Phật học

Làm sao để có cuộc sống bình an?

Chúng ta có cuộc sống không bình an là do chúng ta nhận thức về cuộc sống không đúng, khiến cái nhìn của chúng ta về cuộc sống cũng trở nên không đúng và méo mó. Từ đó, chúng ta có lối sống không đúng, và gây những bất mãn triền miên.

Từ sự quan sát cuộc đời của mình qua những kinh nghiệm sống (từng hưởng thụ lợi lạc, đam mê ái dục, danh lợi, quyền lực, trong cung điện và sáu năm tu khổ hạnh mà không thấy kết quả gì), đức Phật rút ra một kết luận, để khuyên người đang đi tìm Đạo: đắm mình trong dục lạc dẫn đến nguy hại, là một điểm nên tránh; tự hành hạ mình bằng các hình thức tu khổ hạnh nghiêm khắc, dẫn đến đau khổ, và nguy hại là một điểm không bao giờ nên làm.

Để có được bình an trong chúng ta cần hiểu rõ: “Đừng nhớ chuyện quá khứ, đừng nghĩ chuyện tương lai, hãy sống vui với hiện tại!”
Để có được bình an trong chúng ta cần hiểu rõ: “Đừng nhớ chuyện quá khứ, đừng nghĩ chuyện tương lai, hãy sống vui với hiện tại!”

Những người đắm mình trong dục lạc là những người quan niệm rằng “chết là hết”, “chỉ có một kiếp sống này thôi, nên phải hưởng thụ cho hết cuộc đời”. Những người này vội vã làm giàu, vội vã ganh đua, vội vã hưởng thụ. Và lối sống vật chất quanh cuồng không bao giờ đem đến cho họ sự bình yên, hạnh phúc.

Những người theo đuổi các hình thức tu khổ hạnh là những người chỉ biết đặt hi vọng vào kiếp sau, mong mỏi kiếp sau có được hạnh phúc. Những người này cho rằng các hình thức tu khổ hạnh sẽ là “chiếc vé” đưa họ tới một kiếp sống tốt đẹp hơn. Họ làm như vậy mà không nhận thấy rằng họ đã đánh mất đi cơ hội có được hạnh phúc, an lạc ngay trong kiếp này. Cầu sanh tịnh độ là điều đúng đắn, nhưng chúng ta còn phải tìm sự tịnh độ ngay trong hiện tại.

Đức Phật dạy: người tu học phải biết theo con đường Trung đạo đừng để mình lạc vào trong các quan điểm, thái quá hay bất cập, giả định của cuộc đời. Con đường Trung Đạo này còn được gọi là Bát Chánh Đạo và tiếng pali viết Ariyo atthamgiko maggo. Ariyo có nghĩa: cao quý, cao thượng trong cụm từ này.

Trong Kinh Nhất dạ hiền giả (Bhađdekaratta sutta), đức Phật giảng cho các vị Tỳ-kheo:

Quá khứ không truy tìm

Tương lai không ước vọng.

Quá khứ đã đoạn tận,

Tương lai lại chưa đến,

Chỉ có pháp hiện tại

Tuệ quán chính ở đây.

Không động không rung chuyển.

Để có được bình an trong chúng ta cần hiểu rõ: “Đừng nhớ chuyện quá khứ, đừng nghĩ chuyện tương lai, hãy sống vui với hiện tại!” Sống có nghĩa là sống với hiện tại, sống vào hiện tại. Hay nói cách khác, chỉ có hiện tại là sống. Sống ngay với hiện tại là tinh thần thiết thực. Than thở tiếc nuối quá khứ, hay mơ ước tương lai chẳng những để mình rơi vào chỗ phi thực, còn để mình vướng mắc vào rối loạn tâm lý, khổ đau và đánh mất hiện tại.

Nói như vậy không có nghĩa là chúng ta không được nhớ về quá khứ và cũng không được bày tỏ những ước vọng trong tương lai, mà là chúng ta nhớ về quá khứ và hướng tới tương lại một cách tích cực nhưng không bị lôi cuốn, chìm đắm trong quá khứ và tương lai.

Phải tự mình nỗ lực, luôn luôn phải trau dồi thân tâm và rèn luyện tu tập, cố sức xả bỏ những tâm niệm tham sân si.
Phải tự mình nỗ lực, luôn luôn phải trau dồi thân tâm và rèn luyện tu tập, cố sức xả bỏ những tâm niệm tham sân si.

Chúng ta nên nhớ về quá khứ để học hỏi những bài học, đúc rút cho mình những kinh nghiệm sống thông qua những sự kiện trong quá khứ. Chúng ta cũng có thể nhớ về quá khứ để tôn vinh tình thương với những người thân đã mất. Nhưng chúng ta không để mình bị lôi cuốn, trói buộc vào những sự kiện trong quá khứ mà thấy buồn về hiện tại.

Chúng ta có thể có những mong cầu về tương lai, mong muốn xây dựng cuộc sống thế này, quyết chí tu học thế kia, nhưng chúng ta không để những mong muốn đó làm xao nhãng cuộc sống hiện tại. Tương lai ra sao chính là do việc tu học, trau dồi của chúng ta trong ngày hôm nay quyết định.

Biết vậy nên tu tập,

Hôm nay nhiệt tâm làm,

Ai biết chết ngày mai?

Không ai điều đình được,

Với đại quân thần chết,

Trú như vậy nhiệt tâm,

Đêm ngày không mệt mỏi,

Xứng gọi Nhứt dạ hiền,

Bậc an tịnh, trầm lặng.

Hãy trân quý giây phút hiện tại, giây phút nhiệm mầu. Hãy biết tu tập và yêu thương mọi người với tất cả những phút giây chúng ta có lúc này. Tu tập và yêu thương “nhiệt tâm” – đó là con đường để có cuộc sống bình an.

Đạo Phật để sống chứ không phải để cầu. Đạo Phật hướng dẫn chúng ta đi chứ không hứa hẹn đưa chúng ta đến đích. Chúng ta không thể tìm thấy bình yên, an lạc chỉ bằng cách cầu nguyện. Phải tự mình nỗ lực, luôn luôn phải trau dồi thân tâm và rèn luyện tu tập, cố sức xả bỏ những tâm niệm tham sân si. Khi muốn xả bỏ như vậy, chúng ta không những cần phải kiên trì, chịu đựng mà còn phải đầy đủ nghị lực để mạnh dạn dứt bỏ những thói hư, tật xấu, chứ không phải chỉ cần vào chùa cúng bái, cầu xin chư Phật, chư Bồ Tát gia hộ, trợ lực cứu khổ cứu nạn là sẽ được giải thoát khỏi các khổ đau, tai ương, bệnh tật. Bình an mà chúng ta tìm kiếm đang ở chính tại đây, và lúc này.

“Nên chặt cây nào?” – câu chuyện dành tặng những người đang lạc lối…

Trước hết, xin kể lại một câu chuyện nhỏ lan truyền trên Internet, dù ngắn nhưng có tính triết lý sâu sắc.

“Nên chặt cây nào?”

Một vị hòa thượng hỏi các đệ tử: “Ta bảo các con lên núi để chặt một cái cây. Lên trên đó, các con thấy có hai cái cây, một cái thân to và cái kia thân nhỏ. Các con sẽ chặt cây nào?”.

Các đệ tử đều trả lời: “Tất nhiên là chặt cây thân to ạ”.

Vị hòa thượng mỉm cười và nói: “Cây thân to chỉ là một cây bạch dương bình thường, còn cây thân nhỏ là cây thông đỏ. Các con sẽ chọn cây nào bây giờ?”.

Các đệ tử nghĩ rằng cây thông đỏ chắc chắn quý hơn rồi, liền đáp: “Chúng con sẽ chặt cây thông đỏ, vì cây bạch dương không giá trị bằng ạ!”.

“Nếu cây bạch dương thẳng, còn cây thông đỏ bị cong, các con chặt cây nào đây?”.

Các đệ tử nhanh nhảu: “Trong trường hợp này nên chặt cây bạch dương ạ. Cây thông đỏ bị cong nên không thể làm gì được”.

Hòa thượng lại ôn tồn: “Mặc dù cây bạch dương thẳng, nhưng vì đã lâu năm, thân cây mục ruỗng. Lúc này, các con vẫn chặt nó ư?”.

Các đệ tử hơi bối rối và nói: “Chặt cây thông đỏ, cây bạch dương mục rồi, không còn giá trị nữa ạ!”.

Vị hòa thượng nheo mắt: “Cây thông đỏ không bị mục ruỗng, nhưng nó bị cong quá, rất khó chặt. Các con sẽ chặt cây nào đây?”.

Ảnh minh họa (nguồn: Adobe Stock).

Các đệ tử bắt đầu cảm thấy “đuối” với những điều kiện sư thầy đưa ra, đáp: “Vậy chặt cây bạch dương ạ, vì đều không thể dùng như nhau, tất nhiên sẽ chọn cây dễ chặt ạ!”.

Vị hòa thượng vẫn chưa dừng lại: “Nhưng có một tổ chim trên cây bạch dương, một vài con chim non đang ở trong tổ. Các con sẽ đổi ý chứ?”.

Một trong số các đệ tử lên tiếng: “Sư phụ, rốt cuộc thầy muốn nói gì với chúng con điều gì ạ? Chúng con thật sự chưa hiểu được ngụ ý của thầy”.

Lúc này, vị hòa thượng mới mỉm cười, điềm đạm bảo: “Tại sao các con không tự hỏi, các con chặt cây để làm gì? Mặc dù điều kiện của ta không ngừng thay đổi, nhưng nếu câu trả lời phụ thuộc vào mục đích ban đầu của các con, thì các con sẽ không bị dao động theo, đúng không? Nếu các con muốn lấy củi, hãy chặt cây bạch dương. Nếu các con muốn làm đồ thủ công, hãy chặt cây thông đỏ. Chẳng nhẽ vô duyên vô cớ, các con lại cầm rìu lên núi chặt cây ư?”.

Tại sao mục tiêu lại quan trọng?

Câu chuyện trên cho chúng ta bài học rằng, chỉ khi một người có mục tiêu rõ ràng, mới không bị hoang mang, dao động bởi các điều kiện và tác động bên ngoài, không bối rối, không sợ hãi mà bước đi một cách dũng cảm và vững vàng cho đến bước cuối cùng.

1. Có một mục tiêu, chúng ta sẽ biết hướng để nỗ lực

Mục tiêu như đích đến. Nếu bạn không có đích đến, vậy bạn không thể xác định được hướng đi. Cứ đi lang thang, liệu bạn sẽ đến đâu đây?

Hãy viết ra mục tiêu của bạn và làm việc chăm chỉ để hoàn thành chúng. Ngay cả khi bạn không thể cán đích trong một thời gian ngắn, bạn vẫn biết rằng mình đang tiến dần đến đích, vì bạn đã đi đúng hướng. Cứ nỗ lực thường hằng, một ngày nào đó, bạn sẽ làm được.

2. Mục tiêu là động lực vượt qua gian khó

Mục tiêu càng lớn, càng ý nghĩa, sẽ đòi hỏi càng nhiều nỗ lực, bởi những khó khăn, gian nan tương ứng cũng không nhỏ. Tuy vậy, một khi bạn quyết tâm, vì mục tiêu của bạn đã được xác định một cách minh xác và bạn biết rằng mình cần phải đạt được nó, bạn sẽ có động lực thúc đẩy và không còn cảm thấy sợ hãi nữa. Những chướng ngại kia xuất hiện chỉ để bạn rèn giũa một ý chí kiên cường và bước lên một tầm cao mới mà thôi.

Ảnh minh họa (nguồn: Thích đi phượt).

Cuộc sống sẽ thật nhàm chán khi không có mục tiêu nào để nỗ lực. Dù chậm tiến, dù gian nan, miễn là bạn kiên trì, nhẫn nại cất bước, cũng sẽ nhanh hơn những người không có mục tiêu.

3. Có mục tiêu và hành động, mỗi ngày của bạn đều trọn vẹn, cuộc sống cũng vì vậy mà có ý nghĩa

Mỗi người đều có 24 giờ một ngày, nhưng cách chúng ta sử dụng thì khác nhau. Một số người sống trọn vẹn mỗi ngày, tận dụng từng giây, từng phút để hành động và chạm tới ước mơ, trong khi cũng có những người vì không có mục tiêu nên mệt mỏi lê bước qua từng ngày, tinh thần và sức khỏe dần kiệt quệ. Lại cũng có người sống buông thả, để đến cuối cùng nhìn lại chẳng còn gì trong tay, cuộc sống cũng không có ý nghĩa…

Mục tiêu chỉ được viết trên giấy, bạn phải hành động mới có thể biến nó trở thành sự thật.

Hãy nhanh chóng tìm ra mục tiêu của mình và lên kế hoạch mỗi ngày, bạn sẽ tận hưởng cảm giác tròn đầy vào cuối ngày khi đã hoàn thành nhiệm vụ của ngày hôm đó và biết rằng mình đang tiệm cận đích đến. Trong quá trình hành động, bạn sẽ liên tục có cơ hội va chạm với cuộc sống và phát hiện ra điểm mạnh, điểm yếu của mình. Đây chính là hành trình khám phá bản thân.

***

Cuộc sống là hữu hạn, hãy nhanh chóng tìm kiếm lý tưởng, mục tiêu, khám phá tiềm năng và tài năng của bạn để sống một cuộc đời có ý nghĩa nhé! Có thể có cả trăm cái cớ ngăn cản bạn, nhưng nếu bạn thực sự có mục tiêu chân chính và khát khao muốn đạt được nó, tất cả chỉ là chuyện nhỏ.

Mục tiêu của bạn có rõ ràng không? Hãy suy nghĩ về nó nhé! Đại Kỷ Nguyên xin gửi tặng bạn chiếc la bàn mang tên “Chân – Thiện – Nhẫn”, bạn sẽ không bao giờ lạc lối trên hành trình nữa! Chúc bạn luôn an yên và hiện thực hóa mục tiêu cao đẹp của đời mình.

Huyền Thanh

Theo Secret China

 

Phật dạy: 2 thứ không được nợ dù là người thân nhất, ai cũng nên khắc cốt ghi tâm

Phật khuyên rằng, khi sinh ra trong cuộc đời này, chúng ta không nên nợ nhau những món nợ này cho dù đó là người thân yêu nhất.

Ai cũng nên nhớ rằng nhà Phật đã khuyên , khi sinh ra trong cuộc đời này, chúng ta không nên nợ nhau những món nợ này cho dù đó là người thân yêu nhất. Bởi thực tế cũng cho thấy nếu có thể không nợ người thân những điều kể trên, thì có lẽ như vậy gia đình sẽ càng êm ấm thuận hoà. Đó cũng chính là nền móng vững vàng cho hai từ “hạnh phúc”!

Ảnh minh họa.

Ảnh minh họa.

Tiền bạc

Bạn chớ dại mà nghĩ rằng, đã là anh em trong nhà thì không nên phân biệt của anh của tôi, như vậy mới chứng tỏ được tình cảm thân thiết. Nhưng theo kinh nghiệm từ xa xưa thì, dù có là anh em ruột thịt thì cũng phải tiền bạc phân minh để tránh sứt mẻ tình cảm, nhất định không nên nợ tiền bạc.

Do vậy dù làanh em người thân thực ra đôi khi cũng không thể rõ ràng quá về mặt tài chính. Bạn vẫn có những khoản cần phải thật sòng phẳng, nên trả thì nhất định phải trả đúng lúc. Có như vậy mới giữ được tình cảm lâu bền.

Có câu: Anh em ruột thịt cũng phải tiền bạc phân minh để tránh sứt mẻ tình cảm. Và đừng nghĩ sòng phẳng quá sẽ khiến anh em mất vui, ngược lại, nếu bạn không rõ ràng minh bạch mới tạo cho đối phương tâm lí không thoải mái.

Cho nên đã là người thân, hoặc là có thể đối xử với nhau như tích Khổng Dung nhường lê (là tác phẩm có tính giáo dục cao); nếu không, tốt nhất hãy rạch ròi các món nợ tiền bạc với anh em người thân.

Nợ thời gian

Ai trong chúng ta cũng cần nhớ, người thân bên cạnh chúng ta không bao giờ yêu cầu chúng ta phải có sự thành công to lớn, mà đơn giản chỉ cần mọi thành viên trong gia đình luôn đùm bọc, yêu thương lẫn nhau, vui vẻ, khỏe mạnh.

Đó chính là hạnh phúc chứ không phải là có nhiều tiền, nhà lầu xe hơi hay mỗi ngày được ăn sơn hào hải vị.

Vì trong cuộc sống này thì trách nhiệm của cha mẹ chính là nuôi dưỡng, giáo dục cũng như định hướng tư tưởng cho con mình, để con cái trưởng thành trong môi trường tốt, nhận được nền giáo dục văn minh.

Bài học cuộc sống mà ai cũng nên học hỏi – chính vì thế ai trong chúng ta cũng không nên lãng phí thời gian, hãy trân trọng từng giây từng phút quý giá bên người thân để yêu thương và chăm sóc họ. Đừng đợi đến khi người thân không còn nữa mới cảm thấy hối hận ăn năn.

ST

 

Vì bạn mà đến: Gặp người hữu duyên trao chân tướng, thiện – ác một niệm định tương lai…

Nhận thức chúng ta thật hữu hạn
Ngàn năm nương náu chốn nhân gian,
Không tin trên đời có thần, Phật
Che mờ phúc phận của Trời ban.

Mắt thấy tai nghe, phải đo lường,
Ta giới hạn mình, thật đáng thương!
Vì chút danh lợi mà tranh đấu,
Giống như con rối mãi mê cuồng.

Nhiều điều không thấy vẫn tồn tại,
Ai đo được phúc đức ngắn – dài?
Ai đếm được tình yêu lớn – nhỏ?
Đừng vì không thấy nói là sai!

Nguồn gốc sự sống dần thấu tỏ,
Phía sau chân trời như rộng mở,
Từ ngày đọc sách Chuyển Pháp Luân,
Bao điều hoang mang dần sáng rõ.

Ảnh: Tân Sinh

Thương bạn ngoài kia vẫn đắm chìm,
Vì bạn mà đến, nên tôi tìm…
Gặp người hữu duyên, trao chân tướng,
Đánh thức phần thiện từ trong tim.

Con người sinh ra đều cao quý,
Nếu biết lựa chọn theo chính lý,
Thiện – ác một niệm, định tương lai,
Tân kỷ nguyên chờ người minh trí.

Còn chân trời phía sau chân trời,
Nơi mỹ hảo đằng kia đang đợi,
Sinh mệnh trở về Chân – Thiện – Nhẫn,
Ánh quang huy chiếu rọi sáng ngời.

Hà Nội, 14/10/2019

 

Chữ ‘tâm’ trong Phật giáo

Với tư cách là một hệ thống tôn giáo – triết học – văn hoá – đạo đức – lối sống, kinh điển Phật giáo mênh mông, pháp môn tu tập muôn ngàn, có khả năng thích ứng với đủ mọi căn cơ nghiệp lực. Nhằm khai mở cho mọi người thấy được, và tăng trưởng cái bản Tâm thanh tịnh của chính mình.

Kinh Bát-nhã Ba-la-mật-đa tâm (般若波羅密多心經) dùng luận điểm “Sắc tức thị không, Không tức thị sắc” (色即是空,空即是色) để nói về trí tuệ của chân tâm, trí tuệ Bát-nhã. Trí Bát-nhã có hai loại: căn bản trí (根本智) là trí tuệ gốc, mọi chúng sinh đều có nhưng vì mê muội mà không tự biết; hậu đắc trí (後得智) là kết quả của quá trình tu chứng, duy bậc Phật và Bồ-tát mới có được. Thực tướng của chân tâm là không, không vướng mắc, không giả dối. Tâm là thể của pháp giới, thế giới hiện tượng và sự vật đều từ tâm mà hiện thành, Phật và chúng sinh đều lấy tâm làm bản thể, cảnh giới vô thượng Niết-bàn cũng từ tâm mà hiện ra, không có cái gì ngoài tâm mà tự có tự thành. Tu theo trí tuệ, quán chiếu chân tâm thanh tịnh để thoát khỏi dòng mê mờ mắc phải phiền não sinh tử, đến bến bờ giác ngộ hoàn  toàn, chứng đắc Niết-bàn  (Ba-la-mật, 到彼岸).

Với tư cách là một hệ thống tôn giáo – triết học – văn hoá – đạo đức – lối sống, kinh điển Phật giáo mênh mông, pháp môn tu tập muôn ngàn, có khả năng thích ứng với đủ mọi căn cơ nghiệp lực. Nhằm khai mở cho mọi người thấy được, và tăng trưởng cái bản Tâm thanh tịnh của chính mình.
Với tư cách là một hệ thống tôn giáo – triết học – văn hoá – đạo đức – lối sống, kinh điển Phật giáo mênh mông, pháp môn tu tập muôn ngàn, có khả năng thích ứng với đủ mọi căn cơ nghiệp lực. Nhằm khai mở cho mọi người thấy được, và tăng trưởng cái bản Tâm thanh tịnh của chính mình.

Trong kinh Đại bát Niết-bàn, Đức Phật có dạy “Tất cả chúng sinh đều có bản tâm thanh tịnh. Chúng sinh chẳng nhận thấy được vì bị vô minh che lấp”. Nghĩa là, mọi người đều có bản tâm thanh tịnh (căn bản trí), trong sáng tròn đầy, vắng lặng; nhưng vì bị ngoại cảnh bên ngoài chi phối, tâm đó luôn bị xao động, “tâm viên ý mã” , thành vọng tâm, vọng động vọng tưởng  theo cảnh giới do giác quan đưa lại, thành ra tâm trí bất an điên đảo, tạo tội tạo nghiệp trong vòng luân hồi bất diệt.

Kinh Thủ Lăng Nghiêm, Đức Phật giảng cho Ngài A-nan và thính chúng về cái thể thường định của chân tâm. Mở đầu của Kinh, Đức Phật đã nói rõ: cội nguồn của sinh tử luân hồi là vọng tâm, cội nguồn của Bồ-đề Niết-bàn là chân tâm; biết nơi mình có chân tâm thường trú mà tu hành (Thủ Lăng Nghiêm) là ngộ, là thành Phật; không biết điều đó là mê, là chúng sinh.

Kinh Hoa Nghiêm chủ trương “Pháp giới duy tâm”, tất cả các pháp trong pháp giới đều do tâm biến tạo ra. Đức Phật dạy: “Nếu người muốn biết rõ, Hết thảy Phật ba đời, Nên xét tính pháp giới, Tất cả do tâm tạo” (Nhược nhân dục liễu tri, Tam thế nhất thiết Phật, Ưng quán pháp giới tính, Nhất thiết duy tâm tạo. 若人欲了知, 三世一切佛, 應觀法界性, 一切唯心造).

heo Phật Quang đại từ điển, kinh Hoa Nghiêm, nghĩa bao quát của tâm là là “tích tập” (tích tập danh tâm 積集名心), là thức thứ tám, A-lại-da thức. Duy thức tông cho rằng cái “tích tập/tâm” ấy khởi lên (tức là có xao động tâm tư – vô minh duyên) sinh ra “ý” (thức thứ bảy, Mạt-na thức, có khuynh hướng hoạt động của cái tôi – Hành duyên), và “thức” là sự phản ánh, nhận biết về thế giới khách quan – cảnh do cảm giác của các căn đưa lại. Như vậy, Tâm – Ý – Thức do cùng một thể Tâm mà ra.
heo Phật Quang đại từ điển, kinh Hoa Nghiêm, nghĩa bao quát của tâm là là “tích tập” (tích tập danh tâm 積集名心), là thức thứ tám, A-lại-da thức. Duy thức tông cho rằng cái “tích tập/tâm” ấy khởi lên (tức là có xao động tâm tư – vô minh duyên) sinh ra “ý” (thức thứ bảy, Mạt-na thức, có khuynh hướng hoạt động của cái tôi – Hành duyên), và “thức” là sự phản ánh, nhận biết về thế giới khách quan – cảnh do cảm giác của các căn đưa lại. Như vậy, Tâm – Ý – Thức do cùng một thể Tâm mà ra.

Nói về cái dụng của tâm: trong kinh Hoa Nghiêm đức Phật nói “Một khi chỉ một thoáng tâm sân hận khởi lên mà chúng ta không kiềm chế khắc phục được thì lập tức muôn ngàn đau khổ chướng ngại tiếp nối theo sau” (Nhất niệm sân tâm khởi, bách vạn chướng môn khai); kinh A-di-đà nói, “Người nào chấp trì danh hiệu của Ngài trong một, hai, cho đến bảy ngày mà một lòng không rối loạn (nhất tâm bất loạn) thì lúc lâm chung Phật A-di-đà và các Thánh chúng sẽ hiện ra trước mắt, được vãng sinh Tây phương”; kinh Di giáo Đức Phật dạy: “Chế tâm nhất xứ, vô sự bất biện”, nghĩa là,  cái tâm của chúng ta luôn biến hiện theo cảnh vật bên ngoài, qua sự hiểu biết chính pháp, bằng cách tụng kinh niệm Phật, thiền quán, khắc chế được tâm ý, trụ tâm ở một chỗ, không còn vọng tâm loạn tưởng, khi đó không có việc gì mà người tu tập không hiểu biết sáng tỏ, không biện luận, thực hành được một cách thông suốt.

Vậy tâm là gì, tâm ở đâu, và quá trình tâm biến hiện tạo tác ra sao?

Theo Phật Quang đại từ điển, kinh Hoa Nghiêm, nghĩa bao quát của tâm là là “tích tập” (tích tập danh tâm 積集名心), là thức thứ tám, A-lại-da thức. Duy thức tông cho rằng cái “tích tập/tâm” ấy khởi lên (tức là có xao động tâm tư – vô minh duyên) sinh ra “ý” (thức thứ bảy, Mạt-na thức, có khuynh hướng hoạt động của cái tôi – Hành duyên), và “thức” là sự phản ánh, nhận biết về thế giới khách quan – cảnh do cảm giác của các căn đưa lại. Như vậy,  Tâm – Ý – Thức do cùng một thể Tâm mà ra.

Với Phật giáo, tu là chuyển nghiệp, là sửa mình để thay đổi số phận theo chiều hướng tích cực, nhằm đạt tới cứu cánh là giải thoát. Như vậy, tâm là một thế giới cần khám phá hơn bất cứ điều gì khác. Nhưng bằng trực quan chúng ta không thấy, không biết, và không hiểu được cái tâm, mà phải suy luận thông qua những hiệu ứng mà nó đem lại.
Với Phật giáo, tu là chuyển nghiệp, là sửa mình để thay đổi số phận theo chiều hướng tích cực, nhằm đạt tới cứu cánh là giải thoát. Như vậy, tâm là một thế giới cần khám phá hơn bất cứ điều gì khác. Nhưng bằng trực quan chúng ta không thấy, không biết, và không hiểu được cái tâm, mà phải suy luận thông qua những hiệu ứng mà nó đem lại.

Vậy cái gì là nguyên liệu để tâm tích tập? Đó là những hành vi (thân), lời nói (khẩu), suy nghĩ (ý) có khuynh hướng (tác ý) của hiện tại và quá khứ. Nói cách khác, tâm chính là nghiệp. Nghiệp, nguyên ngữ tiếng Phạn là “karma”, Trung Quốc phiên âm là “yết-ma”  (羯磨), có nghĩa là sự tạo tác có tác dụng của ý chí làm động cơ (tác ý). Trong kinh Tăng nhất A-hàm Đức Phật dạy: “Này hỡi các Tỳ-khưu, Như Lai xác nhận rằng chính Tác Ý là Nghiệp. Có ý muốn làm mới có hành động, bằng thân, khẩu hay ý”. Thiền sư Bách Trượng Hoài Hải (720-814) nói “Tâm cảnh không dính mắc nhau là giải thoát”, nghĩa là, ngũ căn vẫn tiếp xúc với ngoại giới, vẫn nghe, vẫn thấy, vẫn biết tất cả nhưng tâm vẫn giữ được thanh tịnh, không ấn tượng vướng mắc, như vậy thì không bị phiền não, là giải thoát. Sơ tổ Trúc Lâm Trần Nhân Tông (1258-1308) cũng có dạy: “Đối cảnh vô tâm mạc vấn Thiền”, nghĩa là, khi nào đối trước cảnh trần mà tâm vẫn viên minh tròn đầy vắng lặng, không xao động ấn tượng (vô tâm), tức là không tác ý, không tạo nghiệp, thì đó là cảnh giới của thiền định Niết-bàn, của giải thoát.

Với Phật giáo, tu là chuyển nghiệp, là sửa mình để thay đổi số phận theo chiều hướng tích cực, nhằm đạt tới cứu cánh là giải thoát. Như vậy, tâm là một thế giới cần khám phá hơn bất cứ điều gì khác. Nhưng bằng trực quan chúng ta không thấy, không biết, và không hiểu được cái tâm, mà phải suy luận thông qua những hiệu ứng mà nó đem lại. Khi Đức Phật nói “Nhất thiết duy tâm tạo” không có nghĩa là Ngài cho rằng “cái tâm tạo ra thế giới hiện tượng và sự vật”, mà là cái “tâm tích tập” bản hữu (vốn có, Nho giáo gọi là Lương tri – Lương năng) và tân huân (mới được tích tập) bị năng lượng của nghiệp lực thôi thúc sinh ra xao động (vô minh) tác ý, căn (chủ thể nhận thức) nhận biết về cảnh (đối tượng nhận thức) tạo nên tổng thể nhận thức về thế giới khách quan một cách sai lầm. Những việc làm (thân) lời nói (khẩu) không có chủ tâm, không có tác dụng tạo nghiệp. Khi có nguồn lực từ tâm ý tác động, nó hướng theo khuynh hướng thiện hay bất thiện, tạo thành nghiệp thiện hoặc bất thiện. Hành vi có khuynh hướng ấy trở lại huân tập tâm và làm biến đổi nó, tức là chuyển nghiệp. Do vậy, trong kinh Trung A-hàm, Đức Phật khẳng định “Trong ba nghiệp thân, khẩu và ý, thì ý nghiệp là tối quan trọng”.

Minh Chính

Phật dạy: 2 thứ không được nợ dù là người thân nhất, ai cũng nên khắc cốt ghi tâm

Phật khuyên rằng, khi sinh ra trong cuộc đời này, chúng ta không nên nợ nhau những món nợ này cho dù đó là người thân yêu nhất.

Ai cũng nên nhớ rằng nhà Phật đã khuyên , khi sinh ra trong cuộc đời này, chúng ta không nên nợ nhau những món nợ này cho dù đó là người thân yêu nhất. Bởi thực tế cũng cho thấy nếu có thể không nợ người thân những điều kể trên, thì có lẽ như vậy gia đình sẽ càng êm ấm thuận hoà. Đó cũng chính là nền móng vững vàng cho hai từ “hạnh phúc”!

Ảnh minh họa.

Tiền bạc

Bạn chớ dại mà nghĩ rằng, đã là anh em trong nhà thì không nên phân biệt của anh của tôi, như vậy mới chứng tỏ được tình cảm thân thiết. Nhưng theo kinh nghiệm từ xa xưa thì, dù có là anh em ruột thịt thì cũng phải tiền bạc phân minh để tránh sứt mẻ tình cảm, nhất định không nên nợ tiền bạc.

Do vậy dù làanh em người thân thực ra đôi khi cũng không thể rõ ràng quá về mặt tài chính. Bạn vẫn có những khoản cần phải thật sòng phẳng, nên trả thì nhất định phải trả đúng lúc. Có như vậy mới giữ được tình cảm lâu bền.

Có câu: Anh em ruột thịt cũng phải tiền bạc phân minh để tránh sứt mẻ tình cảm. Và đừng nghĩ sòng phẳng quá sẽ khiến anh em mất vui, ngược lại, nếu bạn không rõ ràng minh bạch mới tạo cho đối phương tâm lí không thoải mái.

Cho nên đã là người thân, hoặc là có thể đối xử với nhau như tích Khổng Dung nhường lê (là tác phẩm có tính giáo dục cao); nếu không, tốt nhất hãy rạch ròi các món nợ tiền bạc với anh em người thân.

Nợ thời gian

Ai trong chúng ta cũng cần nhớ, người thân bên cạnh chúng ta không bao giờ yêu cầu chúng ta phải có sự thành công to lớn, mà đơn giản chỉ cần mọi thành viên trong gia đình luôn đùm bọc, yêu thương lẫn nhau, vui vẻ, khỏe mạnh.

Đó chính là hạnh phúc chứ không phải là có nhiều tiền, nhà lầu xe hơi hay mỗi ngày được ăn sơn hào hải vị.

Vì trong cuộc sống này thì trách nhiệm của cha mẹ chính là nuôi dưỡng, giáo dục cũng như định hướng tư tưởng cho con mình, để con cái trưởng thành trong môi trường tốt, nhận được nền giáo dục văn minh.

Bài học cuộc sống mà ai cũng nên học hỏi – chính vì thế ai trong chúng ta cũng không nên lãng phí thời gian, hãy trân trọng từng giây từng phút quý giá bên người thân để yêu thương và chăm sóc họ. Đừng đợi đến khi người thân không còn nữa mới cảm thấy hối hận ăn năn.

 

 

Phật dạy: ‘Hết củi thì lửa tắt, đừng tiếc nuối những đốm tro tàn’

Chuyện gì trên đời cũng vậy, dù phồn hoa rực rỡ đến mức nào, cũng sẽ có lúc hóa thành tro bụi. Hết củi thì lửa tắt, đừng tiếc nuối những đốm tro tàn.

Củi hết thì lửa tắt

Con người ta dùng lửa để nấu nướng, dọn rẫy vườn, sưởi ấm, thậm chí là vui chơi trong những đêm cắm trại. Thế nhưng, khi hết củi, lửa sẽ tự tắt. Chuyện gì trên đời cũng vậy, dù phồn hoa rực rỡ đến mức nào, cũng sẽ có lúc hóa thành tro bụi. Tham muốn và khát vọng của con người chính là những cành củi khô, duy trì ngọn lửa vui, buồn, sinh, tử. Có hoan hỉ, ắt có đau lòng. Có khởi sinh, tất có diệt vong. Chuyện gì cũng vậy, nên con người đừng quá cố chấp.

Ảnh minh họa.

Ảnh minh họa.

Vạn vật biến chuyển vô thường, không bao giờ đứng yên, dậm chân tại chỗ. Sở dĩ chúng sinh đau khổ, là cố nắm giữ những việc không thể cưỡng cầu. Nước không thể cản ngăn dòng chảy. Gió chẳng ai có thể nắm giữ, níu chân. Đất không thể chạm đến phần sâu thẳm nhất. Và lửa chẳng ai có thể ngăn nó không lụi tàn.

Con người càng chấp niệm, lòng sẽ càng phiền não. Càng ra sức níu giữ, sẽ tự chuốc khổ cho người khác và tự làm đau chính mình. Thế nhưng, khi ta đắm chìm trong bể khổ, nếu mở mắt nhìn về ánh mặt trời, tự nhiên sẽ thấy lòng thanh tịnh lạ lùng.

Đừng tiếc nuối những đốm tro tàn

Có câu chuyện thế này, một người vợ vì ham vinh hoa phú quý, nên đã bỏ chồng, trở thành tỳ thiếp của viên phú hộ giàu có nhất trong làng. Người chồng vì quá bi phẫn mà quyết chí tu học, cuối cùng trở thành trạng nguyên, vinh quy bái tổ về làng.

Năm đó, nhà bá hộ kia vì đắc tội với quan trên mà phá sản, tiền bạc vì để chạy tội mà khánh kiệt hoàn toàn. Người vợ vong ân phụ nghĩa năm xưa giờ chỉ là một kẻ ăn mày. Trong bộ quần áo rách rưới, mặt mũi lấm lem, chị nhìn thấy quan trạng uy phong sao quen quá, hóa ra chính người chồng cũ của mình. Người vợ chạy ra ngỏ ý muốn nối lại tình xưa. Như quan trạng chỉ lấy một bát nước và đổ xuống bảo: bát nước khi đã hắt đi, chẳng thể nào lấy lại được.

Chuyện gì cũng vậy, một khi đã qua, chẳng thể cưỡng cầu. Tội nghiệp đã làm, chẳng thể thu lại. Phồn hoa cháy rụi, chỉ còn tàn tro. Con người đừng mãi tiếc nuối quá khứ, cũng như dày vò vì tội lỗi của chính mình. Sống, hãy biết tha thứ và luôn mở ra cho bản thân một cơ hội để làm lại và thay đổi chính mình.

Tương lai vốn dĩ không thể biết trước. Là nắng ấm rực rỡ hay bóng đêm u uẩn chỉ có thể quyết định trong lòng bàn tay bạn.

Theo Xuân Quỳnh/Khỏe & Đẹp

 

Phật nhìn nhân tâm, không thực tu sao thành chính quả?

Những vụ việc người tu hành không hành xử đúng với đạo, thậm chí vi phạm luật pháp thỉnh thoảng lại bôi một vết nhơ lên cộng đồng tu luyện. Không phải Pháp không tốt, Đạo không hay, mà là người xuất gia chưa quyết tâm tu bỏ những tính xấu hoặc mục đích tu luyện chưa đúng đắn. Trong lịch sử đã ghi lại nhiều câu chuyện cảnh tỉnh người không thực tu vẫn còn nguyên giá trị.

Mới đây lại có vụ việc một người tu hành, chỉ vì xích mích trong khi tham gia giao thông mà đã gây gổ, tấn công làm hỏng tài sản của người khác. Là một công dân bình thường, tâm tính nóng nảy, hung hãn và vô lối đã là không thể chấp nhận được. Là người tu, thì càng không thể hành sự tùy tiện mà làm hoen ố tấm áo mình đang mang trên thân.

Từ cổ chí kim, người tu hành đều coi trong việc tu tâm dưỡng tính. Nhưng cũng có những người tu luyện vẫn lưu giữ những suy nghĩ không trong sạch. Câu chuyện được ghi chép trong lịch sử dưới đây cho thấy cuối cùng kết quả nào sẽ xảy ra khi người tu không chịu buông tâm xuống mà chỉ giả tu hình thức.

Thời Bắc Ngụy, trong ngôi chùa Sùng Chân, thành Lạc Dương có hòa thượng Huệ Ngưng, chết rồi sau bảy ngày còn sống lại. Khi sống lại, ông nói: “Diêm Vương đọc hồ sơ của ta, phát hiện nhìn nhầm tên, vì lẽ đó đem ta trở về”. Huệ Ngưng sau này đã kể lại chi tiết hơn về sự tình.

Ông nói lúc đó đến trước mặt Phán quan còn có năm vị hòa thượng khác. Một là hòa thượng Trí Thánh của chùa Bảo Minh, do ngồi thiền khắc khổ tu hành đã được lên Thiên Thượng. Hai là một hòa thượng của chùa Bàn Nhược do có thể đọc thuộc lòng bộ Kinh Niết Bàn 40 quyển, thực tu tinh tấn nên cũng được lên Thiên Thượng.

Ảnh minh họa: Xuehua.

Người thứ ba là hòa thượng Đàm Mô của chùa Dung Giác, vị này có thể giảng thuyết cả kinh Niết Bàn và Hoa Nghiêm, đến nghe ông giảng thường có hơn ngàn người mỗi lần. Nhưng Diêm Vương nhìn rõ chân tơ kẽ tóc, liền nói: “Trong khi giảng bài trong tâm ngươi luôn nghĩ về việc mình không như những người khác, lấy ngạo khí đối xử với vạn vật, đây là hòa thượng không có tiền đồ nhất. Ta hiện tại chỉ nhìn đã có thể biết ngươi không ngồi thiền tụng kinh, mặc kệ ngươi có giảng hay không giảng kinh”. Đàm Mô nhất thời đáp lại rằng: “Tôi chỉ thích giảng kinh, thực sự chưa quen tụng kinh”. Diêm Vương liền hạ lệnh, lập tức có mười người áo đen đem vị hòa thượng giải về phía Tây Bắc của căn phòng, nơi đó toàn một màu đen tối bao trùm, xem ra không phải là một nơi tốt lành gì.

Người thứ tư là Đạo Hoằng của chùa Thiện Lâm. Vị này nói mình đã dạy được bốn thế hệ đồ đệ và làm nên mười bức tượng Phật. Ông ấy nghĩ mình có thể lên Thiên Thượng. Thế nhưng Diêm Vương lại nói: “Người xuất gia nhất định phải chuyên tâm thủ đạo, toàn tâm toàn ý ngồi thiền tụng kinh, mặc kệ thế sự, không làm vì truy cầu. Ngươi tuy rằng đúc tượng Phật nhưng lại là vì muốn lấy tài vật của người khác, lấy được tài vật rồi sẽ sản sinh lòng tham, có lòng tham chính là không loại trừ tam độc (tham, sân, si), không loại trừ tam độc sẽ có phiền não”. Ông này sau đó cũng bị đưa vào phòng tối.

Người thứ năm là Bảo Minh của chùa Linh Giác. Vị này nói trước khi tu luyện đã từng là Thái thú Lũng Tây, chính là người xây nên chùa Linh Giác, sau đó xuất gia tu Phật. Tuy rằng không ngồi thiện tụng kinh, nhưng có thể lễ bài đúng hạn. Diêm Vương ra phán quyết đối với vị này rằng: “Lúc ngươi làm Thái thú, làm trái đạo lý, ăn hối lộ, mượn danh nghĩa sửa chùa, trắng trợn cướp đoạt mồ hôi nước mắt của nhân dân. Ngôi chùa này dựng được cũng không phải công lao của ngươi, không cần tự mình khoe thành tích”. Sau đó y cũng bị những người áo đen giải về phòng tối.

Ảnh minh họa: Tinmoi.

Thái hậu nước Tây Ngụy (một triều đại thuộc thời Nam Bắc triều) nghe Huệ Ngưng nói bán tín bán nghi, liền phái Thị lang Hoàng Môn đi điều tra về các vị hòa thượng trong câu chuyện kia. Khi đi xem xét, quả thật có những ngôi chùa và những vị hòa thượng tên như vậy tồn tại ở trong thành. Thái hậu lúc này mới tin tưởng nhân quả là chân thật, bèn mời 100 vị hòa thượng trường kỳ tụng niệm ở trong cung. Đồng thời, bà cũng ban bố lệnh cấm các nhà sư đi quyên góp tài vật đúc tượng Phật. Ngoài ra, triều đình còn chiêu cáo rằng nếu có người muốn quyên tặng làm tượng Phật thì tự họ có thể làm tượng mà không cần nhờ thầy chùa.

Hòa thượng Huệ Ngưng sau đó cũng lên núi Bạch Lộc ẩn cư tu luyện. Khắp một vùng kinh thành từ đó các hòa thượng đều chuyên tâm ngồi thiện tụng kinh, tăng cường tu luyện bản thân.

Chuyện cũ này được lưu lại cũng là để đánh thức người tu hành, thực hành cải thiện bản thân, tu tâm tính là điều quan trọng, những việc làm hình thức khác cũng như ảo mộng. Phật chỉ nhìn nhân tâm, không nhìn những thành tích bề mặt. Đừng chỉ tìm tới cửa Phật để cầu mong một lối thoát, chờ đợi phúc báo, thành tựu mà không thực tâm tu bỏ tâm xấu. Nếu còn lợi dụng việc tu hành để kiếm tiền, kiếm danh từ sự sùng bái, tín ngưỡng của quần chúng thì còn đắc trọng tội. Đừng thấy nhân tình thế thái hữu hạn mà coi thường hậu họa. Nhân sinh vô thường, có rất nhiều điều ta không biết nhưng bi thảm có lẽ đang chờ đợi sẵn rồi.

 

 

Gia đình Thủy Tiên hiến đất xây chùa tại quê nhà Kiên Giang

Tham gia hành trình “Việt Nam tươi đẹp”, ca sĩ Thủy Tiên trong vai “hướng dẫn viên” đưa các nghệ sĩ về quê hương Rạch Giá (Kiên Giang) của mình. Tại đây cô đã chia sẻ câu chuyện hiến đất xây chùa của gia đình mình.

Ca sĩ Thủy Tiên làm 'hướng dẫn viên' giới thiệu Kiên Giang quê mình khi tham gia chương trình 'Việt Nam tươi đẹp'. Ảnh: VivianCa sĩ Thủy Tiên làm ‘hướng dẫn viên’ giới thiệu Kiên Giang quê mình khi tham gia chương trình ‘Việt Nam tươi đẹp’. Ảnh: Vivian

Tiếp nối hành trình “Việt Nam tươi đẹp”, Ngô Kiến Huy, Huỳnh Lập, Khả Như, Quang Trung được ca sĩ Thủy Tiên dẫn về quê hương Kiên Giang vui chơi, du lịch trải nghiệm. Tại đây các nghệ sĩ còn gặp gỡ mẹ của Thủy Tiên, tìm hiểu về văn hóa Khmer vô cùng đặc sắc.

Một trong những địa điểm thể hiện rõ nét văn hóa vùng đất Kiên Giang chính là chùa Láng Cát. Tại ngôi chùa, Thủy Tiên đã gặp mẹ của mình khi ghé tham quan ngôi chùa cùng các nghệ sĩ. Đặc biệt, ca sĩ Thủy Tiên và mẹ lần đầu chia sẻ về lịch sử ngôi chùa Láng Cát khi đây chính là nơi gắn liền với gia đình và tuổi thơ của cô. Cụ thể, gia đình của Thủy Tiên (từ thời ông của cô) đã hiến đất xây dựng chùa, góp phần duy trì nét đẹp văn hóa tín ngưỡng vùng đất Kiên Giang.

Ca sĩ Thủy Tiên đã chia sẻ câu chuyện hiến đất xây chùa của gia đình mình khi tham gia hành trình Việt Nam tươi đẹp. Ảnh: VivianCa sĩ Thủy Tiên đã chia sẻ câu chuyện hiến đất xây chùa của gia đình mình khi tham gia hành trình Việt Nam tươi đẹp. Ảnh: Vivian

Được biết vợ chồng cầu thủ Công Vinh, ca sĩ Thủy Tiên có một cuộc sống khá đặc biệt, không quá dấn thân showbiz hay giới nổi tiếng, mà lùi lại, tu tập, và cùng hướng tới Phật pháp. Được biết, ngày 20/4/2015, trong khi các đồng đội ở Becamex Bình Dương chuẩn bị lên đường sang Trung Quốc tham dự AFC Champions League, thì Công Vinh ở lại Hà Nội, cùng Thủy Tiên tới lễ chùa Long Quang tự (Thanh trì, Hà Nội). Được biết, tại đây, 2 vợ chồng Công Vinh đã tham gia Lễ Quán đảnh truyền pháp của Mật Tông Tây Tạng. Tại đây, Công Vinh chính thức là Phật tử, Thủy Tiên cũng đã thụ lễ quy y thành Phật tử chính tại chùa này.

Khi trở thành Phật tử thuần thành, cả hai vợ chồng Công Vinh – Thủy Tiên thích đi chùa, ăn chay và làm từ thiện. Năm 2016, hai vợ chồng Công Vinh – Thủy Tiên vừa mới khánh thành cây cầu tình nghĩa ở Kiên Giang để giúp các em học sinh nghèo đến trường an toàn hơn. Bên cạnh đó họ cũng thường xuyên tổ chức các hoạt động thiện nguyện cho người nghèo.

Đến với Kiên Giang, các nghệ sĩ tham gia hành trình ‘Việt Nam xinh tươi’ đã có dịp tìm hiểu những nét văn hóa độc đáo, trải nghiệm điệu múa đặc trưng của người Khmer. Chương trình tham quan, trải nghiệm văn hóa du lịch Kiên Giang của dàn nghệ sĩ: Ngô Kiến Huy, Quang Trung, Huỳnh Lập, Khả Như, Jin Ju cùng vị khách mời đặc biệt Thủy Tiên được phát sóng vào lúc 17 giờ 10 ngày 8.9 trên kênh HTV9 và phát lại lúc 10 giờ 15 ngày 13.9 trên kênh HTV7.

Thủy Tiên và các nghệ sĩ thích thú khi học điệu múa Khmer. Ảnh: Vivian

Thủy Tiên và các nghệ sĩ thích thú khi học điệu múa Khmer. Ảnh: Vivian

Thanh Tâm (Tổng hợp)

 

Trường hạ chùa Thánh Long tạ pháp an cư

Trường hạ chùa Thánh Long (P.Kỳ Bá, TP.Thái Bình) làm lễ tạ pháp khóa an cư kiết hạ PL.2563 – DL.2019 theo tinh thần luật Phật (truyền thống hậu an cư) vào sáng qua, 1-9.

IMG_3999_640x427.JPGĐại chúng lễ tạ cầu thỉnh Đại lão Hòa thượng Đường chủ

HT.Thích Thanh Dục, Ủy viên Thường trực HĐCM, Chứng minh BTS Phật giáo tỉnh, Đường chủ hạ trường; TT.Thích Thanh Hòa, UV HĐTS, Trưởng BTS Phật giáo tỉnh, Hạ chủ trường hạ; TT.Thích Thanh Định, UV HĐTS, Phó ban Thường trực BTS Phật giáo tỉnh, Chánh Duy-na; TT.Thích Trí Sử, Phó Duy-na trường hạ, cùng gần 100 hành giả an cư thuộc TP.Thái Bình và huyện Vũ Thư.

Tại buổi lễ, TT.Thích Thanh Định tuyên đọc diễn văn khai mạc, ĐĐ.Thích Minh Thành, Trưởng BTS Phật giáo Vũ Thư, Phó Duy-na trường hạ đọc báo cáo tổng kết.

Theo đó, mùa An cư năm nay, 94 Tăng Ni đã vân tập về chùa Thánh Long làm lễ tác pháp vào sáng 16-5 ÂL, khai pháp vào sáng 8-6 ÂL.

Ban tổ chức đã duy trì nghiêm túc các thời khóa tụng niệm, trau dồi Kinh – Luật – Luận. Mỗi bài giảng trong kinh Đại Bảo TíchSa Di Luật giải và Luận Thiền Lâm Bảo Huấn đã được ban giảng huấn truyền dạy cho các hành giả làm hành trang trong 9 tháng hoằng pháp lợi sinh.

Các kỳ hành sám, bố-tát và tụng giới được duy trì theo đúng quy củ của thiền môn miền Bắc. Ngoài ra, ban chức sự đã mời đại diện Ban Tôn giáo (Sở Nội vụ) tỉnh phổ biến Luật Tín ngưỡng, tôn giáo 2018, thông báo tình hình kinh tế – xã hội tỉnh 6 tháng đầu năm 2019, một số chính sách liên quan đến đất đai cơ sở tự viện, thủ tục bổ nhiệm, kiêm nhiệm trụ trì, đăng ký thuyên chuyển sinh hoạt tôn giáo…

IMG_4019_640x427.JPGNiệm Phật cầu gia bị

IMG_4064_640x427.JPGUBMTTQVN tỉnh tặng hoa chúc mừng

IMG_4024_640x427.JPGĐại biểu tham dự

TT.Thích Thanh Hòa ban đạo từ sách tấn các hành giả an cư, nhấn mạnh An cư là trách nhiệm, nghĩa vụ thiêng liêng của mỗi vị Tỳ-khiêu, Tỳ-khiêu-ni, đồng thời tán thán tinh thần tu học của quý Phật tử, phát tâm hộ trì Tăng Ni yên tâm tu học.

Dịp này, Thượng tọa cũng thông báo việc Ban Trị sự tỉnh đã thông qua đề án khởi công xây dựng hội trường – nhà làm việc – Tăng xá của trụ sở Tỉnh hội, kêu gọi sự ủng hộ của các cấp chính quyền, chư Tăng Ni trụ trì các tự viện, các mạnh thường quân, Phật tử và người dân hảo tâm công đức để công trình sớm hoàn thành, đưa vào sử dụng, phục vụ các Phật sự của GHPGVN tỉnh và trường hạ cơ sở 1 chùa Thánh Long.

IMG_4014_640x427.JPGLễ Phật cầu gia bị tại chính điện

Được biết, từ nay đến ngày 8-8 ÂL, lần lượt 6 trường hạ trong toàn tỉnh Thái Bình sẽ tổ chức lễ tổng kết, tạ pháp mùa an cư năm nay.

Nhuận Nguyện

 

 

 

Đọc nhiều

Mặc tin đồn hẹn hò ‘bủa vây’, Bích Phương diện đồ gợi cảm dự...

Bích Phương vô cùng quyến rũ trong tiệc sinh nhật của "soái ca" Đăng Khoa. Lẻ bóng “lâu năm”, dường như các fan hâm mộ...

Rác thải của con người đã ô nhiễm đến nơi tận cùng của Trái...

Một nhà thám hiểm người Mỹ đã lái tàu ngầm xuống vùng biển sâu nhất dưới đáy đại dương. Bên cạnh những khám phá...

Em chỉ muốn cùng anh một lần!

Lần đầu gặp mặt, Hân ngỡ ngàng khi “đối tượng” là một thanh niên mặt búng ra sữa. Thế nhưng, hắn luôn mồm xưng...

Sự thật NGƯỜI TÍNH không bằng TRỜI TÍNH số phận đã an bài

Sự thật NGƯỜI TÍNH không bằng TRỜI TÍNH số phận đã an bài. Trong kiếp nhân sinh này, mỗi người đều có sự lựa...