Văn hoá tâm linh

Mối quan hệ giữa nhân tính và thần tính của người nghệ sĩ trong sự sáng tạo nghệ thuật

Các triều đại và các quốc gia cổ xưa được nhớ đến vì những kỳ công vĩ đại của họ trong nghệ thuật. Giáo sư Zhang Kunlun cho biết, điều này có được bởi nghệ thuật cổ đại đã thấm nhuần trong đó sự tôn kính đối với Thần, Phật, từ phẩm chất xuất phát từ tâm hồn người nghệ sĩ sáng tác.

Nếu một nghệ sĩ có những suy nghĩ rất trong sáng, họ có thể tạo ra một tác phẩm hay và có tác động tốt đến mọi người”, ông Zhang nói. “Nhưng ngày nay nghệ thuật đã bị lạc lối”. Zhang là một trong những nhà điêu khắc hoàn hảo nhất Trung Quốc đương đại. Ông từng là giám đốc của Viện Điêu khắc thuộc Viện Nghệ thuật Sơn Đông, chuyên về tranh sơn dầu và hội họa Trung Hoa, cũng như điêu khắc.

Giáo sư Zhang Kunlun chia sẻ trí huệ của mình về mối quan hệ giữa nghệ sĩ và tâm linh. (Ảnh: Seth Holehouse / The Epoch Times)

Tầm nhìn của ông là khơi dậy lại sự thuần khiết mà là nguyên nhân chính khiến cho tài năng của các nghệ sĩ trong quá khứ phát triển nở rộ trong bộ môn nghệ thuật của họ.

“Các tác phẩm nghệ thuật có ảnh hưởng rất lớn đến nhân loại, và đối với cả cá nhân con người”, ông Zhang nói. “Nghệ thuật chính là tấm gương phản chiếu một xã hội, trong khi đó đạo đức là một chiếc la bàn để định hướng. Đạo đức của con người cũng có thể ảnh hưởng đến sự sáng tạo nghệ thuật”.

Giáo sư Zhang Kunlun giới thiệu tranh truyền thống Trung Hoa với bạn bè quốc tế trong một cuộc triển lãm. (Ảnh: minghui.org)

Nghệ thuật cần phải có quy luật và sự cân bằng của nó, có tỷ lệ phù hợp và cấu trúc tốt của cơ thể con người, và nó phải đẹp”, ông nói. “Nghệ thuật đích thực trước hết phải dựa trên một khái niệm tốt. Kỹ thuật thượng thừa đi theo sau, và bố cục tốt để hoàn thiện các yêu cầu cơ bản”.

Nhiều khái niệm được chọn ở các tác phẩm nghệ thuật cổ đại được dựa trên các cảnh tượng về Thần và Phật, trong khi sự tôn kính của các nghệ sĩ đối với vị thần của họ chính là động lực cho sự hoàn hảo của tác phẩm.

.Tác phẩm “Bức tường đỏ” của giáo sư Kunlun Zhang (Ảnh: artmajeur.com)

Tác phẩm “Bức tường đỏ” ghi lại trải nghiệm cá nhân và sự giằng xé nội tâm của nghệ sĩ, giáo sư Kunlun Zhang khi bị cầm tù, trải qua sự tra tấn về thể xác và tinh thần, bao gồm cả bị tẩy não. Hai ký tự tiếng Trung màu trắng có nghĩa là “bức hại”, viết trên bức tường màu đỏ, tượng trưng cho cuộc đàn áp Pháp Luân Công đang diễn ra ở Trung Quốc, biến nước này thành một nhà tù lớn. Vết nứt trên đỉnh tường chỉ ra rằng, nó dường như bất khả chiến bại, nhưng sự sụp đổ của nó đã bắt đầu.

Các tác phẩm nghệ thuật luôn toát lên ý nghĩa đằng sau chúng, Zhang nói: “Nhiều người không còn tin rằng những điều xấu sẽ tạo ra các kết quả xấu, còn những điều tốt đẹp sẽ tạo ra kết quả tốt đẹp”, ông nói. “Điều đó cũng đúng với nghệ thuật. Hiện nay mọi người không tin rằng có Thần và Phật tồn tại, vì vậy họ đã sáng tác bất cứ điều gì họ muốn”.

Gần 5 thế kỷ trước, Michelangelo đã dành cả đời ông để tạo ra những kiệt tác trong đó thể hiện niềm tin của mình vào Thiên Chúa. Mỗi nét vẽ dường như mang theo sự tôn trọng và khao khát thế giới thiên đàng của ông. Mỗi nét vẽ đều nhấn mạnh một tâm trí thánh thiện và thuần khiết, từ bỏ các chấp trước ràng buộc trần tục.

Bức “Chúa trời tạo ra Adam” do Michelangelo vẽ trên trần nhà nguyện Sistine (Ảnh: Wikipedia)

Các nhà sư cũng thường dành cả đời để tạo ra các tác phẩm nghệ thuật kết nối họ với thần thánh, thể hiện sự tận tâm hoàn toàn đối với những khung cảnh thiên đường mà họ đang tạo ra. Zhang cũng làm như vậy với Pháp Luân Đại Pháp, một môn tu luyện cổ xưa của Phật gia mang lại cho ông trí tuệ bay bổng để làm sống lại cách thức làm nghệ thuật của người xưa trong thế giới hiện đại.

Giáo sư Kunlun Zhang với bức tranh “Bức tường đỏ” (Ảnh: Ximing/ The Epoch Times)

Xã hội loài người định ra các tiêu chuẩn, nhưng vũ trụ cũng có tiêu chuẩn riêng của nó áp đặt lên con người”, ông nói. “Ở đây tôi muốn giúp bảo tồn và thúc đẩy phần tốt nhất của nền văn minh nhân loại mà hòa hợp với vũ trụ – nghệ thuật thuần chính”.

Giáo sư Zhang Kunlun trong cuộc đời mình đã nhận được nhiều giải thưởng và tham gia nhiều triển lãm ở Trung Quốc và trên thế giới. Ông và các tác phẩm của ông được giới thiệu trong cuốn “Ai là ai trong thế giới này”, “Bách khoa toàn thư về các tác phẩm sưu tầm xuất sắc của điêu khắc thế giới từ Trung Quốc”, cùng nhiều ấn phẩm khác.

Theo theepochtimes.com

Hòa Bình biên dịch

 

 

Vật lý lượng tử phát hiện ra “cõi bên dưới”, hi vọng tìm thấy sự tồn tại của linh hồn

Trong khi nhiều nhà khoa học củng cố niềm tin của họ vào học thuyết duy vật và phủ nhận sự tồn tại của thế giới tâm linh, Thần Phật, linh hồn, thì lại có rất nhiều nhà khoa học khác không ngần ngại khi bị nói là mê tín, đã tìm hiểu và chứng minh thế giới vô hình có tồn tại.

Khi khoa học hiện đại khám phá ra điều kỳ diệu của vật lý nguyên tử và vật lý lượng tử, giúp con người “thấy” được những hiện tượng hay sự vật chưa từng thấy bằng mắt thường trước đó, nhiều người đã tự hỏi linh hồn có thực sự tồn tại hay không và có khi nào quan điểm duy vật về vũ trụ là sai lầm. Thế kỷ 21 với sự ra đời của vật lý lượng tử đã mang con người đến rất gần với khám phá ra thế giới vô hình mà con người vẫn hoài nghi bao lâu nay.

Bác sĩ Duncan MacDougall và thí nghiệm xác minh sự tồn tại của linh hồn vào năm 1901. (Ảnh: wikimedia)

Thí nghiệm 21g và điện tử quang hợp

Từ đầu thế kỷ 20, một thí nghiệm khoa học đã được thực hiện để xác minh sự tồn tại của linh hồn là công trình do bác sĩ Duncan MacDougall, một bác sĩ phẫu thuật ở bang Massachusetts (Mỹ) tiến hành vào năm 1901. Ông chỉ đơn giản là đo khối lượng mất đi ở cơ thể người trước và sau thời điểm tử vong. MacDougall phát hiện ra những người đó trung bình đều bị giảm 21g trọng lượng cơ thể sau khi chết. Từ đó ông đưa ra kết luận rằng khối lượng bị mất ở cơ thể người vào thời điểm chết chính là linh hồn con người. Tuy nhiên, khoa học hiện đại đã giải thích hiện tượng sụt giảm trọng lượng này bằng các yếu tố sinh lý như đổ mồ hôi.

Bác sĩ Ducan và bài báo công bố nghiên cứu của mình. (Ảnh: wordpress.com)

Một nhân vật cũng khá tiếng tăm trong lĩnh vực nghiên cứu hiện đại về linh hồn là nhà vật lý người Nga Konstantin Korotkov. Ông đã sử dụng phương pháp chụp ảnh Kirlian, một kỹ thuật ảnh điện sinh học, được ứng dụng khá rộng rãi trong các nghiên cứu về bản chất của linh hồn. Trên thực tế, ông đã sửa đổi phương pháp trên theo cách tương tự và tạo ra một phiên bản khá tân tiến mà ông gọi là điện tử quang hợp (electrophotonics). Theo Korotkov, người ta có thể sử dụng kỹ thuật này để chụp ảnh linh hồn con người và hào quang xung quanh cơ thể người khi một người nào đó qua đời. Thật không may, hầu hết mọi người đã bác bỏ ý tưởng đó và thậm chí coi kỹ thuật này là lừa bịp. Tuy nhiên, Korotkov khẳng định có hơn 300 bác sĩ đã sử dụng thành công kỹ thuật của ông để phân tích sức khỏe bệnh nhân.

Tiến sĩ vật lý người Nga Konstantin Korotkov. (Ảnh: ET)

Vật lý lượng tử và linh hồn

Trong thế kỷ này, lĩnh vực khoa học có thể thu hút được nhiều sự quan tâm và suy đoán của con người về sự tồn tại của linh hồn chính là vật lý lượng tử. Có nhiều nhà vật lý tin rằng thế giới chúng ta đang ở chỉ là phần nhỏ bé của một bức tranh tổng thể lớn hơn rất nhiều. Khi một người chết đi, linh hồn họ rời khỏi thế giới vật chất này để du nhập vào một không gian khác trong vũ trụ mà con người chưa từng khám phá.

Theo lý thuyết vật lý lượng tử, để giải thích hiện tượng ý thức, linh hồn con người tồn trữ trong các vi ống nhỏ (microtubes) nằm sâu bên trong các tế bào não. Theo tiến sĩ Stuart Hameroff, giáo sư danh dự của khoa gây mê và tâm lý học đến từ Hoa Kỳ và ông Roger Penrose, nhà vật lý toán học của Đại học Oxford đến từ Anh Quốc: thông tin bên trong các vi ống chỉ hòa tan với vũ trụ khi con người qua đời. Nếu họ được cứu sống trở lại, thì thông tin lượng tử này sẽ quay trở lại những vi ống ban đầu. Tuy nhiên, nếu họ không hồi phục và chết luôn, thông tin lượng tử sẽ được giải phóng từ vi ống ra ngoài, đồng thời hiện hữu bên ngoài cơ thể người trong vũ trụ như một linh hồn vô định .

Nhiều nhà khoa học tin rằng linh hồn cũng sở hữu các đặc điểm giống như bất kỳ thực thể nào khác, mặc dù họ vẫn chưa tìm ra được mối liên hệ nào giữa linh hồn và vật chất.

Tiến sĩ Christian Hellwig thuộc Viện hóa lý sinh Max Planck (Institute for Biophysical Chemistry) ở Gottingen, Đức chia sẻ trong một cuộc phỏng vấn với Express: “Những suy nghĩ, ý muốn, ý thức và cảm xúc của chúng ta mang các đặc điểm của linh hồn. Hiện chưa có bất kỳ sự tương tác trực tiếp nào giữa các lực cơ bản của khoa học tự nhiên mà chúng ta đã biết, chẳng hạn như trọng lực, từ trường … với dạng linh hồn này”.

Linh hồn cũng có những thuộc tính như các thực thể khác, nhưng chúng không tương tác với các chất trong thế giới vật chất mà loài người từng biết. (Ảnh: pixabay)

Ông cũng nhận xét các tính chất của linh hồn giống với các hiện tượng không thể giải thích được trong thế giới lượng tử.

Thuyết lượng tử chia thế giới quan thành hai phần – “một phần bên trên” nơi mà toán học có thể được sử dụng để giải thích hiện tượng vật lý, và “một phần bên dưới”, nơi mà dường như không thể áp dụng toán học hiện đại hay bất cứ tri thức nào của con người để lý giải các hiện tượng. Và nhiều nhà vật lý lượng tử đã đưa ra giả thuyết linh hồn có thể tồn tại ở “phần bên dưới”.

Quan điểm lượng tử về sự tồn tại của linh hồn cũng góp phần giải quyết một vấn đề lớn khác – vấn đề đạo đức. Xã hội ngày càng phát triển nhiều máy móc hiện đại, cơ khí hoá, càng làm con người tự biện minh cho những hành vi trái đạo đức của bản thân họ bằng cách không ngần ngại tuyên bố rằng: “ gien di truyền đã khiến tôi làm điều đó”, “cách tôi được nuôi dưỡng đã gây ra điều này” v.v., Nhưng khi khoa học thậm chí thừa nhận khả năng linh hồn thực sự tồn tại, khẳng định hành động phi đạo đức như vậy có thể có tác động lâu dài đối với linh hồn sẽ thiết lập cho xã hội một khuôn khổ đạo đức bền vững cần thiết.

Những “định luật” lạc hậu

Khoa học đã và đang tiếp tục khai sáng tâm trí con người cùng những định nghĩa mới hơn về những hiện tượng có thể giải thích được. Tuy nhiên, hiện nay có một điều đáng sợ là các thí nghiệm khoa học từ chối xem xét những sự vật hay hiện tượng không nằm trong phạm trù đã được khám phá. Đây là phương pháp nghiên cứu phản khoa học. Chúng ta cần nghiên cứu vượt ra ngoài những gì đã được định nghĩa và không nên run rẩy sợ hãi khi phát hiện ra các định lý toán học trước đây là sai hoặc có thể được kết luận logic hơn. Sau đó, khi có cái nhìn lạc quan hơn, chúng ta có thể khám phá ra những kiến ​​thức chưa ai biết và giúp khoa học trở nên hấp dẫn trở lại.

Có thể “những nghiên cứu” như vậy sẽ không nhận được giải thưởng hay sự công nhận nào. Nhưng chắc chắn đây sẽ là bước khởi đầu mạo hiểm mang lại những khám phá khoa học cấp tiến và cảm giác phiêu lưu trên hành trình tìm kiếm chân lý.

Phương Linh

 

 

Chính quyền Trung Quốc phá hủy hơn 5.900 đền thờ Thần Đất

Chính quyền thành phố Gaoyou, tỉnh Giang Tô gần đây đã ra lệnh phá hủy tất cả các đền thờ Thần Đất, với lý do là cải thiện “văn hóa tâm linh” và “chất lượng không khí”, theo The Epoch Times.

Tổng cộng, đã có 5.911 ngôi đền bị phá hủy trong tháng 2 và tháng 3. Trong tiếng Trung, Thần Đất được gọi là ‘Tudi Gong’.

Theo văn hóa dân gian Trung Quốc, trước khi được người dân tôn lên làm Thần Đất, ông là một quan chức thu thuế trong thời nhà Chu (510-314 trước công nguyên) tên là Zhang Fude.

Vị quan Zhang nổi tiếng là một quan chính trực, thường dùng tiền của mình để giúp người nghèo đóng thuế. Ông qua đời ở tuổi 102. Một gia đình nghèo ở Trung Quốc đã tôn thờ bức tranh vẽ chân dung ông, và kể từ đó gia đình họ bắt đầu trở nên khấm khá.

Câu chuyện lan truyền, và mọi người bắt đầu xây dựng đền thờ để thờ cúng ông, họ tin rằng ông đã trở thành một vị thần và mang lại may mắn cho con người. Từ đó, truyền thống thờ cúng Thần Đất đã lưu truyền ở cả Trung Quốc và Đài Loan.

Một người phụ nữ thắp nhang cầu nguyện trong một ngôi đền Trung Quốc trong lễ đón Tết Nguyên đán ở khu phố Tàu, Bangkok, Thái Lan hôm 4/2/2019. (Ảnh: Jorge Silva / Reuters)

Người dân Trung Quốc tin rằng Thần Đất sẽ bảo hộ những vùng đất có đặt đền thờ của ngài, nên nhiều nơi đã xây dựng những ngôi đền nhỏ bên đường hoặc giữa các mảnh đất trồng trọt.

Theo một bài báo đăng ngày 9/4 của truyền thông nhà nước Trung Quốc Tân Hoa Xã, Pan Jianqi, người đứng đầu bộ phận tuyên truyền của thành phố Gaoyou, tỉnh Giang Tô, nói rằng, việc chính quyền thành phố phá hủy các đền thờ Thần Đất là để “thúc đẩy một nền văn hóa tinh thần mới” và xóa bỏ các đền thờ được xây dựng trái phép.

Zhang Meilan, phó quận trưởng quận Ganduo, thành phố Gaoyou phàn nàn, rằng những cây nhang mà mọi người đốt trong khi thờ tại những ngôi đền này thường khiến không khí xung quanh rất ngột ngạt. Zhang nói với Tân Hoa Xã rằng khi các đền thờ biến mất, chất lượng không khí đã được cải thiện.

Tờ báo Trung Quốc cũng đưa tin, những vùng đất hiện đã bị bỏ trống sau khi phá hủy các đền thờ sẽ được trồng cây hoặc xây dựng các công trình công cộng. Chính quyền Trung Quốc thường kiểm soát gắt gao các hoạt động tôn giáo.

Ví như, để Cơ Đốc giáo nằm dưới sự kiểm soát của chính quyền, Trung Quốc sẽ bổ nhiệm các nhà lãnh đạo giáo hội, và thành lập các hiệp hội và nhà thờ Thiên chúa giáo được nhà nước phê chuẩn. Trong khi đó, chính quyền Trung Quốc sẽ phá hủy các nhà thờ ‘trái phép’ và ở một số nơi người dân bị cấm tổ chức lễ Giáng Sinh.

Chính quyền Trung Quốc cũng thường phá hủy các phong tục và truyền thống địa phương, như vào năm 2018, chính quyền nước này đã cấm chôn cất người chết theo phong cách truyền thống, chỉ cho phép hỏa táng người đã khuất.

Theo BBC, vào tháng 4/2018, chính quyền Trung Quốc đã phá hủy hơn 1.000 quan tài gỗ ở thành phố Shangrao, tỉnh Giang Tây.

Hàng trăm cỗ quan tài bị thu giữ, chất đống chờ thiêu hủy ở tỉnh Giang Tây vào năm 2018. (Ảnh: SCMP)

Trên Sina Weibo, nhiều “cư dân mạng” Trung Quốc bày tỏ sự phẫn nộ trước việc phá hủy các đền thờ.

Một cư dân mạng với biệt danh “SIMONTONG2010”, ở tỉnh Hải Nam, Trung Quốc đã viết: “những ngôi đền Thần đất này chỉ đơn giản là sự hỗ trợ tinh thần cho những người nông dân muốn có một vụ mùa bội thu. Tại sao những ngôi đền này phải bị phá hủy?”.

Một cư dân mạng khác đến từ tỉnh Hải Nam viết: “hành động phá hủy những ngôi đền này là vi phạm quyền tự do tôn giáo. Nó cũng vi phạm hiến pháp của Trung Quốc”.

Băng Thanh

 

Thì ra con người trước khi chuyển sinh còn có những trạng thái khác nhau

Con người sau khi lìa đời, từ lúc vào cõi âm đến trước lúc chuyển sinh sẽ chịu sự phán xét của cõi âm, trong đó có rất nhiều trạng thái khác nhau.

Kỳ ngộ chùa hoang

Xưa có người họ Nhiếp. Một năm vào mùa đông dịp trước Tết, ông vào núi sâu viếng mộ trở về, do trời rét ngày ngắn, lúc này cả bầu trời âm u nặng nề, thời gian cũng đã khá muộn rồi. Bởi vì sợ trên núi có mối nguy cơ hổ vồ nên ông tất tưởi dốc hết sức chạy về phía trước.

Đúng lúc đang vội vã chạy thì bỗng nhiên ông nhìn thấy ở lưng chừng núi phía trước có ngôi chùa đổ nát. Thế là ông ba chân bốn cẳng chạy vội vào trong miếu. Lúc này ngoài trời đã tối hoàn toàn rồi. Ông nghe thấy từ góc tường có người nói rằng: “Nơi này không phải chỗ con người ở, xin thí chủ mau đi đi cho”.

Ông cho rằng đó là hòa thượng nên vội vàng hỏi: “Bạch thầy, tại sao thầy lại ngồi ở nơi tối tăm như thế?”

Người kia trả lời: “Nhà Phật không nói dối, bản thân tôi là ma treo cổ chết, đang ở đây đợi chờ người thay”.

Ông Nhiếp nghe vậy vô cùng sợ hãi, run lẩy bẩy. Một lúc sau, cơn run rẩy giảm bớt, ông bèn đáp: “Chết bởi hổ không bằng chết bởi ma. Tôi ở cùng thầy một đêm”.

Ma nói: “Không đi cũng được. Nhưng âm gian và dương thế khác nhau, ông không chịu được khí âm đâu, còn tôi không chịu được khí dương, cả hai đều không được yên ổn. Chúng ta vẫn cứ mỗi người ở một góc chùa, không được lại gần nhau là được rồi”.

Bí mật sau khi chết

Ông Nhiếp ngồi xuống nền nhà, từ xa hỏi vọng sang nguyên cớ người kia phải đợi chờ thay thế.

Ma nói:

“Thượng Đế yêu quý sinh mệnh, không muốn con người tự làm hại tính mệnh mình. Những người như trung thần tiết tháo, liệt phụ giữ gìn trinh tiết thì tuy gặp tai nạn bất ngờ mà chết thì cũng giống như những người đã hết thọ mệnh chết, không có khác biệt gì, vì thế không phải chờ đợi người thay thế.

Còn những người vì tình thế khốn cùng cấp bách, người không còn con đường sống, thì Thượng Đế cũng thông cảm cho họ vì sự việc là bất đắc dĩ, cũng cho họ được chuyển sinh luân hồi. Nhưng vẫn phải tra xét xem cả cuộc đời của họ, chiểu theo thiện ác mà chịu báo ứng, do đó cũng không phải chờ đợi thay thế”.

Nếu người mà vẫn còn chút hy vọng sống, hoặc chỉ vì những phẫn nộ bực tức nhỏ mà không thể nhẫn chịu được, nông nổi treo cổ tự tử, thế thì nhất định phải chờ đợi thay thế rồi mới được chuyển sinh, lấy đó để biểu thị trừng phạt đối với hành vi của họ. Do đó khi chờ thay thế sẽ bị cầm tù, trong thời gian này sẽ phải trầm luân, phải chờ đợi dài đến cả trăm năm”.

(Ảnh minh họa: studiofmp.com)

Một niệm định tương lai

Ông Nhiếp lại hỏi: “Tại sao không dụ dỗ người đến để thay thế?”

Con ma cười đáp: “Tôi không nhẫn tâm. Con người khi treo cổ, nếu là chết vì tiết tháo nghĩa khí thì hồn sẽ từ đỉnh đầu bay lên. Chết như thế này sẽ rất nhanh. Nếu vì phẫn uất đố kỵ mà chết thì hồn sẽ từ tim giáng xuống. Chết như thế này sẽ rất chậm”.

Khi chưa đoạn khí thì các huyết mạch đều chảy ngược lên, da thịt từng tấc từng tấc cứ như là bị nứt vỡ vậy, đau đớn như dao cắt, trong người tim gan ruột dạ dày như lửa thiêu đốt, quả là không thể nào nhẫn chịu nổi. Như thế này nếu quá 10 khắc thì hình và thần mới phân ly. Nghĩ đến nỗi thống khổ như thế này, nếu thấy có người muốn treo cổ thì tôi sẽ đến ngăn cản để họ mau chóng nghĩ lại. Là vậy thì còn có ai muốn đi dụ dỗ người ta cơ chứ?”

Ông Nhiếp nghe những lời này bèn nói: “Thầy có suy nghĩ thế này thì tự nhiên sẽ nhất định được thăng Thiên”.

Ma nói: “Điều này tôi cũng không dám mong ngóng. Chỉ một lòng một dạ niệm Phật, chỉ muốn sám hối thôi”.

Một lúc sau trời đã sắp sáng rồi. Ông Nhiếp hỏi người kia mà không có hồi âm. Ông bèn quan sát kỹ thì không thấy gì nữa. Sau này ông Nhiếp mỗi lần đi viếng mộ đều đem theo đồ vào miếu cúng tế. Lúc đó luôn luôn có cơn gió xoáy vây quanh ông. Một năm sau không còn có cơn gió xoáy, ông Nhiếp nghĩ người kia vì một niệm thiện nên đã giải thoát khỏi cảnh giới của ma rồi.

Kiến Thiện
Theo secretchina.com

 

Ghi chép vô cùng chân thực trong lịch sử: Trúc Lâm Tự ở một thế giới khác

Có thể với nhiều người, một thế giới song song hay thiên đường địa ngục chỉ là việc huyễn tưởng, không thật. Tuy nhiên, có không ít trường hợp người từng tiến nhập vào không gian khác rồi trở lại được ghi chép vô cùng chân thực trong lịch sử.

Dưới đây là hai trong số những câu chuyện như thế. Nếu như bạn tin thì hãy lấy đó làm điều tham khảo, còn nếu không tin thì cũng cứ xem như một câu chuyện thần thoại là được.

Trúc Lâm Tự ở một thế giới khác

Trong lịch sử, một số người nhờ vào căn duyên đặc biệt nào đó mà có được cơ hội tiến nhập vào không gian khác, trong đó có thể kể tới tăng nhân triều Tấn. Trong cuốn “Ngọc Đường Nhàn Thoại” có ghi chép như sau:

Năm Thiên Phúc triều Tấn, viên ngoại khảo công là Triệu Thù kể lại một câu chuyện:

Gần đây có một tăng nhân từ Tương Châu đến kinh thành nói với ông ấy: “Có lần bần đạo ngồi nghỉ ở thiền viện Tương Châu cùng với một tăng nhân tên Pháp Bổn. Trong lúc chiều tà, cảnh hợp với người, tâm đồng ý thỏa. Pháp Bổn nói: “Bần đạo sống ở chùa Trúc Lâm tại núi Tây Sơn, phía trước chùa có một cây cột đá, sau này có dịp xin nhất định đến chỗ tôi làm khách một chuyến”. Sau này, vị tăng nhân ấy cứ mãi nhớ lời dặn của Pháp Bổn nên đã quyết tâm đi tìm Trúc Lâm Tự để gặp tăng nhân Pháp Bổn.

Vị tăng nhân này theo chỉ dẫn của Pháp Bổn mà tìm đến núi Tây Sơn. Khi đến chân núi Tây Sơn, trời cũng đã xế chiều, nhìn thấy gần đó có một ngôi chùa nhỏ, vị tăng nhân ấy đã bước xin ở lại qua đêm và hỏi thăm những tăng nhân bản địa đường đi đến Trúc Lâm Tự còn bao xa? Các tăng nhân bản địa nghe hỏi vậy thì tỏ vẻ nghi vấn rồi chỉ về phía xa xa, nơi có một sườn núi cheo leo hiểm trở và đáp: “Phía xa kia chính là Trúc Lâm Tự, tự cổ đến nay qua hết đời này đến đời khác, mọi người đều tương truyền rằng đó là nơi ở của các bậc Thánh nhân, nhưng bây giờ chỉ còn lại cái tên Trúc Lâm Tự chứ không còn tịnh xá nào cả”.

Sáng sớm hôm sau, vị tăng nhân khởi hành theo hướng mà các vị tăng nhân bản địa đã chỉ. Khi đến bên trong rừng trúc, ông nhìn thấy một cây cột đá, tuy nhiên ngoài cây cột đá đó ra không hề tìm thấy bất kỳ dấu tích nào khác. Nhớ lại lời Pháp Bổn nói rằng chỉ cần gõ lên cột đá là có thể nhìn thấy mình, vị tăng nhân bèn dùng gậy thiết trượng gõ nhẹ mấy cái lên cột đá.

Đột nhiên, ba bề bốn bên, gió nổi ầm ầm, mây đen vần vũ, nhất thời mọi thứ chìm trong bóng tối không còn nhìn thấy bất kể thứ gì. Mọi thứ đến và đi thật nhanh như chớp, nháy mắt một cái khung cảnh lại trở lên trong xanh yên lặng. Trước mặt vị tăng nhân là một cảnh tượng hoàn toàn mới lạ: lâu đài nguy nga tráng lệ san sát kề nhau, còn bản thân vị tăng nhân lại đang đứng trước mặt một ngôi chùa nơi cửa núi.

Một lúc sau, Pháp Bổn từ phía trong chùa đi ra, hai người gặp nhau vô cùng vui mừng, tiếp đó cùng nhau ôn lại chuyện cũ khi còn ở Tương Châu. Xong xuôi, Pháp Bổn dẫn vị tăng nhân đi vào mật điện thăm viếng lão tiền bối của Pháp Bổn.

Lão tiền bối hỏi Pháp Bổn sao lại dẫn người này tới đây? Pháp Bổn đáp do trước đây có duyên gặp mặt ở Tương Châu nên đã mời vị ấy đến. Lão tiền bối nghe vậy liền bảo Pháp Bổn dẫn vị tăng nhân đi ăn cơm rồi rời đi, ở đây không phải nơi dành cho vị tăng nhân ấy.

Sau khi dùng cơm, Pháp Bổn tiễn vị tăng nhân ra nơi cửa núi, hai người chia tay. Pháp Bổn vừa dứt lời tạm biệt thì vị tăng nhân liền thấy trời đất quay cuồng, bỗng chốc tất cả cảnh vật thay đổi hoàn toàn. Vị tăng nhân đột nhiên thấy mình đang đứng bên cạnh cột đá, lâu đài, chùa chiền bỗng chốc không còn thấy đâu cả.

(Ảnh minh họa: epochtimes.sg)

Bồng Cầu vô tình lạc vào Tiên Nữ Cung

Trong cuốn “Tây Dương Tạp Trở” cũng có ghi chép một câu chuyện tương đồng.

Phía tây Bối Đồi, nay thuộc vùng Tân Châu, Sơn Đông, có một ngọn núi tên Ngọc Nữ Sơn. Tương tuyền những năm đầu Tây Tấn, ở Bắc Hải quốc có một người tên Bổng Cầu, tự là Bá Kiên, một hôm vào núi kiếm củi ngửi thấy mùi thơm khác lạ liền theo hướng gió mà tìm. Khi vào tới trong núi Ngọc Nữ, đột nhiên thấy cảnh vật mở ra trong xanh khác lạ, trước mặt là cung điện, lầu gác nguy nga to lớn.

Bổng Cầu bước vào trong cửa trộm nhìn, thấy 5 cây đại thụ bằng ngọc, bước thêm mấy bước vào trong thì nhìn thấy 4 vị nữ nhân dung mạo xinh đẹp tuyệt thế đang ngồi đánh cờ. Nhìn thấy Bổng Cầu, tất cả đều giật mình kinh ngạc hỏi: “Bổng tiên sinh, sao tiên sinh lại vào được đây?”. Bổng Cầu đáp: “Tại hạ theo hương thơm mà tìm tới”.

Nghe Bổng Cầu đáp vậy, cả 4 vị nữ nhân kia đều không nói gì nữa mà tiếp tục chơi cờ, lúc sau một nữ nhân trẻ lên lầu gảy đàn, mấy nữ nhân ở dưới gọi: “Vô Huy, sao cô lại lên lầu một mình vậy?”. Bổng Cầu một mình đứng dưới gốc cây ngọc đại thụ, vừa xấu hổ vừa thấy nhàm chán, bụng lại đói nên dùng tay với lấy chiếc lá uống mấy giọt nước trên đó.

Bổng Cầu vừa uống mấy giọt nước trên lá xong thì có một tiên nữ cưỡi hạc bay đến, giận dữ nói: “Ngọc Hoa, tại sao chỗ ở của mọi người lại có tục nhân tới? Vương Mẫu Nương Nương phái Vương Phương Bình đi tuần tra Tiên cung chuẩn bị tới đây”. Bổng Cầu nghe vậy liền sợ hãi lui ra khỏi cổng, chớp mắt quay lại nhìn, mọi thứ liền biến mất chẳng thấy đâu. Về đến nhà hỏi thăm đã là năm Kiến Bình, nghĩa là 60 năm sau đó, nhà ở năm xưa nay cũng chẳng còn, trước mắt chỉ thấy mọi thứ tiêu điều, nhà hoang tường phế.

Theo soundofhope.org

Minh Vũ biên dịch 

 

Đại sư xem tướng mặt đầu tiên được ghi vào chính sử

Bà là đại sư xem tướng mặt đầu tiên được ghi vào chính sử trong lịch sử các triều đại Trung Quốc, được gọi là bà tổ tướng thuật. Thuật xem tướng của bà sánh ngang với Viên Thiên Cang.

Bà đã từng tiên tri triều đại nhà Tần diệt vong, Lưu Bang trở thành thiên tử, một cô gái thường dân sẽ sinh con rồng. Bà còn tiên tri tể tướng địa vị cao tột bậc trong những bề tôi sẽ chết đói, một sủng thần giàu có tài sản sánh với cả quốc gia sẽ không còn một xu. Các tiên tri của bà không điều nào không linh nghiệm.

Sinh ra tay nắm ngọc kinh động Tần Thủy Hoàng

Năm 221 TCN, Tần Vương Doanh Chính kết thúc thời đại Chiến Quốc, Thủy Hoàng Đế đại khánh thiên hạ, ra chiếu lệnh cho tất cả các địa phương thu thập những chuyện Thần Tiên, kỳ lạ, cát tường làm báo cáo trình lên triều đình.

Một ngày, có một viên quan báo cáo vợ của Hứa Vọng, huyện lệnh huyện Ôn Thành tỉnh Hà Nam là Triệu thị sinh được một bé gái. Khi đó trong căn phòng ánh hào quang rực rỡ, bé gái ra đời với một viên ngọc đẹp nắm trong tay. Trên viên ngọc thấp thoáng đồ hình bát quái. Bé gái này sinh được 100 ngày đã biết nói. Tần Thủy Hoàng sau khi nghe tin cho rằng đó là điềm lành, lệnh ban thưởng 100 dật vàng (tức 2.000 lạng vàng) để gia đình nuôi dưỡng tốt bé gái.

Được hoàng thượng ban thưởng, Hứa Vọng đặt tên con con là Mạc Phụ, nghĩa là chớ phụ long ân của Thánh thượng.

Đắc được bí kíp của Hoàng Thạch Công

Tương truyền khi bé Mạc Phụ lên 4, cha bé là Hứa Vọng có mời một thầy đồ già đến dạy bé học chữ. Mạc Phụ xem qua liền nhớ ngay, chưa đến nửa năm đã nhận biết được 4.000 chữ. Bé Mạc Phụ thường lấy viên ngọc ngồi ngây người ra xem hình bát quái trên đó. Thầy đồ già phát hiện ra bé gái nhỏ tuổi này lại thông hiểu ý nghĩa chân thực của bát quái, ngay cả những điều ông không hiểu thì bé cũng hiểu được, nên cho rằng bé chính là Thiên Thần hạ phàm, đề nghị cho bé đi tìm Hoàng Thạch Công để học.

Hứa Vọng dắt con gái đến Dĩnh Châu tìm Hoàng Thạch Công. Không ngờ Hoàng Thạch Công đi vân du, không biết tông tích. Hai cha con đành quay trở về Ôn Thành.

Bức tranh Hoàng Thạch Công tại Bảo tàng Nghệ thuật Boston. (Ảnh: epochtimes.com)

Một hôm Mạc Phụ chơi đùa ngoài cổng thì có một cụ già tóc bạc dáng siêu thoát đi đến. Cụ già nói với bé rằng: “Ta khô miệng rát lưỡi, con có thể cho ta hớp nước uống được không?”

Mạc Phụ nói: “Xin cụ đợi một lát con đem trà ra cho cụ”.

Khi bé bưng bát nước trà ra thì không thấy cụ già đâu, chỉ thấy trên bệ tượng sư tử đá phía trước có một quyển sách lụa. Mở sách ra xem thấy có mấy chữ lớn “Tâm khí bí chỉ”, bên cạnh có mấy hàng chữ nhỏ: “Đạo Trời thầm kín, Mạc Phụ là ai? Là người xem tướng, có huệ nhãn. Quần hùng nổi dậy, thiên hạ loạn lạc. Cẩn trọng xem tướng, trợ giúp quân vương và người hiền tài”.

Mạc Phụ liền giở mấy trang, toàn là những bí kíp thuật xem tướng. Bé biết cụ già này chính là Hoàng Thạch Công, thế là quỳ gối xuống đất miệng niệm sư phụ bái vọng phương xa.

Mạc Phụ quỳ gối xuống đất miệng niệm sư phụ bái vọng phương xa. (Ảnh: womenbooks.com)

Sau khi đắc được “Tâm khí bí chỉ”, Mạc Phụ chuyên tâm nghiên cứu, rất nhanh chóng cô bé đã nắm vững, đồng thời có thể lý giải được quy luật của các sự việc. Cô bé lại kết hợp thuật xem tướng với âm dương bát quái, đã hình thành thuật bát quái xem tướng mặt và bát quái xem tướng tay độc đáo của riêng mình.

Biết Thiên cơ, cáo bệnh từ chối xem tướng mặt cho hoàng thượng

Sau này Mạc Phụ xem tướng cho người ta, không điều gì không ứng nghiệm, danh tiếng của nàng đã truyền rộng ra khắp nơi. Sau này Tần Thủy Hoàng sai người đến mời Mạc Phụ xem tướng mặt cho mình, Mạc Phụ xưng bệnh không đi.

Cha cô hỏi: “Hoàng thượng triệu kiến tại sao không đi?”

Mạc Phụ nói: “Thiên hạ sắp đại loạn, con đi thì có ích gì?”

Hứa Vọng thất kinh nói: “Mới tí tuổi đầu mà con dám nói những lời đại nghịch vô đạo thế này sao”.

Mạc Phụ chỉ cười không trả lời. Hứa Vọng sợ cô bé không giữ mồm giữ miệng gây ra đại họa nên không cho phép cô xem tướng cho người ta nữa, đồng thời đổi tên cô từ Mạc Phụ thành Hứa Phụ. Quả nhiên sau đó nước Tần bị diệt vong.

Tiên đoán Lưu Bang sẽ xưng thiên tử, Bạc sơ sẽ là long mẫu (mẹ vua)

Cuối thời Tần, Lưu Bang và Hạng Vũ khởi sự, thiên hạ đại loạn. Lưu Bang dẫn quân tấn công Hàm Dương (kinh đô nhà Tần), trên đường đi qua Ôn Thành. Hứa Phụ đứng trên tường thành trông thấy Lưu Bang, thấy ông khí độ phi phàm liền nói: “Người này sau này sẽ thành thiên tử”. Cô kiến nghị cha đầu quân Lưu Bang. Thế là Hứa Vọng quy thuận Lưu Bang.

Sau này Lưu Bang đánh bại Hạng Vũ, thống nhất thiên hạ lập nên nhà Hán. Lưu Bang phong Hứa Phụ khi đó mới 19 tuổi làm Ô Thư Đình Hầu.

Ngụy Báo vốn là quý tộc nước Ngụy thời Chiến Quốc, Bạc Cơ là thiếp của Ngụy Báo. Một lần mẹ Bạc Cơ mời Hứa Phụ xem tướng mặt cho Bạc Cơ. Hứa Phụ ngắm nghìn Bạc Cơ thấy tướng mặt tôn quý, có khí chất đế vương bèn tiên đoán: “Bạc cơ sẽ là long mẫu (mẹ vua)”.

Ngụy Báo nghe vậy vô cùng mừng rỡ, trong lòng nghĩ sau này mình sẽ có con trai làm hoàng đế, đó chẳng phải ta chính là cha hoàng đế đó sao, cũng có mệnh thiên tử ngồi cai quản thiên hạ đó sao? Ngụy Báo vốn đầu quân Lưu Bang liền quyết tâm phản bội Lưu Bang, dẫn theo Bạc Cơ tự lập làm vương. Ngụy Báo còn sai người liên lạc với Hạng Vũ. Kết quả rất nhanh chóng, Ngụy Báo đã bị Lưu Bang đánh bại.

Ngụy Báo bị giết, Bạc Cơ bị Hán vương bắt và chiêu nạp vào hậu cung. Vào cung hơn một năm Bạc Cơ cũng không gặp Lưu Bang. Sau này Lưu Bang ngẫu nhiên nghe người ta nói về Bạc Cơ, cảm thấy cô rất đáng thương, bèn triệu kiến Bạc Cơ một lần. Kết quả Bạc Cơ sinh hạ con trai là Lưu Hằng. Sau này Lưu Hằng quả nhiên trở thành Hoàng Đế, tức Hán Văn Đế. Bạc Cơ tự nhiên tôn quý trở thành long mẫu, trở thành thái hậu.

Chân dung Hán Văn Đế. (Ảnh: epochtimes.com)

Tiên tri tể tướng địa vị hiển quý tột bậc sẽ bị chết đói

Thời kỳ Hán Cao Tổ và Hán Văn Đế, Hứa Phụ ở trong triều đình xem tướng cho các quan lại.

“Sử ký” có ghi chép rằng, Chu Á Phu là con trai thứ của Giáng Hầu Chu Bột – danh tướng khai quốc triều Hán. Một lần Văn Đế mời Hứa Phụ xem tướng cho Chu Á Phu. Hứa Phụ nói: “3 năm sau ngài được phong hầu, phong hầu 8 năm sẽ là thừa tướng, nhưng sau 9 năm tiếp nữa sẽ bị chết đói”.

Chu Á Phu không cho là vậy, một mặt ông cũng không phải con trưởng, tước vị của phụ thân không thể nào đến lượt ông, hơn nữa ông lúc đó mới là một quận thú nhỏ bé, chức thừa tướng đối với ông quả là cao vòi vọi. Ông nói với Hứa Phụ rằng: “Anh trai ta đã kế vị Hầu Tướng, làm sao ta có thể được phong hầu? Hơn nữa nếu quả đúng như cô nói, nếu ta hiển đạt làm thừa tướng thì sao có thể chết đói được?”

Hứa Phụ chỉ vào miệng của Chu Á Phu và nói: “Ngài có đường vân dọc chạy vào miệng, đây là dấu hiệu của chết đói”. Chu Á Phu cho rằng đó là lời nói vô căn cứ, chỉ cười cho qua.

Ba năm sau anh trai của Chu Á Phu phạm tội, bị tước bỏ tước vị, Chu Á Phu quả nhiên được kế thừa tước vị Hầu Tước. Tám năm sau, Chu Á Phu bình định 7 nước phản loạn, được làm thừa tướng.

Sau này con trai Chu Á Phu bí mật mua 500 bộ khiên giáp chuẩn bị làm đồ tùy táng cho Chu Á Phu khi ông qua đời. Việc này bị một người nô bộc tố cáo, bởi vì quan phủ cấm cá nhân mua trang bị vũ khí, tự ý mua sẽ bị kết tội mưu phản.

Cảnh Đế sai người điều tra. Đình úy (tương đương với Chánh án tòa án tối cao ngày nay) hỏi Chu Á Phu: “Tại sao ngài mưu phản?”.

Chu Á Phu đáp: “Đồ con trai tôi mua là vật tùy táng, sao lại là mưu phản được?”.

Đình úy nói: “Ngài không mưu phản trên mặt đất thì cũng mưu phản dưới lòng đất”.

Chu Á Phu bị tống giam hỏi tội. Khi bị bắt ông muốn tự sát, bị vợ ông ngăn lại. Sau khi vào trong ngục Chu Á Phu không cam lòng chịu nhục đã tuyệt thực để bày tỏ chí mình, sau 5 ngày thì nôn ra máu mà chết, hoàn toàn ứng nghiệm với lời tiên tri “chết đói” của Hứa Phụ. Lúc đó Chu Á Phu làm thừa tướng cũng vừa vặn 9 năm.

Tranh vẽ chân dung Chu Á Phu. (Ảnh: epochtimes.com)

Tiên tri “Thần tài” giàu sánh ngang quốc gia sẽ không có một xu

Tương truyền Văn Đế đã từng mời Hứa Phụ xem tướng cho sủng thần Đặng Thông. Hứa Phụ nói với Văn Đế rằng: “Ông ấy quả là có tướng mặt phú quý nhưng sẽ không còn một xu mà chết, hơn nữa còn thiếu nợ rất nhiều tiền. Trước khi chết thì ông ấy có quan vận hanh thông, được phong thưởng rất nhiều, làm quan đến chức đại phu”.

Hán Văn Đế cười lớn: “Cả giang san là của trẫm, có trẫm bảo hộ thì ông ấy làm sao thiếu nợ tiền được?”

Hán Văn Đế thưởng cho Đặng Thông một quả núi có quặng đồng để ông ta tự khai thác, tự đúc tiền. Đặng Thông rất mau chóng trở thành người giàu có nhất đương thời, được dân gian gọi là Thần tài, giàu có sánh ngang với quốc gia. Nhưng sau khi Hán Cảnh Đế kế vị đã lấy lý do “Khai thác quặng trái phép, lạm đúc tiền” trị tội Đặng Thông. Toàn bộ tài sản của Đặng Thông bị tịch thu, hơn nữa ông ta còn thiếu nợ quan phủ rất nhiều tiền. Đặng Thông không còn một xu đành phải dựa vào công chúa trưởng cung cấp ăn mặc, sau đó chết ở nhà trọ, đã hoàn toàn ứng nghiệm với lời tiên tri của Hứa Phụ.

Khi Hứa Phụ 50 tuổi, bà xin hoàng đế cho từ quan rồi rời khỏi kinh thành quy ẩn, lấy việc giúp chồng và giáo dục con làm niềm vui, đồng thời chuyên tâm nghiên cứu thuận xem tướng cho đến khi qua đời, hưởng thọ 84 tuổi.

***

Trong lịch sử truyền thừa thuật xem tướng cổ đại thì Hứa Phụ là một nhân vật, là cột mốc lịch sử. Hiện nay còn lưu truyền trên thế gian như thuật xem vận mệnh cát hung quý tiện dựa vào đặc trưng dung mạo của ngũ quan, tứ chi, chân tay v.v… đều có nguồn gốc từ Hứa Phụ.

Theo sử sách ghi chép bà có trước tác các sách như “Đức khí ca”, “Ngũ quan tạp luận”, “Thính thanh tướng hành”, “Hứa phụ tướng nhĩ pháp” …, xứng đáng là bà tổ của tướng thuật. Người đời sau tôn xưng Hứa Phụ và Viên Thiên Cang hợp nhất lại gọi, và tướng thuật cũng được gọi là “Viên Hứa chi thuật”.

Tài liệu tham khảo:

  • Nghiên cứu sách xem tướng bản chép tay Đôn Hoàng
  • Tác giả và nguồn chảy sách “Tướng thư” của Hứa Phụ
  • Sở Hán xuân thu
  • Sử ký – Ngoại thích thế gia
  • Sử ký – Giáng Hầu Chu Bột thế gia
  • Sử ký sách ẩn
  • Hoài Khánh phủ chí.

Theo Tần Thuận Thiên, Đại Kỷ Nguyên tiếng Trung
Kiến Thiện biên dịch

 

 

Hướng dẫn cách cúng vía Thần Tài chuẩn nhất để cả năm tiền bạc sung túc

Xung quanh các nghi lễ thờ cúng Thần Tài, có các quan niệm khác nhau nhưng dưới đây là cách cúng được lưu truyền phổ biến nhất.

Hiện chưa có tài liệu nào chứng minh việc cúng lễ, hay mua vàng ngày Thần Tài (mùng 10 Tết) sẽ đem lại may mắn và cả năm được sung túc. Đây chỉ là quan niệm dân gian và được truyền miệng cho nhau.

Hướng dẫn cách cúng vía Thần Tài chuẩn nhất để cả năm tiền bạc sung túc - Ảnh 1

Vào ngày mùng 10 Tết, người dân thường chuẩn bị mâm cỗ cúng Vía Thần tài.

Tuy vậy, việc thờ cúng cũng cần phải tuân thủ theo đúng quy trình để việc cầu khấn được linh thiêng hơn.

Lau dọn bàn thờ Thần Tài

Hàng tháng người kinh doanh, buôn bán nên lau bàn thờ Thần Tài – Thổ Địa vào ngày cuối tháng. Nước lau rửa bao sái ban Thần Tài là nước ngũ vị hương đun lên từ 5 loại lá hương liệu gồm hồi khô, quế khô, hương nhu, lá sả, lá mùi ( hoặc lá bưởi tùy mùa). Không nên lau rửa bàn thờ bằng rượu gừng nếu bàn thờ bằng gỗ sẽ làm hỏng ban thờ, tắm tượng sứ rượu gừng thì không sao.

Tuy nhiên cần nhớ 1 năm 12 tháng ta chỉ tắm cho tượng 5 lần/1 năm và tắm tượng vào các ngày 10 hàng tháng. Khăn lau bàn thờ riêng,khăn tắm tượng Thần Tài – Thổ Địa riêng, những chiếc khăn này tuyệt đối không được cùng dùng vào việc khác.

Tránh để các con vật chó, mèo quậy phá làm ô uế bàn thờ Thần Tài.

Lễ vật cúng Vía Thần tài

Bàn thờ Thần Tài (đi kèm với Ông Địa) là một chiếc khám nhỏ, sơn son thếp vàng. Trên bàn thờ nhất định phải có tượng Thần Tài, Ông Địa bằng sứ để thờ. Ngoài ra còn cần hũ gạo, muối, nước; lọ hoa; bát nhang; đĩa bày trái cây và khay 5 chén nước.

Lễ vật thường mua: 1 bình hoa, 1 con tôm, 1 con cá quả nướng, 1 con cua, 1 miếng heo quay, 1 bộ giấy tiền vàng mã, 1 đĩa ngũ quả, chum rượu để cúng lấy vía Thần Tài cầu xin cho năm mới làm ăn phát đạt. Dân gian cũng truyền rằng, Thần Tài rất thích món heo quay, chuối chín vàng, bánh bao nhân thịt trứng.

Hướng dẫn cách cúng vía Thần Tài chuẩn nhất để cả năm tiền bạc sung túc - Ảnh 2

Tượng thần Tài cần chọn có mặt cười rạng rỡ, không nứt vỡ.

Riêng hoa cúng Thần Tài, không nên dùng hoa giả, cần mua hoa tươi, có nụ, có hương thơm càng tốt. Quả cũng không nên dùng quả nhựa, quả nhân tạo không ăn được. Nên cúng Thần Tài bằng quả tươi, ngon. Người ta thường dùng táo, lê, chuối, cam, quýt để cúng.

Ngoài ra, dân gian còn có tục mua vàng đặt lên bàn thờ lúc cúng để xin lộc Thần Tài, cúng xong mang trên người sẽ được may mắn quanh năm.

Ngoài ngày vía Thần Tài mùng 10 tháng Giêng, mọi người vẫn chọn mùng 10 âm lịch hàng tháng để cúng Thần tài, cầu xin cho may mắn về tài lộc trong tháng đó.

Tôn nhang bát hương thờ Thần Tài – Thổ Địa và thỉnh Thần Tài, Thổ Địa

Khi thỉnh tượng Thần Tài, Thổ Địa ngoài cửa hàng về cần gói bọc trong giấy đỏ, lụa vàng hoặc trong hộp sạch sẽ, mang vào chùa nhờ các Sư trong chùa “Chú nguyện nhập Thần” và nhờ các Sư chọn cho ngày tốt đem về nhà để an vị Thần Tài, an vị Thổ Địa.

Nếu gia đình có điều kiện mời được Sư tăng hoặc Pháp Sư tôn nhang bát hương và “Chú Nguyện nhập Thần” – “Thỉnh Thần nhập tượng” tại gia thì càng tốt.

Khi bát hương và tượng mang từ chùa về nhà dùng nước nước ngũ vị hương đun lên từ 5 loại lá như trên tắm tượng và đặt lên bàn thờ, mua các đồ cúng về cúng khấn, lần sau cúng vái bình thường. Ai muốn thờ Thần Tài Thổ Địa đều phải thực hiện như trên Thần Tài, Thổ Địa mới có linh khí.

Khi thỉnh Thần Tài, Thổ Địa cũng có Thần Tài, Thổ Địa hợp với gia chủ, cũng có Thần Tài, Thổ Địa không hợp với gia chủ, chọn tượng Thần Tài, Thổ Địa mặt tươi cười, mặt sáng sủa, mắt nhìn thẳng hoặc nhìn lên không nhìn xuống dưới. Tượng không bị nứt, vỡ, nhìn tượng toát lên vẻ phú quý.

Việc cầu xin tài lộc được nhiều hay ít còn phụ thuộc vào lòng thành của gia chủ, phước đức và số vận của gia chủ. Thần Tài, Thổ Địa không thể cho hay biếu người khác, phải tự gia chủ thỉnh về.

Bài trí ban thờ Thần Tài

Đặt bàn thờ Thần Tài Thổ Địa: Bàn thờ Thần Tài, Thổ Địa đặt dưới đất, nơi trang nghiêm hướng ra cửa chính hoặc gần cửa chính đều được.

Bàn thờ là một chiếc khảm nhỏ sơn son thếp vàng, bên trong khảm là bài vị Thần Tài. Trước bài vị là bát hương kê trên một khay vàng giấy, hai bên bát hương là hai cây đèn nhỏ, một khay nước gồm 3 cốc nước và 2 chén rượu.

Trong cùng bàn thờ, dán trên vách là một tấm bài vị Thần Tài như đã nói ở phần trên. Hai bên, bên trái (từ ngoài nhìn vào) là ông Thần Tài, bên phải là ông Địa . Ở giữa hai ông là một hũ tiền xu bằng đồng, một hũ gạo, một hũ muối. Ba hũ này chỉ đến cuối năm mới thay.

Giữa bàn thờ là một bát hương, để tránh động bát hương khi lau chùi bàn thờ, các bạn nên dùng keo 502 dán dính bát hương xuống bàn thờ. Khi đang làm ăn tốt mà xê dịch bát hương gọi là bị động bát hương, mọi chuyện trở nên trục trặc ngay sau đó.

Theo nguyên lý ”Đông Bình – Tây Quả”, các bạn đặt lọ hoa bên tay phải, đĩa trái cây bên tay trái (nhìn từ ngoài vào). Thường nên cắm hoa hồng, hoa cúc, hoa đồng tiền. Trái cây nên sắp ngũ quả (5 loại trái cây) nếu không cũng nên có 3 loại quả cho màu sắc tươi tắn.

Thường ở ngoài nơi bán đồ thờ cúng, người ta có một cái khay xếp 5 chén nước hình vòng cung ta nên bày như vậy.

Ý niệm rất quan trọng trong tâm linh. Bàn thờ nào nước cũng đều phải bài trí theo thế Minh đường tụ thủy. Trên mặt đất Tam cước thiềm thừ (tức cóc vàng ba chân) để bên trái (từ ngoài nhìn vào), miệng ngậm tiền chầu mặt vào bát hương.

Tỳ hưu còn gọi là Kỳ Hưu để bên phải, mặt nhìn ra cửa chính hoặc cửa phòng hút tài khí từ đường vào, Tỳ Hưu có thể để trên mặt đất, có thể để cùng trên ban thờ đều được. Ngoài cùng trên mặt đất, các bạn nên chọn một cái tô sứ thật đẹp, nông lòng, đổ đầy nước và ngắt những bông hoa trải trên mặt nước (cái này làm Minh Đường Tụ Thủy – Một cách giữ tiền bạc khỏi trôi đi, bên trong thả 8 đồng càn khôn tiền xu đồng ngoài tròn có xuyên lỗ vuông).

Tuy nhiên chúng ta nhớ cân bằng yếu tố Thủy và Hỏa trên bàn thờ – bát hương – đèn – nến biểu trưng cho tính hỏa nên nếu bát hương nhỏ ta làm bát nước nhỏ, bát hương lớn ta mới đặt âu nước hay bát nước lớn nhưng vẫn chỉ được có đường kính bằng đường kính bát hương.

Trên nóc bàn thờ Thần Tài, người ta thường đặt tượng của Di Lặc Phật Vương – Tà Thần tài Di Lặc (tuy nhiên cách bài trí này chủ áp dụng cho trang thờ Nhất vị Thần Tài hoặc trang thờ Nhị vị Thần Tài, với những trang thờ Tam Tài thì tuyệt đối không làm như vậy vì kị Tứ Thần). Khi thờ Tam Tài có thể dán các câu chú Phạn tự để tăng thêm phần bảo vệ cho gia chủ tránh khỏi tai ách và hướng tới Thiện Tài.

Thường ngày nên đốt nhang mỗi sáng từ 6h – 7h và chiều tối từ 6h – 7 giờ, mỗi lần đốt 5 cây nhang. Thay nước uống khi đốt nhang, thay nước trong lọ hoa và chưng thờ nải chuối chín vàng có hương thơm.

Minh Minh (T/h

 

 

Mê tín là gì – Khoa học chẳng phải cũng chính là mê tín?

 

Trồng cây xanh phù hợp để căn nhà thêm sinh khí

Tùy vào đặc điểm của mỗi loại cây mà đặt ở các vị trí phòng ngủ, phòng khách hay phòng bếp...

Việc bố trí, sắp xếp cây xanh trong nhà hợp lý sẽ tạo nên không gian hài hòa, gần gũi với thiên nhiên.  

Sự kết nối ngoài và trong

nen lam gi voi nhung chau cay xanh de khong gian hai hoa hon
Bạn có thể tắm nắng vào mỗi buổi sáng tại phòng khách đầy ánh sáng tự nhiên này. Với rất nhiều cây cối, hoa cỏ xung quanh, không gian trở nên thư giãn tuyệt vời.
nen lam gi voi nhung chau cay xanh de khong gian hai hoa hon
Cây cối đặt xung quanh căn phòng giúp đem lại sự mới mẻ và hiện đại.
nen lam gi voi nhung chau cay xanh de khong gian hai hoa hon
Ánh nắng có thể xuyên qua những khe cửa, cung cấp cho cây cối ngoài ban công nguồn năng lượng dồi dào để phát triển.

Vị trí đặt cây

Khi trồng cây ở trong nhà, bạn cần lưu ý đến 2 yếu tố là thẩm mỹ và ánh sáng tự nhiên. Nên đặt cây ở cửa sổ, lối ra vào hay những nơi cây có thể dễ dàng quang hợp để cây luôn khỏe mạnh và phát triển tốt.

Nếu đặt cây trong nhà tắm, bạn có thể lựa chọn những loại cây ưa bóng râm như cây xương rồng, cây cọ cảnh, xô thơm…

nen lam gi voi nhung chau cay xanh de khong gian hai hoa hon
Lựa chọn loại cây và vị trí đặt cây rất quan trọng. Nơi có nhiều ánh sáng sẽ giúp cây quang hợp và phát triển tốt hơn, tránh bị úa vàng hay sâu bệnh.

Tạo điểm nhấn từ chậu

Để tạo điểm nhấn cho căn phòng đặc biệt là phòng khách bên cạnh cây thì chậu trồng cũng rất quan trọng. Bạn có thể chọn những chiếc chậu cây có cùng chất liệu, kích thước hay cùng tông màu với căn phòng.

nen lam gi voi nhung chau cay xanh de khong gian hai hoa hon
Các chậu giống nhau tạo không gian rất đặc biệt.

Chú ý đến nhiệt độ và độ ẩm

Ngoài ánh sáng trực tiếp thì nhiệt độ và độ ẩm bên trong phòng cũng là yếu tố quan trọng để cây sinh trưởng và phát triển tốt.

Tuỳ vào điều kiện thời tiết mà bạn có thể điều chỉnh nhiệt độ, ánh sáng và độ ẩm bên trong sao cho phù hợp.

nen lam gi voi nhung chau cay xanh de khong gian hai hoa hon
Tùy vào thời tiết bạn có thể chăm sóc cây sao cho phù hợp.

Tạo hiệu ứng cây xanh

Bên cạnh trồng cây xanh trong nhà, bạn cũng có thể lựa chọn nội thất như sofa, thảm, sơn tường… có họa tiết hay gam màu tự nhiên. Chắc chắn không gian trở nên tinh tế và ấn tượng hơn.

nen lam gi voi nhung chau cay xanh de khong gian hai hoa hon
Không chỉ bên ngoài mà bên trong cũng tràn ngập màu xanh cây lá.
nen lam gi voi nhung chau cay xanh de khong gian hai hoa hon
Miếng dán tường và những chiếc gối với màu xanh tự nhiên khiến không gian nhẹ nhàng, êm đềm hơn.

Loan Vũ (Tổng hợp)

Trên bàn tay một người, ngón nào mới là quan trọng nhất?

Chiều lại buông. Một chiều thu se lạnh. Gió thổi mơn man mặt hồ. Gió đánh đu cho lá vàng rơi rụng. Gió thầm thì nhắc nhớ đôi bàn tay ai lần qua hàng khuy, khép hờ vạt áo…

Bữa đó vào ngày cuối tuần, ông chủ không bận rộn mải mê với công việc, năm ngón tay khum khum ngồi tựa vào nhau. Chúng thư giãn. Chúng nói chuyện phiếm. Chuyện qua chuyện lại, chuyện Đông chuyện Tây… vãn cuộc Ngón Cái buồn tình nói:

– Chúng ta đều là những kẻ đi nhiều biết rộng, việc hay việc dở, việc xa việc gần, việc tinh việc thô… thôi thì cứ gọi là ‘thượng vàng hạ cám’: điều gì ông chủ muốn hoàn thành là chúng ta đều phải làm cho kỳ được. Vậy nay ta thử phân định xem ai trong số chúng ta đây mới là người quan trọng nhất…

Vừa nghe Ngón Cái nói tới đó, Ngón Giữa đã nhấp nha nhấp nhổm rồi. Nó đứng phắt dậy vươn vai vỗ ngực nói lớn:

– Tôi đây. Tôi chính là người quan trọng nhất, vì tôi ở vị trí trung tâm của các ngón. Tôi cao hơn tất cả, điều này ai nhìn vào cũng biết. Tôi cũng chính là người đại diện cho uy quyền của chủ. Các cậu xem đi, khi ông chủ muốn gõ đầu ai đó thì nhất định sẽ dùng tôi nhé!

Đương nhiên là các ngón khác không phục, chúng nói:

– Tuy cậu ở vị trí trung tâm và cao hơn tất cả nhưng cũng chỉ là ngồi ở đó cho có vị thôi chứ có giúp được gì nhiều cho cái việc cầm nắm của cả bàn tay đâu! Hơn nữa chắc cậu yếu xìu nên mới phải chui vào giữa cả đám chúng tôi để mà dựa dẫm.

Nãy giờ Ngón Trỏ xem chừng đã khó chịu lắm rồi, cái đầu nó ngúc nga ngúc ngắc, toàn thân co duỗi liên hồi. Nó quay sang Ngón Giữa nói lớn:

– Ngón Giữa ạ, cậu lúc nào cũng thích đặt mình ở vị thế cao hơn người khác, chẳng chịu phục ai. Cậu luôn có xu hướng tự cho mình là nhất, là số một. Như thế cậu đã không thực hiện được đức Nhẫn. Vì cậu chẳng chịu thua thiệt, nhẫn nhịn trước ai bao giờ.

Kẻ mạnh ấy, họ luôn luôn biết đặt mình ở vị trí thấp hơn người khác để giúp đỡ đồng loại, họ lặng lẽ khiêm nhường, có tâm học hỏi, biết bạn biết ta. Có câu: ‘Sơn ngoại hữu sơn, thiên ngoại hữu thiên’ – trên núi có núi, ngoài trời có trời. Càng ra vẻ ta đây lại càng như ếch ngồi đáy giếng. Nói thật nhé: chúng tôi sớm đã nhận ra cậu thuộc kiểu người ‘thùng rỗng kêu to’. Cậu ăn như rồng cuốn, nói như rồng leo, làm như mèo mửa ấy. Cứ như vậy mãi thì rốt cuộc cậu cũng chẳng làm nên đầu nên đốt gì, chỉ là phường giá áo túi cơm, dài lưng tốn vải…

Cả bọn còn lại thấy Ngón Giữa bị Ngón Trỏ chỉ trích như vậy thì lấy làm khoái lắm, có đứa thầm nghĩ: đúng là thằng Ngón Trỏ này nó đang nói thay cho cả phần mình đây! Quả không hổ danh là một tay lừng đời phán xét! Ôi thôi! Hắn mà đã chỉ tay vào mặt ai thì kẻ đó chẳng khác nào gặp phải ‘sao búa tạ’.

Cả bọn còn lại thấy Ngón Giữa bị Ngón Trỏ chỉ trích như vậy thì lấy làm khoái lắm. (Ảnh minh họa: akuislam.com)

Hả hê ra mặt là Ngón Đeo Nhẫn – Chẳng là bấy lâu nay nó luôn bị lép vế khi đứng kế bên Ngón Trỏ mà, nó vênh mặt lên nói với một giọng đầy tự hào, sung sướng:

– Các cậu nghĩ xem, ai mới là người đại diện cho sự trưởng thành của ông chủ? Chính là tôi đây!

Này nhé, hồi còn ở quê, ai mà chưa lấy vợ thì đều bị các cụ nhà ta gọi là ‘thằng cu’ ráo cả! Cho dù tuổi tác của họ có cao, râu ria của họ có dài đến rốn mà ế vợ thì vẫn bị gọi là ‘thằng cu’ hết, ngay cả ông chủ nhà ta cũng không ngoại lệ! Thế rồi kể từ khi cái đám cưới linh đình của ông bà chủ diễn ra thì tôi mới chính là người quan trọng nhất. Tôi biểu trưng cho người đàn ông đã thành gia lập thất. Tôi cũng đại diện cho ‘quyền sở hữu’ của bà chủ đối với ông chủ. Tôi thay mặt bà chủ nhà ta báo hiệu khéo cho các cô ả lăm xa lăm xăm, tý ta tý tởn và hay làm đỏm (ấy là nói theo lời của bà nhà) biết rằng: Chớ có dại gì mà ve vãn tán tỉnh ông nhà, vì đây là hoa… ấy quên, là: ‘Trái… đã có chủ rồi’!

Ngón Đeo Nhẫn cứ huơ tay lên, múa mênh múa mang mà nói thao thao bất tuyệt như thế…

Nhưng các ngón tay khác đều cười ồ lên, chúng nhao nhao bảo với cu cậu rằng:

– Này Ngón Đeo Nhẫn, thà cậu im đi còn hơn. Cậu đúng là nói dối không biết ngượng miệng mà! Chiếc nhẫn cưới ấy hàng ngày cứ bước chân ra khỏi cổng là ông chủ lại len lén tháo ra ngay. Ông cất nó trong túi còn nhiều hơn là đeo nữa! Cậu mới chính là kẻ hay đem đến phiền phức cho ông chủ ấy! Tất cả chúng ta đây đều biết chắc chắn một điều rằng: chưa bao giờ quý ông nhà ta muốn các cô gái trẻ đẹp khác biết là ông ấy đã có vợ!

Ngón Đeo Nhẫn đứng ngây người. nó đâu ngờ lại bị cả bọn ‘phản pháo’ một cách rùm beng đến thế. Nhìn bộ mặt xị như cái bị của nó ngắn tũn lại mới tội nghiệp làm sao! Đã vậy Ngón Giữa – vốn là kẻ vẫn ưa thích đặt mình ở trên mọi người và thường tỏ ra ‘nguy hiểm’, lại nói bồi thêm:

– Cậu giống như một kẻ: ‘Ăn vụng mà không khéo chùi mép’ ấy! Ông chủ đã lén tháo nhẫn bỏ túi rồi mà trước mặt các chị các cô váy ngắn váy dài, xinh tươi mơn mởn, cậu vẫn chường cái dấu vết đeo nhẫn tròn tròn cớm nắng trắng bợt trắng bạt ra, làm lộ hết cả!

Mấy ngón tay khác cũng cùng hùa theo chế giễu:

– Phải đấy, phải đấy!

Chúng lại bảo với Ngón Đeo Nhẫn:

Cậu đúng là một đời không rửa hết tội mà! Chỉ vì cái dấu vết đeo nhẫn trên thân cậu mà biết bao phen ông chủ bị lộ cái mặt nói dối, rồi tẽn tò trước các cô nàng trẻ đẹp. Và dù thế nào thì cậu cũng chỉ là một kẻ bất Chân – đã thiếu chân thành lại không chân thực.

Ngón Đeo Nhẫn ngây người, nó đâu ngờ lại bị cả bọn ‘phản pháo’ một cách rùm beng đến thế. (Ảnh minh họa: chaostrophic.com)

Trong khi cả bọn còn chưa hết lao xao thì Ngón Trỏ lại xua tay nói lớn:

– Kể ra thì người quan trọng nhất vẫn là tôi! Thử hỏi: Ai là người chỉ đường dẫn lối? Ai là người vạch ra những sai lầm thiếu sót của huynh đệ trong nhà và cơ quan tập thể? Chính là tôi. Các cậu cứ nhớ lại mà xem, mỗi lần ông chủ mà nói kiểu như: ‘Này các bạn, nguyên nhân sự chậm tiến của chúng ta chính là ở đây; chúng ta đang thiếu nỗ lực và cần đề cao như thế, như thế’… thì mọi người đều sợ tôi trỏ vào, vì không ai muốn mình là nguyên nhân chậm tiến của tập thể cả. Cũng không ai muốn bị người khác phê bình chỉ trích…

Các ngón tay khác lại được một phen bất bình phản đối. Chúng ấm ức quay sang mà bảo với Ngón Trỏ rằng:

– Cậu có biết mỗi lần cậu hùng hổ chỉ trỏ vào mặt người ta như thế, thì bốn đứa chúng tôi đây phải chịu mất mặt tới cỡ nào không? Nói cho cậu biết: Mỗi lần cậu trỏ tay ra phê bình chỉ trích hay xúc phạm bất cứ một ai thì tất cả bốn đứa chúng tôi đều ngay lập tức phải cúi gầm mặt xuống, xấu hổ thẹn thùng mà trỏ vào… ông chủ! Vì sao ư? Có một câu ngạn ngữ đã miêu tả rất xác thực như thế này:

‘Khi bạn trỏ tay vào người khác thì bốn ngón còn lại đang trỏ vào chính mình!’.

Thế đấy, cậu là đại diện cho hành vi làm tổn thương người khác của ông chủ! Mà bất cứ khi nào ông chủ gây tổn thương hay xúc phạm đến người khác thì cũng là đang tự làm tổn thương và xúc phạm chính mình, thậm chí hậu quả nhận về còn lớn hơn gấp bội! Nhân đây chúng tôi nhắc lại cho cậu nhớ: Mỗi lần cậu trỏ tay vào người khác là bốn đứa chúng tôi lại phải đồng loạt cúi đầu và trỏ vào ông chủ. Chúng tôi cúi đầu là để thay mặt cậu mà xin lỗi với người ta, cũng là một cách bù đắp cho những lỗi lầm của cậu; Đồng thời chúng tôi nhất loạt trỏ về phía ông chủ là để cảnh tỉnh với ông rằng: chớ có vì nóng giận hồ đồ mà làm tổn thương bất kỳ ai đó, bởi chưng làm thế cũng bằng như:

‘Hả một cơn nóng giận, chịu thua thiệt bốn lần’! 

Ngón Cái – vốn là đứa to lớn nhất trong bọn, lại hay ra dáng huynh trưởng (cả bọn thi thoảng vẫn thường nhận xét nó là kẻ thích lên mặt dạy đời). Bằng vẻ mặt thâm trầm, nó nói với Ngón Trỏ:

– Ngón Trỏ ạ, cậu làm như thế là chưa có đức Thiện. Chẳng những chưa thực hành được đức Thiện mà đức Nhẫn của cậu cũng còn chưa có nữa. Có câu: Người mà không thiện, Thiên lý bất dung. Chỉ khi ta biết bao dung độ lượng, ‘lấy Thiện đãi người’ thì mới lập dựng được uy đức cho mình và cảm hóa được kẻ khác. Tôi nói như vậy cậu có hiểu không?

Dừng lại một hồi lâu, Ngón Cái lại quay sang cả bọn trịnh trọng tuyên bố:

– Các huynh đệ ạ, xét qua một lượt thì xem ra chỉ có tôi mới là người quan trọng nhất! Bởi tôi vốn dĩ là tay già dặn trải đời, thông kim bác cổ. Tôi cũng là người đại diện cho ông chủ nhà mình mà phân định người tốt kẻ xấu, việc đúng việc sai. Này nhé: Khi tôi trỏ trỏ lên trời thì có ý biểu thị rằng người ấy, việc ấy là đúng, là hay ho tốt đẹp; Ngược lại khi tôi mà trỏ trỏ xuống đất thì chính là có ý nói rằng: người ấy, việc ấy là sai, là xấu xa dở tệ…

Ngón cái ra dáng huynh trưởng. (Ảnh minh họa: chaostrophic.com)

Mặc cho Ngón Cái có tỏ ra đĩnh đạc và thông thái cỡ nào, các ngón khác vẫn lắc đầu nguây nguẩy. Ngón trỏ – vốn dĩ là đứa ở gần Ngón Cái nhất, cũng là đứa xa xỉ lời lẽ nhất, nhìn nó mà rằng:

– Bác ạ, em thấy bác có chút tuổi thật nhưng vì bác quá tự tin vào vốn sống và kinh nghiệm của mình nên thành ra bảo thủ cố cựu, tự mình lại ‘đóng khung’ hạn cuộc chính mình. Ví như những gì nằm trong tầm hiểu biết và phù hợp với quan niệm sở trường của bác thì bác cho rằng nhất thiết nó cứ phải là đúng. Còn những gì vượt xa khỏi tầm hiểu biết hoặc không phù hợp với quan niệm sở trường của bác thì bác khó lòng mà tiếp thụ. Nhưng bác có biết không: bấy nhiêu vốn liếng Đông Tây kim cổ gì đó của bác cũng chỉ tựa như một hạt cát giữa sa mạc cuộc đời mà thôi, lại càng chẳng có gì đáng kể nếu đem đặt nó giữa bất tận thời không, mênh mông vũ trụ. Vả lại nếu ta cứ mang theo quan niệm cố chấp của bản thân mà nhìn người, nhìn việc, nhìn đời thì có khác chi: ‘Thầy bói xem voi’, trông trăng đáy giếng, biết đến khi nào mới khá khẩm lên được. Xưa nay, những bậc thượng sỹ trọng đức đều tối kỵ hai từ bất Ngộ: học mà không chịu biết, biết mà không chịu hiểu, hiểu mà không chịu làm, như thế chẳng đáng buồn lắm ru!

Ngón trỏ còn chửa dứt lời mấy đứa còn lại đã đồng thanh phụ họa:

– Chí phải, chí phải! Ngón Cái trỏ trỏ xuống chắc gì đã là sai, Ngón Cái trỏ trỏ lên chắc gì đã là đúng!

Từ nãy tới giờ duy chỉ có Ngón Út vẫn lặng im bất động. Vả lại, nó còn biết lên tiếng thế nào nữa đây giữa đám đàn anh trên tầm bản sự này?

– Kìa chú Út tại sao chú chẳng nói gì? – Những ngón tay khác lao xao hỏi.

Ngón Út lúc bấy giờ mới khe khẽ đáp lời:

– Dạ thưa các anh, tấm thân em bé nhỏ, chẳng làm nên sự tích gì. Xưa nay em chỉ đứng men mén sang một bên mà phối hợp, mà viên dung với mọi người, tâm sức tới đâu thì gắng mà làm tới đó. Tự em lúc nào cũng đặt mình ở nơi thấp nhất: mọi thời mọi khắc, cho dù là lúc ông chủ đang bận rộn mải miết với công việc hay thư thả đan tay để xuống bàn thì Ngón Út em vẫn luôn được kê ở dưới, bốn ngón các anh nằm đè cả phía trên, chỉ thế thôi em cũng đủ thấy ấm lòng.

Út em không học cao hiểu rộng, nhưng nãy giờ nghe các anh trao đổi em mới nhận ra rằng muốn làm một người tốt thì phải luôn luôn chiểu theo ba chữ: Chân – Thiện – Nhẫn mà đối đãi hành xử, mà tự ước thúc bản thân. Ngược lại nếu bất Chân, bất Thiện, bất Nhẫn thì ấy là phường tệ bạc. Em biết bản thân mình còn thiếu sót và sai kém nhiều lắm, chính vì vậy mà mỗi khi ông chủ cần tự phê bình, ông ấy mới thường dùng em mà chỉ chỉ vào ngực, nhưng cũng tại em bé nhỏ quá đi nên dường như chẳng ai trông thấy cả! Cũng may được các anh yêu thương che chở, chứ cá nhân em nào có dám nhận mình là người quan trọng!

Ngón út nhỏ nhất nhưng cách hành xử đối đãi lại thật là đáng nể. (Ảnh minh họa: mobilepulsa.com)

***

Từ chiều tới giờ nằm ngả lưng trên chiếc ghế bành nệm da trong căn phòng tĩnh lặng, những Ngón Tay trò chuyện và tranh luận với nhau như thế nào, ông chủ đều nghe thấy cả. Chao ôi! Ông thấy buồn thao thiết: lẽ nào mình sống tệ đến thế này sao? Chẳng phải bao thói hư tật xấu của mấy ngón tay kia đều là do ông dưỡng thành và chi phối? Giữa dòng xoáy bộn bề bon chen này, nhiều khi con người ta làm việc xấu mà tự họ cũng không thèm biết nữa. Bản thân ông cũng không ngoại lệ…

Ông quay sang bảo với các ngón tay:

– Thôi, các ngươi chớ có tranh luận nữa. Với ta, tất cả đều là quan trọng nhất, mỗi đứa mỗi phận sự, cũng không thể thiếu đứa nào. Chẳng phải dân gian vẫn thường ghi nhận: ‘Giàu hai con mắt, khó hai bàn tay’ đó sao? Thử hình dung bàn tay sẽ khốn khó thế nào nếu không đủ ngón? Tuy nhiên các ngươi cũng đừng vì danh – lợi – tình của bản thân mà trở nên cố chấp, từ đó cứ khuếch đại cái ‘Tôi’ cá nhân lên mãi! Tự cho mình là quan trọng rồi đứng tách riêng ra mà chẳng coi trọng lẫn nhau… như thế sẽ không phối hợp được, lại càng không thể tạo nên sức mạnh. Từ nay trở đi, hễ gặp phải vấn đề gì thì mỗi đứa các ngươi nên tự nhìn vào bản thân xem mình còn sai kém ở đâu để mà sửa chữa, chớ có nhăm nhăm nhìn ra bên ngoài rồi đổ lỗi, chê bai người khác. Tự ta cũng nên nhận lỗi trước các ngươi, là vì ta chưa tốt nên mới khiến các ngươi thành ra như vậy. Nãy giờ ta nghe qua thì chỉ có Ngón Út là điềm tĩnh an hòa và bao dung hơn cả. Ba chữ: Chân – Thiện – Nhẫn mà Ngón Út vừa nói là tốt. Ta cũng xin nguyện sửa mình theo ba chữ ấy.

***

Phía ngoài ô cửa kính, màn đêm đã nhen nhóm tự bao giờ. Trăng trung tuần dần dần nhô lên từ đỉnh non Đoài viên dung và sáng lạ! Ông chủ đẩy cửa thư thái bước ra ngoài, gió thổi mây tan, trời trong thăm thẳm. Phía cao xa của bất tận thời không muôn ngàn tinh tú, thiên hà, vũ trụ cùng lung linh tỏa sáng. Các Ngón Tay bất giác khép chặt vào nhau rồi khe khẽ đưa lên phía trước ngực mà tạo thành thế hợp thập. Chúng cùng niệm thầm ba chữ: Chân – Thiện – Nhẫn như cung kính, như biết ơn, như nguyện cầu, như thệ ước…

Cả khung thương vẫn mênh mang huyền ảo, bình an và thăm thẳm khôn cùng.

Đường Phong

Đọc nhiều

Sự thật NGƯỜI TÍNH không bằng TRỜI TÍNH số phận đã an bài

Sự thật NGƯỜI TÍNH không bằng TRỜI TÍNH số phận đã an bài. Trong kiếp nhân sinh này, mỗi người đều có sự lựa...

Có gì ở bệnh viện đa khoa quốc tế hơn 20.000 m2 mới khai...

Vừa qua, tại Hà Nội có thêm một bệnh viện đa khoa quốc tế hiện đại đi vào hoạt động. Chỉ sau một thời...

Cập nhật dịch COVID-19 sáng 2/3: Số người tử vong trên thế giới tăng...

Ủy ban Y tế Quốc gia Trung Quốc (NHC) hôm nay (2/3) thông báo có thêm 42 ca tử vong vì COVID-19 trong ngày...

Mặc tin đồn hẹn hò ‘bủa vây’, Bích Phương diện đồ gợi cảm dự...

Bích Phương vô cùng quyến rũ trong tiệc sinh nhật của "soái ca" Đăng Khoa. Lẻ bóng “lâu năm”, dường như các fan hâm mộ...