Tâm linh

Đây là tướng mặt phụ nữ vượng phu ích tử, người đàn ông nào lấy được không khác gì trúng số độc đắc

Sống mũi cao thẳng, cằm đầy đặn, dái tai to,… được coi là những nét tướng mặt phụ nữ vượng phu ích tử. Bạn có sở hữu một trong những nét tướng tốt này không?

Lắng tâm lặng đứng bên đời, nhìn mây xa xót phận người đục trong!

Gốc bền là đạo của cây!
Đức là cội Phúc, Đắm say cội buồn
Bình minh sẵn dấu hoàng hôn
Người ba năm dại cũng khôn một giờ!

Ông trời cất nắng trong mưa
Người gieo thiện – ác… Quả chưa thấy gì!
Tham là căn của Sân Si
Tình – Danh – Lợi‘ rải bùa mê khắp đời.

Đức là cội Phúc, Đắm say cội buồn. (Ảnh: YouTube)

Đa mang ắt phải luân hồi
Nợ chưa trả sạch…đừng đòi thăng thiên!
Nhân sinh là chốn đảo điên
Trần gian thành biển bởi phiền luỵ rơi

Lắng tâm lặng đứng bên đời
Nhìn mây, xa xót phận người đục trong!
Mải mê vinh nhục xanh hồng
Xuôi tay còn cõng một thân nghiệp dày!

Lắng tâm lặng đứng bên đời. Nhìn mây, xa xót phận người đục trong! (Ảnh: minghui.org)

Phật từ bi… Vẫn chìa tay!
‘Pháp Luân Đại Pháp’ truyền ngay cõi người!

Hồi Tâm

 

Có hay chăng chuyện con người thế gian tu thành Thần Tiên?

Nền văn hoá truyền thống phương Đông là một nền văn hoá Thần truyền. Xuyên suốt lịch sử mấy nghìn năm, những câu chuyện con người thế gian tu luyện đắc Đạo thành Thần không phải là hiếm…

Thời hiện đại, do ảnh hưởng của thuyết vô Thần, nhiều người đã coi chúng như là ‘thần thoại’ do người xưa hư cấu nên. Là thật hay là hư, nên tin hay không tin, xin tuỳ mỗi người định đoạt. Chỉ xin kể ra vài câu chuyện được ghi chép lại rõ ràng trong các thư tịch cổ kể về người sống trong thế tục vẫn có thể tu thành Thần Tiên, hy vọng cùng những người hữu duyên chiêm nghiệm.

Hiên Viên Hoàng Đế lê bước bằng đầu gối cầu Đạo

Theo Thần Tiên truyện do học giả Cát Hồng đời Tấn biên soạn, Hiên Viên Hoàng Đế sau khi chiến thắng Xi Vưu, thống nhất thiên hạ thì nghe nói ở núi Không Động có Tiên nhân Quảng Thành Tử, bèn tìm đến bái sư học Đạo. Ông cùng đoàn văn võ bá quan và cung nữ đến dưới chân núi Không Động. Hoàng Đế cho đốt cỏ thơm và lệnh cho các quần thần và cung nữ cùng múa hát.

Quảng Thành Tử hiện thân ra ở trên đám mây, nói với Hoàng Đế một câu đầy ẩn ý rằng: “Người trị vì thiên hạ kia, chưa nhìn thấy mây mà lại muốn mưa xuống, chưa đến mùa thu thì đã muốn lá vàng rơi, như vậy làm sao có thể bàn đến Đạo được?”. Nói xong, hất cái phất trần lên, Quảng Thành Tử ẩn vào trong đám mây biến mất.

Hoàng Đế trở về, suy nghĩ lại lời nói của Quảng Thành Tử. Ông chăm chỉ việc triều chính, lo nước lo dân, tuyển chọn hiền thần theo khả năng đặt vào đúng trách nhiệm, dùng cả văn trị và võ trị, làm nên một sự nghiệp vĩ đại. Ông giao cho các quan sáng tạo chữ viết, cách nuôi tằm, phát triển giao thông bằng xe ngựa và tàu bè, lại khuyến khích mở mang âm luật, y học, toán số và nghi lễ…

Khoảng sáu mươi năm trôi qua, Hoàng Đế lúc đó đã trăm tuổi, ông quyết định một mình lặng lẽ lên núi Không Động lần nữa để bái sư học Đạo. Lúc này Hoàng Đế đã học được cung cách khiêm tốn, trên đường đi gặp Tiên nhân Xích Tùng Tử. Xích Tùng Tử chỉ dẫn cho Hoàng Đế rằng: “Tiên và phàm là không có biên giới, chỉ phân biệt ở trong tâm, nếu không quản ngại lê bước trên đầu gối, thì lòng thành đó sẽ mở ra cả trăm cửa”.

Trên đường đi, Hoàng Đế không ngừng suy nghĩ về ý nghĩa của câu nói này. Đến khi đôi giầy của ông đã mòn quẹt rách rưới, và bàn chân đau đến độ không thể đi bộ nổi nữa, ông đột nhiên tỉnh ngộ, quyết tâm đi tới núi Không Động bằng đầu gối. Đá và cát sỏi giống như dao cắt, cứa đầu gối của ông đến chảy máu. Máu của ông nhuộm đỏ cả đá trên đường đi.

Quảng Thành Tử đã sớm biết sự việc Hoàng Đế lại đến cầu Đạo. Lòng thành và ý chí kiên trì của Hoàng Đế đã làm Tiên Ông cảm động. Lúc Hoàng Đế bò đến dưới chân núi Không Động, Quảng Thành Tử lập tức phái một con rồng vàng xuống chở ông lên núi.

Sau đó, Quảng Thành Tử đã truyền Đạo cho Hoàng Đế. Khi Hoàng Đế trở về nước, cứ y theo con đường mà Tiên ông Quảng Thành Tử dạy bảo, yên lặng tu dưỡng thân tâm. Vào năm Hoàng Đế được 120 tuổi thì ông cưỡi rồng bay lên trời, bạch nhật phi thăng.

Thanh tâm quả dục vừa lo việc quốc sự vẫn có thể thành Đạo

Theo Thái Bình Quảng Ký (1) do nhóm 20 danh sĩ thời Tống biên soạn, sau khi con trai Khoái Vương là Yên Chiêu Vương kế vị, ông cực kỳ yêu thích Đạo thuật tu luyện thành Tiên. Trong triều đình có một đại thần tên là Cam Nhu vốn là một Tiên nhân. Cam Nhu thường kể cho Yên Chiêu Vương về chuyện ông lên núi Côn Luân tu Đạo và nói với vua rằng chỉ cần trừ bỏ những tư dục trong tâm, không tiếp xúc nữ sắc và vui thú, thanh tâm quả dục thì có thể đắc Đạo.

Yên Chiêu Vương chiểu theo yêu cầu của Cam Nhu thực hành đã được rất lâu rồi. Một lần, Tiên nhân Cốc Tương Tử cưỡi tường vân đến cung điện của Yên Chiêu Vương và nói với vua rằng:

“Tây Vương Mẫu sắp giáng lâm, Bà muốn xem tình hình tu Đạo của vua, chỉ cho vua quyết khiếu tu luyện”.

Một năm sau, Tây Vương Mẫu quả nhiên giáng lâm, cùng Yên Chiêu Vương du ngoạn ở Toại Lâm, đồng thời nói cho vua biết phương pháp mà Viêm Đế khoan gỗ lấy lửa.

Hôm đó đến nửa đêm, nhựa cây quế được đốt lên dùng để chiếu sáng. Đúng lúc đó, đột nhiên có rất nhiều thiêu thân miệng ngậm đốm lửa tập trung ở trong cung của Yên Chiêu Vương, trong chốc lát những đốm lửa này biến thành những viên sa châu hình tròn. Yên Chiêu Vương liền xâu chúng lại thành chuỗi ngọc đeo. Khi Yên Chiêu Vương leo lên một cái đài cao gần với mặt trời nhất, vua được chim Thần ngậm một viên bảo châu đến cho. Viên bảo châu này có thể khiến người ta tránh được mặt trời thiêu đốt.

Sau này, Tây Vương Mẫu lại giáng lâm 3 lần xuống cung điện của Yên Chiêu Vương. Yên Chiêu Vương bận tấn công thành trì, chiếm đất đai, xử lý quốc sự, do đó đã không tuân theo lời chỉ bảo của Cam Nhu năm xưa là tĩnh tâm tu luyện. Thế là Tây Vương Mẫu từ đó không còn đến nữa.

Nhưng sau này Cam Nhu đã nói như thế này: “Món ăn trong tiệc rượu của Tây Vương Mẫu không phải là thứ có được ở thế gian, những ngọc tửu kim dịch đó đều là cần hàng vạn năm để ủ rượu, là để cho các Thần Tiên dùng. Yên Chiêu Vương đã được ăn những món ăn đó thì tự nhiên sẽ đắc Đạo, chỉ cần để tâm tu luyện cao khiết, tự nhiên sẽ được trường sinh”.

Sau này Cam Nhu cũng bay lên trời ra đi. Tiếp theo, 33 năm sau Yên Chiêu Vương không bệnh mà chết. Sau khi ông chết, thân thể xương cốt vô cùng mềm mại, trên thân tỏa ra mùi thơm ngào ngạt khắp hoàng cung. Sau khi Yêu Chiêu Vương chết, con trai ông là Huệ Vương làm quốc quân.

Các Thần Tiên cùng ở trên thế gian với vua Phục Hy

Cũng trong Thái Bình Quảng Ký có một câu chuyện khác: Hoàng An là người quận Đại, làm sai nha trong quận nha. Quan trên thấy ông hình dáng xấu xí nên để ông làm phu xe, cầm roi đánh ngựa. Nhưng ông thường giắt roi ngựa vào thắt lưng và khắc khổ đọc sách, đồng thời dùng ngón tay viết lên mặt đất để ghi nhớ. Một buổi tối, mảnh đất mà ông viết chữ đó bỗng nhiên biến thành một hồ nước. Đương thời, mọi người đều nói Hoàng An là một người chuyên cần đọc sách.

Khi Hoàng An 80 tuổi, mắt vẫn sắc sảo như thuở thanh niên. Ông thường xuyên ăn chu sa, toàn thân đều sáng, mùa đông ông cũng không cần mặc áo rét, ngồi trên lưng một con rùa lớn dài 3 thước, rộng 3 thước.

Có người hỏi ông rằng con rùa đã bao nhiêu tuổi. Hoàng An nói: “Thời viễn cổ vua Phục Hy sáng tạo ra lưới, bắt được con rùa này và tặng tôi. Giờ đây cái mai con rùa này đã bị tôi cưỡi lâu đến mức nó bằng phẳng rồi. Con vật này sợ ánh sáng của mặt trăng mặt trời, 2000 năm mới thò đầu ra một lần xem xét xung quanh. Từ khi tôi sinh ra tới nay thì con rùa này đã thò đầu ra 5 lần rồi”.

Hoàng An đi ra ngoài đều cõng con rùa này đi. Mọi người đều nói Hoàng An đã sống một vạn năm rồi.

Nguồn ảnh: Youtube

Kiến Thiện

Chú thích:

(1) Thái Bình Quảng Ký là bộ sách ghi chép những sự việc thực do nhóm danh sỹ 20 người đời Tống, đứng đầu là Lý Phưởng phụng mệnh Tống Thái Tông biên soạn. Bộ sách gồm 500 quyển, đề tài là những câu chuyện thực và câu chuyện trong kinh Đạo, kinh Phật. Bộ sách bắt đầu biên soạn năm Thái Bình Hưng Quốc thứ 2 (năm 977), đến năm thứ 8 (983) thì hoàn thành. Do hoàn thành vào những năm Thái Bình Hưng Quốc đời Tống, được biên soạn đồng thời với bộ sách Thái Bình Ngự Lãm, nên được gọi là Thái Bình Quảng Ký.

 

 

 

 

 

 

 

5 tướng mặt phân biệt rõ đàn ông tốt, đàn ông xấu

Người ta thường nói “Đàn ông sợ nhất là làm nhầm nghề, phụ nữ sợ nhất là lấy nhầm chồng”. Trong khi chọn người yêu, liệu có thể từ tướng mặt mà nhìn ra đối phương là người đàn ông tốt hay xấu không? 

Câu trả lời là hoàn toàn có thể. Dưới đây là mấy phương pháp giúp chúng ta phân biệt được người đàn ông tốt hay xấu qua tướng mặt. Những cô gái muốn hiểu được những chàng trai xung quanh mình thì hãy thử tham khảo. Cần ghi nhớ, cũng chỉ làm tham khảo thôi chứ không tuyệt đối không có sai lầm.

5 đặc trưng của người đàn ông tốt

Lông mày: Lông mày rậm và đuôi lông mày có một chút đi xuống. Nếu cung phúc đức đối ứng với vị trí đuôi lông mày lại đầy đặn thì đó là người đàn ông biết thương yêu vợ.

Mắt: Ánh mắt thiện lương và con ngươi đủ lớn tiêu biểu cho người đàn ông trung thành thật thà. Mắt sáng, một mí là người chuyên nhất trong tình yêu, ít thay lòng đổi dạ. Hai mắt kích cỡ cần cân đối. Nếu mắt trái lớn hơn mắt phải thì sẽ bắt nạt ức hiếp vợ.

Mũi: Trong tướng mặt có câu nói: “Đầu mũi có thịt thì tâm không ác độc”. Thế nên đầu mũi ắt phải có thịt, như vậy người đàn ông đó sẽ không xấu tệ.

Miệng: Môi trên chủ nam, môi dưới chủ nữ. Như vậy, nếu môi trên và dưới tương xứng thì biểu thị vợ chồng yêu thương nhau.

Đường hôn nhân: Đường hôn nhân trên lòng bàn tay nếu thẳng thì biểu thị người đàn ông không phải là người dập liễu vùi hoa.

5 đặc trưng của người đàn ông xấu

Mắt: Con ngươi nhỏ, ánh mắt hung dữ thì đó là người lòng dạ ác độc, sẽ ức hiếp bắt nạt vợ. Nếu mắt 3 mí, 4 mí thì sẽ phản bội vợ, sẽ ngoại tình. Nếu đuôi mắt có các nếp nhăn và hướng lên thì biểu thị đa tình phóng túng, còn nếp nhăn hướng xuống dưới thì sẽ khắc vợ.

Mũi: Đầu mũi nhọn và lỗ mũi lộ biểu thị là người thích đánh bạc. Sống mũi có đốt thì tính khí nóng nảy, dễ xảy ra tranh chấp với người khác, thậm chí còn ra tay đánh phụ nữ.

Miệng: Khi nói chuyện miệng lệch biểu thị là người hay nói dối và dễ lừa dối vợ. Khi không cười mà khóe miệng hơi vểnh lên trên thì dẫu có tuổi vẫn đào hoa.

Trán: Nếu trán có hình chữ M thì biểu thị là kẻ háo sắc, thường mơ tưởng về tình dục.

Đường hôn nhân: Đường hôn nhân trên lòng bàn tay nếu hướng xuống dưới thì biểu thị người đàn ông nghiện cờ bạc và dùng ma túy, họa hoạn đến vợ con.

***

Tuy một số đặc điểm như trên đã có thể giúp bạn phân biệt được tướng mặt người đàn ông tốt hay xấu, nhưng cũng không có nghĩa là bạn sẽ nhất định không lấy chồng sai. Nguyên nhân chủ yếu là cần phải phối hợp với tướng mặt bản thân mình (người vợ) để xem, đánh giá tổng hợp thì mới không bị sai.

Nếu gian môn (phần phía ngoài đuôi mắt) của bạn đầy đặn, lệ đường (phần dưới mắt, bọng mắt) sâu, thì rất có khả năng lấy được người chồng có tình cảm. Trái lại, nếu gian môn thấp lõm và đường hôn nhân đi xuống thì nhiều khả năng sẽ lấy phải người chồng ác lại thích đánh bạc, và còn thường xuyên bị anh ta ức hiếp.

Ngoài ra, mũi phụ nữ là phu cung; mũi thẳng, đầu mũi có thịt thì sẽ tìm được vị lang quân như ý. Nếu mũi nghiêng vẹo hoặc có đốt, sơn căn (phần mũi nằm giữa 2 mắt) thấp lõm thì khó mà được như ý. Thêm vào đó là lông mày thưa thì không bị liên lụy bởi anh em thì cũng bị phiền nhiễu lo lắng bởi việc của chồng. Duyên phận vợ chồng tự nhiên vô cùng mỏng mảnh yếu ớt.

Nam Phương
Theo secretchina.com

 

Mối quan hệ giữa nhân tính và thần tính của người nghệ sĩ trong sự sáng tạo nghệ thuật

Các triều đại và các quốc gia cổ xưa được nhớ đến vì những kỳ công vĩ đại của họ trong nghệ thuật. Giáo sư Zhang Kunlun cho biết, điều này có được bởi nghệ thuật cổ đại đã thấm nhuần trong đó sự tôn kính đối với Thần, Phật, từ phẩm chất xuất phát từ tâm hồn người nghệ sĩ sáng tác.

Nếu một nghệ sĩ có những suy nghĩ rất trong sáng, họ có thể tạo ra một tác phẩm hay và có tác động tốt đến mọi người”, ông Zhang nói. “Nhưng ngày nay nghệ thuật đã bị lạc lối”. Zhang là một trong những nhà điêu khắc hoàn hảo nhất Trung Quốc đương đại. Ông từng là giám đốc của Viện Điêu khắc thuộc Viện Nghệ thuật Sơn Đông, chuyên về tranh sơn dầu và hội họa Trung Hoa, cũng như điêu khắc.

Giáo sư Zhang Kunlun chia sẻ trí huệ của mình về mối quan hệ giữa nghệ sĩ và tâm linh. (Ảnh: Seth Holehouse / The Epoch Times)

Tầm nhìn của ông là khơi dậy lại sự thuần khiết mà là nguyên nhân chính khiến cho tài năng của các nghệ sĩ trong quá khứ phát triển nở rộ trong bộ môn nghệ thuật của họ.

“Các tác phẩm nghệ thuật có ảnh hưởng rất lớn đến nhân loại, và đối với cả cá nhân con người”, ông Zhang nói. “Nghệ thuật chính là tấm gương phản chiếu một xã hội, trong khi đó đạo đức là một chiếc la bàn để định hướng. Đạo đức của con người cũng có thể ảnh hưởng đến sự sáng tạo nghệ thuật”.

Giáo sư Zhang Kunlun giới thiệu tranh truyền thống Trung Hoa với bạn bè quốc tế trong một cuộc triển lãm. (Ảnh: minghui.org)

Nghệ thuật cần phải có quy luật và sự cân bằng của nó, có tỷ lệ phù hợp và cấu trúc tốt của cơ thể con người, và nó phải đẹp”, ông nói. “Nghệ thuật đích thực trước hết phải dựa trên một khái niệm tốt. Kỹ thuật thượng thừa đi theo sau, và bố cục tốt để hoàn thiện các yêu cầu cơ bản”.

Nhiều khái niệm được chọn ở các tác phẩm nghệ thuật cổ đại được dựa trên các cảnh tượng về Thần và Phật, trong khi sự tôn kính của các nghệ sĩ đối với vị thần của họ chính là động lực cho sự hoàn hảo của tác phẩm.

.Tác phẩm “Bức tường đỏ” của giáo sư Kunlun Zhang (Ảnh: artmajeur.com)

Tác phẩm “Bức tường đỏ” ghi lại trải nghiệm cá nhân và sự giằng xé nội tâm của nghệ sĩ, giáo sư Kunlun Zhang khi bị cầm tù, trải qua sự tra tấn về thể xác và tinh thần, bao gồm cả bị tẩy não. Hai ký tự tiếng Trung màu trắng có nghĩa là “bức hại”, viết trên bức tường màu đỏ, tượng trưng cho cuộc đàn áp Pháp Luân Công đang diễn ra ở Trung Quốc, biến nước này thành một nhà tù lớn. Vết nứt trên đỉnh tường chỉ ra rằng, nó dường như bất khả chiến bại, nhưng sự sụp đổ của nó đã bắt đầu.

Các tác phẩm nghệ thuật luôn toát lên ý nghĩa đằng sau chúng, Zhang nói: “Nhiều người không còn tin rằng những điều xấu sẽ tạo ra các kết quả xấu, còn những điều tốt đẹp sẽ tạo ra kết quả tốt đẹp”, ông nói. “Điều đó cũng đúng với nghệ thuật. Hiện nay mọi người không tin rằng có Thần và Phật tồn tại, vì vậy họ đã sáng tác bất cứ điều gì họ muốn”.

Gần 5 thế kỷ trước, Michelangelo đã dành cả đời ông để tạo ra những kiệt tác trong đó thể hiện niềm tin của mình vào Thiên Chúa. Mỗi nét vẽ dường như mang theo sự tôn trọng và khao khát thế giới thiên đàng của ông. Mỗi nét vẽ đều nhấn mạnh một tâm trí thánh thiện và thuần khiết, từ bỏ các chấp trước ràng buộc trần tục.

Bức “Chúa trời tạo ra Adam” do Michelangelo vẽ trên trần nhà nguyện Sistine (Ảnh: Wikipedia)

Các nhà sư cũng thường dành cả đời để tạo ra các tác phẩm nghệ thuật kết nối họ với thần thánh, thể hiện sự tận tâm hoàn toàn đối với những khung cảnh thiên đường mà họ đang tạo ra. Zhang cũng làm như vậy với Pháp Luân Đại Pháp, một môn tu luyện cổ xưa của Phật gia mang lại cho ông trí tuệ bay bổng để làm sống lại cách thức làm nghệ thuật của người xưa trong thế giới hiện đại.

Giáo sư Kunlun Zhang với bức tranh “Bức tường đỏ” (Ảnh: Ximing/ The Epoch Times)

Xã hội loài người định ra các tiêu chuẩn, nhưng vũ trụ cũng có tiêu chuẩn riêng của nó áp đặt lên con người”, ông nói. “Ở đây tôi muốn giúp bảo tồn và thúc đẩy phần tốt nhất của nền văn minh nhân loại mà hòa hợp với vũ trụ – nghệ thuật thuần chính”.

Giáo sư Zhang Kunlun trong cuộc đời mình đã nhận được nhiều giải thưởng và tham gia nhiều triển lãm ở Trung Quốc và trên thế giới. Ông và các tác phẩm của ông được giới thiệu trong cuốn “Ai là ai trong thế giới này”, “Bách khoa toàn thư về các tác phẩm sưu tầm xuất sắc của điêu khắc thế giới từ Trung Quốc”, cùng nhiều ấn phẩm khác.

Theo theepochtimes.com

Hòa Bình biên dịch

 

 

Vật lý lượng tử phát hiện ra “cõi bên dưới”, hi vọng tìm thấy sự tồn tại của linh hồn

Trong khi nhiều nhà khoa học củng cố niềm tin của họ vào học thuyết duy vật và phủ nhận sự tồn tại của thế giới tâm linh, Thần Phật, linh hồn, thì lại có rất nhiều nhà khoa học khác không ngần ngại khi bị nói là mê tín, đã tìm hiểu và chứng minh thế giới vô hình có tồn tại.

Khi khoa học hiện đại khám phá ra điều kỳ diệu của vật lý nguyên tử và vật lý lượng tử, giúp con người “thấy” được những hiện tượng hay sự vật chưa từng thấy bằng mắt thường trước đó, nhiều người đã tự hỏi linh hồn có thực sự tồn tại hay không và có khi nào quan điểm duy vật về vũ trụ là sai lầm. Thế kỷ 21 với sự ra đời của vật lý lượng tử đã mang con người đến rất gần với khám phá ra thế giới vô hình mà con người vẫn hoài nghi bao lâu nay.

Bác sĩ Duncan MacDougall và thí nghiệm xác minh sự tồn tại của linh hồn vào năm 1901. (Ảnh: wikimedia)

Thí nghiệm 21g và điện tử quang hợp

Từ đầu thế kỷ 20, một thí nghiệm khoa học đã được thực hiện để xác minh sự tồn tại của linh hồn là công trình do bác sĩ Duncan MacDougall, một bác sĩ phẫu thuật ở bang Massachusetts (Mỹ) tiến hành vào năm 1901. Ông chỉ đơn giản là đo khối lượng mất đi ở cơ thể người trước và sau thời điểm tử vong. MacDougall phát hiện ra những người đó trung bình đều bị giảm 21g trọng lượng cơ thể sau khi chết. Từ đó ông đưa ra kết luận rằng khối lượng bị mất ở cơ thể người vào thời điểm chết chính là linh hồn con người. Tuy nhiên, khoa học hiện đại đã giải thích hiện tượng sụt giảm trọng lượng này bằng các yếu tố sinh lý như đổ mồ hôi.

Bác sĩ Ducan và bài báo công bố nghiên cứu của mình. (Ảnh: wordpress.com)

Một nhân vật cũng khá tiếng tăm trong lĩnh vực nghiên cứu hiện đại về linh hồn là nhà vật lý người Nga Konstantin Korotkov. Ông đã sử dụng phương pháp chụp ảnh Kirlian, một kỹ thuật ảnh điện sinh học, được ứng dụng khá rộng rãi trong các nghiên cứu về bản chất của linh hồn. Trên thực tế, ông đã sửa đổi phương pháp trên theo cách tương tự và tạo ra một phiên bản khá tân tiến mà ông gọi là điện tử quang hợp (electrophotonics). Theo Korotkov, người ta có thể sử dụng kỹ thuật này để chụp ảnh linh hồn con người và hào quang xung quanh cơ thể người khi một người nào đó qua đời. Thật không may, hầu hết mọi người đã bác bỏ ý tưởng đó và thậm chí coi kỹ thuật này là lừa bịp. Tuy nhiên, Korotkov khẳng định có hơn 300 bác sĩ đã sử dụng thành công kỹ thuật của ông để phân tích sức khỏe bệnh nhân.

Tiến sĩ vật lý người Nga Konstantin Korotkov. (Ảnh: ET)

Vật lý lượng tử và linh hồn

Trong thế kỷ này, lĩnh vực khoa học có thể thu hút được nhiều sự quan tâm và suy đoán của con người về sự tồn tại của linh hồn chính là vật lý lượng tử. Có nhiều nhà vật lý tin rằng thế giới chúng ta đang ở chỉ là phần nhỏ bé của một bức tranh tổng thể lớn hơn rất nhiều. Khi một người chết đi, linh hồn họ rời khỏi thế giới vật chất này để du nhập vào một không gian khác trong vũ trụ mà con người chưa từng khám phá.

Theo lý thuyết vật lý lượng tử, để giải thích hiện tượng ý thức, linh hồn con người tồn trữ trong các vi ống nhỏ (microtubes) nằm sâu bên trong các tế bào não. Theo tiến sĩ Stuart Hameroff, giáo sư danh dự của khoa gây mê và tâm lý học đến từ Hoa Kỳ và ông Roger Penrose, nhà vật lý toán học của Đại học Oxford đến từ Anh Quốc: thông tin bên trong các vi ống chỉ hòa tan với vũ trụ khi con người qua đời. Nếu họ được cứu sống trở lại, thì thông tin lượng tử này sẽ quay trở lại những vi ống ban đầu. Tuy nhiên, nếu họ không hồi phục và chết luôn, thông tin lượng tử sẽ được giải phóng từ vi ống ra ngoài, đồng thời hiện hữu bên ngoài cơ thể người trong vũ trụ như một linh hồn vô định .

Nhiều nhà khoa học tin rằng linh hồn cũng sở hữu các đặc điểm giống như bất kỳ thực thể nào khác, mặc dù họ vẫn chưa tìm ra được mối liên hệ nào giữa linh hồn và vật chất.

Tiến sĩ Christian Hellwig thuộc Viện hóa lý sinh Max Planck (Institute for Biophysical Chemistry) ở Gottingen, Đức chia sẻ trong một cuộc phỏng vấn với Express: “Những suy nghĩ, ý muốn, ý thức và cảm xúc của chúng ta mang các đặc điểm của linh hồn. Hiện chưa có bất kỳ sự tương tác trực tiếp nào giữa các lực cơ bản của khoa học tự nhiên mà chúng ta đã biết, chẳng hạn như trọng lực, từ trường … với dạng linh hồn này”.

Linh hồn cũng có những thuộc tính như các thực thể khác, nhưng chúng không tương tác với các chất trong thế giới vật chất mà loài người từng biết. (Ảnh: pixabay)

Ông cũng nhận xét các tính chất của linh hồn giống với các hiện tượng không thể giải thích được trong thế giới lượng tử.

Thuyết lượng tử chia thế giới quan thành hai phần – “một phần bên trên” nơi mà toán học có thể được sử dụng để giải thích hiện tượng vật lý, và “một phần bên dưới”, nơi mà dường như không thể áp dụng toán học hiện đại hay bất cứ tri thức nào của con người để lý giải các hiện tượng. Và nhiều nhà vật lý lượng tử đã đưa ra giả thuyết linh hồn có thể tồn tại ở “phần bên dưới”.

Quan điểm lượng tử về sự tồn tại của linh hồn cũng góp phần giải quyết một vấn đề lớn khác – vấn đề đạo đức. Xã hội ngày càng phát triển nhiều máy móc hiện đại, cơ khí hoá, càng làm con người tự biện minh cho những hành vi trái đạo đức của bản thân họ bằng cách không ngần ngại tuyên bố rằng: “ gien di truyền đã khiến tôi làm điều đó”, “cách tôi được nuôi dưỡng đã gây ra điều này” v.v., Nhưng khi khoa học thậm chí thừa nhận khả năng linh hồn thực sự tồn tại, khẳng định hành động phi đạo đức như vậy có thể có tác động lâu dài đối với linh hồn sẽ thiết lập cho xã hội một khuôn khổ đạo đức bền vững cần thiết.

Những “định luật” lạc hậu

Khoa học đã và đang tiếp tục khai sáng tâm trí con người cùng những định nghĩa mới hơn về những hiện tượng có thể giải thích được. Tuy nhiên, hiện nay có một điều đáng sợ là các thí nghiệm khoa học từ chối xem xét những sự vật hay hiện tượng không nằm trong phạm trù đã được khám phá. Đây là phương pháp nghiên cứu phản khoa học. Chúng ta cần nghiên cứu vượt ra ngoài những gì đã được định nghĩa và không nên run rẩy sợ hãi khi phát hiện ra các định lý toán học trước đây là sai hoặc có thể được kết luận logic hơn. Sau đó, khi có cái nhìn lạc quan hơn, chúng ta có thể khám phá ra những kiến ​​thức chưa ai biết và giúp khoa học trở nên hấp dẫn trở lại.

Có thể “những nghiên cứu” như vậy sẽ không nhận được giải thưởng hay sự công nhận nào. Nhưng chắc chắn đây sẽ là bước khởi đầu mạo hiểm mang lại những khám phá khoa học cấp tiến và cảm giác phiêu lưu trên hành trình tìm kiếm chân lý.

Phương Linh

 

 

Viết một chữ liền đoán được tiền đồ hung cát

Lúc còn nhỏ, tôi hay khinh thường chuyện xem bói chữ, nghĩ họ nói chung đều là những kẻ giang hồ lừa người. Sau này, tôi mới phát hiện ra trong lịch sử cũng có rất nhiều cao nhân, ví như Gia Cát Lượng mưu kế như Thần, Kỷ Hiểu Lam học vấn uyên thâm là bậc thầy của xem bói chữ.

Hán tự không chỉ là một loại ngôn ngữ, mà mỗi một chữ đều ẩn chứa những thông tin ứng với những thời không khác nhau. Nếu như họa phúc của đời người đã được định sẵn, thì đoán chữ có thể nhìn thấy trước được an bài của Thiên thượng.

Dưới thời Hoàng đế Khang Hy, Lưu Đình Ky, Án sát sứ phụ trách quản lý tư pháp ở tỉnh Giang Tây, đã ghi lại vài câu chuyện của một thầy bói chữ dân gian thời đó. Chỉ cần tùy ý viết cho ông ấy một chữ, thì sẽ biết được tiền đồ hung cát của bạn là như thế nào.

Có một người bị mất con ngựa, viết chữ 奇 (Kỳ – kỳ lạ), hỏi còn có thể tìm thấy nó không?

Thầy bói nói:  “Không tìm thấy nữa đâu”.

“Tại sao?”

Thầy bói nói: “Chữ Kỵ (騎 – cưỡi ngựa) mất đi chữ Mã (馬) thành chữ Kỳ (奇), nghĩa là ngựa khó tìm thấy; chữ Kỳ (奇) ở trên của nó là chữ Lập (立 – đứng), ở dưới của nó là chữ Khả (可- có thể), ý là có thể phải đi bộ rồi.

Một đêm nọ có người vội vàng đến coi bói, mà không kịp viết chữ, lúc đó đã qua giờ tuất, người đến xem mở miệng nói từ Tuất (戌) để bốc quẻ.

Thầy bói hỏi: “Muốn bói chuyện gì?”

Người xem bói: “Một cuộc đàm phán”.

Thầy bói nói: “Loại đàm phán này không nên nói trực tiếp, nên vòng vo một chút, chuyện mới có thể đàm phán thành công”.

Người nọ hỏi vì sao, thầy bói nói: chữ Tuất (戌) bên trong có một nét ngang nhỏ, chuyển thành nét cong chính là chữ Thành (成).

Một vị thư sinh tham gia khoa thi hương viết chữ 花 (Hoa – bông hoa), đến xem có thi đỗ hay không.

Thầy bói nói: “Không còn nghi ngờ gì nữa, chúc mừng cậu đã đỗ hạng thứ 27, có người đã đến nơi của cậu để thông báo rồi”.

Thư sinh quay về nơi ở, quả nhiên đúng như vậy.

Thầy bói lấy chữ Hoa (花) tách ra thành chữ Nhân (人 – người), bên cạnh là chữ “nhị thập thất” (二十七) nghĩa là 27, theo đó mà biết thư sinh đứng thứ 27.

Lại có người viết chữ 一 (Nhất), hỏi về tiền đồ.

Thầy bói nói: “Trong vòng 20 năm làm quan ngũ phẩm. Có 3 đứa con, thọ ngoài bảy mươi dưới tám mươi tuổi”.

Người này hỏi chi tiết.

Thầy bói đáp: “Viết 3 lần chữ Nhất (一) chính là chữ Tam (三), ý là có 3 con; sau đó vẽ thêm 2 nét sổ nữa là thành Ngũ (五), tức là làm quan ngũ phẩm trong 20 năm; từ một (一) đến bảy (七) trong đó đều có nét chữ Nhất (一), nhưng chữ Bát (八) lại không có, cho nên thọ trong khoảng bảy tám mươi tuổi.

(Ảnh minh họa: youtube.com)

Có người đến bói một chữ 字 (Tự)

Sau khi xem qua một chút, thầy bói chữ chắp tay hướng đến người coi bói mà rằng: “Người xem bói hiện đang làm quan lại, không phải là Đô sát viện thì cũng là Án sát sử. Chữ Tự (字) cùng với chữ Hiến (憲) đều bộ miên là đầu chữ Bảo (寶), dưới chữ Tự (字) là chữ Tử, Tý (子), tý là khởi đầu trong mười hai chi, có nghĩa là các hạ phải đến nơi khác để nhậm chức, chúc mừng!”

Người đến coi hỏi: “Đến nơi nào để nhậm chức?”

Thầy bói đáp: “Nói chung là một nơi tốt, vì chữ Tử (子) là ở phía bên của chữ Hảo (好)”.

Trước khi rời đi, người xem bói còn hỏi: “Có chuyện gì không may hay không?”

Thầy bói đáp: “Chữ Tử (子) là “nhất liễu” (一了), nghĩa là chỉ một là hết, thế nên chỉ sợ không thể thăng quan cao thêm nữa”.

Sau này kiểm chứng quả đúng như vậy.

Có một người viết một chữ 文 (Văn), bói một vụ kiện.

Thầy bói nói: “Nói Lận (吝 – keo kiệt) không phải chữ Lận, nói Hung (凶 – dữ, xấu) cũng không phải chữ Hung, vụ kiện này phải rút lui thì mới vô sự được.

Người xem bói hỏi: “Khi nào thì rút lui?”

Thầy bói nói: “Hôm nay là ngày bao nhiêu?”

Người xem bói đáp: “Ngày 15”.

Thầy bói nói: “Sáu ngày sau vụ kiện sẽ được rút”.

Sáu ngày sau, vụ kiện quả nhiên đã được dỡ bỏ.

Ông làm sao đoán biết được? Thầy bói nói: Chữ Tán (散) là chữ Tích (昔) hợp cùng với chữ Văn (文), chữ Tích (昔) nghĩa là “nhị thập nhất nhật” (二十一日) ý là ngày 21, hôm nay là ngày 15, nên chính là sau 6 ngày là vụ án sẽ được rút lại.

(Ảnh minh họa: epochtimes.it)

Một quan Thái thú viết chữ 識 (Thức) để bói

Thầy bói viết: “Đầu văn chân võ, ông không phải là một quan chức chuyên xử lý các vụ kiện và hình phạt, mà là một quan giám sát địa phương”.

Đối phương nói: “Là tri phủ, trưởng quan hành chính tối cao ở địa phương”.

Vì chữ Thức (識) với chữ Chức (職) là tương tự nhau, cho nên nhìn ra chức nghiệp.

Chữ Ngôn (言) được viết đầu tiên, vì vậy thấy được công việc là một quan chức dân sự. Quả nhiên đúng như vậy.

Thầy bói hỏi:  “Ông nhậm chức bao nhiêu năm rồi?”

Đối phương nói: “5 năm rồi”.

Thầy bói nói: “Hết 6 năm, phụ thân của ông sẽ mất”.

Nhìn kết cấu ở giữa của chữ Thức (識), có chữ Lục (六) nhỏ, là 6 năm, chữ Nhất (一) là nét đầu tiên của chữ Đinh (丁- nhân đinh, chỉ người), chữ Nhật (日) tượng trưng cho cha, vì vậy có một đám tang của cha.

Chữ Qua (戈 – giáo mác) thuộc về võ, sau khi mãn tang 3 năm, không bổ nhiệm chức quan văn, có thể bổ nhiệm chức quan võ.

Quả nhiên sự việc sau đó y như lời thầy bói: sau khi quan thái thú mãn tang, quay lại nhậm chức, vừa vặn triều đình có một chỗ trống, đó là chức quan võ Đô úy.

Chính xác một cách kì lạ!

Nếu như bói một chữ, là chữ mà nảy lên trong suy nghĩ đầu tiên, thì sẽ dễ dàng bói ra chuẩn xác bởi vì nó mang theo bản năng tiên thiên. Nếu như bạn hơi suy nghĩ để ra chữ, thì sẽ không chuẩn xác.

“Lịch đại danh họa ký” có ghi chép rằng Thương Hiệt sáng tạo ra chữ viết đã tiết lộ thiên cơ, và ông Trời liền cho cơn mưa thóc. Ma quái không cách nào ẩn hình được nên ban đêm quỷ khóc.

Cũng có một câu nói dân gian rằng, bói chữ toán mệnh có rất nhiều là người mù hoặc người què, và đó là quả báo của việc đoán mệnh tiết lộ thiên cơ.

Việc bói toán đoán mệnh từ xưa đến nay đều mang ý nghĩa rằng, con người chúng ta từ lúc sinh ra một đời người đã được định sẵn, nên thầy bói mới có thể bói ra được. Nhưng ai tiết lộ thiên cơ cũng phải chịu trách nhiệm về lời nói của họ, ví như xem bói cho người có điềm xấu trong tương lai sẽ tạo gánh nặng cho tâm lý của họ. Dù là thấy được sự việc gì cũng nên hiểu rằng có những điều nên nói và những điều không nên nói. Nếu không, khó tránh gặp họa hoặc mất đi khả năng bói toán này.

Người bói mệnh, bói chữ chân chính thì không dựa vào bản sự của họ để kiếm tiền, mà là tùy duyên khuyến thiện, như thế họ không những không bị quả báo xấu mà còn là hành thiện tích đức, đắc được phúc báo và để lại phúc đức cho con cháu đời sau.

Tham khảo:

– “Tại viên tạp chí” của Thanh Lưu Đình Ky

– “Lịch sử của các triều đại” của Đường Trương Ngạn Viễn

Theo Tông Gia Tú (epochtimes.com)

Yên Tử biên dịch

 

 

Chính quyền Trung Quốc phá hủy hơn 5.900 đền thờ Thần Đất

Chính quyền thành phố Gaoyou, tỉnh Giang Tô gần đây đã ra lệnh phá hủy tất cả các đền thờ Thần Đất, với lý do là cải thiện “văn hóa tâm linh” và “chất lượng không khí”, theo The Epoch Times.

Tổng cộng, đã có 5.911 ngôi đền bị phá hủy trong tháng 2 và tháng 3. Trong tiếng Trung, Thần Đất được gọi là ‘Tudi Gong’.

Theo văn hóa dân gian Trung Quốc, trước khi được người dân tôn lên làm Thần Đất, ông là một quan chức thu thuế trong thời nhà Chu (510-314 trước công nguyên) tên là Zhang Fude.

Vị quan Zhang nổi tiếng là một quan chính trực, thường dùng tiền của mình để giúp người nghèo đóng thuế. Ông qua đời ở tuổi 102. Một gia đình nghèo ở Trung Quốc đã tôn thờ bức tranh vẽ chân dung ông, và kể từ đó gia đình họ bắt đầu trở nên khấm khá.

Câu chuyện lan truyền, và mọi người bắt đầu xây dựng đền thờ để thờ cúng ông, họ tin rằng ông đã trở thành một vị thần và mang lại may mắn cho con người. Từ đó, truyền thống thờ cúng Thần Đất đã lưu truyền ở cả Trung Quốc và Đài Loan.

Một người phụ nữ thắp nhang cầu nguyện trong một ngôi đền Trung Quốc trong lễ đón Tết Nguyên đán ở khu phố Tàu, Bangkok, Thái Lan hôm 4/2/2019. (Ảnh: Jorge Silva / Reuters)

Người dân Trung Quốc tin rằng Thần Đất sẽ bảo hộ những vùng đất có đặt đền thờ của ngài, nên nhiều nơi đã xây dựng những ngôi đền nhỏ bên đường hoặc giữa các mảnh đất trồng trọt.

Theo một bài báo đăng ngày 9/4 của truyền thông nhà nước Trung Quốc Tân Hoa Xã, Pan Jianqi, người đứng đầu bộ phận tuyên truyền của thành phố Gaoyou, tỉnh Giang Tô, nói rằng, việc chính quyền thành phố phá hủy các đền thờ Thần Đất là để “thúc đẩy một nền văn hóa tinh thần mới” và xóa bỏ các đền thờ được xây dựng trái phép.

Zhang Meilan, phó quận trưởng quận Ganduo, thành phố Gaoyou phàn nàn, rằng những cây nhang mà mọi người đốt trong khi thờ tại những ngôi đền này thường khiến không khí xung quanh rất ngột ngạt. Zhang nói với Tân Hoa Xã rằng khi các đền thờ biến mất, chất lượng không khí đã được cải thiện.

Tờ báo Trung Quốc cũng đưa tin, những vùng đất hiện đã bị bỏ trống sau khi phá hủy các đền thờ sẽ được trồng cây hoặc xây dựng các công trình công cộng. Chính quyền Trung Quốc thường kiểm soát gắt gao các hoạt động tôn giáo.

Ví như, để Cơ Đốc giáo nằm dưới sự kiểm soát của chính quyền, Trung Quốc sẽ bổ nhiệm các nhà lãnh đạo giáo hội, và thành lập các hiệp hội và nhà thờ Thiên chúa giáo được nhà nước phê chuẩn. Trong khi đó, chính quyền Trung Quốc sẽ phá hủy các nhà thờ ‘trái phép’ và ở một số nơi người dân bị cấm tổ chức lễ Giáng Sinh.

Chính quyền Trung Quốc cũng thường phá hủy các phong tục và truyền thống địa phương, như vào năm 2018, chính quyền nước này đã cấm chôn cất người chết theo phong cách truyền thống, chỉ cho phép hỏa táng người đã khuất.

Theo BBC, vào tháng 4/2018, chính quyền Trung Quốc đã phá hủy hơn 1.000 quan tài gỗ ở thành phố Shangrao, tỉnh Giang Tây.

Hàng trăm cỗ quan tài bị thu giữ, chất đống chờ thiêu hủy ở tỉnh Giang Tây vào năm 2018. (Ảnh: SCMP)

Trên Sina Weibo, nhiều “cư dân mạng” Trung Quốc bày tỏ sự phẫn nộ trước việc phá hủy các đền thờ.

Một cư dân mạng với biệt danh “SIMONTONG2010”, ở tỉnh Hải Nam, Trung Quốc đã viết: “những ngôi đền Thần đất này chỉ đơn giản là sự hỗ trợ tinh thần cho những người nông dân muốn có một vụ mùa bội thu. Tại sao những ngôi đền này phải bị phá hủy?”.

Một cư dân mạng khác đến từ tỉnh Hải Nam viết: “hành động phá hủy những ngôi đền này là vi phạm quyền tự do tôn giáo. Nó cũng vi phạm hiến pháp của Trung Quốc”.

Băng Thanh

 

‘Lòng thành thì linh nghiệm’. Nhưng như thế nào mới được tính là ‘lòng thành’?

Người xưa nói: “Lòng thành thì linh nghiệm”. Nhưng làm như thế nào mới được tính là ‘lòng thành’ thực sự thì có lẽ còn rất nhiều người chưa biết.

Người xưa nói: “Lòng thành thì linh nghiệm”. Chữ ‘linh nghiệm’ này có thể lý giải là phúc báo, lòng mong muốn thì việc sẽ thành. Cái lý này có lẽ nhiều người đều hiểu rõ. Khi gặp mâu thuẫn, vấn đề hoặc khó khăn thì đi cầu Thần bái Phật, cũng biết tâm phải có lòng thành chân thực. Khi khuyên người khác cũng nói ‘Lòng thành thì linh nghiệm’. Nhưng làm như thế nào mới được tính là ‘lòng thành’ thì có lẽ còn rất nhiều người chưa biết, chỉ biết bề ngoài mà không biết ý nghĩa của nó, chỉ coi trọng hình thức mà bỏ qua ý nghĩa nội tại.

Muốn hiểu rõ ý nghĩa gốc của câu “Lòng thành thì linh nghiệm” thì phải tìm đáp án trong văn hóa truyền thống.

Ông mù rơi giếng hoang

Kỷ Hiểu Lam, danh thần triều Thanh đã ghi chép một câu chuyện trong “Duyệt vi thảo đường bút ký” như sau:

Thời nhà Thanh có một người mù họ Vệ. Giao thừa năm Mậu Ngọ, các nhà cho ông thức ăn, ông cõng về nhà. Giữa đường ông lỡ chân ngã xuống một cái giếng khô. Bởi vì ở cánh đồng hoang vắng, đường hẻo lánh, hơn nữa nhà nhà đang chuẩn bị đón giao thừa, nên trên đường không có người qua lại. Ông gọi lớn, gọi đến khô miệng cạn hơi mà vẫn không có người ứng cứu.

May mà dưới giếng không khí ấm áp, lại có bánh ăn, trái cây giải khát, thế nên mấy ngày ông vẫn không chết. Lại có anh đồ tể Vương Dĩ Thắng đi bắt lợn trở về, cách giếng khoảng nửa dặm thì bỗng nhiên lợn đứt dây chạy mất, lợn chạy như điên vào trong cánh đồng hoang, rồi cũng bị lỡ chân rơi xuống giếng. Vương Dĩ Thắng lấy móc bắt lợn thì mới phát hiện ra ông mù, ông chỉ còn thoi thóp hơi thở yếu ớt. Cái giếng đó không phải là nơi anh đồ tể phải đi qua. Việc này dường như có Thần lực chi phối.

Khi có người hỏi tình hình trong giếng, ông mù nói: “Khi đó vạn niệm đều không còn, tâm như là đã chết rồi. Chỉ là nghĩ đến mẹ già nằm bệnh ở nhà đang đợi chờ con trai mù phụng dưỡng. Giờ đây ngay cả đứa con trai mù loà cũng không thể có được nữa rồi, có lẽ lúc này sợ rằng đã thành người chết đói rồi, thế nên cảm thấy đau nhói đến tận tâm can, không thể nào chịu nổi nữa”.

Mọi người cảm thán than rằng: “Nếu không phải là niệm đầu này thì con lợn của Vương Dĩ Thắng nhất định sẽ không bị đứt dây”.

Ông mù được cứu là vì một niệm chí thành: bị rơi xuống giếng cạn, không có hy vọng được cứu, chỉ còn nghĩ đến mẹ già trọng bệnh đang nằm trên giường không có người phụng dưỡng, cảm thấy đau buốt đến tận tâm can. Vì thế đã cảm động đến Thượng Thiên, dẫn anh đồ tể đến nơi mà lẽ ra anh ta không đến để cứu ông. Sự việc xem có vẻ là ngẫu nhiên, thực tế chính là phúc báo của ‘lòng thành’.

(Ảnh minh họa: youtube.com)

Lòng thành cầu Thần linh cho mẹ khỏi bệnh

Sách “Đàm tẩu” có chép câu chuyện một người con hiếu thành tín cầu nguyện Thần linh cứu mẹ như sau:

Huyện lệnh Tùng Tư nước Bắc Tề là Tiêu Duệ Minh, người Lan Lăng, mẹ ông bị bệnh đã nhiều năm. Tiêu Duệ Minh ngày đêm cầu nguyện Thần linh, cầu xin Thần linh phù hộ mẹ sớm khỏe mạnh trở lại. Năm đó trời đất lạnh giá, nước mắt Tiêu Duệ Minh chảy trên gò má đóng thành băng, khấu đầu chảy máu, máu cũng thành băng.

Bỗng một hôm, có một người đến tặng cho ông một cái hộp bằng đá và nói: “Chiếc hộp đá này có thể trị bệnh thái phu nhân”. Tiêu Duệ Minh quỳ xuống hai tay nhận chiếc hộp. Ông đem chiếc hộp đá tặng cho mẹ, mở ra xem chỉ thấy bên trong có một miếng lụa dài 3 tấc, trên có viết chữ “Nhật nguyệt” bằng chu sa. Từ đó, bệnh của mẹ ông liền khỏi.

Tín ngưỡng Thần Phật bị biến dạng

Lòng thành có phúc báo, Thần Phật xem lòng thành con người rồi mới ban cho việc tốt lành. Con người ngày nay đối đãi với ‘lòng thành’ như thế nào? Có những người là trái ngược, lòng không thành mà lại đi cầu phúc báo.

Gần đây có bài báo đăng rằng ông Từ, nguyên thị trưởng của thành phố Xích Phong, Nội Mông, trong nhà ông có Phật đường, trên điện Phật có thờ tượng Phật, ngày ngày dâng hương bái Phật, niệm tụng kinh Phật rất nhiều năm không gián đoạn. Nhiều người có thể coi ông là một Phật tử ‘thuần thành’. Nhưng thật châm biếm là trong thời gian 6 năm ông làm thị trưởng, trung bình mỗi ngày ông vơ vét 15.000 tệ (tương đương 50 triệu đồng). Mỗi lần nhận được món tiền đút lót hối lộ, trước tiên ông đều đặt lên ‘điện Phật’ một khoảng thời gian. Trong những chiếc valy cất giấu kỹ chứa đồ hối lộ, 4 phía là những cột tiền, ở giữa đặt một ‘tượng Phật vàng’ hoặc ‘tượng Bồ Tát vàng’, với mong muốn cầu ‘bình an’. Ông ta đã từng bỏ hơn 2 triệu tệ (khoảng 7 tỷ đồng) và châu báu vào một chiếc valy số rồi để vào nơi ở của trụ trì một ngôi chùa, chìa khóa valy số giấu ở trong tai tượng Phật.

Đó là lễ kính Thần Phật sao? Đó chính là vũ nhục và phỉ báng Thần Phật. Có thể có được phúc báo không? Hoàn toàn không được phúc báo, ngược lại còn chịu báo ứng. Theo truyền thông nước ngoài đưa tin, thời kỳ đầu khi Giang Trạch Dân bức hại Pháp Luân Công, ông ta mỗi đêm đều chép “Kinh Địa Tạng”, cầu xin Bồ Tát phù hộ. Một mặt ông ta bức hại những người tu Phật, vũ nhục phỉ báng người sáng lập Pháp Luân Công, một mặt ông ta lại cầu xin Thần Phật bảo hộ, đúng là việc quá mâu thuẫn.

Giang Trạch Dân được xem là người chủ trương và trực tiếp lãnh đạo tổ chức đàn áp những người theo tập Pháp Luân Công, bên cạnh các cuộc đàn áp tín ngưỡng từ trước đó của ĐCSTQ như đàn áp Phật giáo Tây Tạng, Thiên chúa giáo… (Ảnh: wikipedia.org)

Năm 2002, một chân Giang Trạch Dân bị đau rất nghiêm trọng, tất cả các biện pháp đều đã sử dụng nhưng trị không khỏi. Có một người cơ hội muốn tìm phương thuốc bí truyền để bợ đỡ lấy lòng Giang Trạch Dân, hòng thăng quan phát tài. Ông này đến Đạo quán cầu xin người tu Đạo ban cho phương thuốc bí truyền. Người tu Đạo đó nói: “Ông ta (Giang Trạch Dân) là bị báo ứng bức hại Pháp Luân Công. Dừng cuộc bức hại thì không chữa mà tự khỏi”. Câu nói này khiến người cơ hội kia sợ quá quay đầu chạy.

Thắp hương bái Phật, toán quái, xem phong thủy v.v. từng bị Đảng cộng sản Trung Quốc chụp cho cái mũ chính trị lớn là ‘phong kiến mê tín’ để đàn áp, khiến cho những người Trung Quốc vào thời kỳ đó nói đến phong kiến mê tín liền biến sắc mặt. Thế nhưng rất nhiều người đã đích thân trải qua những sự việc mà bị quy là ‘phong kiến mê tín’, dùng thuyết vô Thần thì không thể nào giải thích nổi, còn dùng lý hữu Thần, thiện ác hữu báo thì đều giải thích được thông suốt, về tâm lý không còn gợn chướng ngại gì.

Ngày nay, Đảng cộng sản Trung Quốc trên bề mặt không đàn áp phong kiến mê tín, trái lại còn xây dựng những chùa chiền lớn, Đạo quán lớn, hàng năm còn tổ chức các hoạt động lễ bái Khổng Tử. Nào ai hay, đây chính là Đảng cộng sản Trung Quốc lấy danh nghĩa phát triển kinh tế mà phá hoại ở tầng thâm sâu hơn đối với văn hóa truyền thống. Đi lễ chùa, có mấy người làm được ‘lòng thành’ như người xưa? Những ông chủ xây dựng lấy chùa chiền Đạo quán làm phương tiện kiếm tiền. Người đến chùa vãn cảnh, du ngoạn, thắp hương thì cũng là tâm thái chơi đùa. Hòa thượng cũng có đầu óc làm kinh tế, nghĩ cách bán hàng, thu dịch vụ của du khách, đặt ‘hòm công đức’ khắp nơi, còn làm những thứ như xem vận mệnh, làm lễ giải hạn, giải vong… Tất cả đều một mục đích kiếm tiền.

Xưa kia chùa chiền là nơi thanh tịnh, thanh tu, ngày nay đã bị biến thành nơi ‘phát triển kinh tế’. Tiền quyên góp công đức của du khách, Phật tử hàng tháng hàng năm là thế nào, chi tiêu vào việc gì, còn lại bao nhiêu, đi đâu… đều là những câu hỏi không có lời giải. Tâm chí hòa thượng cũng không đặt ở tu luyện nữa, về mặt tiền bạc thì chùa đã trở thành giống như công ty cổ phần. Điều này không chỉ là một lần nữa phá hủy văn hóa truyền thống, mà còn đáng sợ hơn là phá hủy tâm hướng Phật của con người. Những người đã bị méo mó tín ngưỡng, dưới sự chi phối của những niệm đầu tham dục, danh lợi, đối đãi với Thần Phật với cái tâm càng xấu xa độc ác hơn, còn nói gì đến ‘lòng thành’ nữa đây?

Lòng thành thì linh nghiệm, người có lòng thành thì có phúc báo. Thần Phật nhìn lòng người không nhìn địa vị cao thấp, không nhìn giàu nghèo sang hèn. Khi con người nảy sinh chính niệm, phát ra thiện niệm thì Thần Phật liền biết, sẽ cấp cho phúc báo, cấp cho cơ hội trong tương lai.

Thế nên không cần dâng hương lễ Phật, không cần giao thừa mồng một thắp nén hương đầu tiên, đánh tiếng chuông đầu tiên, chỉ cần thành tâm kính Thần Phật, tôn trọng người chân tu, hiểu rõ thật giả, thiện ác, lòng hướng thiện thì phúc báo sẽ tự nhiên không cầu mà đến, đó chính là ‘lòng thành thì linh nghiệm’ thực sự.

Theo zhengjian.org

Kiến Thiện biên dịc

 

Thì ra con người trước khi chuyển sinh còn có những trạng thái khác nhau

Con người sau khi lìa đời, từ lúc vào cõi âm đến trước lúc chuyển sinh sẽ chịu sự phán xét của cõi âm, trong đó có rất nhiều trạng thái khác nhau.

Kỳ ngộ chùa hoang

Xưa có người họ Nhiếp. Một năm vào mùa đông dịp trước Tết, ông vào núi sâu viếng mộ trở về, do trời rét ngày ngắn, lúc này cả bầu trời âm u nặng nề, thời gian cũng đã khá muộn rồi. Bởi vì sợ trên núi có mối nguy cơ hổ vồ nên ông tất tưởi dốc hết sức chạy về phía trước.

Đúng lúc đang vội vã chạy thì bỗng nhiên ông nhìn thấy ở lưng chừng núi phía trước có ngôi chùa đổ nát. Thế là ông ba chân bốn cẳng chạy vội vào trong miếu. Lúc này ngoài trời đã tối hoàn toàn rồi. Ông nghe thấy từ góc tường có người nói rằng: “Nơi này không phải chỗ con người ở, xin thí chủ mau đi đi cho”.

Ông cho rằng đó là hòa thượng nên vội vàng hỏi: “Bạch thầy, tại sao thầy lại ngồi ở nơi tối tăm như thế?”

Người kia trả lời: “Nhà Phật không nói dối, bản thân tôi là ma treo cổ chết, đang ở đây đợi chờ người thay”.

Ông Nhiếp nghe vậy vô cùng sợ hãi, run lẩy bẩy. Một lúc sau, cơn run rẩy giảm bớt, ông bèn đáp: “Chết bởi hổ không bằng chết bởi ma. Tôi ở cùng thầy một đêm”.

Ma nói: “Không đi cũng được. Nhưng âm gian và dương thế khác nhau, ông không chịu được khí âm đâu, còn tôi không chịu được khí dương, cả hai đều không được yên ổn. Chúng ta vẫn cứ mỗi người ở một góc chùa, không được lại gần nhau là được rồi”.

Bí mật sau khi chết

Ông Nhiếp ngồi xuống nền nhà, từ xa hỏi vọng sang nguyên cớ người kia phải đợi chờ thay thế.

Ma nói:

“Thượng Đế yêu quý sinh mệnh, không muốn con người tự làm hại tính mệnh mình. Những người như trung thần tiết tháo, liệt phụ giữ gìn trinh tiết thì tuy gặp tai nạn bất ngờ mà chết thì cũng giống như những người đã hết thọ mệnh chết, không có khác biệt gì, vì thế không phải chờ đợi người thay thế.

Còn những người vì tình thế khốn cùng cấp bách, người không còn con đường sống, thì Thượng Đế cũng thông cảm cho họ vì sự việc là bất đắc dĩ, cũng cho họ được chuyển sinh luân hồi. Nhưng vẫn phải tra xét xem cả cuộc đời của họ, chiểu theo thiện ác mà chịu báo ứng, do đó cũng không phải chờ đợi thay thế”.

Nếu người mà vẫn còn chút hy vọng sống, hoặc chỉ vì những phẫn nộ bực tức nhỏ mà không thể nhẫn chịu được, nông nổi treo cổ tự tử, thế thì nhất định phải chờ đợi thay thế rồi mới được chuyển sinh, lấy đó để biểu thị trừng phạt đối với hành vi của họ. Do đó khi chờ thay thế sẽ bị cầm tù, trong thời gian này sẽ phải trầm luân, phải chờ đợi dài đến cả trăm năm”.

(Ảnh minh họa: studiofmp.com)

Một niệm định tương lai

Ông Nhiếp lại hỏi: “Tại sao không dụ dỗ người đến để thay thế?”

Con ma cười đáp: “Tôi không nhẫn tâm. Con người khi treo cổ, nếu là chết vì tiết tháo nghĩa khí thì hồn sẽ từ đỉnh đầu bay lên. Chết như thế này sẽ rất nhanh. Nếu vì phẫn uất đố kỵ mà chết thì hồn sẽ từ tim giáng xuống. Chết như thế này sẽ rất chậm”.

Khi chưa đoạn khí thì các huyết mạch đều chảy ngược lên, da thịt từng tấc từng tấc cứ như là bị nứt vỡ vậy, đau đớn như dao cắt, trong người tim gan ruột dạ dày như lửa thiêu đốt, quả là không thể nào nhẫn chịu nổi. Như thế này nếu quá 10 khắc thì hình và thần mới phân ly. Nghĩ đến nỗi thống khổ như thế này, nếu thấy có người muốn treo cổ thì tôi sẽ đến ngăn cản để họ mau chóng nghĩ lại. Là vậy thì còn có ai muốn đi dụ dỗ người ta cơ chứ?”

Ông Nhiếp nghe những lời này bèn nói: “Thầy có suy nghĩ thế này thì tự nhiên sẽ nhất định được thăng Thiên”.

Ma nói: “Điều này tôi cũng không dám mong ngóng. Chỉ một lòng một dạ niệm Phật, chỉ muốn sám hối thôi”.

Một lúc sau trời đã sắp sáng rồi. Ông Nhiếp hỏi người kia mà không có hồi âm. Ông bèn quan sát kỹ thì không thấy gì nữa. Sau này ông Nhiếp mỗi lần đi viếng mộ đều đem theo đồ vào miếu cúng tế. Lúc đó luôn luôn có cơn gió xoáy vây quanh ông. Một năm sau không còn có cơn gió xoáy, ông Nhiếp nghĩ người kia vì một niệm thiện nên đã giải thoát khỏi cảnh giới của ma rồi.

Kiến Thiện
Theo secretchina.com

 

Đọc nhiều

Sự thật NGƯỜI TÍNH không bằng TRỜI TÍNH số phận đã an bài

Sự thật NGƯỜI TÍNH không bằng TRỜI TÍNH số phận đã an bài. Trong kiếp nhân sinh này, mỗi người đều có sự lựa...

Có gì ở bệnh viện đa khoa quốc tế hơn 20.000 m2 mới khai...

Vừa qua, tại Hà Nội có thêm một bệnh viện đa khoa quốc tế hiện đại đi vào hoạt động. Chỉ sau một thời...

Cập nhật dịch COVID-19 sáng 2/3: Số người tử vong trên thế giới tăng...

Ủy ban Y tế Quốc gia Trung Quốc (NHC) hôm nay (2/3) thông báo có thêm 42 ca tử vong vì COVID-19 trong ngày...

Mặc tin đồn hẹn hò ‘bủa vây’, Bích Phương diện đồ gợi cảm dự...

Bích Phương vô cùng quyến rũ trong tiệc sinh nhật của "soái ca" Đăng Khoa. Lẻ bóng “lâu năm”, dường như các fan hâm mộ...