Tri thức nhân loại

4 kiểu người càng sống càng khổ sở, hãy xem trong đó có bạn hay không!

Nếu bạn thuộc 1 trong 4 kiểu người dưới đây, hãy thay đổi bản thân một chút đi nhé.

1. Người quá giỏi giang, đảm đang

Càng có năng lực thì trách nhiệm mà bạn phải gánh vác càng nặng nề. Cũng chính từ đó mà áp lực trong cuộc sống ngày càng nhiều hơn, lớn hơn.

Người quá giỏi giang, đảm đang tháo vát thường có xu hướng ôm đồm hết mọi việc, từ việc trong nhà ra đến việc ngoài xã hội, việc gì cũng nhận vào mình, từ chăm lo cho già trẻ lớn bé đến kiếm tiền duy trì cuộc sống, không việc gì lọt khỏi tay.

Cuộc sống của những người quá giỏi giang, đảm đang là những chuỗi ngày không ngừng nghỉ, lúc nào cũng cố gắng, lúc nào cũng phấn đấu để “cân” tất thảy mọi việc, mọi chuyện quanh mình.

Chắc hẳn sẽ có lúc, bạn sẽ cảm thấy mệt mỏi lắm thay!

2. Người nghĩ quá nhiều

Với người nghĩ quá nhiều, người khác nói gì bạn cũng để vào đầu. Với tình cảm đã mất, bạn thường nặng đầu nhớ về chuyện cũ.

Chính bạn chứ không phải ai khác đang làm khó chính mình, giằn vặt mình, khiến bản thân âu sầu, mệt mỏi.

Tục ngữ có câu: Ăn nhiều nhai sẽ không nát, trong lòng chất chứa quá nhiều thứ, tâm hồn, tinh thần tự nhiên sẽ bị ảnh hưởng không hề ít.

Vậy thì hà cớ gì phải nghĩ quá nhiều để bản thân thêm khổ sở?

3. Người quá biết điều

Vì quá biết điều nên bạn sẽ thường nghĩ cho người khác.

Vì quá biết điều nên bạn thường cười mà bỏ qua, tha thứ cho người khác.

Vì quá biết điều nên bạn thương bao dung nhường nhịn người khác.

Nhưng trái lại, chẳng có mấy ai để tâm đến hỉ nộ ái ố, niềm vui nỗi buồn của bạn.

Cũng chẳng có ai có thể thấu hiểu cảm thông cho sự khó khăn của bạn.

Và lại càng chẳng có ai thương xót hay đau lòng cho sự ấm ức mà bạn phải trải qua.

4. Người quá trọng tình cảm

Một khi chỉ biết hi sinh cho người khác, sẽ khó tránh có ngày bị phụ lòng.

Một khi quá qua tâm, lo lắng cho người khác, sẽ khó tránh có ngày đau khổ.

Sống trên đời, có một số người, một số việc chúng ta không thể quá coi trọng hay nghĩ quá nhiều mà tự làm đứt đường lui của chính mình.

Lời bình

Con người chúng ta, không nên sống mà quá mệt mỏi. Sống quá mệt mỏi chẳng khác gì bắt bản thân mình phải chịu thiệt thòi. Nghĩ quá nhiều chẳng khác gì bắt bản thân mình phải chịu tội.

Con người sống trên đời chỉ có một lần, tâm hồn cần được ươm cho thật đẹp, nụ cười phải được làm cho thật tươi. Đừng sống với sự mệt mỏi và tiều tụy, như vậy là chúng ta đang sống có lỗi với bản thân rất nhiều. Hãy sống thật vui vẻ mỗi ngày!

Khi gặp bế tắc, cảm thấy cuộc sống thật nặng nề, hãy thử điều chỉnh một chút, chiêm nghiệm những câu nói dưới đây, có thể bạn sẽ được khai thông phần nào.

1. Thứ quan trọng nhất không phải là thứ có thể nhìn thấy bằng mắt mà là thứ chỉ có thể cảm nhận bằng trái tim.

2. Quan hệ giữa người với người thật kì diệu, một nụ cười mỉm, một lời hỏi thăm là có thể kéo gần lại khoảng cách giữa các bên.

3. Đến là ngẫu nhiên, đi là tất nhiên, hãy cứ vô tư, tùy duyên, đừng quá đau đầu vì chuyện ai đó đến, đi khỏi cuộc đời mình, làm được mới không lãng phí cuộc đời của chính mình.

4. Thiện ác cuối cùng đều có báo ứng, đạo trời sẽ có luân hồi, lưới trời lồng lộng, thưa nhưng khó lọt.

5. Khi con người cất tiếng khóc chào đời là lúc đồng hồ đếm ngược bắt đầu hoạt động. Vì thế, chúng ta hãy sống trọn vẹn từng ngày, vui vẻ từng ngày, đừng lãng phí cho dù một phút giây.

6. Vui vẻ, hạnh phúc thực sự không phải là khi bạn sở hữu nhiều thứ mà là khi bạn vô tư, bớt tính toán thiệt hơn.

7. Người ngu xi luôn muốn được người khác hiểu anh ta; người thông minh thì ngược lại, họ nỗ lực để hiểu chính mình.

8.  Nếu là vàng, nó sẽ tự phát sáng.

9.  Đức Phật từ trước đến giờ không miễn cưỡng người khác phải làm việc mà bản thân họ không thích. Đức Phật chỉ nói với chúng sinh thế nào là thiện, thế nào là ác. Thiện ác vẫn cần bản thân chúng ta phải tự lựa chọn, sinh mệnh cũng vậy, cần chúng ta phải tự nắm bắt.

10. Cứ cho người khác luôn luôn đúng, còn bản thân mình luôn luôi sai, cứ nghĩ vậy, chúng ta sẽ không còn phiền não. Thích thì hãy cố gắng để có được, có được rồi hãy trân trọng, mất rồi thì cho qua, sống cứ đơn giản như vậy sẽ thanh thản nhẹ nhàng.

 

 

Người thông minh không nói lời thị phi sau lưng kẻ khác

Người xưa nói: “Lời nói chẳng mất tiền mua. Lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau”, ý tứ vốn không phải khuyên người ta nói năng khéo léo, lấy lòng người khác. Nguyên do chủ yếu là lời nói quả thực có thể hại người khôn lường. Người thông minh thường tự biết tiết chế lời nói của mình. Về cơ bản, họ sẽ không bao giờ nói ra những điều dưới đây. 

1. Không nói lời thị phi, nói xấu sau lưng người khác 

Nói lời thị phi đã là không nên, nói lời thị phi sau lưng người khác lại càng là hành động khó chấp nhận hơn. Người xưa coi kẻ gièm pha, khích bác, “thọc gậy bánh xe” như vậy là hạng tiểu nhân nhỏ mọn. Thực ra hạng người này ở thời đại nào cũng có. Đó là những kẻ thích lấy chuyện không tốt của người khác ra để mua vui, hoặc thêm mắm, thêm muối, hoặc dựng chuyện, đơm đặt. Dù là cách thức nào cũng chính là dùng miệng lưỡi xảo quyệt, gian ngoa mà hại người, ngậm máu phun người.

Người thích nói xấu sau lưng chắc chắn sẽ không có nhiều bạn bè. Bởi vì họ luôn bán đứng bạn bè. Họ cũng đang không ngừng tạo ra “khẩu nghiệp”, ác nghiệp. Phật gia giảng những người mang nhiều khẩu nghiệp khi còn sống khi xuống địa ngục sẽ phải hoàn trả rất ghê gớm. Ngoài ra, ở kiếp sau, họ cũng phải gánh chịu tất cả nghiệp chướng mà bản thân mình đã gây ra.

(Ảnh minh họa: Mystown.com)

Người xưa nói: “Thiện ý một câu ấm ba đông. Lời ác lạnh người sáu tháng ròng“. Lời nói xấu cũng mang theo năng lượng không tốt, có thể thực sự như là “giết người không dao”. Một lời vu khống có thể kết hàm oan cho kẻ khác, thậm chí lấy đi tính mạng của họ. Điều ấy là hoàn toàn có thực.

Mỗi người đều có một con đường để đi, một cuộc đời để sống, là tốt hay xấu, phúc hay hoạ cũng đều là tự mình đối diện, tự mình gánh chịu. Cớ chi phải bàn tán, lời ra tiếng vào khi ai đó phạm sai lầm, hoặc giả gặp chuyện phiền phức? Cứ mải săm soi kẻ khác, rồi có khi người kia lãng quên, bỏ bê ngay chính cuộc đời mình. Như vậy liệu có phải là cách sống của kẻ thông minh được chăng?

Đã là người thông minh, hiểu đời thì hầu như đều rất minh bạch được việc nào nên làm, lời nào nên nói, có thể điều chỉnh, dàn xếp tốt các mối quan hệ, chuyển thù thành bạn, kết giao rộng rãi, bao dung, độ lượng. Có như thế mới gặp dữ hoá lành, biến hoạ thành phúc mà cũng tích được phúc báo cho con cháu đời đời về sau.

2. Không nói lộng ngôn ngông cuồng

(Ảnh minh họa: qtcs.com.vn)

Lộng ngôn là những lời nói trong lúc cao hứng mà sinh ra. Người nói lời lộng ngôn ngông cuồng thường là kẻ tự phụ, ỷ vào cái gọi là sở trường, tài năng của mình, vốn đã coi người khác bằng nửa con mắt từ lâu. Nhưng lịch sử đã chứng minh rằng những kẻ tự phụ thường chịu nhận kết cục đau thương nhất.

Cổ nhân giảng, kẻ khôn thực sự lại thường giả ngu ngơ. Và chuyện “Thùng rỗng kêu to” là rất phổ biến. Kẻ không có thực tài thường chỉ mạnh miệng bề ngoài, chỉ là lấy khẩu khí để lấp đầy sự thiếu hụt của trí tuệ và tài năng.

Nói lời ngông cuồng cũng thường là bước đầu tiên dẫn người ta đến việc làm điều ngông cuồng. Họ có thể nói ra được lời lẽ lộng ngôn thì cũng hoàn toàn đủ gan làm những chuyện tày trời, bất chấp. Như thế không thể gọi là người thông minh được.

Bởi người thông minh luôn biết giấu cái tài năng của mình bên trong, thường không thể hiện ra ngoài, đặc biệt là qua lời nói. Người thông minh hiểu rằng hiển thị tài năng chỉ là chuốc thêm rất nhiều sự đố kỵ, ghen ghét của người đời. Ở một phương diện khác, bậc quân tử thường giữ được phong thái trầm tĩnh, vui buồn không để lộ ra ngoài và có thể nhún mình, nhường nhịn người khác mà thu phục nhân tâm.

Một người đã ở cảnh giới cao thường xét đoán sự việc khác hẳn. Kẻ tiểu nhân thường tranh hơn nhau khẩu khí, còn bậc quân tử chỉ cần dùng hành động để chứng minh trí tuệ của mình. Đó là hai việc hoàn toàn khác nhau vậy.

3. Không nói chuyện phiếm

(Ảnh minh họa: vedepphatphap.vn)

Vì để mua vui, tạm quên sầu, nhiều người thường trong lúc nhàn nhã, “trà dư tửu hậu” mà mang chuyện phiếm ra trút bầu tâm sự. Ở một khía cạnh nào đó mà xét thì đó cũng là chuyện bình thường, không có gì quá nguy hại như nói xấu sau lưng hay nói lời ngông cuồng. Nhưng dù không nguy hại, nó cũng không có lợi ích gì.

Chuyện phiếm thường là khởi đầu của những lời nói thị phi. Cổ nhân dạy: “Nhàn cư vi bất thiện” (ý nói nhàn nhã quá thì thường làm chuyện xấu). Cũng như vậy, chủ đề của những câu chuyện phiếm chắc chắn là không đứng đắn, đôi khi là nhằm vào người khác mà đơm đặt, bàn tán. Như vậy, nó chính là nguyên nhân tạo ra những lời thị phi sau lưng người khác như đã nói ở trên.

Người thông minh luôn biết bố trí và sử dụng thời gian của mình hợp lý. Chuyện phiếm khẳng định là tiêu tốn thời gian, là một loại gặm nhấm tư duy người ta. Thay vì thiêu đốt thì giờ vào những chuyện phiếm không đầu, không cuối, người thông minh hoặc trầm tĩnh bên đèn sách, hoặc rèn giũa, tu luyện bản thân, hoặc du sơn ngoạn thuỷ, xem ngắm cảnh tượng, hoặc chăm sóc, phụng dưỡng thân nhân. Nói chung, người thông minh không có thời gian bàn chuyện phiếm.

4. Không nói lời ác nghiệt, oán hận

(Ảnh minh họa: tinhhoa.net)

Khi gặp chuyện không vừa ý hoặc cảm thấy bị đối xử bất công, người ta thường có xu hướng thất vọng, phàn nàn, thậm chí buông lời oán hận. Một khi đã oán thì họ hận tất cả, kể cả là trời đất, Thần Phật. Thực tế, những gian nan, khổ ải mà một người thường mắc phải không có gì là bất công. Phật gia giảng về nghiệp lực luân báo rằng mọi khổ nạn mà con người phải gánh chịu đều là nghiệp báo cho những hành vi, ý nghĩ bất hảo của họ trong đời này hoặc từ kiếp trước. Đã nợ nghiệp mà không muốn trả nghiệp, lẽ nào lại có lý như vậy?

Lời oán hận thường mang theo những năng lượng rất xấu bởi nó xuất phát từ tâm oán trách, đố kỵ, lòng sân hận của người ta. Oán hận sẽ che mờ lý trí của họ, sẽ khiến họ không còn phân biệt được thật giả, đúng sai, phải trái. Như thế, hậu quả gây ra thậm chí còn tai hại hơn. Từ nói lời oán hận, người ta còn có thể gây ra việc ác nghiệp, hại người hại mệnh.

Người thông minh thường có cách ứng xử khác. Đứng trước khổ nạn, gian khó hay sự thua thiệt, mất mát về lợi ích cá nhân, họ đương nhiên không một lời oán trách. Họ biết học cách chấp nhận, học cách thích nghi. Đứng trước sóng gió, bão giông, người thông minh luôn giữ được tâm thái bình hoà, thanh thản. Cũng nhờ thế, họ không bị mê mờ trong oán hận, tầm nhìn lại có thể rộng mở hơn. Chỉ cần có được sự tỉnh táo, mọi khó nạn trong đời họ thảy đều bước qua, đúng hơn là vui vẻ bước qua. Như vậy gọi là:

Nhân sinh một kiếp mỏi mòn
Mê trong dục vọng mãi còn chưa buông
Nghìn năm chẳng thoát khổ buồn
Hỏi đâu là chốn linh hồn tựa nương? 

Văn Nhược

 

Đạo của thương nhân xưa: Thà mất lợi chứ không mất nghĩa

Thương nhân có phải là những người chỉ biết đến lợi, thấy tiền mờ mắt, vì lợi quên nghĩa, mưu kế đa đoan? Kỳ thực, đó chỉ là góc nhìn phiến diện của con người thời nay… 

Thời cổ, rất nhiều thương nhân được văn hóa truyền thống hun đúc, đề cao Nhân – Nghĩa – Lễ – Trí – Tín, coi trọng đạo đức, trọng nghĩa khinh lợi, kinh doanh bằng lòng nhân chứ không phải vì lợi ích dẫn đầu.

Quyết không bán gạo vô lương tâm

Xưa kia ở huyện Thiệp vùng Huy Châu, Trung Quốc, có người kinh doanh gạo tên là Hồ Sơn, quanh năm buôn bán ở khu Gia Hòa, Hồ Nam. Một năm nọ khu vực Gia Hòa gặp đại hạn, lương thực vô cùng đắt đỏ, mỗi đấu gạo giá 1000 xu tiền. Đắt đỏ là vậy nhưng trên thị trường không có nhiều lương thực để bán.

Hồ Sơn bèn vận chuyển một lô lương thực từ nơi xa đến. Khi đang chuẩn bị mở cửa bán gạo thì một vài chủ hiệu trong vùng đến tìm ông, nói rằng các hiệu gạo ở đây vẫn bán với giá như trước kia, nhưng sẽ trộn một nửa gạo cũ, gạo mốc và gạo hỗn tạp vào số gạo mới đem về. Họ nói rằng làm như vậy mới có thể kiếm được tiền.

Hồ Sơn nghe xong vô cùng thất kinh: “Lương thực là để đảm bảo sinh mạng, sao có thể trộn thứ giả vào được? Vào năm hạn hán mất mùa, người dân gặp nạn đã rất đáng thương rồi. Chúng ta có ăn có mặc, đáng lẽ cần giúp đỡ họ mới phải. Tôi không thể vì tư lợi mà làm trái lẽ Trời, nhất định sẽ không làm việc vô lương tâm ấy”.

Những chủ hiệu kia vô cùng tức giận. Khi thấy Hồ Sơn mở cửa bán gạo, họ cũng mở cửa cạnh tranh, giá cả mỗi đấu đều rẻ hơn 5 xu. Rất nhiều người nghe được tin này đều bỏ tiệm gạo của Hồ Sơn để đến các cửa hàng khác, họ còn bàn tán cho rằng Hồ Sơn thừa cơ mưu lợi. Mặc dù vậy Hồ Sơn vẫn kiên trì tín niệm của mình, vững vàng không suy chuyển.

Mấy ngày sau, những người mua phải gạo kém chất lượng đều phát hiện rằng trong gạo có lẫn cát, cơm có mùi mốc và có nhiều mọt gạo. Họ tới tấp đến khiếu nại đòi trả hàng. Trong khi đó khách mua của Hồ Sơn đều khen gạo trắng sạch thơm tho, ăn ngon miệng. Lúc đó mọi người mới bừng tỉnh ngộ, tới tấp đến mua hàng của Hồ Sơn, đồng thời khen ngợi tiệm gạo của ông là “cửa hàng lương tâm”.

(Ảnh minh họa: elpais.cr)

Đốt hàng có độc

Vào những năm Càn Long đời nhà Thanh, có vị thương nhân tên là Ngô Bằng Tường, là người huyện Hưu Ninh, quanh năm buôn bán ở Hán Dương. Một năm nọ Ngô Bằng Tường buôn hồ tiêu, đã ký hợp đồng mua 800 hộc hồ tiêu, tổng khối lượng lên tới 8000 kg ngày nay.

Khi lô hàng được chuyển đến, thuộc hạ của Ngô Bằng Tường phát hiện trong hồ tiêu có độc. Tin tức truyền đến tai người bán, người bán sợ ảnh hưởng uy tín nên đã xin được nhận lại hàng, đồng thời sẽ hoàn trả toàn bộ số tiền.

Nhưng bất ngờ là Ngô Bằng Tường từ chối lời thỉnh cầu của người bán, cũng không thu hồi lại tiền hàng. Mặc dù biết bản thân sẽ chịu tổn thất to lớn nhưng ông vẫn kiên quyết thiêu hủy toàn bộ số hồ tiêu có độc.

Ngô Bằng Tường giải thích rằng: Nếu người bán thu hồi lô hàng thì nhất định sẽ đem bán lại, như vậy sẽ có không biết biết bao nhiêu người bị hại. Vậy nên ông quyết định tiêu hủy toàn bộ số hồ tiêu có độc, tránh xảy ra sự cố trúng độc trên quy mô lớn.

Ai nấy nghe xong đều vô cùng kính phục Ngô Bằng Tường. Cách làm của ông đã thể hiện được tinh thần Nho gia thuở ấy: “Sáng suốt công bằng và thành tín” (Minh duẫn đốc thành), “Lấy và cho đi đều có tiết chế” (Thủ dữ hữu tiết).

Vào những năm Càn Long thứ 48 và 49, Hồ Bắc gặp đại hạn, giá gạo tăng cao, đúng lúc ấy Ngô Bằng Tường vận chuyển mấy vạn thạch gạo từ Tứ Xuyên đến. Ông đã không thừa cơ tăng giá mà vẫn bán ra với giá thấp, giúp nhân dân địa phương vượt qua khó khăn. Vì vậy ông không những được người dân ca ngợi mà còn được quan phủ nhiều lần khen ngợi.

Sách “Hưu Ninh huyện chí” miêu tả Ngô Bằng Tường “là người khảng khái, thấy việc nghĩa thì lập tức làm ngay”.

(Ảnh minh họa: ivsky.com)

Thà mất lợi chứ không mất nghĩa

Thương nhân kinh doanh trà Chu Văn Sí là người Vụ Nguyên, Huy Châu, sống vào những năm Càn Long và Gia Khánh đời nhà Thanh. Sách “Vụ Nguyên huyện chí” những năm Quang Tự đời Thanh ghi chép:

Chu Văn Sí là người tính tình cổ phác, chính trực, thường bán trà ở Châu Giang. Do đường xá xa xôi khó đi, khi trà mới vận chuyển được đến nơi thì đã quá mùa trà, đã thành trà cũ. Thế là khi đem bán, Sí nhất định viết hai chữ “trà cũ” lên tấm biển để tỏ ý không lừa gạt.

Những người môi giới ra sức khuyên can ông bỏ cái biển “trà cũ” đi. Do giá trà mới và trà cũ chênh nhau lớn nên tiền kiếm được chẳng đáng bao nhiêu, nhưng Chu Văn Sí nhất định không thay đổi. Đối với ông, người làm kinh doanh không thể trái lương tâm kiếm tiền bất nghĩa. Mặc dù bị tổn thất khoản tiền lớn nhưng ông vẫn không oán trách, không hối hận.

Chu Văn Sí kinh doanh trà hơn 20 năm, trước sau luôn kiên trì thực hiện quan điểm: “Kinh doanh tuy vì lợi nhưng quyết không kiếm lợi bất nghĩa”, “thà bị mất lợi chứ không được mất nghĩa”.

Sau này Chu Văn Sí trở thành đại thương nhân có tiền vạn quan, được mọi người gọi là “Chu Triệu Phú”. Cung cách kinh doanh nhân đức của ông vẫn được hậu thế ca ngợi cho đến tận ngày nay.

Kiến Thiện
Theo Vision Times

 

10 quy tắc viết hoa trong tiếng Anh

Trong bài học dưới đây, chúng ta sẽ cùng tìm hiểu về quy tắc viết hoa trong văn viết tiếng Anh.

1. Viết hoa từ đầu tiên của mỗi câu và mỗi đoạn mới

Ví dụ:

My father is always at home on Sunday.

Bố của tôi luôn ở nhà vào ngày chủ nhật.

2. Viết hoa từ đầu tiên của câu trích dẫn

Ví dụ:

Tony said to me: “You can do it!”

Tony nói với tôi: “Bạn có thể làm được mà!”

3. Viết hoa từ chỉ danh từ riêng

Susan is going to New York next month.

Susan sẽ tới New York vào tháng tới.

4. Viết hoa từ có nguồn gốc từ danh từ riêng

Ví dụ:

I like studying Japanese and history at school.

Tôi thích học tiếng Nhật và lịch sử ở trường.

“Japanese” và “history” ở đây đều là danh từ, tuy nhiên môn học “Japanese” có nguồn gốc từ danh từ “Japanese” – ngôn ngữ Nhật nên cần viết hoa.

5. Viết hoa danh xưng của một người trong những trường hợp sau:

– Đứng ngay trước tên của người đó

Ví dụ: President Washington

– Đi cùng tên của người đó trong dòng địa chỉ, chữ ký

Ví dụ: Regards, Roosevelt, P resident

– Khi sử dụng làm xưng hô trực tiếp

Ví dụ:

What do you think about it, President?

Chủ tịch nghĩ gì về điều đó?

– Không viết hoa khi tiêu đề được sử dụng sau tên người để mô tả về người đó

Ví dụ:

“We’ll have a meeting tomorrow” said Lin, the president of the club.

“Ngày mai chúng ta sẽ có một buổi họp”, Lin – chủ tịch câu lạc bộ nói.

6. Viết hoa từ chỉ phương hướng khi được dùng để chỉ vị trí cụ thể

Ví dụ:

He was born in Mississippi but settled in the North after college.

Anh ta sinh ra ở Misissippi nhưng định cư ở phía Bắc sau khi học đại học.

7. Viết hoa các từ đầu tiên và cuối cùng trong tiêu đề của các ấn phẩm và tất cả các từ ở giữa ngoại trừ:

– Những từ như a, an, the, but, as, if, and, or and nor

– Giới từ

Ví dụ: War and Peace, Gone with the Wind

8. Viết hoa từ “I”

Ví dụ: My friend and I never play video games.

Bạn tôi và tôi không bao giờ chơi điện tử.

9. Viết hoa từ cảm thán

Ví dụ: O h!, W oaw!…

10. Viết hoa từ mở đầu, kết thúc bức thư

Ví dụ: Dear May, Cheers, Sincerely…

Mai Vy

 

Tinh túy truyền thống: Nam Hoa kinh, những triết lý uyên thâm về vạn sự vạn vật trong vũ trụ

Trong Nam Hoa kinh thì thiên về tề vật luận là một thiên được cho là quan trọng nhất, chứa nhiều triết lí và luận điểm uyên thâm. Trang tử đưa ra nhìn nhận về Đạo, mối tương quan giữa vạn vật từ đó mà nhìn nhận về thị phi và đối nhân xử thế…

Vạn vật đều nằm trong Đạo

Trong luận thuyết của Trang tử ông luôn cho rằng, vũ trụ là bao la mênh mông rộng lớn, vạn vật trong vũ trụ cũng là nhiều vô cùng vô tận. Vũ trụ cũng có các tầng khác nhau và vật cũng có những đặc tính khác nhau nhưng chúng đều theo một nguyên lí vận hành.

Ông viết: “Cổ nhân, người nào trí tuệ đạt tới tuyệt đỉnh, cho rằng vũ trụ mới đầu không có gì cả”. Nhưng ở tiểu thiên thứ 2, ông lại bảo: “Không ai biết chủ tể của vũ trụ là gì. Ví thử có một chủ thể đi thì chúng ta cũng không thấy cái dấu hiệu, vết tích gì của nó. Thấy tác dụng mà không thấy hình thể của nó”.

Điều này cho thấy ngay cả bản thân Trang tử đã đạt tới trí tuệ uyên thâm nhưng cũng không thể biết được chân lí tối hậu của vũ trụ, càng không nhìn thấy được biên duyên của vũ trụ. Ông không biết được vũ trụ do cái gì sinh ra, và ai đang vận hành quy luật của vũ trụ.

Ngay cả những người trí tuệ đạt tới tuyệt đỉnh cũng cho rằng vũ trụ ban đầu là không có gì cả. Vậy thì vô lượng vô số sinh mệnh trong vũ trụ từ đâu mà sinh ra và chịu sự ước chế và câu thúc bởi ai? Phải chăng còn có một tầng thứ mà ngay cả Trang tử cũng chưa đạt tới để nhìn nhận.

(Ảnh: Neufor.com)

Nhưng ông đã sớm nhận định rằng, vạn vận đều nằm trong Đạo. Nếu như theo ông vạn vật đều có biến hóa thì sự biến hóa đó đều nằm trong Đạo. Trang tử viết: Như khi gió thổi, cả vạn hang, lỗ đều vang động lên, phát ra những tiếng khác nhau, “có khi như tiếng nước chảy ào ào, có khi như tiếng tên bay vút vút; có khi như tiếng thú gầm, như tiếng thở nhẹ; có khi như tiếng người mắng mỏ, khóc lóc, than thở; có khi như tiếng chim ríu rít…”

Nếu như Lão Tử giảng: Đạo khả Đạo phi thường Đạo. Thì Trang Tử cũng cho rằng: Đạo đó không có tên gọi và khi Đạo mà đã minh thị ra rồi thì không phải là Đạo. Vì Đạo gồm vạn vật, vạn vật hợp nhất vào Đạo (tiểu thiên 4), chúng ta chỉ là một phần tử của Đạo, không thể biết được Đạo (một phần tử làm sao biết được toàn thể), không thể chỉ rõ, giảng nó là cái gì. Cho rằng mình biết được Đạo, là nói bậy, nhận rằng mình không biết được nó, mới là sáng suốt. (Biết rằng có những điều mình không thể biết được, đó là đạt được cực điểm của “trí” – tiểu thiên 8).

Trong vũ trụ tồn tại hai gia lớn: Đạo gia và Phật gia. Nếu như nói Phật pháp vô biên thì Đạo ra cũng là những điều rộng lớn mà khó có thể nói rằng ta biết hết về Đạo.

Một người đã hiểu được Đạo, đạt được đại trí thì đều biết rằng vạn vật tuy khác nhau nhưng đều hợp nhất trong Đạo, nên vật là bình đẳng không có phân biệt: “Vật nào cũng là vật khác mà cũng là chính nó. Phân biệt vật và mình thì không thấy được lẽ đó, hoà đồng với vật thì thấy được. Cho nên mới bảo cái kia là tự cái này mà ra, mà cái này cũng tự cái kia mà có (…) Mình là người khác, người khác cũng là mình (tiểu thiên 3).

Vứt bỏ phân biệt chấp trước giữa ta với người chính là cách dẹp bỏ thị phi nhân ngã khổ đau trong cuộc sống

Nếu Mặc Tử giảng: phải yêu mọi người như mình, nghĩa là còn phân biệt người và mình. Nhưng với Trang Tử thì tư tưởng của ông đã vượt xuất khỏi lí luận của Mặc Tử. Ông cho rằng: người là mình, mình là người. Yêu hay ghét không thành vấn đề nữa: cứ theo tự nhiên, thì cũng như yêu mọi người, mọi vật rồi.

Tới đây hiểu rõ hơn luận điểm:

Tiếp xúc với người khác thì tự nhiên dụng tâm mưu mô. Do đó mà sinh ra do dự, giả dối, ẩn ý.

Hơi lo sợ thì sinh ra xao xuyến, ưu tư; quá lo sợ thì sinh ra trì độn, mất hồn.

(Ảnh: Wikipedia)

Khi ta hành động thì nhắm người khác như bắn con mồi, rồi thì bất động để nhận định thắng lợi của mình. Do đó khí lực mỗi ngày suy đi như sinh vật vào mùa thu, mùa đông; chìm đắm trong thói xấu, ngột ngạt, càng già càng tệ; hậu quả là tinh thần như chết lần, không sao lấy lại được sinh khí nữa.

Mừng giận, vui buồn, lo lắng, ân hận, phản phúc, sợ sệt, phóng túng, biếng nhác, khinh cuồng, ngạo mạn, tất cả những cái đó tự chúng phát sinh ra như âm nhạc phát từ một ống rỗng (ống sáo) hoặc như nấm từ hơi đất (ẩm ướt) mà ra. Ngày, đêm nối tiếp nhau, ai biết được từ đâu mà có? Hỡi ơi, hỡi ơi; bao giờ chúng ta mới hiểu được lẽ sinh hoá trong vũ trụ?

Và khi ta đã nhận được cái hình hài của ta rồi thì ta giữ nó cho tới khi chết. Nó với những vật khác đâm nhau, mài cọ vào nhau, cùng bôn tẩu như những con ngựa, mà không có gì làm cho ngừng được. Buồn thay! Suốt đời khó nhọc mà không thành công gì cả; tâm khổ, mệt mỏi mà không biết để đi tới đâu. Đáng thương thay! Như vậy mà bảo là sống, thử hỏi có ích gì không? Hình hài mà biến hoá thì tinh thần cũng biến hoá. Đó chẳng phải là điều rất thương tâm ư? Người đời mê muội như vậy ư? Chỉ riêng tôi mê muội, còn người khác không mê muội chăng?

Luận điểm này nói lên được rằng nếu như bản thân không có sự phân biệt với người khác, thì sẽ không có khó khăn khi một người vì người khác mà làm, vì người khác mà sống. Về căn bản là đã vứt bỏ bản ngã tự thân. Một người như vậy tự bản thân đã trở lên tốt đẹp phi thường. Bước đầu trở về với bản tính lương thiện nguyên sơ ban đầu.

Và khi một con người không có sự phân biệt giữa người và ta thì tự nhiên thị phi kia chẳng đụng được tới họ, đau khổ thế gian cũng chẳng động tới tâm họ. Một cảnh giới thực sự siêu việt.

Vạn vật là khác nhau nhưng chúng lại tồn tại trên một chỉnh thể to lớn, là một bộ phận trong cỗ máy của vũ trụ vĩ đại, giống như vạn vật ngang nhau. Thân thể con người gồm một trăm cái xương, chín cái lỗ và sáu “tạng”, có cái nào đáng quý hơn cái nào đâu? Chúng đều là bộ phận của thân thể, đều phục dịch cho ta. Một cái bị bệnh thì những cái khác cũng bị ảnh hưởng lây, mà thân thể của ta mất sự quân bình. Đây chính là cái lí của việc.

“Cho nên một cọng cỏ nhỏ với một cây cột lớn, một người đàn bà xấu với nàng Tây Thi, với tất cả các cái bậy bạ, dối trá, quái dị đều hợp nhất ở trong Đạo. Cái nhất đó phân chia ra thành vạn vật” (tiểu thiên 4).

Khi hiểu được cái lí tương sinh tương khắc thì con người cũng ước chế được thị phi

(Ảnh: Vnwriter)

Trang Tử cho rằng, trong vũ trụ này là có sự tồn tại tương sinh tương khắc, có tốt thì có xấu, có chính thì có tà, có Đạo thì có ma… do vậy mà khi sự vật sự việc biến hóa đều tự mang trong mình cái tốt và cái xấu. Nhưng tiêu chuẩn đo lường tốt xấu ấy lại có sự khác nhau ở các tầng thứ khác nhau:

Có phải là thánh nhân theo mặt trời mặt trăng, ôm vũ trụ, hợp nhất với vạn vật, bỏ hết cả mọi sự hỗn độn, u ám, coi các sự tôn ti, quý tiện là một không? Người phàm lao khổ vì sự thị phi, tranh luận, thì thánh nhân thì có vẻ như ngu muội vô tri, đạt được cái thuần khiết của cái “nhất” nó bao quát mọi biến hoá của mọi thời và mọi vật.

Hay loài người ăn thịt dê thịt bò cho là ngon, mà loài dê loài bò lại cho lá cây, cỏ mới ngon; loài người cho Mao Tường, Lệ Cơ là đẹp, nhưng loài chim loài cá thấy hai nàng đó thì hoảng sợ mà trốn; vậy là không có “chính vị”, “chính sắc”, nghĩa là không có gì làm tiêu chuẩn bất biến cho vạn sự vạn vật nhưng lại có chung một tiêu chuẩn đo lường tốt xấu duy nhất chính là cái chân lý tối hậu của vũ trụ mà không phải ai cũng nhận thức được.

Tịnh Tâm

 

 

10 câu nói nổi tiếng lịch sử của Tổng thống George Washington

George Washington là một trong những Tổng thống vĩ đại nhất nước Mỹ. Ông được tôn làm cha đẻ của Mỹ, đóng góp nền tảng to lớn cho sự cường thịnh quốc gia. Chúng ta cùng tìm hiểu về đức hạnh và trí tuệ của vị Tổng thống này qua những câu nói của ông dưới đây nhé.

1. Without virtue, and without integrity, the finest talents and the most brilliant accomplishments can never gain the respect, and conciliate the esteem, of the truly valuable part of mankind.

Không có đạo đức, và sự chính trực thì những tài năng vượt trội nhất và những thành tựu rực rỡ nhất không bao giờ nhận được sự tôn trọng và lòng kính mến của nhóm người tinh anh nhất

2. How far you go in life depends on your being tender with the young, compassionate with the aged, sympathetic with the striving, and tolerant of the weak and strong. Because someday in your life you will have been all of these.

Bạn tiến xa tới đâu trong đời phụ thuộc vào việc bạn nhẹ nhàng với người trẻ, cảm thông với người già, đồng cảm với người đang tranh đấu, và khoan dung với cả kẻ yếu và kẻ mạnh. Bởi vì một ngày nào đó trong đời, bạn sẽ thấy mình đã từng trải qua tất cả những khoảnh khắc ấy.

3If the freedom of speech is taken away then dumb and silent we may be led, like sheep to the slaughter.

Nếu quyền tự do ngôn luận bị tước đoạt thì chúng ta trở nên câm lặng và ngu ngốc như đàn cừu đang chờ bị thịt.

Ảnh: Meme

4. We should not look back unless it is to derive useful lessons from past errors, and for the purpose of profiting by dearly bought experience.

Chúng ta không nên nghĩ về quá khứ trừ khi nó đem lại những bài học có ích từ những sai lầm hoặc những kinh nghiệm quý giá

5. I hope I shall possess firmness and virtue enough to maintain what I consider the most enviable of all titles, the character of an honest man.

Tôi hy vọng mình có đủ kiên cường và đức hạnh và để giữ vững danh hiệu mà tôi khao khát nhất: người trung thực.

6. Worry is interest paid by those who borrow trouble.

Lo lắng là lãi suất phải trả cho những ai đã vay mượn sự rắc rối.

7. It is far better to be alone, than to be in bad company.

Thà ở một mình còn hơn đi cùng kẻ xấu.

8. Happiness and moral duty are inseparably connected.

Hạnh phúc và bổn phận đạo đức là sự kết nối không thể tách rời.

9.  Be courteous to all, but intimate with few, and let those few be well tried before you give them your confidence.

Hãy nhã nhặn với mọi người, nhưng thân mật với ít người, và để số ít người đó đượcthử thách trước khi đặt niềm tin vào họ.

Ảnh: AZ Quotes

10.  True friendship is a plant of slow growth, and must undergo and withstand the shocks of adversity, before it is entitled to the appellation.

Tình bạn chân chính là một cái cây lớn chậm, nó phải trải qua và chịu đựng những cú sốc của nghịch cảnh rồi mới được vinh danh.

Thiên Cầm

 

 

Những tác phẩm điêu khắc được người họa sĩ ‘giấu’ trong các khu rừng Đan Mạch…

Thomas Dambo là một họa sĩ người Đan Mạch, anh nổi tiếng với những tác phẩm điêu khắc khổng lồ đầy ấn tượng, chúng được tạo nên từ các vật liệu tái chế. Các tác phẩm này được “giấu” sâu trong các khu rừng bên ngoài Copenhagen.

Trên trang web của mình, Dambo chia sẻ, anh luôn hứng thú với công việc sáng tạo. Dambo đã học nghề mộc nhưng anh cảm thấy không phù hợp với công việc đó nên đã nộp đơn vào trường thiết kế Kolding và tốt nghiệp năm 2011.

Những tác phẩm nghệ thuật đầy mê hoặc của Dambo hiện đang thu hút không chỉ người dân địa phương mà còn rất đông du khách quốc tế. Nhiều người đã đến đây để được nhìn thấy những người khổng lồ làm bằng gỗ tái chế.

Thomas làm việc với một nhóm tình nguyện viên. Họ phụ giúp anh thu thập nguồn nguyên liệu, dựng hình và lắp đặt các tác phẩm điêu khắc do anh sáng tạo. Để thể hiện lòng biết ơn của mình đối với các tình nguyện viên, mỗi tác phẩm đều được Thomas Dambo đặt theo tên của một người đã dành thời gian cho dự án.

Sử dụng các vật liệu tái chế như gỗ phế thải, hàng trăm tấm panel dỡ từ tàu hỏng, hàng rào và thậm chí là một nhà kho cũ, các tác phẩm điêu khắc được sáng tạo mà không phát sinh thêm chất thải hoặc phải sử dụng tài nguyên thiên nhiên nào khác. Nhóm làm việc thậm chí còn lục lọi cả thùng phế thải để tìm nguyên liệu.

Dambo hy vọng những tác phẩm của anh sẽ mang đến cho mọi người cảm hứng thú vị khi vui chơi. Anh cũng muốn gửi gắm thông điệp rằng: Những thứ đồ phế thải cũng là một nguồn tài nguyên đáng quý trong cuộc sống của chúng ta.

Ở gần mỗi tác phẩm điêu khắc sẽ có một tảng đã có khắc tên Thomas Dambo và một câu đố để giúp bạn tìm thấy tác phẩm tiếp theo. Những người không có khả năng giải mã các câu đố sẽ tìm thấy một bản đồ online để trợ giúp họ tiếp tục tìm kiếm – cuối cùng thì ai cũng sẽ tìm thấy cả thôi! Thật là một cuộc phiêu lưu dã ngoại tuyệt vời!

Các tác phẩm thực sự rất đẹp, chúng không chỉ là những tác phẩm nghệ thuật mà còn mang đến những giá trị hết sức thiết thực. Một số trở thành nhà cho những chú chim, một số khác lại được sử dụng như những cây cầu… Thậm chí, có một số tác phẩm còn có thể làm chỗ ngủ cho những người vô gia cư hoặc nơi trú ẩn cho những người có nhu cầu.

Hầu hết những tác phẩm điêu khắc của Dambo đều ở Đan Mạch, hiện anh đang tạo dựng “các kho báu” trên khắp thế giới, từ Hàn Quốc đến Puerto Rico. Tại Hoa Kỳ cũng có một số tác phẩm – ba trong số đó hiện đang được trưng bày ở Florida, Kentucky và Illinois. Bạn có thể xem bản đồ tại đây.

Mặc dù một số người có thể chưa quen với hình ảnh những người khổng lồ, nhưng chúng đều được lấy cảm hứng từ văn hóa dân gian Bắc Âu. Những nhân vật này rất phổ biến trong thần thoại Bắc Âu.

Trong các câu chuyện kể, những người đàn ông và phụ nữ khổng lồ là những sinh vật đã từng sống trên thế giới. Họ có sức mạnh siêu phàm và sống trong những ngôi nhà làm từ đá, được xây vào trong các ngọn núi ở những vùng hoang dã. Tuy nhiên, họ thường có xu hướng xua đuổi mọi người ra khỏi rừng hơn là mời chào họ vào.

Tôi hy vọng các tác phẩm của mình sẽ cho mọi người thấy được tiềm năng to lớn của vật liệu tái chế, từ đó trân quý hơn hành tinh của chúng ta.

(Thomas Dambo)

Bạn có thể ghé thăm trang web của anh

chàng nghệ sĩ tài năng này và xem liệu có tác phẩm nào ở gần mình hay không. Đây thực sự là một điểm đến lý tưởng cho chuyến dã ngoại của bạn!

An Giang

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Tai hoạ khởi nguồn từ tâm. Hối lỗi sửa sai, chuyển hoạ thành phúc

Nếu có một ngày, tai hoạ và bệnh tật bỗng dưng “từ trên trời rơi xuống”, bạn sẽ phản ứng ra sao?

Những năm cuối đời Thanh đầu thời Dân Quốc có một vị là Vương Thiện Nhân mở trường nghĩa học (trường học do tư nhân quyên tiền, miễn học phí) ở vùng Đông Bắc. Ông có đạo đức rất cao. Trương Nhạn Kiều người Sơn Đông đã học ông biết xem tính tình, giảng chữa bệnh.

Trương Nhạn Kiều trở về quê giảng chữa bệnh giúp người dân, hiệu quả rất kỳ diệu. Người đến xin giảng chữa bệnh nườm nượp không dứt. Ông nói với dân làng rằng: “Một người có cái tâm như thế nào thì sẽ có tính tình như thế ấy. Tính tình tốt thì sẽ hiển quý, giàu có. Tính tình xấu thì phiền não sinh bệnh”.

Trương Nhạn Kiều bảo bệnh nhân nói lớn ra lỗi lầm của mình, thực sự hối lỗi, bệnh rất mau chóng liền khỏi.

Bệnh khỏi rồi về nhà đầu tiên nhận lỗi, sau đó phải làm tốt luân thường đạo lý như hiếu đễ v.v. Như thế Thượng Thiên sẽ không trách tội người đã hối lỗi.

Một hôm, có người mời Trương Nhạn Kiều đến thôn trang họ trị nạn châu chấu. Ông nói có người bị bệnh thì ông xem được chứ bị nạn châu chấu thì ông không xem được. Mọi người không tin, cứ khẩn cầu ông mãi, ông đành phải đi.

Đến thôn trang đó, ông thấy châu chấu khắp nơi. Cái khó ló cái khôn, ông nói với châu chấu rằng: “Các ngươi phụng Thiên mệnh đến đây bởi vì người ở đây bất trung bất hiếu, trái với luân lý đạo đức, do đó Thượng Thiên giáng tai họa xuống trừng phạt họ. Ta cũng phụng Thiên mệnh đến để giảng đạo, khuyên con người hiếu thuận cha mẹ, yêu thương anh em, làm trọn đạo luân thường. Họ đều quyết định sẽ học làm người tốt, các người chớ làm tổn hại lúa mạ của họ nữa”.

Ông hỏi mọi người: “Sau khi châu chấu đi rồi mọi người có thể tận hiếu không?”

Mọi người đồng thanh trả lời: “Được”.

Không ngờ châu chấu bay đi hết. Trương Nhạn Kiều cũng vì vậy mà thành danh (1).

Không ngờ vì thế mà châu chấu bay đi hết. (Ảnh minh họa: asianews.it)

***

Cổ nhân tin rằng trên đời này không có việc gì xảy đến ngẫu nhiên hay vô duyên vô cớ. Sách “Thái Thượng Cảm Ứng Thiên” có viết:

“Họa phúc không có cửa, người ta tự vời đến cho mình. Thiện ác có báo ứng, như bóng với hình. Cho nên trong tâm nuôi dưỡng cái thiện, chưa làm việc thiện, cát Thần đã đến rồi. Trong tâm nảy sinh cái ác, dù chưa làm việc ác, hung Thần đã theo rồi. Nếu đã từng làm việc ác mà sau hồi tâm ăn năn hối cải, lâu dài ắt sẽ được cát lành, ấy gọi là chuyển họa thành phúc”.

Trên đời này, dù là bậc Thánh hiền đi nữa thì cũng khó có thể không mắc lỗi lầm. Điều quan trọng nhất, trân quý nhất là biết sai mà dũng cảm sửa chữa. Như trong “Tả truyện” viết: “Con người ai không có lỗi lầm? Có lỗi mà có thể sửa thì chẳng gì tốt đẹp bằng” (nguyên văn: “Nhân thùy vô quá. Quá nhi năng cải, thiện mạc đại yên”).

Ngược lại, nếu có lỗi mà không muốn sửa thì chính là phạm thêm một tầng sai lầm trầm trọng. Đúng như lời Khổng Tử nói: “Quá nhi bất cải, thị vị quá hĩ”, đã sai mà không chịu sửa, vậy mới gọi là sai.

Các bậc Thánh hiền không phải là người chưa từng mắc lỗi, chỉ là họ biết tìm lỗi ở bản thân, vui lòng nghe lời góp ý của mọi người, tích cực tu chỉnh tâm tính, lời nói hành vi của bản thân, và cuối cùng trở thành một người có đạo đức cao thượng. Nhờ tu tâm, họ có thể chuyển hoạ thành phúc, cảm hoá mọi người xung quanh theo về chính đạo.

Thanh Ngọc

 

 

8 cách nói thay thế ‘sometimes’

 

“Sometimes” là trạng từ chỉ tần suất mang nghĩa thỉnh thoảng, đôi khi. Ngoài từ vựng này, chúng ta còn có nhiều cách nói khác thay thế “sometimes”.

1. At times

Ví dụ:

At times she had an overwhelming desire to see him.

Thỉnh thoảng cô ấy khao khát mãnh liệt gặp anh ấy.

2. Ever and again

Ví dụ:

Ever and again, I find something on television worth watching, but mostly I prefer to read.

Thỉnh thoảng, tôi tìm vài thứ đáng xem trên ti vi nhưng chủ yếu thì tôi thích đọc sách hơn.

3. Now and then

Ví dụ:

We go to the library now and then.

Thi thoảng chúng tôi đến thư viện.

4. From time to time

Ví dụ:

I still think of her from time to time.

Thỉnh thoảng tôi vẫn nghĩ đến cô ấy.

5. Occasionally/On occasion

Ví dụ:

He has, on occasion, made a small mistake.

Cậu ấy đôi khi vẫn mắc một số lỗi nhỏ.

6. Off and on

Ví dụ:

It rained off and on all day.

Thỉnh thoảng trời mưa suốt cả ngày.

7. Once in a while

Ví dụ:

John and Peter meet for lunch once in a while.

Thỉnh thoảng John và Peter đi ăn trưa cùng nhau.

8. Every so often

Ví dụ:

Every so often I treat myself to a meal in an expensive restaurant.

Đôi khi tôi tự đãi mình một bữa ăn trong nhà hàng đắt tiền.

Mai Vy (Tổng hợp)

 

 

Đếm ngược 10 lâu đài lớn nhất thế giới

Trong bài viết thú vị này, các tác giả đã đo kích thước của một số lâu đài cỡ lớn bằng Google Maps và Máy tính diện tích KML, để đưa ra được một danh sách 10 lâu đài có diện tích lớn nhất thế giới.

Tìm kiếm những lâu đài lớn nhất thế giới không đơn giản. Thứ nhất, mặc dù lâu đài thường được định nghĩa là một cấu trúc có chức năng phòng thủ và cũng được xây dựng như một nơi ở cho người cai trị hoặc nhà quý tộc, nhưng không có định nghĩa rõ ràng thế nào là một lâu đài thực sự. Hầu hết mọi người đồng ý rằng Điện Kremlin ở Moscow không phải là một lâu đài mặc dù nó có cả hai chức năng trên; ngoài ra còn các pháo đài như ở Ấn Độ và Nhật Bản,… Thứ hai, sử dụng thước đo nào và làm thế nào để quyết định điều này? Theo Sách Kỷ lục Guinness, Lâu đài Praha là quần thể lâu đài lớn nhất trong khi trang Wikipedia lại mô tả Lâu đài Windsor là lâu đài có người ở lớn nhất.

Trong bài viết thú vị này, các tác giả đã đo kích thước của một số lâu đài cỡ lớn bằng Google Maps và Máy tính diện tích KML, để đưa ra được một danh sách 10 lâu đài có diện tích lớn nhất thế giới.

10. Lâu đài Edinburgh (35.737 mét vuông)

Nằm trên một ngọn núi lửa đã tắt, lâu đài Edinburgh nổi bật trên đường chân trời của thành phố Edinburgh ở Scotland. Chỉ có vài tòa nhà trong lâu đài hiện nay có từ trước thế kỷ 16. Một ngoại lệ đáng chú ý là nhà thờ St Margaret – tòa nhà lâu đời nhất còn tồn tại ở Edinburgh – có từ đầu thế kỷ 12.

9. Thành cổ Aleppo (39.804 m2)

Thành Aleppo là một trong những lâu đài cổ nhất trên thế giới, đứng trên một ngọn đồi cao 50 mét ở trung tâm Aleppo, Syria. Việc sử dụng ngọn đồi này làm thành lũy có từ giữa thiên niên kỷ thứ 3 trước Công nguyên. Sau đó thành đã bị chiếm bởi nhiều nền văn minh khác nhau, bao gồm Hy Lạp, Byzantines, Ayyubids và Mamluks, phần lớn các công trình xây dựng được thấy như ngày nay đã có từ thế kỷ 13.

8. Lâu đài Himeji (41.468 m2)

Lâu đài Himeji thường được coi là lâu đài đẹp nhất Nhật Bản và là một trong số ít những nơi đã thoát khỏi sự tàn phá của nội chiến, động đất và đánh bom. Đầu tiên một pháo đài nhỏ được xây dựng trên địa điểm hiện tại vào thế kỷ 14 rồi dần dần mở rộng qua nhiều thế kỷ. Quần thể lâu đài như còn tồn tại đến ngày nay được hoàn thành vào năm 1609.

7. Lâu đài Buda (44.674 m2)

Nằm trên mũi phía nam của Castle Hill ở Budapest, Hungary, lâu đài Buda được củng cố lần đầu tiên vào thế kỷ 13, sau một cuộc tấn công của quân Mông Cổ khiến công dân Buda phải tìm kiếm một khu vực lân cận dễ phòng thủ hơn. Ngày nay lâu đài có sự pha trộn của các phong cách kiến ​​trúc, từ Gothic đến Baroque, do bị xâm chiếm nhiều lần, sau đó được xây dựng lại theo phong cách của từng thời kỳ.

6. Lâu đài Spis (49.485 m2)

Lâu đài Spis ở phía đông Slovakia là một trong những lâu đài thời Trung cổ lớn nhất ở trung tâm châu Âu. Cấu trúc chính của lâu đài được củng cố bằng những bức tường đá vào nửa đầu thế kỷ 13; còn sân dưới được tu sửa vào giữa thế kỷ 15. Lâu đài này có vị trí đẹp ở nơi thôn dã và thường được sử dụng làm bối cảnh cho các bộ phim, như Dragonheart (1996) và The Last Legion (2006).

5. Lâu đài Hohensalzburg (54.523 m2)

Lâu đài Hohensalzburg nằm ở thành phố Salzburg của nước Áo là một trong những lâu đài lớn nhất và được bảo tồn tốt nhất ở châu Âu. Lâu đài này được xây dựng vào năm 1077 và được mở rộng đáng kể trong khoảng thời gian từ năm 1495 đến 1519 để sau đó có dáng dấp giống với hiện tại.

4. Lâu đài Windsor (54.835 m2)

Lâu đài Windsor thường được coi là lâu đài vẫn đang có người ở lớn nhất thế giới và chắc chắn là lâu đài lớn nhất ở Anh. Đây là một trong những nơi ở chính thức của Nữ hoàng Elizabeth II, khi bà dành nhiều ngày nghỉ cuối tuần tại lâu đài, dùng lâu đài cho cả mục đích làm việc và giải trí riêng tư.

3. Lâu đài Praha (66.761 m2)

Lâu đài Praha, Séc, theo Sách Kỷ lục Guinness là một trong những lâu đài lớn nhất thế giới. Lâu đài này có từ thế kỷ thứ 9 và đã được mở rộng nhiều lần cho đến tận nửa sau của thế kỷ 18. Lâu đài này có một khu phức hợp gồm nhà thờ St. Vitus và nhà thờ St. George.

2. Pháo đài Mehrangarh (81.227 m2)

Mặc dù chính thức được gọi là pháo đài, Mehrangarh Fort cũng chẳng khác gì một lâu đài của Ấn Độ. Lâu đài này nằm trên một ngọn đồi cao 122 mét, có tường cao 36 mét và rộng 21 mét. Muốn vào trong lâu đài phải đi qua bảy chiếc cổng. Lâu đài kiêm pháo đài này lần đầu được xây dựng vào năm 1459 bởi người sáng lập Jodhpur – Rao Jodha – sau khi ông chuyển thủ đô từ Mandore tới đây. Tuy nhiên, hầu hết những gì được thấy hiện nay có từ thế kỷ 17.

1. Lâu đài Malbork (143.591 m2)

Nằm ở đất nước Ba Lan, lâu đài Malbork xứng đáng là lâu đài lớn nhất thế giới. Lâu đài này được thành lập vào năm 1274 bởi các Hiệp sĩ Teutonic, khi họ sử dụng nó làm tổng hành dinh để giúp đánh bại quân đội của Ba Lan và cai trị các vùng lãnh thổ Baltic của riêng họ ở phía bắc. Lâu đài này đã được mở rộng nhiều lần để phục vụ cho số lượng các Hiệp sĩ ngày càng tăng, cho đến khi họ phải rút lui về Königsburg vào năm 1466.

Theo touropia.com (bài và ảnh)

Hòa Bình biên dịch

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Đọc nhiều

Sự thật NGƯỜI TÍNH không bằng TRỜI TÍNH số phận đã an bài

Sự thật NGƯỜI TÍNH không bằng TRỜI TÍNH số phận đã an bài. Trong kiếp nhân sinh này, mỗi người đều có sự lựa...

Có gì ở bệnh viện đa khoa quốc tế hơn 20.000 m2 mới khai...

Vừa qua, tại Hà Nội có thêm một bệnh viện đa khoa quốc tế hiện đại đi vào hoạt động. Chỉ sau một thời...

Cập nhật dịch COVID-19 sáng 2/3: Số người tử vong trên thế giới tăng...

Ủy ban Y tế Quốc gia Trung Quốc (NHC) hôm nay (2/3) thông báo có thêm 42 ca tử vong vì COVID-19 trong ngày...

Mặc tin đồn hẹn hò ‘bủa vây’, Bích Phương diện đồ gợi cảm dự...

Bích Phương vô cùng quyến rũ trong tiệc sinh nhật của "soái ca" Đăng Khoa. Lẻ bóng “lâu năm”, dường như các fan hâm mộ...