Phật giáo với đời sống xã hội

Từ bi chứa đựng sức mạnh vô biên có thể làm tan chảy cả những trái tim sắt đá nhất

Đôi khi từ những thứ mà chúng ta gọi là “mâu thuẫn” và “bất công”, ta lại học được những bài học về sự từ bi. Nó mềm mại hiền hòa và êm ái giúp xoa dịu mọi khổ đau, mất mát, giúp lòng người thanh tịnh, nhưng nó cũng chứa đựng sức mạnh vô biên có thể làm tan chảy cả những trái tim sắt đá nhất.

Từ bi chứa đựng sức mạnh vô biên có thể làm tan chảy cả những trái tim sắt đá nhất.1
Từ bi chứa đựng sức mạnh vô biên có thể làm tan chảy cả những trái tim sắt đá nhất. (Ảnh qua Сайт Лотоса)

Ngày xưa ở một tu viện tĩnh mịch trên một ngọn núi xa xôi nọ, có một nhóm các tu sĩ quyết tâm tu luyện để thăng hoa cảnh giới tinh thần dưới sự giám hộ và dẫn dắt của một vị sư trụ trì đáng kính. Nhiều người trong số họ đã đạt được thành tựu lớn và trở thành những bậc thầy vĩ đại như chính người thầy của mình.

Một hôm nọ, có một vị tiểu đệ tử ăn cắp bị bắt quả tang. Ai nấy trong tu viện đều tức giận. Sao lại có một việc nhơ nhuốc đến thế diễn ra tại nơi tôn nghiêm này? Họ đi bẩm việc này lên trụ trì. Tuy nhiên, sư trụ trì tỏ ra thờ ơ. Ông phớt lờ sự việc và không trừng phạt kẻ cắp đó.

Thế rồi một lần nữa người ta lại thấy kẻ cắp hành động. Tuy nhiên khi các đệ tử trong tu viện tức tối đến bẩm báo, sư trụ trì vẫn không trừng phạt cậu ta.

Tất cả các vị tu sĩ đều thấy sư trụ trì cư xử thật bất công. Sự bất bình ngày càng dâng cao và đi xa đến mức các đệ tử đã đồng lòng ký vào một bức thư thỉnh cầu mong sư trụ trì xử lý tên ăn cắp kia cho thích đáng, nếu hắn bị đuổi khỏi tu viện thì càng tốt. Còn nếu sư trụ trì vẫn chọn cách bao che cho kẻ phạm tội, thì bọn họ thấy rằng tốt nhất là nên bỏ tu viện mà đi cho rồi.

Nghĩ đến những lần bị ăn cắp chưa được đền bù thỏa đáng còn kẻ cắp thì vẫn nhởn nhơ, chúng đệ tử cảm thấy vô cùng căm tức. Trong lúc bộc phát ra những cơn giận, các vị tu sĩ đã bỏ qua phong thái điềm đạm, khoan dung của người tu hành, còn tu viện thì trở nên lộn xộn. Đến lúc đó, trụ trì đã cho triệu tập tất cả các đệ tử của ông lại.

Đó là một đêm khuya, khí trời lạnh lẽo, mọi người đều muốn được nghỉ ngơi, nhưng trụ trì nghĩ rằng đã đến lúc phải giải quyết sự việc này một cách dứt điểm.

Ông dùng ánh mắt yêu thương trìu mến để nhìn từng người đệ tử của mình và nói: “Các con là những đệ tử ngoan của ta, các con có thể phân định được đúng sai. Giả sử các con rời đi, ta chắc chắn các con sẽ dễ dàng được các tu viện khác thu nhận”.

Vị trụ trì dùng ánh mắt yêu thương trìu mến để nhìn từng người đệ tử của mình. (Ảnh qua Sống Đẹp)

Chúng đệ tử lắng nghe sư phụ nói những lời chậm rãi và cũng cảm nhận được lòng quan tâm chân thành mà sư phụ dành cho họ cùng nội tâm sâu thẳm của ông. Sư trụ trì tiếp tục nói với giọng từ bi: “Vậy còn người anh em không thể phân biệt đúng sai kia của các con thì sao? Ai sẽ thu nhận và dạy bảo cậu bé nếu đến cả ta cũng không chấp nhận cậu?”

“Cậu bé còn non dại và cần ta giúp đỡ, ta cũng chỉ muốn mang lại cho cậu ấy những điều tốt nhất. Cứ mãi làm những việc xấu xa dại dột đó tức là cậu ấy tự chuốc lấy khổ đau và quả báo cho bản thân, tuy nhiên cậu ấy vẫn chưa ý thức ra được. Nghĩ đến đó thôi là ta lại cảm thấy thật đau lòng.”

Giọng nói của vị sư già vẫn đều đều: “Cho nên ta mới không đuổi cậu ấy, kể cả khi làm như vậy nghĩa là ta sẽ phải chứng kiến cảnh từng người các con bỏ tu viện này mà đi.”

Đột nhiên từ trong chúng tu sĩ đang tập hợp trong lễ đường, cậu bé ăn cắp kia bước ra quỳ trước sư phụ và các sư huynh của mình. Những lời nói chậm rãi từ bi của sư phụ giống như tiếng sét đánh tan màn mây u tối và tội lỗi trong con người cậu, cậu biết là cậu đã sai và ân hận vô cùng. Nước mắt rơm rớm, cậu cầu xin được mọi người tha thứ và thề từ nay sẽ quyết tâm sửa đổi.

Cơn giận của những sư huynh ban nãy còn kịch liệt phản đối cậu bé bỗng tan biến. Họ chỉ đứng đó, im lặng. Ai nấy đều cảm nhận được năng lượng từ bi của vị sư già bao trùm cả tu viện.

Một vị tu sĩ cảm thấy rất hối hận. Vị này bước ra và nói: “Sao chúng con lại để bản thân mình tức giận như vậy chứ? Ngay từ ngày đầu tiên nhâp môn, thầy đã dạy chúng con phải dùng từ bi đối đãi chúng sinh, nhưng khi gặp một xíu mất mát về của cải vật chất, chúng con đã hoàn toàn quên mất lời dạy của thầy.”

Một tu sĩ khác tiếp lời: “Ban đầu ai trong chúng chúng con cũng đều muốn đến đây để tu hành khổ hạnh và đề cao tâm tính. Vậy mà… Chúng con đã rút ra bài học từ chuyện này. Chúng con xin hứa sẽ không nhốn nháo và phàn nàn như trước nữa.”

Vị tu sĩ thứ ba thở dài, đáp: “Đúng vậy. Sao lại bỏ tu viện đi được chứ! Lần sau chúng con sẽ cư xử phải phép hơn. Con muốn nói một điều rằng… qua buổi tối hôm nay, con không bao giờ quên được lòng từ bi của sư phụ. Đó là điều mà cả đời này con mãi mãi ghi nhớ trong tim.”

Từ bi chứa đựng sức mạnh vô biên có thể làm tan chảy cả những trái tim sắt đá nhất.2
Sự từ bi của vị trụ trì già đã thay đổi cuộc đời của người tiểu đệ tử. (Ảnh qua Epoch Times)

Đối với người tiểu đệ tử “tội lỗi” nọ, lòng bao dung của vị trụ trì già đã thay đổi cuộc đời cậu. Từ đó trở đi, cậu chỉ ước ao rằng bản thân có thể tu hành thật tốt để có được lòng từ bi giống như sư phụ của mình. Cậu đã ngộ ra rằng lòng từ bi chính là một loại năng lượng đẹp đẽ nhiệm màu, có thể thực sự cải biến con người ta trở nên tốt đẹp hơn. Nó mềm mại hiền hòa và êm ái giúp xoa dịu mọi khổ đau, mất mát, giúp lòng người thanh tịnh, nhưng nó cũng chứa đựng sức mạnh vô biên có thể làm tan chảy cả những trái tim sắt đá nhất.

Vậy là từ đó, không cần ai bày biểu, cậu tự biết đặt nhu cầu của người khác lên trên nhu cầu của bản thân, cậu luôn để ý đến cảm nhận của người khác, chủ động giúp đỡ đồng môn và nhắc nhở bản thân đừng ích kỷ mà hãy sống trung thực với tấm lòng vị tha rộng mở. Mỗi khi mở mắt thức dậy vào buổi bình minh, cậu tự nhủ đây sẽ là một ngày trọn vẹn để cậu tu dưỡng tâm từ bi.

Nhờ ngày này qua tháng nọ siêng năng tu tâm dưỡng tính nên trong lòng cậu luôn duy trì một loại cảm giác bình hòa tự tại và tâm trí trở nên yên tĩnh. Do đó cậu bé có thể ngồi thiền thật lâu, khiến đồng môn khâm phục. Khả năng này đến từ sự thăng hoa nội tâm khi cậu đi trên con đường trở về với bản chất thiện lương trong sáng của chính mình.

Thời gian trôi qua, những ấn tượng của đồng môn về một cậu bé ăn cắp không còn nữa, mà giờ đây người ta biết đến một nhà sư có trái tim nhân từ dành cho tất cả chúng sinh. Vị sư trẻ nhận được sự kính trọng của đồng môn, sư trụ trì thì vô cùng vui mừng khi thấy đệ tử của mình thay đổi tích cực.

Thời gian lại chầm chậm trôi, người đệ tử đó đã trở thành một vị tôn sư, dùng lòng từ bi và trắc ẩn để cảm hóa và dạy dỗ những thế hệ đệ tử tiếp theo.

Bảo San (Biên dịch)

7 ân tình ở đời nhất định phải khắc cốt ghi tâm

Không phải tất cả mọi thứ đều được coi là điều hiển nhiên, cuộc đời của mỗi người đều chịu ơn dưỡng dục của tạo hóa, cha mẹ và những người xung quanh.

Ơn sinh dưỡng của tạo hóa

Chúng ta sinh ra đã thấy mọi thứ đều được an bài nên đôi khi coi đó là điều hiển nhiên. Cứ mặc sức hưởng thụ đến khi gặp khó khăn, sóng gió, bất công lại trách ông trời không có mắt.

Chúng ta sống giữa trời đấy, sinh trưởng, hưởng linh khí của thiên nhiên, chúng ta nên an phận, biết ân trời đất. Những phong tục tế tự thần linh, Trời Đất xưa nay đều đang nhắc nhở con người nhớ tới ơn dày của tạo hóa.

an tinh Giadinhonline (2)

Ảnh minh họa. 

Nếu luôn biết nhớ ơn cuộc sống, nhớ ơn Thần linh luôn che chở, nâng đỡ mình trước những nguy nan, kiếp nạn, người ta sẽ cảm nhận được sự tĩnh tại, bình yên và hạnh phúc sâu thẳm trong lòng mình.

Ơn dưỡng dục của cha mẹ

Cha mẹ cố gắng sử dụng hết khả năng tài chính và sức lực của mình để mong con cái được hạnh phúc và khỏe mạnh. Đại ơn của cha mẹ cả đời báo đáp không hết. Cha mẹ không cần chúng ta phải cung phụng vật chất đủ đầy, chỉ mong chúng ta luôn hạnh phúc, bình yên.

Ơn thầy cô

Vai trò giáo dục của một người là rất lớn, và đôi khi còn mang tính quyết định. Dù học văn hay võ, học giả, công nhân, nông nghiệp, kinh doanh, nghiên cứu khoa học hay sân khấu điện ảnh, nếu được thầy cô hướng dẫn, bạn sẽ có lợi cả đời.

“Không thầy đố mày làm nên“, “Một chữ cũng là thầy, nửa chữ cũng là thầy“, công ơn của thầy cô phải ghi lòng tạc dạ.

Ơn dẫn đường chỉ lối

Nếu có người có thể chỉ ra phương hướng cho bạn, thổi bùng lên ngọn lửa tư tưởng của bạn, tháo gỡ những nút thắt trong tâm bạn giúp con đường phía trước của bạn đột nhiên trở nên sáng rõ, đoan chính, thậm chí mở ra một tương lai rạng ngời cho bạn thì ơn này cả đời bạn cũng không thể quên được. Ơn chỉ đường mở lối này càng cần đền đáp muôn phần.

Ơn cứu giúp lúc khó khăn

Khi gặp trường hợp khẩn cấp hoặc trong tình huống nguy hiểm và tuyệt vọng nếu có người chung vai tương trợ, giúp bạn thoát khỏi đường cùng, bạn sẽ có thêm sức mạnh để vượt qua, thêm động lực để bước tiếp, hãy ghi nhớ ơn này.

an tinh Giadinhonline (1)

Ảnh minh họa. 

Ơn nghĩa vợ chồng

Vợ chồng là loài chim cùng chung số phận, cùng hỗ trợ nhau khi tai họa ập đến. Mỗi người thành công đều không thể tách rời sự ủng hộ và cống hiến thầm lặng của nửa kia. Vợ chồng cùng nhau điều hành gia đình, sinh con đẻ cái, đỡ đần về già, cùng nhau chia sẻ hạnh phúc.

Ơn huynh đệ

Huynh đệ tình thâm, ơn như thủ túc. Anh chị em đều là huyết thống của cha mẹ, lớn lên trong cùng một gia đình, đều là niềm hy vọng của cha mẹ. Khó tránh khỏi những khi cơm không lành, canh chẳng ngọt, những khi bất đồng quan điểm nhưng dù đi đâu, về đâu, dù cuộc sống bộn bề trôi đi từng ngày, tình anh em vẫn như mạch nước ngầm mát trong chảy mãi.

Thùy Linh

Tu trăm năm mới đi chung thuyền, tu ngàn năm mới chung chăn gối

Mỗi người xuất hiện trong cuộc đời ta đều có ý nghĩa nhất định để dạy cho chúng ta biết điều gì đó, hoặc sẽ giúp đỡ chúng ta nhận ra điều gì đó.

Đức Phật nói: “Mọi thứ thuận theo dòng chảy, Thượng đế có sự sắp đặt của riêng người. Tất cả những người xuất hiện trong cuộc sống của chúng ta, dù tốt hay xấu đều có ý nghĩa”. Cuộc sống được “nấu chín” bởi chua, ngọt, đắng, cay, mặn.

duc phat Giadinhonline (1)

Ảnh minh họa. 

Tục ngữ có câu: “Tu trăm năm mới đi chung thuyền, tu ngàn năm mới chung chăn gối”. Ý câu này là, những người có thể ngồi chung trên một chuyến thuyền đều là người hữu duyên, còn có thể kết thành vợ chồng thì giữa họ với nhau mối duyên càng sâu đậm.

Những người bạn gặp trong đời là định mệnh. Có người đến rồi đi, đi rồi lại đến bên ta. Có người kiên định, tay trong tay cùng ta trải qua bốn mùa xuân, hạ, thu, đông, đồng hành cùng ta đến cùng.

Không có bất cứ ai ngẫu nhiên xuất hiện trên đường đời của chúng ta. Mỗi một người mà chúng ta gặp gỡ, và có mối liên hệ với chúng ta, đều đại biểu cho một số sự việc. Có lẽ họ cần xuất hiện để dạy cho chúng ta biết điều gì đó, hoặc sẽ giúp đỡ chúng ta nhận ra điều gì đó…

Một người yêu thương bạn, để bạn nhận ra, tình yêu là điều tốt đẹp nhất ta có thể dành cho nhau, dù bạn nghèo hay giàu cũng vậy.

Một người làm tổn thương bạn, có lẽ để bạn nhận ra rằng, tha thứ là cách duy nhất để buông bỏ phiền não.

Một người hiểu bạn, để bạn hiểu rằng, không cần quá nhiều bạn bè, chỉ cần ai đó hiểu mình, trong cuộc đời này, là đủ.

Cuộc sống thật ngắn ngủi, hãy đón nhận tất cả những món quà và biết ơn tất cả những người xuất hiện trong cuộc đời bạn.

duc phat Giadinhonline (2)

Ảnh minh họa. 

Người tốt cho bạn hạnh phúc, người xấu cho bạn kinh nghiệm

Ai sinh ra cũng cô đơn, nhưng không phải ai khi gặp nhau cũng thoát khỏi nỗi cô đơn ấy. Lễ hội hóa trang của một nhóm người có thể nhàm chán hơn sự im lặng của một người.

Người tốt là bố mẹ đã dành cả một đời mồ hôi lo lắng cho bạn.

Một người tốt có thể là người bạn đời và đứa con ấm áp sẽ đi cùng bạn suốt quãng đời còn lại và khiến bạn không sợ hãi trong thế giới lạnh lẽo.

Một người tốt, có lẽ là người thân thiết với nhau, có thể hiểu được niềm vui, nỗi buồn.

Người tốt có thể là người xa lạ giúp bạn khi bạn gặp nạn.

Cuộc đời là một sự tình cờ đẹp đẽ, đón nhận yêu thương, gặp phải hận thù là chuyện bình thường trên đời.

Hãy biết ơn những người tốt và cho đi hạnh phúc, đừng đổ lỗi cho những người xấu, bởi vì bạn có thể rút ra kinh nghiệm từ họ.

Trong bảng đáp án cuộc sống, có vô số câu hỏi trắc nghiệm.Trong nhiều trường hợp, bạn đi như thế nào phụ thuộc vào mong muốn cá nhân của bạn.

Con người ở đời nếu có quá nhiều cằn nhằn để làm hòa với cuộc sống thì sẽ không bao giờ có được hạnh phúc.

Cho dù những người trong quá khứ đã gây ra cho bạn bao nhiêu tổn hại, bạn cũng đừng nghĩ ngợi lung tung.

Nếu bạn không may bị thương do kim tiêm, hãy rút kim ra từ từ và đừng để chảy máu bên. Nếu vết sẹo sắp lành, đừng tháo băng và đừng để nó bị thương lần thứ hai. Đừng bao giờ trách ông trời bất công, mọi thứ đều là sự an bài tốt nhất.

Đừng bao giờ đổ lỗi cho bất kỳ ai trong cuộc sống của bạn, bởi vì mọi người đã làm nên con người bạn của ngày hôm nay, làm cho cuộc đời bạn trở nên tỏa sáng. Khi đã đủ trưởng thành bao dung, bạn sẽ thấy rằng mọi thứ là sự an bài của tạo hóa.

Thùy Linh

Đừng làm 7 việc này cuộc đời sẽ an yên, vui vẻ

Cổ nhân đã đúc kết ra rằng đời người có 7 việc này nếu đừng làm thì cuộc sống sẽ được nhẹ nhàng, an yên hơn và vui vẻ.

Đừng than phiền, đó là sự động viên tốt nhất cho bản thân

Romain Rowland nói: “Chỉ có biến cảm giác phàn nàn về môi trường thành động lực mới đảm bảo thành công”.

Phàn nàn là một liều thuốc độc, nó hủy hoại ý chí và làm giảm nhiệt huyết của bạn.

Dù cuộc sống có khó khăn đến đâu, dù cuộc đời có cay đắng đến đâu, dù tình cảm có đau khổ đến đâu, xin đừng than trách.

Bạn biết đấy, không bao giờ có một miếng bánh miễn phí từ trên trời rơi xuống, bạn chỉ có thể đạt được bằng cách trả tiền.

Hãy bỏ qua mọi lời phàn nàn không cần thiết và sống một cuộc sống mạnh mẽ, lạc quan, tích cực và tràn đầy nhiệt huyết.

bai hoc  song Giadinhonline

Ảnh minh họa. 

Đừng tức giận là cách chăm sóc bản thân tốt nhất

Một con lạc đà đang đi bộ trên sa mạc, mặt trời giống như một quả cầu lửa khiến nó vừa khát vừa đói và rất lo lắng.

Lúc này, một mảnh thủy tinh đập vào lòng bàn chân của nó, con lạc đà đang mệt mỏi bỗng tức giận, nhấc chân đạp mảnh vỡ ra. Đồng thời, nó vô tình khoét một lỗ sâu dưới lòng bàn chân, máu đỏ tươi lập tức nhuộm đầy cát.

Con lạc đà tức giận đi khập khiễng. Máu thu hút kền kền, lạc đà cuống quýt chạy trốn khiến động tới vết thương và máu chảy càng nhiều hơn trên đường đi. Không ngờ lại gặp phải một hang động kiến ăn thịt người.

Kiến ăn thịt người ngửi thấy mùi máu, cả tổ đen kịt lao về phía lạc đà, trong nháy mắt chỉ còn lại một đống xương.

Trước khi chết, con lạc đà hối hận: “Lúc đầu vì sao phải tức giận với một mảnh thủy tinh nhỏ?”

Những người ngốc nghếch có xu hướng tức giận khi giải quyết mọi việc và không thể kiểm soát được cảm xúc của mình, cuối cùng họ sẽ chỉ không làm được gì và sống một cuộc đời vô cùng đau khổ.

Con người dù ở trong môi trường khắc nghiệt nào cũng nên bình tĩnh, ôn hòa, không nóng giận khi gặp chuyện, đối nhân xử thế hợp tình hợp lý, đây chính là con đường của sự khôn ngoan!

Đừng vội nản lòng là cách bảo vệ bản thân tốt nhất

Làm hài lòng bản thân là chuyện cả đời, đừng để người khác thất vọng, đừng làm sai bản thân, hãy yêu thương người khác và quan trọng hơn là yêu chính bản thân mình.

bai hoc  song Giadinhonline

Ảnh minh họa.

Đừng lo lắng là sự an ủi tốt nhất

Thế giới của người trưởng thành, ban đêm dù sụp đổ thì ban ngày vẫn phải kiên cường bật dậy đi làm. Đó là điều rất bình thường, không ai là không khổ, chỉ có điều nhiều người không muốn kể ra thôi.

Bạn phải tin rằng dù hôm nay có tồi tệ thế nào đi nữa, ngày mai nhất định vẫn sẽ tốt hơn! Muốn an ủi chính mình, tiếp thêm động lực cho chính mình, chỉ cần bạn ngừng lo lắng.

Đừng miễn cưỡng mình là bao dung tốt nhất

Có một số việc trong cuộc sống mà bạn có thể không hoàn thành được dù bạn có chăm chỉ đến đâu, bởi vì suy cho cùng thì khả năng của mỗi người là có hạn.

Chỉ cần bạn đã làm việc chăm chỉ và chiến đấu, bạn sẽ không bao giờ hối tiếc.

Miễn là nỗ lực hết phần mình, đừng nên hối tiếc hay tự trách làm gì. Đường không có lối đi, thì đổi lối khác; việc cố mấy vẫn không thành, vậy không cần miễn cưỡng. Thuận theo tự nhiên là được, cố gắng hết mình là đủ!

Đừng quá bảo thủ, đó là cách tôn trọng bản thân tốt nhất

Tiết kiệm là một đức tính tốt, nhưng tiết kiệm quá thì không thể phát huy được.

Mọi người phải biết cách kiếm tiền, họ cũng phải sẵn sàng tiêu tiền. Ăn tùy thích, mua tùy thích, không đối xử tệ bạc với bản thân.

Nếu bạn cao quý, mọi thứ đều rẻ, nếu bạn rẻ tiền, mọi thứ đều đắt đỏ. Đừng quá bảo thủ, đó là sự tôn trọng tốt nhất dành cho bản thân.

Đừng quá mệt mỏi, là lương thiện lớn nhất cho chính mình

Một đời người, bận rộn cỡ nào đi nữa, cũng nhớ phân thời gian nghỉ ngơi. Kiếm tiền tuy quan trọng, nhưng giấc ngủ cũng quý không kém. Người còn, việc còn, đừng sống quá mệt mỏi, đừng tệ bạc với chính mình.

Sống có chí cầu tiến, nhưng cũng phải sáng suốt mà sống; hạnh phúc, vui vẻ mà sống. Vui chỉ một lúc, buồn rồi cũng qua. Mệt quá làm chi, sống cho nhẹ nhàng. Tâm thoáng đãng, nhìn đời bình thản. Việc khó tùy duyên, việc phiền để gió cuốn.

Trên cuộc đời này, hạnh phúc cũng là một kiếp, buồn phiền cũng là một kiếp, kiệt sức cũng là một kiếp, thư thái cũng vậy. Thay vì cau có, tốt hơn là bạn nên nở một nụ cười, thả lỏng tâm hồn và xem nhẹ mọi thứ.

Thùy Linh

Sứ mệnh của người xuất gia trong đại dịch Covid-19

Thành phố Hồ Chí Minh, một tên gọi thân thương của một thành phố mang tên Bác Hồ kính yêu của đất nước Việt Nam, một thành phố năng động, trẻ trung và đầy nhiệt huyết, là đầu tàu ngành kinh tế của cả nước, nơi cưu mang tất cả người con trên mọi miền đất nước về đây sinh sống. Thế rồi đại dịch COVID-19 lại tấn công vào Việt Nam và tiến đến TP.HCM như một trận cuồng phong. Cả nước chung tay đồng lòng với chính phủ, ngành y tế quyết tâm cùng TP.HCM chống dịch.

Mỗi ngày đọc tin tức Bộ Y tế cập nhật tình hình dịch bệnh tại TP.HCM, số ca dương tính với COVID đến số vài trăm, Ni sư Thích Nữ Huệ Đức, trụ trì chùa Quan Âm Tu Viện (quận Phú Nhuận, TP.HCM), đã lên kế hoạch cứu trợ cho dân lao động nghèo, vì họ đa số là người dân nhập cư vào TP.HCM sinh sống và làm việc kiếm ăn từng ngày. Lúc đầu, Ni sư cử Ni chúng đang an cư tại bổn tự cùng nhau chuẩn bị các phần quà lương thực, nhu yếu phẩm đem đến các chốt phong tỏa tại các quận Phú Nhuận, Gò Vấp, Bình Thạnh, Nhà Bè, quận 4 để tặng bà con tạm dùng qua những ngày cách ly.

Những tưởng, cách ly phong tỏa 14 ngày là có thể kiểm soát được đại dịch, nhưng không, sau nhiều lần thực hiện lệnh giãn cách xã hội, phong tỏa nhiều nơi nhưng đại dịch vẫn chưa có dấu hiệu ngừng lại, số ca nhiễm bệnh mỗi ngày tăng nhanh, hơn 1000 ca, 2000 ca, trên 3000 ca,…khiến tất cả các hoạt động tại TPHCM dừng lại, các chủ doanh nghiệp khốn đốn, nhiều công ty phá sản, công nhân và dân lao động nghèo rơi vào cảnh túng quẩn, thiếu ăn do không có việc làm.

su-menh-cua-nguoi-xuat-gia 2

Các cuộc điện thoại, tin nhắn cầu cứu đói liên tục gửi đến Ni sư. Tin tức từ các bệnh viện dã chiến thu dung, các bệnh viện điều trị COVID tại TP.HCM và cả Bình Dương đều thiếu hụt đồ bảo hộ, khẩu trang N95, máy trợ thở, cồn sát khuẩn, bình giữ nhiệt,… Ni sư đã vận động quý Phật tử, mạnh thường quân đóng góp vào quỹ viện trợ y tế và lương thực. Không những thế, Ni sư còn phát tâm đến bệnh viện Chợ Rẫy hiến máu và kêu gọi Phật tử còn khỏe cùng hiến máu, vì hiện ngân hàng máu tại các bệnh viện đang cạn kiệt vì dịch bệnh COVID đang hoành hành.

su-menh-cua-nguoi-xuat-gia 3
su-menh-cua-nguoi-xuat-gia 4

Dẫu biết rằng vạn pháp trên thế gian đều do duyên mà sanh, do duyên mà diệt, vô thường, hư hoại. Nhưng với trái tim của người con mang dòng họ Thích, không cho phép Ni sư an cư, ở yên trong chùa tụng kinh cầu nguyện được, lại lo cho Sư bà tuổi cao, sợ Ni chúng bị nhiễm bệnh, Ni sư đã lệnh cho chư Ni tránh tiếp xúc với nhau và tập trung vào các thời khóa tụng kinh cầu nguyện, hàng ngày lo phần cúng cơm cầu siêu cho chư hương linh tử vong vì dịch bệnh COVID. Còn mình cùng với một sư cô đệ tử và vài em tình nguyện viên tập trung nhận hàng chục tấn gạo, rau củ quả đặt mua từ các tỉnh về. Vì xe hàng không thể vào TP.HCM ban ngày, Ni sư và đội của mình phải thức đêm để nhận hàng, khuân hàng, cả đêm không ngủ, sáng sớm vội bắt tay vào đóng gói, phân quà để kịp chuyển đến người dân lao động nghèo những phần lương thực, khi rau củ quả còn tươi xanh.

su-menh-cua-nguoi-xuat-gia 5

Ni sư tự mình cùng vài em tình nguyện viên rong ruổi với các chuyến xe chở hàng cứu trợ đến tặng cho các hộ dân lao động nghèo, công nhân nghèo trong các khu cách ly phong tỏa tại các quận Tân Bình, Bình Thạnh, Bình Tân, Bình Chánh, Bình Điền, Thủ Đức, quận 7. Đến quận 10 gồm chung cư Ấn Quang, chung cư Ngô Gia Tự, chợ Nhật Tảo là tâm dịch lớn trong lòng TP.HCM, có rất nhiều F0 và người chết, nên Ni sư cùng đoàn phát quà phải mặc đồ bảo hộ, kính chắn giọt bắn để phong tránh lây nhiễm. Khi đến tặng quà tại các phường 11, 14 ở quận 3, Ni sư không khỏi ngậm ngùi vì nơi đây là một quận trung tâm của TP.HCM, lại có quá nhiều người dân lao động nghèo sống trong các khu nhà trọ, các khu nhà ổ chuột trong các con hẻm nhỏ đến nỗi xe chở hàng không thể vào được, phải dùng xe cút kít đẩy quà vào trong hẻm, tự tay Ni sư xách những phần quà nặng trao cho bà con. Thế mới thấy, TP.HCM là nơi dung dưỡng biết bao mảnh đời khốn khó, họ bám đất TP để mong kiếm ăn qua ngày. Nay TP.HCM lâm bệnh, cái khổ thiếu thốn và cái đói đang đến với họ rất gần.

Bố thí tài sản, thức ăn, sức khỏe, niềm tin và sự không sợ hãi là việc cần làm cho những ai đang hành Bồ Tát đạo, dấn thân hành trên con đường phụng sự chúng sanh. Nhưng với thân thể vật lý, có sẵn bệnh đau nhứt, nay phải làm việc quá sức, với những đêm không ngủ để chờ đợi những chuyến hàng, để sắp xếp từng phần quà, tư tay mang quà tặng bà con trong thời tiết mùa hạ, lúc nắng nóng, mồ hôi ướt đẫm trong bộ đồ bảo hộ, lúc gió dông, lúc mưa tầm tã. Về chùa, lại vào thời khóa tụng kinh đọc tên cầu an cho các bệnh nhân F0 COVID, cầu siêu cho chư hương linh tử vong vì dịch bệnh COVID, danh sách hương linh mỗi ngày một dài mà đau xót đến tận đáy lòng! Ni sư thấy mình như không còn sức lực, nhưng nghĩ đến người nghèo, những tin nhắn kêu cứu đói, bệnh nhân F0 nhắn tin xin hỗ trợ thuốc để điều trị tại nhà…Dù những nơi cần cứu trợ đều có F0, nguy cơ mình thành F0 rất cao, nhưng không vì thế Ni sư bỏ mặc họ để an nhàn cho bản thân mình, cũng giống như một số chư tôn Đức Tăng Ni, Phật tử, các lực lượng tuyến đầu đã đang dấn thân phụng sự cho xã hội, và có những vị đã mãi mãi ra đi nhưng chắc chắn rằng các vị không hề hối tiếc về những việc mình đã và đang làm.

su-menh-cua-nguoi-xuat-gia 8

Ni sư lại cùng các em tình nguyện viên tiếp tục công việc, được ngày nào hay ngày đấy, chỉ mong có nhiều người phát tâm ủng hộ tài chánh để có nhiều quà cứu trợ người dân, và bệnh nhân. Các nhóm từ thiện bây giờ còn rất ít, đa số bị nhiễm bệnh, một số thì lo lắng sợ bị lây nhiễm nên không làm nữa. Các mạnh thường quân thì ủng hộ nhiều nơi nên dần hết khả năng ủng hộ.

Hình ảnh nhà sư trong mùa Covid

Mấy tháng dài đằng đẵng qua, cả nước thấp thỏm, lo âu vì tin tức COVID-19. Sự xuất hiện của nó đã làm xáo trộn toàn bộ đời sống con người và ai ai cũng đang học cách dần quen với dịch. Các nhà sư cũng không ngoại lệ. Ngày trước, tiếng chuông tiếng trống trang nghiêm, chiếc y chỉnh tề, chư Tôn đức dành phần lớn thời gian để thuyết giảng Phật pháp, giúp người đời vượt qua lầm mê, sống đời tỉnh thức và hạnh phúc. Còn ngày giãn cách, nhiều khi chiếc y không được chỉnh tề vì bận khuân vác rau củ, gạo, vật dụng y tế, thậm chí cởi bỏ áo tu khoác áo blouse để làm thiện sự. Thế đó, các nhà sư bỗng chốc trở thành shipper vận chuyển thuốc, oxy gửi tặng F0 điều trị tại nhà, rồi trở thành người bốc vác, khuân hết hàng tấn vật phẩm được cúng dường này tới hàng tấn vật phẩm được cúng dường khác, có khi còn làm các công việc như gói quà, phân loại,…

Đứng trước cảnh khổ đau của con người, các nhà sư càng không thể ngó lơ. Bởi lẽ, đạo Phật lấy tình thương làm phương tiện để đạt đến kết quả diệt khổ. Ngoài việc tận tâm tận lực hỗ trợ người dân chống dịch bằng các hoạt động thiết thực, kịp thời, các nhà sư còn dốc lòng cầu nguyện cho đại dịch sớm ngày tiêu trừ. Bằng cớ, trong những ngày qua, Tăng đoàn chùa Giác Ngộ thường xuyên tổ chức các lễ cầu siêu cho tất cả nạn nhân tử vong vì đại dịch COVID-19. Ngoài ra, chùa Giác Ngộ cũng như nhiều chùa khác trên địa bàn Thành phố còn nhận tro cốt của người mất vì dịch bệnh để thờ phượng và thực hiện các khóa lễ miễn phí.

Dưới dây là một số hình ảnh của quý Thầy, quý Chú chùa Giác Ngộ làm việc bất kể đêm muộn hay sớm hôm để chuẩn bị đầy đủ các phần thuốc, oxy cứu người kể từ tối ngày 30/8 đến chiều ngày 31/8:

Làm sao để có cuộc sống bình an?

Chúng ta có cuộc sống không bình an là do chúng ta nhận thức về cuộc sống không đúng, khiến cái nhìn của chúng ta về cuộc sống cũng trở nên không đúng và méo mó. Từ đó, chúng ta có lối sống không đúng, và gây những bất mãn triền miên.

Từ sự quan sát cuộc đời của mình qua những kinh nghiệm sống (từng hưởng thụ lợi lạc, đam mê ái dục, danh lợi, quyền lực, trong cung điện và sáu năm tu khổ hạnh mà không thấy kết quả gì), đức Phật rút ra một kết luận, để khuyên người đang đi tìm Đạo: đắm mình trong dục lạc dẫn đến nguy hại, là một điểm nên tránh; tự hành hạ mình bằng các hình thức tu khổ hạnh nghiêm khắc, dẫn đến đau khổ, và nguy hại là một điểm không bao giờ nên làm.

Để có được bình an trong chúng ta cần hiểu rõ: “Đừng nhớ chuyện quá khứ, đừng nghĩ chuyện tương lai, hãy sống vui với hiện tại!”
Để có được bình an trong chúng ta cần hiểu rõ: “Đừng nhớ chuyện quá khứ, đừng nghĩ chuyện tương lai, hãy sống vui với hiện tại!”

Những người đắm mình trong dục lạc là những người quan niệm rằng “chết là hết”, “chỉ có một kiếp sống này thôi, nên phải hưởng thụ cho hết cuộc đời”. Những người này vội vã làm giàu, vội vã ganh đua, vội vã hưởng thụ. Và lối sống vật chất quanh cuồng không bao giờ đem đến cho họ sự bình yên, hạnh phúc.

Những người theo đuổi các hình thức tu khổ hạnh là những người chỉ biết đặt hi vọng vào kiếp sau, mong mỏi kiếp sau có được hạnh phúc. Những người này cho rằng các hình thức tu khổ hạnh sẽ là “chiếc vé” đưa họ tới một kiếp sống tốt đẹp hơn. Họ làm như vậy mà không nhận thấy rằng họ đã đánh mất đi cơ hội có được hạnh phúc, an lạc ngay trong kiếp này. Cầu sanh tịnh độ là điều đúng đắn, nhưng chúng ta còn phải tìm sự tịnh độ ngay trong hiện tại.

Đức Phật dạy: người tu học phải biết theo con đường Trung đạo đừng để mình lạc vào trong các quan điểm, thái quá hay bất cập, giả định của cuộc đời. Con đường Trung Đạo này còn được gọi là Bát Chánh Đạo và tiếng pali viết Ariyo atthamgiko maggo. Ariyo có nghĩa: cao quý, cao thượng trong cụm từ này.

Trong Kinh Nhất dạ hiền giả (Bhađdekaratta sutta), đức Phật giảng cho các vị Tỳ-kheo:

Quá khứ không truy tìm

Tương lai không ước vọng.

Quá khứ đã đoạn tận,

Tương lai lại chưa đến,

Chỉ có pháp hiện tại

Tuệ quán chính ở đây.

Không động không rung chuyển.

Để có được bình an trong chúng ta cần hiểu rõ: “Đừng nhớ chuyện quá khứ, đừng nghĩ chuyện tương lai, hãy sống vui với hiện tại!” Sống có nghĩa là sống với hiện tại, sống vào hiện tại. Hay nói cách khác, chỉ có hiện tại là sống. Sống ngay với hiện tại là tinh thần thiết thực. Than thở tiếc nuối quá khứ, hay mơ ước tương lai chẳng những để mình rơi vào chỗ phi thực, còn để mình vướng mắc vào rối loạn tâm lý, khổ đau và đánh mất hiện tại.

Nói như vậy không có nghĩa là chúng ta không được nhớ về quá khứ và cũng không được bày tỏ những ước vọng trong tương lai, mà là chúng ta nhớ về quá khứ và hướng tới tương lại một cách tích cực nhưng không bị lôi cuốn, chìm đắm trong quá khứ và tương lai.

Phải tự mình nỗ lực, luôn luôn phải trau dồi thân tâm và rèn luyện tu tập, cố sức xả bỏ những tâm niệm tham sân si.
Phải tự mình nỗ lực, luôn luôn phải trau dồi thân tâm và rèn luyện tu tập, cố sức xả bỏ những tâm niệm tham sân si.

Chúng ta nên nhớ về quá khứ để học hỏi những bài học, đúc rút cho mình những kinh nghiệm sống thông qua những sự kiện trong quá khứ. Chúng ta cũng có thể nhớ về quá khứ để tôn vinh tình thương với những người thân đã mất. Nhưng chúng ta không để mình bị lôi cuốn, trói buộc vào những sự kiện trong quá khứ mà thấy buồn về hiện tại.

Chúng ta có thể có những mong cầu về tương lai, mong muốn xây dựng cuộc sống thế này, quyết chí tu học thế kia, nhưng chúng ta không để những mong muốn đó làm xao nhãng cuộc sống hiện tại. Tương lai ra sao chính là do việc tu học, trau dồi của chúng ta trong ngày hôm nay quyết định.

Biết vậy nên tu tập,

Hôm nay nhiệt tâm làm,

Ai biết chết ngày mai?

Không ai điều đình được,

Với đại quân thần chết,

Trú như vậy nhiệt tâm,

Đêm ngày không mệt mỏi,

Xứng gọi Nhứt dạ hiền,

Bậc an tịnh, trầm lặng.

Hãy trân quý giây phút hiện tại, giây phút nhiệm mầu. Hãy biết tu tập và yêu thương mọi người với tất cả những phút giây chúng ta có lúc này. Tu tập và yêu thương “nhiệt tâm” – đó là con đường để có cuộc sống bình an.

Đạo Phật để sống chứ không phải để cầu. Đạo Phật hướng dẫn chúng ta đi chứ không hứa hẹn đưa chúng ta đến đích. Chúng ta không thể tìm thấy bình yên, an lạc chỉ bằng cách cầu nguyện. Phải tự mình nỗ lực, luôn luôn phải trau dồi thân tâm và rèn luyện tu tập, cố sức xả bỏ những tâm niệm tham sân si. Khi muốn xả bỏ như vậy, chúng ta không những cần phải kiên trì, chịu đựng mà còn phải đầy đủ nghị lực để mạnh dạn dứt bỏ những thói hư, tật xấu, chứ không phải chỉ cần vào chùa cúng bái, cầu xin chư Phật, chư Bồ Tát gia hộ, trợ lực cứu khổ cứu nạn là sẽ được giải thoát khỏi các khổ đau, tai ương, bệnh tật. Bình an mà chúng ta tìm kiếm đang ở chính tại đây, và lúc này.

“Nên chặt cây nào?” – câu chuyện dành tặng những người đang lạc lối…

Trước hết, xin kể lại một câu chuyện nhỏ lan truyền trên Internet, dù ngắn nhưng có tính triết lý sâu sắc.

“Nên chặt cây nào?”

Một vị hòa thượng hỏi các đệ tử: “Ta bảo các con lên núi để chặt một cái cây. Lên trên đó, các con thấy có hai cái cây, một cái thân to và cái kia thân nhỏ. Các con sẽ chặt cây nào?”.

Các đệ tử đều trả lời: “Tất nhiên là chặt cây thân to ạ”.

Vị hòa thượng mỉm cười và nói: “Cây thân to chỉ là một cây bạch dương bình thường, còn cây thân nhỏ là cây thông đỏ. Các con sẽ chọn cây nào bây giờ?”.

Các đệ tử nghĩ rằng cây thông đỏ chắc chắn quý hơn rồi, liền đáp: “Chúng con sẽ chặt cây thông đỏ, vì cây bạch dương không giá trị bằng ạ!”.

“Nếu cây bạch dương thẳng, còn cây thông đỏ bị cong, các con chặt cây nào đây?”.

Các đệ tử nhanh nhảu: “Trong trường hợp này nên chặt cây bạch dương ạ. Cây thông đỏ bị cong nên không thể làm gì được”.

Hòa thượng lại ôn tồn: “Mặc dù cây bạch dương thẳng, nhưng vì đã lâu năm, thân cây mục ruỗng. Lúc này, các con vẫn chặt nó ư?”.

Các đệ tử hơi bối rối và nói: “Chặt cây thông đỏ, cây bạch dương mục rồi, không còn giá trị nữa ạ!”.

Vị hòa thượng nheo mắt: “Cây thông đỏ không bị mục ruỗng, nhưng nó bị cong quá, rất khó chặt. Các con sẽ chặt cây nào đây?”.

Ảnh minh họa (nguồn: Adobe Stock).

Các đệ tử bắt đầu cảm thấy “đuối” với những điều kiện sư thầy đưa ra, đáp: “Vậy chặt cây bạch dương ạ, vì đều không thể dùng như nhau, tất nhiên sẽ chọn cây dễ chặt ạ!”.

Vị hòa thượng vẫn chưa dừng lại: “Nhưng có một tổ chim trên cây bạch dương, một vài con chim non đang ở trong tổ. Các con sẽ đổi ý chứ?”.

Một trong số các đệ tử lên tiếng: “Sư phụ, rốt cuộc thầy muốn nói gì với chúng con điều gì ạ? Chúng con thật sự chưa hiểu được ngụ ý của thầy”.

Lúc này, vị hòa thượng mới mỉm cười, điềm đạm bảo: “Tại sao các con không tự hỏi, các con chặt cây để làm gì? Mặc dù điều kiện của ta không ngừng thay đổi, nhưng nếu câu trả lời phụ thuộc vào mục đích ban đầu của các con, thì các con sẽ không bị dao động theo, đúng không? Nếu các con muốn lấy củi, hãy chặt cây bạch dương. Nếu các con muốn làm đồ thủ công, hãy chặt cây thông đỏ. Chẳng nhẽ vô duyên vô cớ, các con lại cầm rìu lên núi chặt cây ư?”.

Tại sao mục tiêu lại quan trọng?

Câu chuyện trên cho chúng ta bài học rằng, chỉ khi một người có mục tiêu rõ ràng, mới không bị hoang mang, dao động bởi các điều kiện và tác động bên ngoài, không bối rối, không sợ hãi mà bước đi một cách dũng cảm và vững vàng cho đến bước cuối cùng.

1. Có một mục tiêu, chúng ta sẽ biết hướng để nỗ lực

Mục tiêu như đích đến. Nếu bạn không có đích đến, vậy bạn không thể xác định được hướng đi. Cứ đi lang thang, liệu bạn sẽ đến đâu đây?

Hãy viết ra mục tiêu của bạn và làm việc chăm chỉ để hoàn thành chúng. Ngay cả khi bạn không thể cán đích trong một thời gian ngắn, bạn vẫn biết rằng mình đang tiến dần đến đích, vì bạn đã đi đúng hướng. Cứ nỗ lực thường hằng, một ngày nào đó, bạn sẽ làm được.

2. Mục tiêu là động lực vượt qua gian khó

Mục tiêu càng lớn, càng ý nghĩa, sẽ đòi hỏi càng nhiều nỗ lực, bởi những khó khăn, gian nan tương ứng cũng không nhỏ. Tuy vậy, một khi bạn quyết tâm, vì mục tiêu của bạn đã được xác định một cách minh xác và bạn biết rằng mình cần phải đạt được nó, bạn sẽ có động lực thúc đẩy và không còn cảm thấy sợ hãi nữa. Những chướng ngại kia xuất hiện chỉ để bạn rèn giũa một ý chí kiên cường và bước lên một tầm cao mới mà thôi.

Ảnh minh họa (nguồn: Thích đi phượt).

Cuộc sống sẽ thật nhàm chán khi không có mục tiêu nào để nỗ lực. Dù chậm tiến, dù gian nan, miễn là bạn kiên trì, nhẫn nại cất bước, cũng sẽ nhanh hơn những người không có mục tiêu.

3. Có mục tiêu và hành động, mỗi ngày của bạn đều trọn vẹn, cuộc sống cũng vì vậy mà có ý nghĩa

Mỗi người đều có 24 giờ một ngày, nhưng cách chúng ta sử dụng thì khác nhau. Một số người sống trọn vẹn mỗi ngày, tận dụng từng giây, từng phút để hành động và chạm tới ước mơ, trong khi cũng có những người vì không có mục tiêu nên mệt mỏi lê bước qua từng ngày, tinh thần và sức khỏe dần kiệt quệ. Lại cũng có người sống buông thả, để đến cuối cùng nhìn lại chẳng còn gì trong tay, cuộc sống cũng không có ý nghĩa…

Mục tiêu chỉ được viết trên giấy, bạn phải hành động mới có thể biến nó trở thành sự thật.

Hãy nhanh chóng tìm ra mục tiêu của mình và lên kế hoạch mỗi ngày, bạn sẽ tận hưởng cảm giác tròn đầy vào cuối ngày khi đã hoàn thành nhiệm vụ của ngày hôm đó và biết rằng mình đang tiệm cận đích đến. Trong quá trình hành động, bạn sẽ liên tục có cơ hội va chạm với cuộc sống và phát hiện ra điểm mạnh, điểm yếu của mình. Đây chính là hành trình khám phá bản thân.

***

Cuộc sống là hữu hạn, hãy nhanh chóng tìm kiếm lý tưởng, mục tiêu, khám phá tiềm năng và tài năng của bạn để sống một cuộc đời có ý nghĩa nhé! Có thể có cả trăm cái cớ ngăn cản bạn, nhưng nếu bạn thực sự có mục tiêu chân chính và khát khao muốn đạt được nó, tất cả chỉ là chuyện nhỏ.

Mục tiêu của bạn có rõ ràng không? Hãy suy nghĩ về nó nhé! Đại Kỷ Nguyên xin gửi tặng bạn chiếc la bàn mang tên “Chân – Thiện – Nhẫn”, bạn sẽ không bao giờ lạc lối trên hành trình nữa! Chúc bạn luôn an yên và hiện thực hóa mục tiêu cao đẹp của đời mình.

Huyền Thanh

Theo Secret China

 

Phật dạy: 2 thứ không được nợ dù là người thân nhất, ai cũng nên khắc cốt ghi tâm

Phật khuyên rằng, khi sinh ra trong cuộc đời này, chúng ta không nên nợ nhau những món nợ này cho dù đó là người thân yêu nhất.

Ai cũng nên nhớ rằng nhà Phật đã khuyên , khi sinh ra trong cuộc đời này, chúng ta không nên nợ nhau những món nợ này cho dù đó là người thân yêu nhất. Bởi thực tế cũng cho thấy nếu có thể không nợ người thân những điều kể trên, thì có lẽ như vậy gia đình sẽ càng êm ấm thuận hoà. Đó cũng chính là nền móng vững vàng cho hai từ “hạnh phúc”!

Ảnh minh họa.

Tiền bạc

Bạn chớ dại mà nghĩ rằng, đã là anh em trong nhà thì không nên phân biệt của anh của tôi, như vậy mới chứng tỏ được tình cảm thân thiết. Nhưng theo kinh nghiệm từ xa xưa thì, dù có là anh em ruột thịt thì cũng phải tiền bạc phân minh để tránh sứt mẻ tình cảm, nhất định không nên nợ tiền bạc.

Do vậy dù làanh em người thân thực ra đôi khi cũng không thể rõ ràng quá về mặt tài chính. Bạn vẫn có những khoản cần phải thật sòng phẳng, nên trả thì nhất định phải trả đúng lúc. Có như vậy mới giữ được tình cảm lâu bền.

Có câu: Anh em ruột thịt cũng phải tiền bạc phân minh để tránh sứt mẻ tình cảm. Và đừng nghĩ sòng phẳng quá sẽ khiến anh em mất vui, ngược lại, nếu bạn không rõ ràng minh bạch mới tạo cho đối phương tâm lí không thoải mái.

Cho nên đã là người thân, hoặc là có thể đối xử với nhau như tích Khổng Dung nhường lê (là tác phẩm có tính giáo dục cao); nếu không, tốt nhất hãy rạch ròi các món nợ tiền bạc với anh em người thân.

Nợ thời gian

Ai trong chúng ta cũng cần nhớ, người thân bên cạnh chúng ta không bao giờ yêu cầu chúng ta phải có sự thành công to lớn, mà đơn giản chỉ cần mọi thành viên trong gia đình luôn đùm bọc, yêu thương lẫn nhau, vui vẻ, khỏe mạnh.

Đó chính là hạnh phúc chứ không phải là có nhiều tiền, nhà lầu xe hơi hay mỗi ngày được ăn sơn hào hải vị.

Vì trong cuộc sống này thì trách nhiệm của cha mẹ chính là nuôi dưỡng, giáo dục cũng như định hướng tư tưởng cho con mình, để con cái trưởng thành trong môi trường tốt, nhận được nền giáo dục văn minh.

Bài học cuộc sống mà ai cũng nên học hỏi – chính vì thế ai trong chúng ta cũng không nên lãng phí thời gian, hãy trân trọng từng giây từng phút quý giá bên người thân để yêu thương và chăm sóc họ. Đừng đợi đến khi người thân không còn nữa mới cảm thấy hối hận ăn năn.

 

 

Phật nhìn nhân tâm, không thực tu sao thành chính quả?

Những vụ việc người tu hành không hành xử đúng với đạo, thậm chí vi phạm luật pháp thỉnh thoảng lại bôi một vết nhơ lên cộng đồng tu luyện. Không phải Pháp không tốt, Đạo không hay, mà là người xuất gia chưa quyết tâm tu bỏ những tính xấu hoặc mục đích tu luyện chưa đúng đắn. Trong lịch sử đã ghi lại nhiều câu chuyện cảnh tỉnh người không thực tu vẫn còn nguyên giá trị.

Mới đây lại có vụ việc một người tu hành, chỉ vì xích mích trong khi tham gia giao thông mà đã gây gổ, tấn công làm hỏng tài sản của người khác. Là một công dân bình thường, tâm tính nóng nảy, hung hãn và vô lối đã là không thể chấp nhận được. Là người tu, thì càng không thể hành sự tùy tiện mà làm hoen ố tấm áo mình đang mang trên thân.

Từ cổ chí kim, người tu hành đều coi trong việc tu tâm dưỡng tính. Nhưng cũng có những người tu luyện vẫn lưu giữ những suy nghĩ không trong sạch. Câu chuyện được ghi chép trong lịch sử dưới đây cho thấy cuối cùng kết quả nào sẽ xảy ra khi người tu không chịu buông tâm xuống mà chỉ giả tu hình thức.

Thời Bắc Ngụy, trong ngôi chùa Sùng Chân, thành Lạc Dương có hòa thượng Huệ Ngưng, chết rồi sau bảy ngày còn sống lại. Khi sống lại, ông nói: “Diêm Vương đọc hồ sơ của ta, phát hiện nhìn nhầm tên, vì lẽ đó đem ta trở về”. Huệ Ngưng sau này đã kể lại chi tiết hơn về sự tình.

Ông nói lúc đó đến trước mặt Phán quan còn có năm vị hòa thượng khác. Một là hòa thượng Trí Thánh của chùa Bảo Minh, do ngồi thiền khắc khổ tu hành đã được lên Thiên Thượng. Hai là một hòa thượng của chùa Bàn Nhược do có thể đọc thuộc lòng bộ Kinh Niết Bàn 40 quyển, thực tu tinh tấn nên cũng được lên Thiên Thượng.

Ảnh minh họa: Xuehua.

Người thứ ba là hòa thượng Đàm Mô của chùa Dung Giác, vị này có thể giảng thuyết cả kinh Niết Bàn và Hoa Nghiêm, đến nghe ông giảng thường có hơn ngàn người mỗi lần. Nhưng Diêm Vương nhìn rõ chân tơ kẽ tóc, liền nói: “Trong khi giảng bài trong tâm ngươi luôn nghĩ về việc mình không như những người khác, lấy ngạo khí đối xử với vạn vật, đây là hòa thượng không có tiền đồ nhất. Ta hiện tại chỉ nhìn đã có thể biết ngươi không ngồi thiền tụng kinh, mặc kệ ngươi có giảng hay không giảng kinh”. Đàm Mô nhất thời đáp lại rằng: “Tôi chỉ thích giảng kinh, thực sự chưa quen tụng kinh”. Diêm Vương liền hạ lệnh, lập tức có mười người áo đen đem vị hòa thượng giải về phía Tây Bắc của căn phòng, nơi đó toàn một màu đen tối bao trùm, xem ra không phải là một nơi tốt lành gì.

Người thứ tư là Đạo Hoằng của chùa Thiện Lâm. Vị này nói mình đã dạy được bốn thế hệ đồ đệ và làm nên mười bức tượng Phật. Ông ấy nghĩ mình có thể lên Thiên Thượng. Thế nhưng Diêm Vương lại nói: “Người xuất gia nhất định phải chuyên tâm thủ đạo, toàn tâm toàn ý ngồi thiền tụng kinh, mặc kệ thế sự, không làm vì truy cầu. Ngươi tuy rằng đúc tượng Phật nhưng lại là vì muốn lấy tài vật của người khác, lấy được tài vật rồi sẽ sản sinh lòng tham, có lòng tham chính là không loại trừ tam độc (tham, sân, si), không loại trừ tam độc sẽ có phiền não”. Ông này sau đó cũng bị đưa vào phòng tối.

Người thứ năm là Bảo Minh của chùa Linh Giác. Vị này nói trước khi tu luyện đã từng là Thái thú Lũng Tây, chính là người xây nên chùa Linh Giác, sau đó xuất gia tu Phật. Tuy rằng không ngồi thiện tụng kinh, nhưng có thể lễ bài đúng hạn. Diêm Vương ra phán quyết đối với vị này rằng: “Lúc ngươi làm Thái thú, làm trái đạo lý, ăn hối lộ, mượn danh nghĩa sửa chùa, trắng trợn cướp đoạt mồ hôi nước mắt của nhân dân. Ngôi chùa này dựng được cũng không phải công lao của ngươi, không cần tự mình khoe thành tích”. Sau đó y cũng bị những người áo đen giải về phòng tối.

Ảnh minh họa: Tinmoi.

Thái hậu nước Tây Ngụy (một triều đại thuộc thời Nam Bắc triều) nghe Huệ Ngưng nói bán tín bán nghi, liền phái Thị lang Hoàng Môn đi điều tra về các vị hòa thượng trong câu chuyện kia. Khi đi xem xét, quả thật có những ngôi chùa và những vị hòa thượng tên như vậy tồn tại ở trong thành. Thái hậu lúc này mới tin tưởng nhân quả là chân thật, bèn mời 100 vị hòa thượng trường kỳ tụng niệm ở trong cung. Đồng thời, bà cũng ban bố lệnh cấm các nhà sư đi quyên góp tài vật đúc tượng Phật. Ngoài ra, triều đình còn chiêu cáo rằng nếu có người muốn quyên tặng làm tượng Phật thì tự họ có thể làm tượng mà không cần nhờ thầy chùa.

Hòa thượng Huệ Ngưng sau đó cũng lên núi Bạch Lộc ẩn cư tu luyện. Khắp một vùng kinh thành từ đó các hòa thượng đều chuyên tâm ngồi thiện tụng kinh, tăng cường tu luyện bản thân.

Chuyện cũ này được lưu lại cũng là để đánh thức người tu hành, thực hành cải thiện bản thân, tu tâm tính là điều quan trọng, những việc làm hình thức khác cũng như ảo mộng. Phật chỉ nhìn nhân tâm, không nhìn những thành tích bề mặt. Đừng chỉ tìm tới cửa Phật để cầu mong một lối thoát, chờ đợi phúc báo, thành tựu mà không thực tâm tu bỏ tâm xấu. Nếu còn lợi dụng việc tu hành để kiếm tiền, kiếm danh từ sự sùng bái, tín ngưỡng của quần chúng thì còn đắc trọng tội. Đừng thấy nhân tình thế thái hữu hạn mà coi thường hậu họa. Nhân sinh vô thường, có rất nhiều điều ta không biết nhưng bi thảm có lẽ đang chờ đợi sẵn rồi.

 

 

Đọc nhiều

Mặc tin đồn hẹn hò ‘bủa vây’, Bích Phương diện đồ gợi cảm dự...

Bích Phương vô cùng quyến rũ trong tiệc sinh nhật của "soái ca" Đăng Khoa. Lẻ bóng “lâu năm”, dường như các fan hâm mộ...

Rác thải của con người đã ô nhiễm đến nơi tận cùng của Trái...

Một nhà thám hiểm người Mỹ đã lái tàu ngầm xuống vùng biển sâu nhất dưới đáy đại dương. Bên cạnh những khám phá...

Em chỉ muốn cùng anh một lần!

Lần đầu gặp mặt, Hân ngỡ ngàng khi “đối tượng” là một thanh niên mặt búng ra sữa. Thế nhưng, hắn luôn mồm xưng...

PGS.TS Bùi Hiền “trình làng” bộ câu đối Tết bằng ngôn ngữ “Tiếw Việt”

Những câu đối bình thường ai cũng biết đã được PGS.TS Bùi Hiền viết lại theo bảng chữ cái do ông sáng tạo từng...