháng sống chung cùng người Hunza, tiết lộ sự cô lập cũng giúp bộ tộc này tránh khỏi bệnh tật thông thường. Do địa hình thung lũng Hunza rất hiểm trở, người Hunza ít tiếp xúc với thế giới bên ngoài nên tránh được nhiều bệnh truyền nhiễm. Ảnh: Shutterstock.

Chế độ ăn của người Hunza thực sự không quá lành mạnh như một số người vẫn tưởng. Nhiều thông tin khẳng định tộc Hunza ăn rất ít chất béo. Theo Ancient Pages, người Hunza ăn rất nhiều thực phẩm có chất béo như phô mai, bơ, sữa… Thịt cũng được người Hunza tiêu thụ nhưng chủ yếu vào mùa đông. Nguyên nhân là người Hunza có rất ít nhiên liệu còn việc luộc thịt khá “tốn kém”. Do đó, họ hay ăn thịt vào mùa đông còn ăn chay vào mùa hè. Vì thế, có thể nói, người Hunza khỏe mạnh là do sinh hoạt lành mạnh, không phải chế độ ăn uống. Ảnh: Mark Weins.

Tuy nhiên, chế độ ăn của người Hunza có điểm đáng chú ý. Họ sử dụng rất nhiều mơ, loại thực phẩm giàu Amygdalin, chất có thành phần chống ung thư. Mơ xuất hiện ở khắp nơi. Thậm chí, mức độ kinh tế của người Hunza còn có thể đo bằng số cây mơ họ trồng. Ảnh: Dawn.

Ảnh hưởng địa hình miền núi còn tác động vào nhiều mặt trong cuộc sống của người Hunza. Các ngôi làng gần như bị cô lập nên việc di chuyển gặp không ít khó khăn. Đất nông nghiệp cũng không nằm ngay sát khu dân cư. Do đó, nhiều người thậm chí phải đi bộ 2 giờ để ra đồng. Tờ Very Well Health nhận xét địa hình đã biến người Hunza thậm chí còn mạnh mẽ hơn các Sherpa, người chuyên dẫn đường lên đỉnh Everest. Ảnh: Airizo.

Bí quyết cuối cùng cho cuộc sống “trường thọ” của người Hunza là tiếng cười. Nhiều tài liệu khẳng định họ là những con người vui vẻ nhất thế giới. Chính cảm xúc tích cực đã phần nào giúp tộc Hunza trở nên khỏe mạnh hơn những người khác. Ảnh: Getty.

Theo Ancient Pages, bạn nên tới tận nơi để chứng kiến cuộc sống thật của người Hunza. Họ có thể sống thọ hơn phần đông dân số thế giới nhưng cũng chỉ khoảng 10 năm. Trường hợp người sống tới 120 hay 160 tuổi vẫn còn là dấu hỏi. Bộ tộc này không hề sống trong khung cảnh như vườn địa đàng. Họ vẫn phải chật vật đấu tranh với địa hình khắc nghiệt và nhiễm một số loại bệnh. “Cuộc sống của người Hunza đã bị phóng đại quá mức, giống như cách chúng ta tin vào suối nguồn tươi trẻ”, tờ Ancient Pages bình luận. Ảnh: Getty.

Anh Tú / Tri Thức Trực Tuyến

 

 

Học cách nói lời từ chối cũng là một loại trí tuệ

Trong cuộc đời mình không cần phải lấy lòng ai cả, không học được cách từ chối, đôi khi bạn sẽ phá hủy cuộc sống của chính mình.

Hôm qua có một chị đến nhà chúng tôi ở nhờ. Sáng nay khi chúng tôi đang làm đồ ăn sáng, điện thoại chị rung lên. Chị vừa nhìn điện thoại liền cau mày. Tôi hỏi chị sao thế, chị nói “đồng nghiệp cũ muốn mua nhà, nhắn tin vay mấy chục triệu”.

10 phút sau, người bạn đó gọi điện đến: “Cậu đọc tin nhắn chưa, tớ đang cần dùng gấp, cảm ơn cậu nhé, làm phiền cậu rồi”, còn chụp cả ảnh chứng minh thư để chứng minh mình không phải lừa đảo. Tôi hỏi chị suy nghĩ kỹ chưa? Chị nói: “Chị cảm thấy quan hệ giữa chị và cô ấy không tốt đến mức có thể vay một số tiền lớn đến thế, chị ngay từ đầu đã không muốn cho vay nhưng không biết mở miệng từ chối người ta như thế nào”.

Nhớ lại thời cấp 3, tôi có một cô bạn thân lớp bên, cô ấy yêu thầm lớp trưởng của lớp chúng tôi, thư tình của cô ấy còn do tôi sửa giúp và tự tay đặt trong ngăn bàn của lớp trưởng. Nhưng hai ngày sau vẫn không có bất cứ hồi âm nào, thậm chí trên sân trường lớp trưởng còn chủ động vẫy tay chào hỏi với bạn tôi. Chúng tôi nghĩ có lẽ bức thư bị rơi ở đâu đó, lớp trưởng không đọc được. Bạn tôi vẫn tiếp tục yêu thầm lớp trưởng, cho đến một ngày cô ấy nhịn không được mà đứng trước mặt lớp trưởng tỏ tình, lớp trưởng nói: “Tớ suy nghĩ rồi mới có thể quyết định chúng ta có thể ở bên nhau hay không, bạn rất xinh đẹp và đáng yêu, đây là vinh hạnh của tớ, nhưng tớ vẫn chưa nghĩ được còn đi học thì có nên yêu đương hay không, sợ ảnh hưởng đến việc học”.

Đến năm cuối cấp ba, người lớp trưởng đó lại yêu một cô gái khác, còn người bạn của tôi vẫn thầm yêu anh đến kỳ cuối cấp. Khi cô ấy nhìn thấy lớp trưởng của tôi công khai mối quan hệ yêu đương với cô gái khác đã rất đau lòng, liền hỏi anh ta: “Cậu không phải cảm thấy yêu đương sẽ ảnh hưởng đến học hành sao? Hay là cậu chưa từng thích tôi?”.

Lớp trưởng liền nói: “Xin lỗi, tớ chưa từng thích cậu, nhưng tớ sợ chúng ta đều là bạn học của nhau, nếu tớ từ chối cậu sẽ rất đau lòng”.

Ảnh minh họa: Shutterstock.

Tôi cũng lại đã từng nghe được một câu chuyện như thế này, một cô gái thích một người đàn ông nhưng anh ta đã có vợ rồi, cả hai đều là quản lý của công ty, sớm tối tiếp xúc với nhau. Cô có thể cảm nhận được rằng người đàn ông đó cũng thích cô, có một lần công ty tổ chức tiệc rượu, mọi người đều uống hơi nhiều, người đàn ông đó liền gọi xe, đưa cả hai về nhà. Trên xe, người đàn ông đó nắm lấy tay cô, nhưng cô cũng không rút tay lại, cô ngừng một lúc rồi nói: “Em nghe nói mối quan hệ của anh và vợ cực kỳ xấu, đây là chuyện cả công ty đều biết. Em rất thích anh, cũng cảm nhận được tình cảm và sự quan tâm của anh, nhưng nguyên tắc sống và giới hạn của em là không làm người thứ ba”.

Cô gái rất mạnh dạn hỏi nhưng người đàn ông lại từ chối. Cô gái lại hỏi tiếp: “Vậy em có thể hỏi, anh có thể ly hôn rồi chúng ta ở bên nhau không?”. Người đàn ông suy nghĩ một hồi lâu rồi nói: “Anh không thể ly hôn, vợ anh luôn ở bên anh từ khi anh còn nghèo khó, mặc dù hiện tại bọn anh đã ly thân, không còn tình cảm nhưng vì coi đó là báo đáp cho cô ấy nên anh sẽ không ly hôn”.

Cô gái bình tĩnh rút tay lại và nói: “Biết rồi, vậy đoạn tình cảm này chỉ đến đây thôi”. Người đàn ông cũng lặng lẽ nói: “Em đến nhà rồi, anh không đưa em lên nhà nữa. Em chú ý an toàn nhé, đến nhà thì nhắn tin lên nhóm chung của công ty cho mọi người biết nhé”. Không lâu sau, cô ấy chuyển đến một công ty khác, kết hôn và có một cuộc sống rất hạnh phúc.

Ảnh minh họa: Shutterstock.

Bạn không thể cho người khác kết quả mà họ muốn, thì ngay từ đầu hãy đừng để họ có hy vọng.

Hai người trong câu chuyện trên đã từ chối tất cả những khả năng có thể xảy ra mà đối phương tưởng tượng. Mặc dù cả hai đều thích nhau, nhưng họ biết chuyện đến với nhau là không thể vì thế chỉ đành từ chối lẫn nhau. Trên thế giới có rất nhiều câu chuyện tình yêu cách núi cách biển mà hai người thật may mắn đều là những người thông minh, khi đó câu chuyện sẽ phát triển theo chiều hướng thỏa đáng, nếu không sẽ biến thành câu chuyện ba người đều đau khổ.

Nguyên tắc tự ràng buộc đầu tiên của đời người đó là: Nếu đã đồng ý thì phải dốc toàn lực mà thực hiện, tuyệt đối không được thề thốt một cách tùy tiện. Từng có một câu nói đại ý là: “Đừng ngại từ chối người khác, bởi vì khi người khác đưa ra yêu cầu hoặc thỉnh cầu với bạn, trong lòng họ đã dự trù hai khả năng có thể xảy ra, vì thế bạn đồng ý hay từ chối, đều nằm trong dự tính của đối phương”.

Có lẽ bạn là một người tốt bụng, nhưng từ chối người khác còn hơn là nhận lời mà không làm được càng khiến cho người ta cảm thấy thất vọng.

Hãy học cách nói “không” và phải nói ngay từ đầu khi yêu cầu của người khác chạm đến giới hạn của bạn. Khi bạn cảm thấy mình không muốn làm chuyện này, khi một người tỏ tình với bạn, nhưng bạn không thể đáp lại tình cảm của người ta, nếu bạn quyết định không thể đồng ý thì xin bạn hãy từ chối ngay từ đầu và từ chối một cách cương quyết.

Nếu người chị trong câu chuyện đầu tiên từ chối ngay từ đầu thì đối phương có thể nhanh chóng tìm người khác vay tiền, không làm chậm trễ chuyện của họ. Nếu lớp trưởng trong câu chuyện thứ hai từ chối cô bạn ngay từ đầu thì cô ấy sẽ không phải yêu thầm cậu ấy trong ba năm và nhận phải cái kết đau khổ. Và trong câu chuyện thứ ba, nếu họ không từ chối lẫn nhau thì cả hai có lẽ đã lao vào một câu chuyện tình vụng trộm mà chỉ có hai người họ cảm thấy lãng mạn.

Xin bạn hãy giữ vững nguyên tắc của mình, nó có thể giúp bạn đưa ra rất nhiều quyết định đúng đắn, để tương lai không cảm thấy hối hận. Thêm nữa, cố gắng đừng vay tiền người khác, nếu vay rồi thì đưa ra một cái hạn để trả nợ cho người đó, bởi khi khi đã cho bạn vay tiền, chắc chắn là người đó rất tin tưởng bạn, đừng phụ lòng sự tin tưởng này.

Ngọc Linh
Theo Cmoney

Người mạnh mẽ không chỉ trích, người chỉ trích thì không mạnh mẽ

Trưởng thành là khi không vừa ý vẫn giữ được cách đối đáp duyên dáng.

Khi chỉ trích người khác, thật ra ta đang làm tổn thương chính mình. Trong cuộc sống nhiều người thích đổ lỗi cho người khác, đánh giá người thân, bạn bè, đồng nghiệp, thậm chí là cả những người xa lạ với mình.

Những người không dễ dàng chỉ trích và đánh giá người khác được cho là những người có trí tuệ cảm xúc cao. Ví dụ như biểu tượng nhan sắc của Đài Loan, Lâm Chí Linh, người ta đều cho rằng cô ấy là người có trí tuệ cảm xúc cao, bởi vì cô ấy chăm sóc cảm xúc của tất cả mọi người.

Trong cuộc sống hàng ngày chúng ta có thích chỉ trích người khác không? Quần áo người khác mặc, chuyện hôn nhân của người khác, công việc của người khác, có phải đều là những chủ đề để chúng ta đánh giá? Khi đánh giá và chỉ trích người khác, ta có cảm xúc như thế nào? Bản thân có từng nghĩ đến nếu những lời nói đó là nói về chúng ta thì sẽ như thế nào không? Trả lời những câu hỏi này có thể khiến bạn thận trọng hơn trước khi bắt đầu đánh giá người khác trong những lần sau.

Thái độ đối với người khác quyết định hướng sống của bản thân

Khi bị người thân, bạn bè hoặc thậm chí là những người xa lạ chỉ trích hoặc đánh giá, chúng ta thường nghe thấy những câu nói như: Béo quá, gầy quá, bộ quần áo này không hợp với bạn, bạn quá tình cảm, quá yếu mềm, không biết lập kế hoạch cho cuộc sống của mình… Bạn cảm thấy thế nào khi nghe những lời chỉ trích này? Sau đó bạn có phải sẽ nghĩ trước đây mình cũng từng chỉ trích và đánh giá người khác như thế?

Chúng ta đều biết rằng những người không dễ dàng chỉ trích người khác là những người có trí tuệ cảm xúc cao, giống như Lâm Chí Linh, dù là đi trên sân khấu, quảng bá phim, hay tham gia các show truyền hình, cô ấy đều quan tâm đến cảm xúc của những người xung quanh. Độc lập, dịu dàng, nhưng không mất đi vẻ nữ tính. Bởi vì dáng người cao, khi chụp ảnh cùng người khác, cô sẽ cố gắng làm cho mình không nổi bật hơn họ, khi người dẫn chương trình làm khó cô, cô chỉ nở một nụ cười rồi cho qua, chứ không giao chiến với đối phương. Cô ấy rất ít khi chỉ trích và đánh giá người khác, những biểu hiện này không chỉ là trí tuệ cảm xúc cao mà còn thể hiện sự trưởng thành của một con người.

Người trưởng thành không phải là người không có cảm xúc, mà là người biết làm chủ cảm xúc của mình, biết cách giải quyết mọi việc theo phương thức của người trưởng thành.

Ảnh minh họa: Shutterstock.

Một số người thường hay chỉ trích những người có mối quan hệ thân thiết với mình, ví dụ với người thân, con cái và người bạn đời của mình một cách rất khắc nghiệt khó chịu. Trong công việc phải chịu ấm ức, tức giận và cảm thấy không công bằng, họ liền về nhà đổ lên đầu gia đình mình. Những người như thế luôn tìm thấy lý do để chỉ trích người khác, hơn nữa còn đem sự chỉ trích và đánh giá nói thành vì muốn tốt cho đối phương, trong tâm lý có được một sự đắc ý về mặt đạo đức.

Một người thường hay nhìn vào khuyết điểm của người khác thật ra là do không dám đối diện với bản thân mình

Tôi quen một anh bạn tên là Gary, là một người rất thích đánh giá và bình phẩm về người khác, nhìn thấy người khác lái xe nói người ta lái xe kỹ thuật không tốt, làm ảnh hưởng đến anh ta, đánh giá cháu gái của mình quá béo, nói anh trai mình kết hôn, ly hôn rồi lại kết hôn là một tên ngốc. Không những thế, anh ta còn chỉ trích các thành phố phát triển quá nhanh làm mất di sản văn hóa, chỉ trích bạn gái mình bị bệnh do ăn chay mà không ăn thịt, chỉ trích cô ấy lười biếng, không chịu làm việc nhà khiến cả nhà toàn quần áo bẩn. Tôi quan sát thấy, chỉ cần anh ta không vui, công việc không thuận lợi thì tất cả những người xung quanh anh ta đều là đối tượng để anh ta chỉ trích.

Các nghiên cứu tâm lý học cho thấy, những người dễ dàng chỉ trích hành vi của người khác, là những người luôn có cảm giác thấp kém sâu trong nội tâm mình. Những người này trong quá trình phát triển từ thời niên thiếu đến trưởng thành thường thiếu thốn tình yêu và sự quan tâm, những cảm giác thiếu thốn này tạo thành một lỗ hổng tâm lý. Những ký ức này sản sinh ra một loạt các cảm xúc tiêu cực, trở thành nhận thức về giá trị bản thân, khiến người này cảm thấy bản thân chưa từng được tôn trọng, chưa từng được đối xử một cách ấm áp và chưa từng nhận được sự quan tâm từ những người khác. Khi gặp khó khăn hoặc tâm trạng cảm xúc tồi tệ, họ liền đem những gì bản thân đã trải qua chiếu lên những người xung quanh, đặc biệt là những người thân thiết với mình, cũng không biết cách quan tâm và yêu thương chính bản thân mình.

Ảnh minh họa: Shutterstock.

Khi chúng ta đã quen với việc phán xét người khác, chúng ta không thể khống chế những suy nghĩ và thái độ tiêu cực dành cho cha mẹ, người yêu, bạn đời, bạn bè, anh em, và thậm chí là cả những người xa lạ. Sự chỉ trích và phán xét tạo ra một môi trường tồi tệ cho chính chúng ta. Nếu một người chỉ nhìn thấy những khuyết điểm của người khác, thì trên thực tế, người đó đang không dám đối mặt với chính bản thân mình. Những người như thế này không có cách nào có thể phát huy năng lực của bản thân và khó mà tìm được cho mình một chỗ đứng trong xã hội.

Một người khi muốn chỉ trích và đánh giá người khác trên thực tế là đang muốn tạo cảm giác gần gũi với người đó. Chỉ là họ dùng một phương pháp tiêu cực để biểu đạt mong muốn của mình. Khi có thể kết nối với chính bản thân mình, tìm được lý do mà mình dùng để chỉ trích người khác, thì ta sẽ chấp nhận và đồng hành cùng với bản thân mình, hiểu thế nào là yêu thương bản thân. Từ đó ta có thể kết nối với những sự vật và con người khác, làm những điều mà ta thích, yêu thích những điều ta làm, kết nối mọi thứ bằng tình yêu thương tràn ngập trong trái tim. Như thế, ta sẽ không đặt quá nhiều sự chú ý và hài lòng ở thế giới bên ngoài.

Những người mạnh mẽ thực sự sẽ không dễ dàng chỉ trích người khác

Khi chúng ta càng ngày càng thân thiết với những sự vật và con người xung quanh mình, trái tim ta sẽ càng trở nên mạnh mẽ, đồng thời khiến ta hài lòng với những giá trị của bản thân mình. Những người mạnh mẽ thực sự không dễ dàng chỉ trích và đổ lỗi cho người khác.

Nhìn vào những đứa trẻ chúng ta sẽ thấy, chúng khóc thút thít, tức giận chỉ vì muốn có được những thứ mình muốn hoặc bảo vệ bản thân mình. Khi chúng ta chỉ trích người khác, xin hãy quan sát những phản ứng cảm xúc của chính bản thân mình, sau đó luyện tập bỏ qua cảm xúc của mình để đạt sự hài lòng và tự tôn.

Tiếp theo hãy học cách thể hiện trực tiếp nhu cầu của bạn. Chúng ta thường ngại thể hiện trực tiếp những nhu cầu của mình vì sợ bị từ chối, và sau đó sử dụng các phương pháp hời hợt để né tránh nỗi sợ đó, từ đó có kết quả không mấy tốt đẹp. Ngược lại thể hiện trực tiếp nhu cầu của mình là đối mặt với sự sợ hãi và tiến về phía trước trong sợ hãi là một dấu hiệu của sự trưởng thành. Khi bạn cảm thấy buồn bực và muốn trút giận lên người khác thì cũng lúc là bạn đang lan tỏa những cảm xúc tiêu cực, điều đó làm tổn thương chính bạn và người khác.

Sử dụng phương pháp thích hợp để thể hiện cảm xúc tiêu cực

Thứ nhất, viết ra

Tìm một nơi riêng tư và an toàn để tương tác trực tiếp với cảm xúc của chính mình, dùng cách viết ra tất cả các cảm xúc của mình, viết ra tất cả những gì mà bạn đang suy nghĩ, bao gồm cả trả thù, oán giận, tự chỉ trích, những suy nghĩ chán nản, viết cho đến khi bạn không còn gì để viết thì đốt nó đi.

Thứ hai, vẽ ra

Dùng bất cứ loại bút nào bạn có, vẽ những đường tròn lớn trên giấy, vẽ một cách mạnh mẽ, dồn hết sức lực vào đó, việc làm này giúp bạn giải tỏa những cảm xúc tiêu cực sinh ra từ sự tức giận, giải phóng nỗi buồn và cả sự hận thù, khi bạn đã thấy những cảm xúc tiêu cực biến mất thì hãy đốt tờ giấy đi.

Thứ 3, tập thể dục giảm áp lực

Bạn có thể đi chạy bộ, nhảy hoặc hít một hơi thật sâu, hãy tưởng tượng bạn đang vận động với những phần cảm xúc tiêu cực và từ từ giải tỏa chúng khi bạn dần trở nên kiệt sức vì vận động.

Chúng ta có thể sử dụng những ý tưởng khác nhau để làm dịu và hòa hợp cảm xúc của riêng mình, vì bản thân mình mà tìm một vị trí trong cuộc sống. Đừng dễ dàng chỉ trích và đánh giá người khác, để bản thân trở thành một người trưởng thành và có trí tuệ cảm xúc cao.

 

Mỗi Thánh nhân đều có một quá khứ, mỗi tội đồ đều có một tương lai

Tại một vùng nông thôn nước Mỹ, có hai anh em nhà kia vì quá đói kém, bần cùng đã rủ nhau đi ăn cắp cừu của nông dân trong vùng. Không may hai anh em bị bắt. Dân trong làng đưa ra một hình phạt là khắc lên trán tội nhân hai mẫu tự “ST”, có nghĩa là quân trộm cắp (viết tắt từ chữ stealer).

Không chịu nổi sự nhục nhã này, người anh đã trốn sang một vùng khác sinh sống hòng chôn chặt dĩ vãng. Thế nhưng anh chẳng bao giờ quên được nỗi nhục nhã mỗi khi ai đó hỏi anh về ý nghĩa hai chữ “ST” đáng nguyền rủa này.

Còn người em tiếp tục ở lại làng của mình, cậu tự nhủ: “Mình sẽ sửa lại sai lầm của quá khứ”. Cậu làm việc chăm chỉ, chỉ tập trung vào hiện tại, sẵn sàng giúp đỡ mọi người với tất cả những gì cậu có thể. Chẳng mấy chốc anh đã xây dựng cho mình một sự nghiệp cũng như tiếng thơm là một người nhân hậu, tử tế. Tuy nhiên, cho dẫu thời gian có qua đi, hai ký tự “ST” vẫn còn in dấu trên trán anh.

Ngày kia, có một người hỏi một cụ già trong làng về ý nghĩa hai ký tự này. Cụ già suy nghĩ một hồi rồi trả lời: “Tôi không biết rõ lai lịch của hai chữ viết tắt ấy, nhưng cứ nhìn vào cuộc sống của anh ta, tôi đoán hai chữ đó có nghĩa là Thánh nhân (Saint)”.

Người phương Tây có câu: “Every saint has a past, every sinner has a future” để nói rằng mỗi Thánh nhân đều có một quá khứ, còn mỗi kẻ tội đồ đều có một tương lai.

Đừng dằn vặt về những gì đã qua trong quá khứ vì nó không thể thay đổi. Nhưng tội đồ nào cũng có thể trở thành Thánh nhân nếu biết phản bổn quy chân, không ngừng tu dưỡng bản thân mình trở nên tốt đẹp cao cả.

Bạn không thể thay đổi quá khứ nhưng bạn có thể kiến tạo tương lai.

Học cách tha thứ cho chính mình và cho người khác, bởi vì ai cũng cần có cơ hội để trở nên tốt đẹp hơn chính mình của ngày hôm qua.

Ảnh minh hoạ (nguồn: Unsplash).

Làm thế nào để tìm thấy hạnh phúc?

Hạnh phúc là sự vui vẻ với cuộc sống hiện tại, hài lòng với những gì mình đang có, nhưng để thực hiện được những điều tưởng như đơn giản này lại cần dũng khí và kiên trì.

Để sống hạnh phúc cũng chẳng cần quá nhiều, chỉ cần khỏe mạnh, yêu thương và chân thành là đủ rồi.

Không ai có thể chi phối được cuộc đời bạn, chỉ là có đủ dũng khí để kiên trì đi theo sự lựa chọn của bạn hay không mà thôi.

Truy cầu hạnh phúc thì cần phải nuôi dưỡng thiện lương. Một cái tâm đẹp thì cuộc đời mới đẹp.

Không nên vì sợ bị người ta bắt nạt, ức hiếp liền thu lòng thiện lương của bạn lại. Cũng không nên vì sợ bị người khác làm tổn thương mà bạn trở nên không thiện lương nữa.

Người thiện lương tự mang theo vầng sáng may mắn, dù có bị người lừa, phải chịu thiệt thì Trời sẽ bù đắp, bị người ức hiếp thì sẽ được Trời bảo hộ.

Mỗi người chúng ta ai cũng sống thiện lương, chỉ là có người sau khi trải qua tổn thương rồi thì không dám tiếp tục thiện lương nữa.

Dù cuộc đời có trắc trở, va vấp ra sao, cũng đừng thay đổi thiện lương, bởi vì thiện lương chính là phúc báo, là chỗ dựa vững chắc của bạn. Chỉ cần bạn tiếp tục thiện lương thì nhất định sẽ thu được phúc khí.

Một lòng hướng thiện chính là tích đức. Làm người hành thiện chính là tích phúc. Hành ác mưu mô quỷ quyệt vĩnh viễn chẳng thể đấu nổi Trời. Không từ thủ đoạn vĩnh viễn chẳng thắng nổi thiện.

Người thiện bị người ức hiếp nhưng Trời lại bảo hộ. Người thiện bị người làm tổn thương nhưng Trời lại trợ giúp. Người thiện bị người ta lừa gạt nhưng Trời lại thương.

Thiện lương chính là phúc báo, bạn thiện lương thì con đường phía trước sẽ càng đi càng rộng mở, càng bước càng bằng phẳng.

 

Đạo Trời đãi người cần cù, Đạo Đất đền đáp người thiện lương

Đạo đức phản ánh phong thái xã hội. Người thuận theo đạo đức thì xã hội mới được bền lâu. 

Đạo Trời đền đáp người cần cù

Thế nào là Cần? Quý tiếc thời gian, chịu khổ chịu khó, cẩn thận nghiêm túc là Cần. Người cần cù đại đa số là người có tư tưởng chịu khó, chịu khổ, cố gắng nỗ lực, cho nên họ luôn gắng sức làm tốt công việc.

Tung hoành gia nổi tiếng thời kỳ Chiến Quốc là Tô Tần. Khi còn trẻ Tô Tần muốn thuyết phục vua Tần thực hiện chính sách Liên hoành nên đã 10 lần dâng thư mà không được chấp nhận. Lúc này y phục ông đã rách nát, lộ phí cũng đã tiêu hết, mặt như cành cây khô, đành phải bó chân, đi giày cỏ, cõng thư tịch, gánh hành lý, mang theo nỗi lòng tủi hổ rời khỏi nước Tần.

Về đến nhà, vợ ông cũng chẳng rời khung cửi dệt vải để nghênh đón, chị dâu cũng chẳng nấu cơm cho ông ăn, cha mẹ cũng chẳng đáp lời ông. Nhưng Tô Tần không oán trách người nhà, cũng không thối chí nản lòng. Ông lập tức ra thư án đọc, đến nửa đêm, mệt nhọc buồn ngủ, ông bèn dùng dùi đâm vào bắp đùi để tỉnh táo đọc tiếp, khiến cho máu tươi chảy đầm đìa xuống gót chân.

Sau đó ông lại đi chu du các nước, thuyết phục 6 nước như Triệu, Ngụy, Tề… hợp sức chống Tần. Ông được đeo ấn tướng quốc của 6 nước, trở thành vị tướng quốc của 6 nước, một việc xưa nay chưa từng có.

Đạo Đất đền đáp người thiện lương

Trợ giúp người hành thiện, gặp dữ hóa lành. Thiện lương, làm việc thiện khiến người người nâng cao phẩm hạnh. Bản tính tiên thiên của con người là thiện lương: Nhân chi sơ, tính bản thiện.

Thiện có thiện báo, ác có ác báo. Có câu cổ ngữ: “Họa phúc không có cửa, chỉ do con người tự chiêu mời. Thiện ác có báo ứng, giống như hình với bóng”.

Thời Xuân Thu, Triệu Thuẫn ở Ế Tang thấy một người sắp chết đói, ông bèn vội vàng cho người đó ăn. Người sắp chết đói đó chỉ ăn một nửa rồi cất đi. Triệu Thuẫn hỏi nguyên do, anh ta nói muốn đem nửa phần thức ăn này đem về cho mẹ. Triệu Thuẫn cảm động lòng hiếu thảo của anh ta, bảo rằng cứ ăn hết đi và chuẩn bị thêm một giỏ thức ăn có cả thịt để anh ta đem về cho mẹ.

Sau này Tấn Linh Công đánh giết Triệu Thuẫn. Trong lúc cuộc chiến đang diễn ra ác liệt, Triệu Thuẫn sắp lâm nguy thì một võ sỹ của Tấn Linh Công quay giáo chống lại, cứu thoát Triệu Thuẫn. Sau khi thoát chết, Triệu Thuẫn hỏi viên võ sỹ đó tại sao lại làm như vậy. Anh ta trả lời rằng: “Tôi chính là kẻ suýt chết đói ở Ế Tang năm xưa”.

Ảnh minh họa: Shutterstock.

Đạo con người đền đáp người chân thành

Con người cần phải chân thành bất kể là làm việc cũng như làm người. Trước tiên học làm người, sau đó học làm việc.

Yến Thù là tể tướng và nhà thơ nổi tiếng triều Tống. Khi ở tuổi thiếu niên ông đã được Trương Tri Bạch tiến cử với triều đình với danh tiếng “Thần đồng”. Khi đến cung điện đúng lúc vua đang đích thân ra đề thi tiến sỹ. Vua liền lệnh cho Yến Thù làm bài thi. Yến Thù nhìn đề thi liền nói: “10 ngày trước thần đã làm đề như thế này rồi, có bản thảo ở đây, xin được đổi một đề khác”.

Tống Chân Tông đáng giá cao bài thi của ông, nhưng điều vua đánh giá cao hơn cả là sự thành thật của Yến Thù. Khoa thi đó Yến Thù đỗ Tiến sỹ.

Sau khi Yến Thù vào triều làm quan, đương thời thiên hạ thái bình vô sự nên cho phép bá quan chọn nơi có cảnh đẹp mở tiệc. Khi đó danh sỹ đại phu, triều thần ai nấy đều dự tiệc vui vẻ. Nhưng Yến Thù lại ở nhà cùng với huynh đệ giảng học thi thư.

Một hôm trong cung chọn quan dạy thái tử, hoàng đế chấm Yến Thù và bổ nhiệm ông. Hoàng đế cho rằng: “Gần đây nghe nói các đại thần các quán các đề vui chơi yến tiệc, chỉ có Yến Thù cùng huynh đệ đóng cửa ở nhà đọc sách. Người cẩn thận trung hậu như thế này đúng là người thích hợp có thể dạy thái tử học tập”.

Yến Thù chất phác nói rằng: “Không phải hạ thần không thích vui chơi yến tiệc, chỉ là gia cảnh nghèo không có tiền đi chơi thôi. Nếu thần có tiền cũng sẽ đi yến tiệc, chỉ vì không có tiền nên không bước chân ra khỏi nhà”.

Hoàng thượng thấy vậy càng tán thưởng, càng ngày càng sủng ái. Sau này thái tử đăng cơ, ông được trọng dụng, quan lộ thăng dần đến chức Tể tướng.

Đạo kinh doanh đền đáp người giữ chữ tín

Ở Đông Kinh đời Tống có một quán trà nhỏ, trà cụ trang nhã thanh khiết, làm ăn rất hưng thịnh.

Có nhân sỹ họ Lý cùng bằng hữu uống trà trong quán này, sơ ý để quên túi tiền đựng mấy chục lạng vàng trên bàn rồi ra đi. Mấy năm sau, ông Lý lại đến quán trà này, trong lúc trò chuyện với bằng hữu có kể lại câu chuyện mấy năm trước. Chủ quán nghe thấy lập tức nói chen vào: “Túi tiền mà quan nhân nói đến, thảo dân nhặt được. Nếu ngài nói đúng số lượng thì ngài có thể đem về”.

Ông Lý kinh ngạc phấn khích nói: “Quán nếu thực sự nhặt được thì tôi xin tặng một nửa”.

Chủ quán chỉ cười mà không nói gì. Trong quán có một cái gác nhỏ, chủ quán vịn lan can leo lên. Trong gác nhỏ thấy có một lượng lớn những đồ khách hàng để quên, nào là ô, giày, y phục, đồ sành sứ… Trên mỗi đồ vật đều có mảnh giấy ghi rõ ngày tháng năm, người hình dáng thế nào để quên. Đến góc căn gác, chủ quán lấy một cái túi nhỏ, vẫn còn nguyên như trước.

Chủ quan lấy xuống rồi hỏi ông Lý. Ông Lý nói số lượng và trọng lượng vàng bên trong. Khi mở ra kiểm đếm, quả đúng như vậy. Chủ quán lập tức trả toàn bộ vàng cho chủ nhân. Ông Lý lấy ra một nửa tặng cho người chủ quán quân tử chí thành này. Chủ quán từ chối và nói: “Thảo dân nếu trọng tài khinh nghĩa thì đã cất giấu đi từ lâu rồi”.

Là người kinh doanh, muốn đạt được thành công thì không thể nào không dựa vào sự tín nhiệm và ủng hộ của khách hàng. Những thương nhân thành công trong lịch sử, không ai là không coi chữ tín làm đầu, trung thành trên hết, lấy chữ tín làm cái gốc lập thân. Chữ tín là tài sản vô hình quý giá của thương nhân. Giữa doanh nhân, doanh nghiệp và dân chúng, tuyệt đối không được dùng thủ thuật dối trá, không được làm ăn giả dối, cần phải có “một lời hứa giá ngàn vàng”, lấy chữ tín làm cái gốc lập thân.

Đạo nghề nghiệp đền đáp người tinh thông

Cần cù học tập khổ luyện thì kỹ năng nghề nghiệp mới tinh thông.

Khi Khổng Tử còn trẻ, ông theo vị quan nhạc nước Lỗ là Sư Tương học đàn. Sư Tương nói với Khổng Tử: “Khúc nhạc này trò đã chơi tốt rồi, có thể học sang khúc nhạc mới”.

Khổng Tử nói: “Chưa được, học trò vẫn chưa nắm vững kỹ xảo diễn tấu”.

Ảnh minh họa: Wikipedia.

Sau một thời gian, Sư Tương nói với Khổng Tử rằng: “Bây giờ trò đã nắm vững kỹ xảo diễn tấu khúc nhạc này rồi, có thể học sang khúc nhạc mới”.

Khổng Tử nói: “Học trò vẫn chưa lĩnh hội được ý cảnh của khúc nhạc này”.

Lại sau một khoảng thời gian, Sư Tương nói: “Trò đã lĩnh hội được ý cảnh khúc nhạc này rồi, có thể học sang khúc nhạc mới”.

Khổng Tử lại nói: “Học trò vẫn chưa biết ai là người sáng tác ra khúc nhạc này”.

Cứ như thế, Khổng Tử trước sau vẫn chỉ luyện tập chơi một khúc nhạc. Một hôm Khổng Tử trong khi đang chơi đàn thì trong tâm bỗng có sở ngộ, ông liền đứng lên nhìn về phương xa nói: “Học trò đã biết ai sáng tác khúc nhạc này rồi. Người này da ngăm đen, thân thể cao thanh mảnh, tấm lòng rộng lớn, chí hướng cao xa, ngoài Chu Văn Vương ra thì còn có thể là ai nữa”.

Sư Tương nghe thấy thế vội vàng đứng dậy, vừa thi lễ với Khổng Tử vừa nói: “Trò quả là bậc Thánh nhân. Khúc nhạc này, thầy dạy ta nói cho ta biết là khúc “Văn Vương tháo” (Tiết tháo của Văn Vương) do Chu Văn Vương sáng tác”.

Phép màu của nghị lực: Cô gái mắc chứng tự kỷ trở thành luật sư

Haley Moses, 24 tuổi, là người mắc chứng tự kỷ đầu tiên ở Florida, Hoa Kỳ trở thành luật sư.

Khi lên 3, Moses bị phát hiện bệnh tự kỷ sau khi cha mẹ cô nhận thấy cô gặp khó khăn trong việc giao tiếp bằng lời nói nhưng lại rất xuất sắc với những trò chơi không cần dùng ngôn ngữ. Sau một năm kiểm tra và điều trị, Moses bắt đầu nói được và trở lại lớp học bình thường.

Cuốn tiểu thuyết đầu tiên của cô được viết ở tuổi 15, có tên: “Middle School – The Stuff Nobody Tells You About It: A Teenage Girl With ASD Shares Her First Experiences” (tạm dịch: “Những điều không ai dạy bạn ở trường cấp 2: Một cô gái tuổi teen với chứng rối loạn tự kỷ chia sẻ những kinh nghiệm đầu tiên của mình”) . Cô gái đầy khả năng sáng tạo này cũng có tên trong một cuốn sách tập hợp các bài tiểu luận, là tác giả một cuốn sách khác, các bài phát biểu và tạo ra các tác phẩm nghệ thuật.

Ảnh: Rare.us.

Moses là người hoạt động nhiệt tình vì những người mắc chứng tự kỷ. Bằng tài năng và nỗ lực, cô đã vượt qua khiếm khuyết bản thân. “Tôi được nuôi dưỡng để giúp đỡ những người cần giúp đỡ và giúp đỡ cộng đồng. Để nuôi một đứa trẻ, cần sự chung tay của cả một ngôi làng, thậm chí còn nhiều hơn thế nữa để nuôi một đứa trẻ khuyết tật. Bằng cách chia sẻ câu chuyện của mình, tôi có thể là một phần của ngôi làng đó”, Moses bày tỏ.

Moses quyết định theo đuổi ngành luật tại Đại học Miami với mong muốn cô có thể tạo ra ảnh hưởng trong xã hội và tạo sự khác biệt bằng cách trở thành một luật sư. Cô tốt nghiệp vào tháng 5/2018. Moses trở thành luật sư mắc chứng tự kỷ đầu tiên ở Florida, chuyên về các vấn đề quốc tế và chăm sóc sức khỏe.

Moses hy vọng sẽ truyền cảm hứng cho mọi người bằng thành công của mình và khẳng định rằng, không có gì là không thể. Cô tin những thành công của mình sẽ có ý nghĩa nhất định đối với cuộc đời của người khác.

Moses là một diễn giả truyền cảm hứng và ở tuổi 13, cô lần đầu tiên nói chuyện trước đám đông, bắt đầu với câu chuyện cuộc đời cô.

Câu chuyện của Moses chính là minh chứng sống động rằng, chỉ cần có quyết tâm thì khó khăn nào cũng không thể ngăn cản một người bước tới thành công. Không ai hoàn hảo và không ai hoàn toàn vô dụng, điều quan trọng là bạn có tìm ra và phát huy được năng lực ẩn giấu trong con người mình hay không.

Huyền Thanh

Theo The BL

 

Thiện ác báo ứng là không hề sai chạy, dù bạn có tin hay không

Con người sống ở thế gian, trong vô minh mà tạo rất nhiều nghiệp, hễ tạo nghiệp thì sẽ phải hoàn trả. Dưới đây là ba câu chuyện về nhân quả báo ứng, mong sao sẽ thay một hồi chuông cảnh tỉnh rõ điểm này.

Mẹ con nhà vượn chết thương tâm, cả nhà ác nhân gặp báo ứng

Trước đây có một người vào rừng, nhìn thấy con vượn con liền bắt lấy mang về, vượn mẹ biết được, đã đuổi theo đến tận nhà. Ông ta đắc ý treo vượn con trên cành cây trong sân vườn cho vượn mẹ xem. Vượn mẹ khẩn khoản chắp hai tay hướng về phía kẻ ác nhân, cầu xin ông thả vượn con ra. Ông ta không những không chịu thả, mà lại còn dùng gậy đánh chết vượn con.

Vượn mẹ đau đớn kêu khóc, tung mình nhảy vọt lên cao rồi rơi xuống đất giãy đành đạch một hồi rồi chết. Người đàn ông mổ bụng vượn mẹ ra xem, thấy gan ruột thảy đều đứt đoạn cả. Sau đó chưa đầy nửa năm, cả nhà ông ta đều mắc phải bệnh dịch mà chết.

Thành tâm hối lỗi ăn năn, giải trừ nghiệp chướng

Xưa có một người đàn ông nọ, vợ của ông một lần mang thai sinh được ba cậu con trai. Tuy vậy tuổi đã gần 20 rồi mà cả ba cậu con trai này vẫn chưa biết nói.

Một ngày kia có người ghé thăm nhà ông ta, nhìn thấy ba cậu quý tử đã lớn tuổi như vậy rồi mà vẫn bập bẹ học nói, liền hỏi: “Chuyện này là vì sao?”. Chủ nhân trả lời rằng: “Chúng là con trai của tôi, đều không biết nói chuyện”. Vị khách hỏi: “Ông hãy cố phản tỉnh lại xem, vì sao lại như vậy?”.

Người đàn ông rất kinh ngạc, suy nghĩ một hồi rất lâu mới đáp lại rằng: “Còn nhớ thời tôi còn nhỏ, trên đầu giường có một tổ yến, trong tổ có ba con chim non. Mỗi khi chim mẹ mang thức ăn về chúng đều mở miệng tiếp lấy, ngày nào cũng như vậy. Có một ngày, tôi hiếu kỳ đưa ngón tay vào trong tổ yến, bầy chim thấy vậy tranh nhau mở miệng đón lấy. Thế là tôi liền dùng ba cọng gai tường vi cho vào miệng chúng, kết quả cả ba chú chim con đó đều chết cả. Bây giờ nghĩ lại tôi vẫn cảm thấy hối hận vô cùng”.

Vị khách gật đầu nói: “Thế thì đúng rồi”. Dứt lời, ba cậu con trai của gia chủ đều biết nói. Điều này chứng minh rằng chỉ khi chân thành sám hối tự nội tâm thì mới có thể tiêu trừ tội lỗi, hóa giải nghiệp chướng.

Ảnh minh họa: Youtube.

Tích oán quá lớn, thợ săn phải đền mạng

Vào những năm cuối thời nhà Ngô, có vị thợ săn thường vào rừng săn bắn. Nửa đêm hôm ấy một người vóc dáng cao lớn, mặc bộ đồ màu trắng, thắt chiếc đai lưng cũng màu trắng. Ông ta nói với thợ săn: “Ta có kẻ thù ngày mai sẽ đến quyết trận sống mái. Sau khi ông nhìn thấy, làm ơn hãy giúp ta, ta sẽ hậu tạ ông”.

Thợ săn đáp: “Hiển nhiên tôi sẽ giúp đỡ ông rồi, cớ chi nói đến chuyện báo đáp”. Người kia nói: “Ngày mai sau khi ăn sáng xong, ông hãy đi đến bên con sông. Kẻ thù của ta từ phía bắc đi đến, còn ta sẽ từ phía nam ra nghênh địch. Bên đeo thắt lưng màu trắng là ta, còn bên đeo thắt lưng vàng là kẻ thù của ta”. Người thợ săn nhận lời.

Khi trời vừa tảng sáng, quả nhiên từ phía bắc bờ sông có một luồng âm thanh giống như cuồng phong bão táp, cây cỏ xung quanh đều bị thổi ngã, phía nam bờ sông cũng tương tự như vậy. Đó là hai con rắn lớn dài hơn chục trượng vừa chồm về phía nhau bắt đầu trận quyết chiến. Thấy con rắn có lân màu trắng dần dần đuối sức, người thợ săn liền kéo căng cung tên bắn trúng con rắn có lân màu vàng, khiến nó tức thì ngã xuống.

Chập tối, thợ săn lại nhìn thấy người đàn ông cao lớn ngày trước đến đáp tạ. Ông ta nói: “Ông có thể ở đây săn bắn một năm, sang năm thì đừng đến nữa. Nhất định hãy nhớ lấy lời tôi, nếu tiếp tục thì sẽ có họa lớn ngập đầu”. Thợ săn nói: “Được”, sau đó bèn không săn bắn ở đây nữa.

Ảnh minh họa: Everyeye.

Mấy năm sau, thợ săn đã quên mất những lời căn dặn trước đó, lại đến nơi này săn bắn. Một hôm, ông lại gặp lại người đàn ông đeo thắt lưng màu trắng năm nào. Ông ta buồn bã nói: “Lời tôi nói ông không chịu nghe! Ngày trước ông đã săn bắn chết rất nhiều sinh mạng, oán hận của chúng với ông quá lớn rồi. Bây giờ chúng đều muốn đến báo thù, chỉ là vào lúc nào và ra sao thì tôi không biết được”. Người thợ săn vô cùng sợ hãi, vừa muốn rời đi thì nhìn thấy ba người mặc y phục màu đen đều há to miệng hướng về phía ông đòi mạng.

Xem ra thiện ác báo ứng không phải là vấn đề có tin hay không, mà là một chân lý hết sức thực tại. Con người sống trên đời thì cần hành thiện tích đức, tu dưỡng bản thân, có như vậy mới có thể nhận được phúc báo sau này.

Theo Soundofhope

Thằng bé mồ côi nhặt hoa ngọc lan rụng, gửi tặng “ba người thầy” với cả tấm lòng thành

Gió về chiều mang theo hơi nước phả vào khoảng không vô định, tiết trời se lạnh của mùa đông khiến lòng nó nôn nao khôn tả. Nó nhớ mẹ vô cùng, nhớ quay quắt lòng nó. Chưa bao giờ nó có cái cảm giác là lạ này.

Hôm nay nó đến trường thấy các bạn trong lớp ai cũng mang theo hoa hồng tươi để tặng thầy cô nhân ngày Nhà giáo Việt Nam sắp đến. Nó không có hoa để tặng cô, nép vào một góc phòng nó chăm chú nhìn những bông hoa của bạn mà bất giác mắt nó rưng rưng. Mẹ nó ngày xưa cũng là cô giáo, cũng từng hân hoan trong những ngày kỷ niệm như thế này. Hồi đó nó thường được mẹ chở theo đến trường, nó cầm giúp mẹ những bông hoa mà thầm ao ước sẽ có ngày nó giống mẹ – làm thầy giáo để được nhận hoa.

Tuổi thơ của nó như bao đứa trẻ khác. Cho đến một ngày, cái ngày định mệnh ấy đã cướp mẹ nó đi mất. Khi nó từ trường về mới biết mẹ vừa qua đời sau cơn bệnh nặng. Nó sốc nhưng chẳng rơi một giọt nước mắt nào. Nó trầm hẳn, lặng thinh, ánh mắt vô hồn lặng đau nhìn gương mặt mẹ lần cuối. Nó uất ức trách mẹ sao bỏ nó mà đi, sao chẳng thèm nói gì với nó cả và sao mẹ ác với nó thế. Mẹ là gia tài lớn nhất của nó. Bây giờ không có mẹ nó phải làm sao đây ! Lấy ai san sẻ, bầu bạn cùng nó. Lấy ai để được vòi vĩnh, kể chuyện nọ chuyện kia. Lấy ai đan cho nó chiếc áo len tím mùa đông này nữa, lấy ai may cho nó áo quần đẹp. Hết thật rồi, nó thấy mất tất cả rồi và giờ nó chẳng còn gì nữa. Thế giới như sụt lở dưới chân. Nó lê từng bước nhưng chẳng biết đi đâu về đâu.

Rồi thời gian dần trôi mau, nó sống trong tình yêu thương của người thân, nhất là bố. Với nó, bố chính là kho báu mà ông trời ban cho. Bố còn là thần tượng trong lòng nó. Bố ít nói nhưng rất tâm lý. Bố hiểu nó hơn ai hết. Bố đọc được mọi suy nghĩ của nó. Hai bố con cùng nương tựa vào nhau vượt qua những khó khăn cả về vật chất lẫn tinh thần. Đêm nào cũng vậy, sau khi học bài xong hai bố con cũng thường hay kể về mẹ. Bố tin rằng ở nơi nào đó mẹ vẫn đang theo dõi bố con nó. Những ký ức, những kỷ niệm về mẹ đã giúp nó đứng vững vàng hơn. So với các bạn cùng trang lứa, nó già trước tuổi, nó suy nghĩ chín chắn hơn, có vẻ dày dạn kinh nghiệm sống hơn.

Lại một lần nữa, tạo hóa trêu số phận nó, cướp luôn kho báu mà bấy lâu nay nó ngưỡng mộ, tôn thờ. Nỗi đau đè lên nỗi đau, mất mát chồng lên mất mát. Nuốt lệ ngược vào trong, nó lủi thủi, nó trơ trọi, nó bơ vơ. Nó trở thành trẻ mồ côi. Rồi từ đây không ai tập xe đạp cho nó, không ai dạy nó bơi, không ai dạy nó học Anh văn nữa rồi. Hình bóng người đứng ở cửa chờ đợi nó mỗi khi tan trường cũng không còn nữa. Chỗ ấy bây giờ người ta trồng một cây ngọc lan đã đến độ đơm hoa lần đầu. Bao giờ tan trường, nó cũng tranh thủ nán lại nơi ấy vài phút, có khi thơ thẩn người đến vài chục phút để hít thở, để trầm tư. Để thầm thì rằng hôm nay con được 10 điểm môn Anh văn, rằng cô giáo khen con nói tiếng Anh rất tốt. Còn nữa, con vừa thi học sinh cấp thị xã về đấy, con đạt giải Nhất rồi, giấy khen mà thầy hiệu trưởng mới trao cho con sáng nay trong giờ chào cờ trước toàn trường ấy, con cảm thấy hạnh phúc lắm.

Ảnh minh họa: Pixabay.

Mùi hương ngọc lan tỏa đều, lẩn quất vào không khí, bám đầy trên vai nó, luồn vào tóc nó. Nó không quên cúi xuống, nhặt những bông hoa trên mặt đất mang về phơi khô. Góc học tập của nó lúc nào cũng thoang thoảng hương ngọc lan. Nó yên tâm rồi. Cả bố và mẹ dường như đang ở cạnh nó, nhắc nhở nó, yêu thương và chăm sóc nó như ngày xưa. Cứ vậy mà nó lớn khôn nên người.

Bây giờ nó đã là học sinh cấp hai, biết tự mình chăm lo cho bản thân. Bốn mùa, xuân – hạ – thu – đông, dù mưa hay nắng nó vẫn một mình cất bước trên lối mòn. Căn nhà cũ nát của nó vắng vẻ lắm. Sáng nó đến lớp, chiều về phụ việc ở quán cơm. Hết việc thì đi nhặt ve chai ở các quán nhậu hoặc ở bãi rác công cộng. Tiền dành dụm được không đủ cơm gạo cá mắm hàng ngày. Rồi còn tiền sách vở, áo quần và các khoản học phí nữa. Nó nghĩ chắc phải bỏ học thôi. Tiếc lắm nhưng biết làm sao được, lo cái ăn còn chưa đủ nói gì đến việc học. Ước mơ năm xưa có lẽ chôn vùi theo năm tháng. Nó quyết định không đến lớp nữa. Một ngày, hai ngày, ba ngày… nó thường gặp bạn để hỏi chuyện trên lớp. Bạn nó bảo đi học lại, nó lắc đầu cười không ra tiếng.

Ngờ đâu cô giáo lặn lội đến nhà nó trong đêm. Cô khuyên nó ra lớp. Cô bảo hãy cứ đi học rồi mọi việc cô sẽ tính tiếp. Nó cảm động trước tình cảm nồng hậu của cô, đêm đó nó trăn trở không sao ngủ được. Sáng ra nó quyết định ôm cặp đến lớp. Thế là nó đi học lại. Cô làm cho nó hồ sơ miễn học phí, hồ sơ miễn bảo hiểm thân thể. Cô đưa đơn để nhà trường xét cấp cho nó một bộ đồng phục thể dục. Cô cho nó mấy quyển sách… Thế là cơ hội tiếp tục được ấp ủ ước mơ của nó đã xuất hiện. Có hôm nó trốn học mấy ngày để đi làm. Hôm sau đến lớp nó bị cô mắng: “Sao con không nghĩ cho tương lai của mình, hoàn cảnh đã thế thì phải cố gắng nhiều hơn chứ. Con làm cô thất vọng quá”.

Nó cúi gằm xuống bàn. Nó thấy có lỗi với cô giáo. Nó phụ công cô đã vì nó bấy lâu nay. Nó cũng biết cô buồn nó lắm nhưng nói gì bây giờ… Sau khi tan học, nó ngồi lại trong lớp, lấy ra tờ giấy, nắn nót viết thư cho cô giáo: “Thưa cô, không phải con trở nên hư hỏng đâu, mà tại con cần tiền để mua thức ăn nên con đi làm thêm… Lần sau con sẽ không trốn học nữa, con hứa đấy! Cô ơi, hôm qua cậu mợ con đã sang đón con về ở với cậu mợ rồi. Cậu bảo cứ đi học đi, học cho giỏi còn những việc khác để cậu lo. Từ nay con không ở một mình nữa và cũng không đi làm thêm nữa. Con sẽ cố gắng chép lại bài đầy đủ và sẽ học chăm chỉ hơn…”.

Ngoài trời lất phất mưa, bàn tay bé nhỏ của nó run run gấp tờ giấy làm tư và luồn vào đó một bông hoa ngọc lan mà nó hái sáng nay. Bức thư thơm mùi hương ngọc lan. Nó vội chạy ra nhà xe, bẽn lẽn đưa lá thư cho cô giáo. Xong nó bỏ chạy thật nhanh ra khỏi cổng. Cô giáo nhìn theo cái dáng bé nhỏ của nó rồi sực nhớ đến tờ giấy, cô vội vàng mở ra. Hương ngọc lan thơm ngan ngát. Cô đưa mắt trên từng dòng chữ thân quen của cậu học trò mà cô đặc biệt dành nhiều tình cảm nhất. Cô đọc đi đọc lại nhiều lần, định thần một chút, gương mặt cô rạng rỡ. Cô vui vì học trò ngoan, vui vì trò đã có một gia đình, một mái ấm mới và cô vui vì cậu bé mồ côi đã trưởng thành hơn nhiều rồi. Bỗng dưng cô thấy khóe mắt mình ươn ướt, sống mũi cay cay. Cô cố hít thở sâu hơn để cảm nhận cho hết hương hoa ngọc lan còn vương lại trên thư. Một chút ân hận tự trách sao chưa tìm hiểu đầu đuôi đã vội trách mắng trò trước lớp. Hẳn đã chạm vào nỗi đau, chạm vào vết thương lòng của trò mất rồi. Như để bù đắp cho học trò, ngày hôm sau cô đến lớp sớm, cô gọi cậu bé ra, xoa đầu và bảo: “Con hãy cố gắng lên nhé, cô sẽ luôn ở bên con”.

Riêng thằng bé mồ côi, nó thấy sung sướng đến độ như quả tim muốn vỡ òa ra. Nó thấy ấm áp vô cùng. Lòng nó lâng lâng hạnh phúc. Nó bước vào lớp học, nụ cười rạng rỡ trên môi. Nó thấy các bạn ai cũng đáng yêu, thấy phòng học của lớp nó hôm nay sáng đẹp lạ thường. Thấy các thầy cô giáo mến thương làm sao. Nó bắt đầu hành trình mới mẻ ước mơ làm thầy giáo sẽ theo nó cho đến khi thành hiện thực mới thôi. Nó lại miên man nhớ ba mẹ nó.

Hôm nay nó đi học sớm để nhặt hoa ngọc lan đêm qua rụng vẫn còn nằm trên thảm cỏ ướt sương. Nó cẩn thận gói hoa vào chiếc khăn giấy và đặt lên bàn, bên trong là lời chúc nồng nàn nhất nó dành tặng cho cô giáo. Số hoa còn lại nó mang về tặng người nơi chân trời góc bể với tất cả lòng thành kính, thương yêu.

Cô Huỳnh Xuân Thư

(Giáo viên THCS Tô Hiến Thành, Dục Mỹ – Ninh Hòa – Khánh Hòa)

Tiêu đề do ĐKN đặt. Độc giả có thể đọc bài gốc tại đây.

Bài học cổ tích: Người chính trực thì không sợ tà ma quấy nhiễu

Người xưa có câu: “Nhất chính áp bách tà” – một niệm chân chính sẽ trấn áp trăm điều tà ác. Mọi thị phi ân oán đều có nguyên nhân, chỉ có thiện niệm và thiện tâm mới có thể hoá giải được những ác duyên đã kết.

Ngày xưa có một gia đình giàu có. Nhà ấy ruộng trên ao dưới, trâu bò đầy chuồng, gà vịt đầy sân, gia súc nhiều không sao đếm xuể. Trong số ấy có một con gà trống rất đẹp mã. Ngày nào cũng vậy, từ sớm tinh mơ nó đã dõng dạc cất tiếng gáy báo thức. Tiếng gáy rất to, vang vọng khắp làng trên xóm dưới. Một hôm gà trống mải mê kiếm ăn nên bị lạc vào luỹ tre rậm rạp, không tìm được lối ra.

Con gà bị mắc kẹt trong luỹ tre suốt một thời gian dài, cuối cùng biến thành tinh. Yêu tinh gà hay biến hoá để trêu đùa mọi người và gây ra bao rắc rối phiền toái. Nó còn hận ông chủ vì thấy mất con gà quý mà không chịu đi tìm khiến nó không thể siêu thoát, vậy nên nó thường hiện về phá phách, huỷ hoại tài sản của ông ta. Ông chủ không làm cách nào trị được yêu tinh, cuối cùng đành phải khăn gói đi tìm pháp sư về để trừ khử nó.

Vị pháp sư hết cúng bái rồi lại bùa chú suốt mấy ngày liền, nhưng vẫn không diệt trừ được yêu tinh gà. Ban ngày nó im hơi lặng tiếng, nhưng cứ đêm đến nó hoá phép khiến cả bờ tre ngả nghiêng kêu ken két đến rợn người, rồi nó vào nhà quấy phá không cho ông bà chủ và các vị pháp sư được yên. Vị pháp sư bắt quyết trừ tà thì nó cười khành khạch bỏ đi, để lại một cái chuông, một cái mõ và một cục bướu to tướng trên đầu pháp sư. Vị pháp sư đành phải lắc đầu chịu thua.

Ông chủ lại lặn lội đi tìm những vị pháp sư cao tay khác, nhưng họ đều thất bại, không ai trị nổi yêu tinh gà.

Một hôm có anh học trò lỡ đường ghé vào xin ngủ nhờ. Anh ngạc nhiên thấy cảnh nhà tan hoang, còn ông chủ thì ngồi bó gối rầu rĩ. Anh hỏi căn nguyên, ông chủ buồn bã kể lại mọi chuyện, rồi ông khóc lóc nói rằng: “Chỉ vì con yêu tinh này mà cơ nghiệp của tôi đổ xuống sông xuống biển”.

Anh học trò an ủi ông và bảo: “Tôi sẽ cố đem chút tài hèn sức mọn của mình để giúp ông. Ông hãy dọn dẹp nhà cửa gọn gàng, còn chút của cải nào thì hãy chuyển đi nơi khác. Trong mấy ngày tới, tôi sẽ không bước chân ra khỏi nhà. Ông nhớ chuẩn bị đèn dầu đầy đủ cho tôi và ngày hai bữa xới cho tôi vài bát cơm!”.

Từ hôm ấy, suốt ngày suốt đêm anh học trò miệt mài ngồi học, không rời khỏi ngôi nhà một bước nào, nhưng vẫn chưa thấy yêu ma. Mãi tới đêm thứ ba nó mới xuất hiện. Nó đứng ở đầu nhà đập cánh phành phạch rồi gào rú ghê rợn. Anh học trò vẫn điềm nhiên như không có chuyện gì xảy ra.

Ảnh minh họa: Nghiencuulichsu.

Con yêu tinh bực quá xông vào nhà thổi tắt đèn, anh học trò bình thản châm đèn lên và tiếp tục đọc sách. Yêu tinh lại biến thành hình thù quái dị, leo lên mái nhà dỡ ngói, thò cổ xuống doạ nạt… Nó làm đủ mọi trò nhưng anh vẫn không thèm để ý đến, đã thế anh còn vừa đọc sách vừa vỗ đùi cười ha hả ra chiều rất đắc ý.

Yêu tinh hậm hực lắm. Nó xoay mấy vòng hoá thành một con rắn to, cuộn tròn ở trên giường anh học trò. Rắn vươn cổ phun phì phì dữ tợn, nhưng anh học trò làm ra vẻ không hề nhận ra. Anh còn đứng dậy đi vòng quanh phòng như người đi dạo, mắt không rời khỏi cuốn sách.

Thấy vẫn không làm gì được anh học trò, yêu tinh vận hết công lực biến thành một cô gái đẹp, lả lơi, quấn quýt bên anh. Anh học trò khi ấy mới quay phắt lại tóm chặt tay con yêu tinh bảo rằng: “Ta là người ngay thẳng, sợ gì đám yêu ma nhà ngươi? Mau hiện nguyên hình kẻo ta thiêu cháy ngươi thành tro bây giờ!”.

Quả nhiên chỉ trong chớp mắt, yêu tinh hiện nguyên hình. Anh học trò nói tiếp: “Ngươi muốn gì thì nói ra xem ta có giúp được không! Cớ gì mà cứ quấy phá, tác oai tác quái? Ngươi cứ làm điều ác thế này thì sẽ có ngày bị trời tru đất diệt đấy!”.

Yêu tinh gầm gừ: “Anh quả là người cứng bóng vía, không sợ gì ma quỷ. Nhưng học trò như anh chân yếu tay mềm, nghèo rớt mồng tơi thì giúp sao nổi ta mà sao dám mạnh miệng thế?”.

Anh học trò cười mà rằng: “Có trời chứng giám, ta sẽ hết lòng giúp ngươi”.

Yêu tinh gà khi ấy mới nói: “Tôi vốn là một con gà trống, dãi nắng dầm mưa lâu năm mới thành ra thế này. Tôi đã chờ đợi ông chủ đến cứu, nhưng ông ấy không hề đoái hoài gì tới tôi, vì thế tôi hận ông ấy và quậy phá cho hả dạ. Xin anh giúp tôi thoát khỏi cảnh này. Nếu được siêu thoát, tôi sẽ không gây phiền toái gì nữa”.

Tranh vẽ gà trống (ảnh: Tranhtheuthienphung).

Rồi yêu tinh gà dẫn anh học trò ra luỹ tre và chỉ cho anh chỗ nó bị mắc kẹt khi xưa. Anh học trò chưa kịp nói gì thì một luồng gió lạnh buốt thổi tới, luỹ tre rậm rạp đầy gai góc xào xạc, lá tre rụng rào rào và yêu tinh biến mất.

Anh học trò kể cho chủ nhà biết mọi việc. Ngay hôm sau, ông chủ cho người chặt hết bụi tre, phát hiện xác một con gà trống vẫn còn nguyên vẹn ở đó. Nhưng trông nó rất kỳ lạ bởi phần đầu và phần đuôi to lớn khác thường.

Xóm làng biết chuyện, kéo đến xem rất đông. Người ta xôn xao bàn tán rằng: “Thì ra loài vật cũng có tình cảm như con người, không thể đối xử vô tình tệ bạc với chúng được”.

Anh học trò bảo mọi người chất củi hoả táng con gà cho nó được siêu thoát, đầu thai vào kiếp khác tốt đẹp hơn. Dân làng trầm trồ khen anh học rộng tài cao, chỉ đọc sách thánh hiền mà hoá giải được ác duyên giữa ông chủ nhà và con gà tinh.

Anh chỉ khiêm tốn và bảo mọi người rằng: “Sống ở trên đời, con người là tài giỏi nhất, chỉ cần theo sách thánh hiền, sống cho chính trực thì có thể quy phục được ma quỷ quấy nhiễu”.

Ngày nay, khi gặp chuyện xui xẻo hay lúc hoạn nạn, rất nhiều người bỏ tiền bỏ của xin dâng sao giải hạn, xua đuổi tà ma để cầu được tai qua nạn khỏi. Nhưng ngẫm ra, cúng bái nhiều đến mấy mà không chú trọng tu dưỡng đạo đức thì cũng vô dụng mà thôi.

Anh học trò vì sao chỉ đọc sách thánh hiền mà lại trị được tà ma, còn hoá giải được oán duyên, giúp sinh mệnh cải tà quy chính? Người xưa giảng rằng: Đọc sách thánh hiền thì tâm hồn sẽ được dung dưỡng bởi những tư tưởng cao đẹp, ngay chính, trên thân thể sẽ toả ánh hào quang khiến ma quỷ nể sợ. Trong tâm tràn đầy thiện niệm sẽ có thể cảm hoá lòng người, những tư tưởng xấu cũng theo đó mà tan đi, hoá giải được mọi thị phi ân oán.

Phụ nữ sinh ra trong 4 ngày này thường có nhiều phúc khí, vận may

Người ta thường nói, phụ nữ chỉ cần lấy được một người chồng tốt thì sẽ có tất cả trong tay. Nhưng đôi khi chính những người phụ nữ lại thắc mắc hơn ai hết rằng liệu bản thân mình có được hưởng phúc khí to lớn ấy không? Trên thực tế, ngay từ ngày sinh, chúng ta cũng có thể đoán được ít nhiều vận mệnh của một người. 

Trí tuệ cổ nhân về tử vi, lịch pháp, tướng mệnh ngày nay đã được chứng thực là những kiến thức khoa học, không còn bị đánh đồng với cái gọi là “mê tín dị đoan”. Người xưa quả thực có thể đoán biết vận mệnh của một cá nhân chỉ từ ngày sinh tháng đẻ hoặc những nét tướng hình thể hiện ra bên ngoài của họ. Bạn đọc thân mến, dưới đây là một số điều tương tự như vậy, nếu không tin thì bạn cũng hãy tạm coi như là một chút kiến thức tham khảo, giải trí bên ngoài.

Nói thêm một chút về khái niệm “Hoàng lịch”. Lịch pháp cổ đại Trung Hoa khởi nguồn từ thời trị vì của Hiên Viên Hoàng Đế, nên gọi là “Hoàng lịch”. Hoàng lịch là lịch pháp chính thống, được rất nhiều quốc gia cổ ở phương Đông áp dụng. Sau này, lịch này được gọi chệch đi là “Âm lịch” nhưng thực tế nó là sự kết hợp của cả Âm lịch và Dương lịch, có tính cân bằng Âm Dương rất cao. Vào thập kỷ 70, ở Trung Quốc, do ảnh hưởng của Cách mạng văn hóa và phong trào “Phá tứ cựu”, người ta gọi Hoàng lịch thành “Nông lịch”, coi lịch pháp truyền thống như là một công cụ phục vụ nông nghiệp.

Có nhiều yếu tố đã chỉ ra rằng, phụ nữ nếu sinh vào một trong 4 ngày Hoàng lịch này thì cả đời có phúc khí, gặp nhiều may mắn.

Sinh vào ngày mùng 1 Hoàng lịch

Những người phụ nữ sinh vào ngày mùng 1 Hoàng lịch, thuộc hành Mộc, khí Dương trong Ngũ hành, có số cực kỳ may mắn. Ngay từ khi sinh ra, họ gần như đã có được giàu sang, hạnh phúc. Tính cách của những người này cũng khá ổn định, có khí chất lại có diện mạo xinh đẹp, là người thường gặp được những điều tốt lành. Nhưng có một điểm trừ nho nhỏ: những cô gái sinh ra vào ngày mùng 1 thì nhân duyên thường đến muộn. Vì thuộc khí Dương nên họ là người có tính cách mạnh mẽ, rắn rỏi, có thể phát triển sự nghiệp riêng của mình, đôi khi thậm chí ít quan tâm đến nhân duyên.

Sinh vào ngày mùng 7 Hoàng lịch

Những người sinh vào ngày mùng 7 Hoàng lịch thường sống rất lạc quan, luôn điềm tĩnh và lúc nào cũng nở nụ cười. Đó cũng là những người lương thiện và gặp nhiều may mắn trong đời. Bởi ngày mùng 7 trong Ngũ hành là ngày thuộc về Kim nên những người này cũng có cung về tài lộc. Đôi khi họ cũng sẽ phải chịu khổ nhưng phúc khí cuối cùng cũng sẽ đến. Những người phụ nữ sinh vào ngày mùng 7, tài vận cả đời đều rất tốt, nhân duyên đẹp, có thể gặp được người chồng luôn trân trọng mình, cũng có thể sinh ra những đứa con ưu tú.

Ảnh: Lovepik.

Sinh vào ngày 19 Hoàng lịch

Đây là những người có cả trí tuệ và lòng nhân ái, diện mạo xinh đẹp, càng là người có khí chất, gặp được nhiều cơ hội tốt trong đời. Vì thế, tài vận và sự nghiệp của họ đều khá hanh thông, lúc nào cũng được quý nhân phù trợ. Họ cũng là những người phụ nữ sống rất lạc quan, luôn giữ được thái độ tích cực với cuộc sống. Bởi thế họ không dễ già đi, tài vận tăng thêm theo thời gian, sinh ra đã được Trời định một đời phú quý, bình an, hạnh phúc viên mãn.

Sinh vào ngày 25 Hoàng lịch

Người sinh vào ngày 25 Hoàng lịch, thuộc hành Thổ, có thể hóa giải vạn tai ương, sinh ra vạn phúc khí. Khi còn nhỏ, họ có thể gặp phải những vất vả, cực khổ nhưng khi đã trưởng thành rồi thì cả đời bình an, gặp được mối nhân duyên tốt, còn có số vượng phu.


Theo Secretchina

Đọc nhiều

Sự thật NGƯỜI TÍNH không bằng TRỜI TÍNH số phận đã an bài

Sự thật NGƯỜI TÍNH không bằng TRỜI TÍNH số phận đã an bài. Trong kiếp nhân sinh này, mỗi người đều có sự lựa...

Có gì ở bệnh viện đa khoa quốc tế hơn 20.000 m2 mới khai...

Vừa qua, tại Hà Nội có thêm một bệnh viện đa khoa quốc tế hiện đại đi vào hoạt động. Chỉ sau một thời...

Cập nhật dịch COVID-19 sáng 2/3: Số người tử vong trên thế giới tăng...

Ủy ban Y tế Quốc gia Trung Quốc (NHC) hôm nay (2/3) thông báo có thêm 42 ca tử vong vì COVID-19 trong ngày...

Mặc tin đồn hẹn hò ‘bủa vây’, Bích Phương diện đồ gợi cảm dự...

Bích Phương vô cùng quyến rũ trong tiệc sinh nhật của "soái ca" Đăng Khoa. Lẻ bóng “lâu năm”, dường như các fan hâm mộ...