Lịch sử

Tản văn ‘Gói rét ngọt, nắng hanh trong lá’: Trở về với hương vị Tết xưa…

Tản văn: “Gói rét ngọt nắng hanh trong lá” của tác giả Nguyễn Quốc Văn kể về phong tục truyền thống rất phổ biến của người Việt Nam trong dịp Tết: gói bánh chưng. Trong tản văn này tác giả cung cấp cho chúng ta nhiều kiến thức quý về Tết cổ truyền, những điều mà bây giờ ít ai biết được…

Những năm tháng xa quê cha đất tổ, đôi lần sực nhớ tới hương tết quê nhà, tôi đã cất công đi tìm vị thứ bánh chưng để dành bằng cách thả bánh xuống giếng khơi mùa đông mà không kiếm được. Thuở chiến tranh thì nay đây mai đó; mặt khác, cũng chẳng còn lòng dạ nào mà đi tìm thú riêng. Đến khi hòa bình, do cuộc sống ngày càng khá giả, lại vốn sẵn lòng tự tôn dân tộc, tôi không mấy khi màng tới cái sang nơi chai rượu ngoại hay những thứ bánh trái đóng gói, nhập khẩu từ một phương trời xa lạ nào đó.

Chị họ tôi, một Việt kiều Pháp, mỗi lần về thăm quê vào dịp tết, trước khi trở lại Pháp, đều nằng nặc đòi tôi mua giúp bằng được vài cặp bánh chưng quê. Để thỏa mãn được yêu cầu khó tính của chị, không ít lần tôi đã phải gọi điện khẩn nhờ bạn bè ngoài Hà Nội gửi gấp bánh chưng vào Nam. Cho đến năm Ất Hợi, trong một lần vô tình đến chơi nhà anh chị Hạnh Văn, tôi đã gặp may…

Anh Hạnh dạy học cùng trường với tôi. Quê anh ở chân núi Nghĩa Lĩnh, ngọn núi cao nhất trong chín mươi chín ngọn núi vùng Phong Châu người xưa chọn làm nơi lập đền thờ các vua Hùng. Đối với anh chị, tích bánh chưng bánh giày không chỉ được ghi vào tim vào óc, mà còn phát lộ ra ở cả những bàn tay quen gói bánh tỏ lòng thành trước tiền nhân. Lần ấy, nhìn anh chị và các cháu quây quần bên nong gạo nếp, nhìn những đệp lá dong xanh, lòng tôi như ấm lại. Rồi khi nghe anh vừa làm vừa kể, tôi nhận ra anh là người sống nặng về nội tâm, kỹ tính và chu đáo quá! Kỹ từ việc chọn gạo nếp cái rặt vụ mùa từ đất đồng chiêm Hải Hậu vào Thành phố theo đường ô tô nam bắc. Lại nữa, đậu xanh Hải Dương lòng vàng, lạt giang rừng Phú Thọ cũng được anh nhờ bạn bè lựa giúp rồi nhờ tàu hoả xuyên Việt mà gửi vào Nam góp hương trong cái bánh nhớ quê. Riêng thịt lợn Long An, hồ tiêu Phú Quốc, lá dong rừng Cát Tiên, anh Hạnh tự đi Chợ Lớn mua lấy. Hình như, trong khi chọn lựa vật liệu, anh Hạnh đã tỏ rõ ý muốn gói cả cái rét ngọt của gió bấc sông Hồng cùng cái nắng nóng của vùng núi Tây Nguyên và đồng bằng châu thổ sông Cửu Long chung trong một cái bánh chưng đơn sơ chăng? Tôi đã không lầm khi anh chị xúc động bảo tôi suy luận đúng và hiểu thấu được lòng người.

Tết gói bánh trưng
Ảnh: Điện máy Xanh

Tết đến, anh Hạnh gói rất nhiều bánh chưng. Anh bảo vào cái thời kinh tế bây giờ, ngày tết hầu như không mấy ai còn bận tâm vì cái ăn, mà chỉ chú ý đến cách ăn và ý nghĩa của nó. Anh đã tìm ra cách trở về nguồn cho riêng mình bằng những chiếc bánh chưng quê giản dị, dân dã, gói trọn vẹn nghĩa tình của người con xa xứ với quê hương. Trong số bánh chưng do anh chị Hạnh Văn gói, đã có rất nhiều cái làm ấm lòng những người con xa Tổ quốc như anh chị họ và các cháu tôi chẳng hạn…

Mỗi lần cầm cái bánh chưng anh Hạnh gói trên tay, tôi thường rưng rưng nhớ về một thời xưa cũ đã qua. Nhiều chuyện đã bị thời gian phủ lên một lớp bụi mờ; không nhắc lại, ghi lại, e sau này không còn dịp nữa. Ấy là những chuyện thuở tôi còn nhỏ, diễn ra đúng vào mùa chim ngói bay về. Dịp này bố tôi thường cho tôi theo ra đồng để người truyền lại kinh nghiệm bẫy chim và dạy con cách chọn khoảnh lúa nếp nào ưng ý nhất dùng vào việc gói bánh chưng dâng cúng tổ tiên ba ngày tết…

Hồi ấy, nghe người chỉ dẫn, tôi biết trên cánh đồng làng người ta cấy đủ mọi giống lúa tẻ như canh nông, hin, dự gié, dự râu, tám xoan. Riêng lúa nếp, tùy theo từng nhà, người cần nhiều ngọc thực thì cấy lúa nếp thầu dầu, nếp diềng, người chuộng hương hoa thì khăng khăng chỉ cấy nếp bắc hoa vàng, còn gọi là nếp cái. Khác với nếp thầu dầu chỉ hợp với việc nấu cháo, nếp diềng được ưa dùng khi đem ủ men nấu rượu, nếp bắc hoa vàng thơm dẻo được chọn để đồ xôi, gói bánh chưng dâng cúng.

Hạt gạo nếp cái càng tròn càng quý. Quý vì hạt gạo tròn thì hương thơm, vị đậm. “Còn quý ở chỗ”, bố tôi bảo tôi thế, “hạt tròn là hạt nắng, hạt mưa từ trời tròn gửi xuống cho người”. Bố tôi còn nói đến âm dương gì gì nữa nhưng lúc ấy tôi chưa hiểu, đại khái chỉ nhớ rằng trong hạt luá nếp tròn có cả đất và trời, nắng hanh và gió rét. Lúa nếp dùng cho việc dâng cúng được chọn gặt vào một ngày lẻ nào đó khi lúa vừa chín đỏ, thân lúa còn đủ sức đứng thẳng, lá lúa dù đã ngả vàng sậm nhưng chưa nỏ khô thành rờm lúa rũ xuống. Theo lời bố, tôi lờ mờ hiểu rằng khoảng thời gian này lúa cho gạo trắng và trong, phần phôi đục mới chỉ nhú ở một góc nhỏ. Vả lại, lúa cũng như người, ấy là lúc nó sung mãn đến tận cùng, bông lúa tuy đã cong nhưng dáng lúa vẫn thẳng băng, khí khái. Lúa như người thành kính, khoe dáng người lòng ngay dạ thẳng khi cúi mình trình diện trước tiền nhân.

Bố tôi hay dặn u tôi phơi lúa trong những chiếc nong đan bằng tre hoặc nứa. Nắng đầu đông và gió bấc đủ hong cho hạt khô nhưng không tới mức giòn tan. Lúa khô, chỉ được đựng trong bồ, mở miệng cho thoáng; tuyệt đối không dồn vào bao tải vì gạo sẽ mất mùi thơm. Từ đấy, những ngày hoe nắng, nhớ đừng quên đem lúa ra phơi, ủ thêm ánh dương cho gạo. U tôi thường xay lúa sau rằm tháng Chạp. Gạo nếp được giã bằng cối đá sau khi đã tháo phần sắt bịt ở đầu mỏ cối. Bố tôi nhắc, khi dún cần, phải cố mà giữ sao cho nhịp chày đều đặn, khoan thai để gạo không bị nát.

Rồi năm nào cũng vậy, vào phiên chợ Chùa 27 tháng Chạp, thế nào bố u tôi cũng đi chợ sắm tết với một gánh gạo nếp kĩu kịt trên vai. Lúc về, cũng một gánh. Nhưng toàn là cà chua đỏ, hành tía, bí đao xanh đậm, rau cải, rau cần, hành ngò xanh mát. Nhiều nhất vẫn là đồ để gói bánh chưng. Mấy ống giang xanh xếp ngang trên những đệp lá dong cũng một màu xanh. Đối với tôi, chẳng có sung sướng nào bằng được bố sai đem lá dong ra sông rửa. Đếm từng chiếc lá, tôi nhẩm tính tết này bố sẽ gói bao nhiêu cái bánh. Rồi thầm bấm đốt ngón tay xem nhà có đủ thóc xay tới vụ chiêm năm tới không. Nhiều lần tôi đoán đúng. Năm nào bố gói ít bánh, y như năm ấy nhà bị đói, tháng ba đã phải bữa cơm bữa cháo qua ngày. Bố ngồi ở ngoài chái nhà chẻ lạt. Người vừa rung đùi vừa chuốt từng sợi giang, mắt nheo nheo nhìn ra cánh đồng vừa cấy, miệng thỉnh thoảng lại nói: “Lúa chiêm năm nay ấm chân sớm!”.

Sáng ba mươi tết thật náo nhiệt. Lúc ngoài ngõ người ta í ới rủ nhau đi mổ lợn đụng, bố bảo u bày cái nong tre ra giữa nhà. Gạo nếp trắng ngần ngâm từ đêm trước đã để ráo hết nước được đổ thành đống giữa nong. Riêng thịt lợn ướp muối, tiêu trộn lẫn với hành củ thái thành lát mỏng, u thường để trong cái thau nhôm đã cũ. Còn đậu xanh đã đãi hết vỏ, đồ chín thì u đổ vào một cái rá tre. Tất cả được xếp xung quanh bố tôi, tiện cho người với tay tới đâu là có thứ cần thiết ngay. U tôi ngồi cắt lá, xếp thành hai loại. Lá lành bên ngoài cho đẹp bánh, lá bé hoặc lá rách bố chồng lên nhau, đặt ở trong cùng. Từng đệp bánh đều chằn chặn, vuông vức hiện dần dưới đôi bàn tay khéo léo của bố. Thường thì sau khi mè nheo và được bố gói trước cho một cái bánh chưng con con, tôi hớn hở ra mặt, răm rắp làm theo lời bố, chạy thẳng tới chỗ đụng lợn. Và lúc tôi trở về nhà, hai tay khệ nệ bưng rổ thịt lợn, cũng là lúc bố đang gói chiếc bánh cuối cùng. Người dừng tay, bảo u thu dọn mọi thứ rồi mới đứng dậy, ra phản ngồi hút một điếu thuốc lào, khoan khoái nhả khói lên trần nhà…

Ảnh minh họa: Vinmec

Buổi chiều, người sai tôi xếp ba chồng gạch vuông làm bếp. Chất bánh vào chiếc nồi mười xong, người đong đủ nước, ấy vung gỗ đậy lên và nhờ tôi nhóm lửa. Dĩ nhiên tôi phải nhớ lấy lửa từ chiếc đèn dầu trên bàn thờ tổ mà ngọn lửa đã được bố vặn nhỏ như một hạt đỗ. Lửa như mắt người dõi người. Lửa cháy bập bùng trong bếp, tỏa hơi ấm nồng nàn của tro than và cả của mùi bánh đang chín dần. Đêm trừ tịch chậm rãi trôi qua trong tiếng nước sôi lục bục vọng ra từ nồi bánh lẫn trong những câu chuyện về việc làm ăn và sự thành đạt của mỗi người trong nhà. Cho đến lúc bánh được vớt ra, xếp thành chồng trên một cái cánh cửa, bố tôi gỡ thêm một cánh cửa khác ngoài bậu cửa, chất cối đá lên trên cho đủ sức nặng để ép bánh. Lạ lùng thay, lúc bố xong việc cũng là lúc chuông đồng hồ điểm báo phút giao thừa tới.

Sáng mồng một, tôi thức giấc đã thấy hai chồng bánh chưng được xếp ngay ngắn trên bàn thờ. Song đếm đi đếm lại, tôi vẫn thấy thiếu mất chín cái; hỏi, bố chỉ cười, không nói. Tôi chỉ thực sự biết được điều bí mật vào cuối tháng ba, lúc những ngày hội xuân đã vãn, bố cười cười, nửa đùa nửa thật bảo tôi lội xuống ao mà vớt những chiếc bánh người kín đáo dâng thần nước sau lúc giao thừa. Để cầu cho vụ chiêm mưa thuận gió hoà. Để xin của cải vào nhà nhiều như nước. Người còn bảo, bánh chưng lúc còn tỏa hơi nóng, đem ném xuống ao mùa đông, gặp nước lạnh đột ngột, lớp hồ gạo nếp bên ngoài mặt bánh đông kín lại, khiến nước ao không sao thấm vào bên trong được. Bây giờ vớt lên, chỉ cần gọt lớp hồ đi, đem rán giòn, bày ra đĩa, bánh vẫn còn thơm nức mùi lá dong. Ăn một miếng khi đói, nhớ một đời chưa quên! Có lẽ vì không quên được mùi lúa nếp, lá dong kia mà chị họ tôi và nhiều người xa xứ khác hay cảm thấy bồn chồn khi mùa xuân tới? Biết vậy, nhưng Tết này, do quá bận việc, chị họ tôi vẫn không sao thu xếp được thời gian để về Việt Nam ăn tết với gia đình tôi.

Tôi đã kể chuyện này với anh Hạnh. Mặc dầu thế, anh vẫn bảo: “Vậy thì chú nên gửi sớm biếu anh chị và các cháu vài cặp bánh chưng theo đường hàng không cũng được. Vì ai đã được thưởng thức bánh chưng, tức là đã hưởng đủ vị Tết quê nhà rồi”. Tôi tin rằng lời khuyên của anh là chân tình.

Và, cho đến bây giờ, tôi mới hiểu rõ hơn vì sao vào ngày 27 tết hàng năm, anh Hạnh thường chở chị Văn ra sân bay, nhờ một người bạn thân mang giúp năm cặp bánh chưng gói nắng phương Nam về đất Bắc. Một cặp làm quà cho bạn. Hai cặp thắp nhang trước bài vị ông tổ họ. Còn hai cặp kia, mang lên núi Nghĩa, dâng trước bàn thờ các vua Hùng…

Nguyễn Quốc Văn

Đời người thất bại lớn nhất chính là tư dục quá lớn

Có câu: “Tâm chỉ niệm tuyệt chân phú quý, tư dục đoạn tẫn chân phúc điền”. Tâm không dục vọng đó mới là phú quý, lòng không tư lợi ấy mới là phúc điền…

Thời Xuân Thu, đại phu sĩ Thúc Tôn Báo sống ở Lỗ quốc từng đưa ra tiêu chuẩn bình phẩm của thánh nhân như sau: “Lập đức, lập công, lập tín”, gọi là tam bất hủ. Vương Dương Minh chính là một trong những nhân vật hiếm có trong lịch sử đạt được điều này.

Vương Dương Minh (1472 – 1528) tên thật là Thủ Nhân, tự Bá An, là nhà chính trị, tư tưởng gia xuất sắc triều nhà Minh. Đồng thời ông còn là người văn võ song toàn, từng là tướng mang quân đi dẹp loạn nhiều lần. Ông quê Chiết Giang nhưng phải sống ở nhiều nơi khác nhau. Ông từng có thời gian sống ở hang Dương Minh nên ông được người ta gọi là Dương Minh tiên sinh. Dương Minh phái được ông xây dựng từng có ảnh hưởng sâu rộng ở Nhật Bản và Việt Nam. Được người đời phong là “Thiên cổ đệ nhất nhân”. Bình sinh ông từng làm quan Binh bộ Thượng thư, Đô Sát viện, Tả Bộ Ngự Sứ, tài học tinh thông Nho, Đạo, Phật giáo.

Có câu: “Tâm chỉ niệm tuyệt chân phú quý, tư dục đoạn tẫn chân phúc điền”. Tâm không dục vọng đó mới là phú quý, lòng không tư lợi ấy mới là phúc điền. Đố kỵ nó cũng tự như mũi tên độc, còn dục vọng chính là họa căn, là mầm mống của mọi tai ương. Kích thích chính là ma quỷ, còn khó khăn trở ngại lại là sự tôi luyện. Tư dục chính là làm những việc lợi mình hại người, làm những việc mà người khác không biết, đem những điều tốt đẹp của bản thân khoe ra còn những điều xấu xa thì che đậy đi.

Vương Dương Minh từng nói: “Tất cả vinh nhục trên đời đều như gió thoảng qua tai, nó có đáng để chúng ta động niệm? Việc hôm nay có thể thành công, danh lợi đủ đầy nhưng bất quá cũng chỉ là nhất thời hư ảo, tất cả rồi cũng sẽ qua đi như mây khói”.

Đối với Vương Dương Minh, tư dục chính là họa căn của mọi tai ương, vậy nên không được để nó phát triển mà cần phải ngày ngày ước chế nó. Lương tri, ý chí, sự sáng suốt của con người phần lớn cũng vì nó mà vùi lấp. Trong lòng dẫu rõ thiện ác hữu báo là trường tồn, nhưng đôi khi cũng chỉ vì tư dục quá mạnh mà quên đi lương tri để rồi gây tội.

Người làm việc lớn thì cần xem nhẹ tư dục, điều không có lợi cho mình thì cũng không có lợi cho người khác. Hơn nữa người làm việc lớn đôi khi có thể nhìn thấu nhưng không được nói thấu. Làm được như vậy sự mới thành.

Sở dĩ Vương Dương Minh cả đời anh minh lỗi lạc, trở thành bậc vĩ nhân là bởi ông có thể xem nhẹ được mất thế nhân. Cho dù là khi ông đem quân bình trị Ninh Vương uy thế hùng hùng hay là khi bị giáng chức quan trường, đều tĩnh tâm thận trọng suy nghĩ đối nhân xử thế, danh lợi không màng.

Cả cuộc đời Vương Dương Minh là một bài học giáo huấn cho chúng ta. Tĩnh tâm, có thể giúp cho dục vọng con người tiêu trừ, không vì danh lợi mà mà đánh mất chính mình. Người không vì danh vì lợi ắt sẽ không làm hại người khác và cũng chẳng bị người khác làm hại.  

Theo Sound of Hope
Minh Vũ biên dịch

Người trí tuệ hạ thấp mình, kẻ trống rỗng hay khoe mẽ: 8 tướng xấu của người ở tầng thứ thấp

Con người dù mặc áo vải thường dân nhưng biết tu tâm dưỡng tính, sống thấu tình đạt lý thì đó chính là người có tầng thứ cao. Dù quyền quý cao sang nhưng nói năng tục tĩu, khoe khoang của cải, tiền tài thì cũng chỉ là người ở tầng thứ thấp.

Thích khoe của

Với những người thích khoe của, nhà văn Lâm Ngữ Đường miêu tả như sau: “Lưng dắt 10 đồng ắt kinh động thiên hạ”.

Thời điểm 10 năm trước, người nào sở hữu chiếc đồng hồ Thụy Sỹ được coi là người giàu có. Chính vì thế mà có người dù trời đông giá rét vẫn quyết xắn tay áo cho bằng được để khoe mẽ cái đồng hồ. Họ không hiểu rằng việc khoe của theo cách đó chỉ làm khổ bản thân mà thôi.

Không khó để nhận diện kiểu người thích khoe của, hễ nói chuyện là họ sẽ khoe nào nhà to, nào xe đẹp. Đặc biệt là với những người mới quen thì họ càng được dịp khoe mẽ, như thể chỉ sợ người ta không biết rằng mình có tiền.

Kiểu người khoe khoang, khi chia sẻ về cách làm giàu, họ sẽ vô cùng tự đắc, cao giọng thuyết giảng không ngừng. Họ thậm chí muốn nhắc người khác rằng cần có chí làm giàu chỉ sau một đêm.

Nhiều người hay khoe khoang dung tục, không có chút ý nhị nào, khiến người khác bị tổn thường, để rồi người người muốn xa lánh.

nguoi-o-tang-thu-thap-se-co-8-tuong-xau-nay-1

Hay khoác lác

Sự khoác lác thể hiện ở sở thích khoe khoang mình có quan hệ mật thiết với một vài vị quan to nào đó, hoặc người nổi tiếng nào đó. Kiểu người này hễ thấy người có quyền thế là họ xun xoe đến chào hỏi, bắt tay…  để mở mang và “duy trì mối quan hệ”; thấy người nổi tiếng là họ vội vàng đến xin chữ ký để ‘làm vốn’ sau này đem ra khoe mẽ.

Họ thích kể chuyện bên lề, đời tư của những người nổi tiếng, kể chuyện say sưa, cứ như thể chuyện trong nhà của họ vậy. Họ nói hăng say đến mức mặt đỏ bừng, nước bọt bắn tóe tung, hai mắt long lanh, tỏ vẻ rất hâm mộ.

Thiếu đứng đắn

Người ở tầng thứ thấp thường thiếu đứng đắn. Dù tuổi tác đã ở vào độ xế chiều nhưng vẫn cố tỏ ra là mình trẻ. Khi có mặt phụ nữ, họ càng được thể lớn tiếng cao giọng, buông lời ong bướm.

Kiểu người này tự nhận mình tuổi tuy già nhưng tâm hồn thì không, nghĩ mình là bậc công tử hào hoa phong nhã. Thế nhưng, lời nói và cách hành xử của anh ta thì ai cũng có thể nhìn thấu được sự thô thiển, dung tục. Tất cả đều toát lên sự lưu manh, vô học khiến người đời chẳng ưa gì.

Tỏ vẻ phong nhã

Người ở tầng thứ thấp lại hay cố tỏ ra mình là người am hiểu văn thơ. Trong các dịp tụ tập bạn bè, họ thường cao giọng ngâm nga những bài thơ văn cổ hủ vô nghĩa của bản thân. Trong nhà, có thể sẽ thấy bày nhiều tranh vẽ, thư pháp như thể mình là bậc tri thức. Họ cũng thường xuyên đăng bài trong các nhóm bạn bè để gây chú ý.

nguoi-o-tang-thu-thap-se-co-8-tuong-xau-nay-2

Giàu thì ghét, nghèo thì khinh

Một trong những dấu hiệu của người ở tầng thứ thấp đó là sự ghen ghét, đố kỵ luôn thường trực. Khi thấy người khác giàu có hơn mình thì trong lòng họ bất bình, không ngừng chửi mắng người ta là trọc phú bất nhân. Đối với người nghèo khổ hơn mình thì họ tỏ vẻ khinh thường, vênh mặt lên vô cùng đắc ý.

Tươi cười mượn tiền, bị đòi thì bực tức

Kiểu người tướng xấu hãm tài hay thích nhờ vả người khác chuyện tiền bạc. Điều đáng nói, khi mượn tiền người ta thì mặt vui vẻ cười tươi như hoa, nhún nhường để được việc. Đến khi người ta đòi nợ thì bực tức, thái độ.

Họ cứ như diễn viên diễn nhiều vai khác nhau, lúc cần thì mềm mỏng, cầu xin, lợi dụng xong rồi thì tỏ vẻ như ông tướng. Nếu gặp kiểu người này tốt nhất bạn nên tránh xa để không bị lợi dụng, không chuốc họa vào thân.

nguoi-o-tang-thu-thap-se-co-8-tuong-xau-nay-3

Sống giả tạo hai mặt

Người sống giả tạo trước mặt người khác thì chỉ nói lời ngọt ngào như mật, nghe thấy êm tai; nhưng sau lưng lại nói xấu, bóc mẽ người ta. Vừa gặp trước mặt còn nở nụ cười tươi thế nhưng sau lưng liền chửi người ta là đồ cặn bã không ra gì.

Kẻ ngụy quân tử, hai mặt, nham hiểm nếu kết giao thì sẽ gây họa khó lường trước, vì thế chúng ta cần phải đặc biệt đề phòng.

Hào nhoáng bóng bẩy

Kẻ sĩ diện hão thường xuất hiện với vẻ ngoài bóng bẩy, sang trọng quý phái, người toàn đồ hiệu. Kiểu người này coi trọng vẻ bề ngoài nhưng lại không chịu tu dưỡng đạo đức. Đối lập với vẻ ngoài tri thức lại là tâm hồn rỗng tuếch, thô tục khiến người khác chán ghét vô cùng.

Người không tranh giành không phải người ngốc mà là người có phúc

Con người ta sống mà ánh mắt luôn nhìn chằm chằm vào người khác thì sẽ rất mệt mỏi. Sống trên đời, mọi việc đâu cần phải mang ra tranh đua cao thấp. Có một số thứ trong đời không phải là tranh mà có được, mà được cũng chưa hẳn là vui. Người khác có sự huy hoàng của họ, bạn cũng có sự tốt đẹp, xán lạn của mình. 

Vợ chồng bất hòa vì tranh đúng sai

Trong cuộc sống, chúng ta thường xuyên thấy cảnh người vợ không thuận lợi trong công việc liền mượn cớ phát sinh bực tức cáu giận với người chồng. Người chồng vì thể diện của bản thân mà trước mặt bạn bè, người ngoài sai khiến người vợ, người vợ không chịu được cảnh ấy và thế là mối quan hệ êm đẹp trở nên bất hòa…

Kỳ thực, khi người chồng trong gia đình có làm một chút việc sai trái mà không gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến toàn cục thì đừng so đo, tính toán chi li mà sinh ra bất hòa. Những khi ấy, nếu như có thể “một mắt nhắm, một mắt mở” mà bỏ qua thì bạn không phải là người yếu đuối, không có năng lực. Ngược lại, điều đó nói lên rằng bạn là người khoan dung, độ lượng.

Khi người vợ không cẩn thận phạm phải sai lầm lớn, người chồng không cần phải nhục mạ, chỉ trích, thậm chí đánh mắng mà hãy thật lòng an ủi đối phương, ra sức tìm kiếm biện pháp giải quyết vấn đề. Đây không phải thể hiện ra bạn là người ủy khuất, nhu nhược mà thể hiện bạn là người chín chắn, vững vàng và bao dung.

Trên thế giới này, hai vợ chồng không phải mỗi người đều hoàn hảo 100%, mà mỗi người chính là một nửa, ghép lại thành 100% mà thôi! Hai người cùng nhau học cách đối diện với sai lầm của đối phương, giúp nhau hoàn thiện bản thân và tự hoàn thiện mình. Đã là một đôi, một cặp đâu cần phải tranh luận ai đúng ai sai để làm gì?

Con bất hòa với cha mẹ vì tranh thắng thua

Kỳ thực, trên thế giới này không có người nào phải có nghĩa vụ đối tốt với bạn cả. Chỉ có cha mẹ mới có thể không so đo, không cầu báo đáp mà yêu thương chăm sóc chúng ta mà thôi!

Khi cha mẹ nhắc nhở chúng ta, trời lạnh rồi nhớ mặc thêm áo ấm, đừng tranh luận với cha mẹ rằng chỗ của bạn ấm áp như thế nào, ánh mặt trời rực rỡ ra làm sao, hắt hủi sự quan tâm của họ. Những lời nhắc nhở ấy chẳng qua chỉ là vì quan tâm chúng ta, sợ chúng ta lâm bệnh mà không có cha mẹ ở bên chăm sóc mà thôi!

Xin đừng thờ ơ, hắt hủi sự quan tâm của cha mẹ… (ảnh chụp màn hình Youtube phim “Con gái xin lỗi mẹ”)

Khi cha mẹ căn dặn chúng ta phải biết tiết kiệm, đừng trách cha mẹ là những “kẻ nô lệ của đồng tiền”, đừng tranh luận rằng tiền mình làm ra mình tự chi tiêu. Cha mẹ làm như vậy chỉ là vì muốn chúng ta chuẩn bị tốt cho cuộc sống sau này của mình mà thôi!

Có đôi khi, sự lo lắng của cha mẹ là vô căn cứ, sự quan tâm của cha mẹ là “không cần thiết” nhưng cha mẹ làm như vậy hết thảy đều là vì mong con cái có cuộc sống tốt sau này. Đừng tranh giành thắng thua với cha mẹ, đó mới là hiếu thảo.

Bạn bè bất hòa vì tranh cao thấp

Bạn bè đến với nhau, vì có duyên mà ngàn dặm mới quen nhau, vì chí hướng hợp nhau mới hiểu nhau. Người xưa có câu: “Vàng bạc dễ được, tri kỷ khó tìm”, cho nên đừng bao giờ tranh cao thấp với bạn bè.

Có thể công việc của chúng ta không cao sang bằng của bạn, đơn vị công tác không nổi danh như của bạn… nhưng phải nhớ rằng, lao động là không có phân biệt giá trị. Có thể làm tốt công việc bằng chính sức lao động của bản thân mình thì chúng ta cũng đã được xem là một “chuyên gia” rồi!

Có thể nhà chúng ta ở diện tích không rộng, giá cả không đắt bằng nhà của bạn. Nhưng suy cho cùng cũng đâu có vấn đề gì? Sự ấm áp trong căn nhà không phải được quyết định bằng diện tích lớn hay nhỏ, đắt hay rẻ, mà nơi nào có sự yêu thương thì nơi đó sẽ là tổ ấm!

Trong xã hội ngày nay, những người không biết tranh giành lợi ích, địa vị, tiền tài vật chất thì dễ bị cho là người ngốc, si đần. Nhưng người xưa tin rằng, những thứ mà con người đạt được trong đời này là do phúc báo của họ mà có, tranh giành chỉ làm tổn hại đến người khác và tổn đức của bản thân mà thôi. Một khi tấm lòng rộng mở hơn, thì bạn bè phú quý cũng sẽ nhiều hơn.

Tâm nhàn là phúc khí của đời người. Người không tranh sẽ tự nhiên ung dung, thản đãng. Người không so đo, tính toán sẽ thường tự nhiên mà vui vẻ, khoái hoạt.

 

‘Tam quan’ không hợp, mãi mãi chỉ là người dưng qua đường

Tam quan không hợp, không nhất thiết phải đồng điệu với nhau.

Có một câu chuyện rất ý nghĩa:

Một người giàu có ra biển ngắm hoàng hôn, khi đang nằm nghỉ trên bãi cát anh ta nhìn thấy một ngư dân cũng đang nằm phơi nắng. Người nhà giàu hỏi: “Sao anh không đi đánh cá?”.

Ngư dân trả lời: “Hôm nay tôi đã đánh cá đủ để nuôi sống gia đình rồi, giờ tôi có thể nghỉ ngơi một chút”.

Người giàu lại hỏi: “Bây giờ vẫn còn sớm mà, anh có thể đánh thêm một ít cá mang về, như thế mới kiếm được nhiều tiền”.

Ngư dân cười nhẹ nói: “Nhiều tiền để làm gì?”.

Người giàu trả lời: “Có nhiều tiền, anh có thể mua được chiếc thuyền to hơn và đánh bắt được nhiều cá hơn, kiếm được nhiều tiền hơn”.

Ngư dân lại hỏi: “Sau đó thì sao?”.

Người giàu nói: “Anh có thể mở rộng kinh doanh, làm chủ doanh nghiệp, thậm chí phát triển việc kinh doanh của mình ra khắp thế giới”.

Ngư dân lại hỏi: “Thế rồi sau đó?”.

“Sau đó ư, anh sẽ sống như một ông hoàng giống như tôi đây, có thể thảnh thơi đến bãi biển ngắm cảnh, đi bộ, và nằm dài phơi nắng”, người giàu có đắc ý nói.

“Vậy ngài hãy nhìn xem tôi đang làm gì đây?”, ngư dân trả lời và ngước lên nhìn hoàng hôn, chẳng còn bận tâm tới điều gì nữa.

Ảnh: Pixabay.

Màn đối đáp trên đã cho chúng ta thấy quan điểm của mỗi người thật khác nhau. Với một người tham vọng, có nhiều tiền là một cái đích. Còn đối với một người bình thường, tận hưởng cuộc sống mới là mục đích, hạnh phúc là tài sản quý giá hơn bạc tiền.

Ở đây chúng ta không bàn luận ai đúng ai sai, chỉ là khi không đứng cùng góc độ để nhìn nhận vấn đề thì quan niệm khác nhau. Người giàu có thể chọn bất kỳ bãi biển nào để lưu lại dấu chân của họ và trải nghiệm sự hài lòng về vật chất. Còn người dân chài cũng có thể ở trên chính bãi biển của mình mà đánh cá, phơi nắng và hưởng thụ cuộc sống an nhàn.

“Tam quan” bao gồm thế giới quan, nhân sinh quan, và giá trị quan. Khi tam quan không hợp thì hai người không thể hiểu nhau, cũng không thể bao dung và đồng cảm cho nhau. Đường đời rộng lớn, nếu đã không hợp nhau thì rốt cuộc sẽ là ai đi đường nấy.

Thế nào gọi là tam quan không hợp?

Bạn cho rằng tôi còn trẻ cần phải ra ngoài va chạm, ngao du bốn phương, nhưng người khác lại thích tận hưởng những tháng ngày yên bình trong ngôi nhà nhỏ.

Bạn cảm thấy quán cóc ven đường là thân thuộc, lãng mạn, còn người khác lại cho rằng phải đi ăn ở nhà hàng mới xứng đáng với thân phận của anh ta.

Bạn cảm thấy hai người chung sống thì nên chia sẻ công việc nhà, nhưng anh ấy cho rằng việc nhà là của phụ nữ, đại sự mới là sự nghiệp của đàn ông.

Khi bạn chia sẻ niềm vui, người ta cho rằng bạn đang tự phụ. Khi bạn tâm sự chuyện buồn, người ta cảm thấy bạn đang kể khổ.

Những người tam quan không hợp giống như hai đường thẳng song song, ngay cả khi giao nhau thì cũng nhanh chóng chia lìa.

Đường đời ngắn ngủi, hãy dành thời gian của mình cho những người có tam quan đồng điệu, ở bên nhau mà không cảm thấy mệt mỏi, khi đó bạn sẽ nhận được rất nhiều niềm vui và hạnh phúc.

Có thể nói chuyện được với nhau thì mối quan hệ mới có thể lâu dài

Tương giao thì dễ, nhưng tri âm khó tìm. Ngàn vàng dễ kiếm, nhưng tri kỷ khó cầu.

Trong thời Xuân Thu Chiến Quốc, Bá Nha là bậc thầy về âm nhạc, nhiều người ca ngợi khả năng chơi đàn của ông, nhưng chỉ có rất ít người thực sự hiểu tiếng đàn của Bá Nha. Cho đến khi Bá Nha gặp được Tử Kỳ, thì lịch sử mới có được câu chuyện “cao sơn lưu thuỷ”, nước chảy núi cao.

Ngày hôm đó, Bá Nha lên núi liền cao hứng gảy lên những tiếng đàn du dương. Tử Kỳ đi ngang qua, nghe thấy tiếng đàn của ông liền tán dương: “Nghe bản nhạc này, tôi cảm thấy có ngọn núi cao sừng sững trước mặt”.

Bá Nha lại nghĩ đến nước chảy và lại gảy lên những tiếng đàn êm ái. Tử Kỳ nghe xong liền nói: “Nghe tiếng đàn này, tôi thấy như có một dòng sông hiền hoà dâng trước mặt”.

Bá Nha nghe vậy liền nghĩ: Cuối cùng ta cũng gặp được tri kỷ của mình rồi!

Về sau, khi Bá Nha biết Tử Kỳ đã qua đời vì bạo bệnh, ông quyết định đập đàn, lập lời thề từ nay về sau sẽ không gảy bất cứ bản nhạc nào nữa, bởi vì người thực sự hiểu tiếng đàn của ông đã không còn nữa rồi.

Tranh vẽ Bá Nha – Tử Kỳ tương giao (ảnh: Sohu).

Biển rộng mênh mông, trên bàn tiệc bạn rượu rất nhiều, nhưng người sẵn sàng giúp bạn khi khó khăn lại chẳng có mấy ai. Rất nhiều người có thể cùng bạn đối ẩm hát ca, nhưng người thực sự hiểu lòng bạn lại chẳng có nổi một, hai người.

Khi gặp được người có thể cùng bạn chuyện trò, cả hai mới bình thản lặng ngồi bàn luận về cuộc sống. Cũng chỉ họ mới hiểu được lòng bạn, dù là vui hay buồn sẽ luôn là chỗ dựa cho cuộc sống của bạn.

Hiểu đối phương mới có thể tương tác lâu dài

Trong đời, bạn sẽ trải qua hàng ngàn cuộc gặp gỡ, nhưng gặp được một người biết bạn, hiểu bạn, đó là may mắn vô cùng.

Vì thế, câu chuyện của Dương Giáng và Tiền Chung Thư khiến người ta phải tán thán. Cả hai đều là những người nổi tiếng trong giới văn thơ, cũng là cặp vợ chồng thích trêu đùa nhau mọi lúc mọi nơi.

Một lần, Dương Giáng viết thư cho Tiền Chung Thư, trong đó chỉ viết một chữ: “Túng”. Tiền Chung Thư nhận được, cũng viết lại một chữ “Em” cho Dương Giáng.

Thì ra, Dương Giáng viết chữ “Túng” là muốn hỏi trong lòng anh có bao nhiêu người, Tiền Chung Thư hồi âm với ý tứ là: Trong lòng anh chỉ có một mình em.

Gặp được tình yêu hay gặp được những điều cảm động không hiếm, mà hiếm là gặp được người hiểu mình.

Trước đây tôi từng xem một đoạn phim ngắn với nội dung rất ấn tượng: Một cặp vợ chồng già quyết định đi dạo trên bãi biển để kỷ niệm 63 năm kết hôn. Bà lão đi rất nhanh, còn ông lão thì tụt lại phía sau vì chân ông không còn được như xưa nữa.

Ban đầu ông phàn nàn rằng bà đi nhanh quá không đợi ông, bà lại chê trách ông chậm chạp như ốc sên. Ông bèn cố gắng bước nhanh để theo kịp bà, bà nhìn thấy ông cố gắng nên cũng đi chậm lại đợi ông.

Cuối cùng, hai người hỗ trợ nhau và cùng nhau dạo bước trên bãi biển để tận hưởng hoàng hôn.

Trong tình yêu, không có hai người giống hệt nhau, nhưng nếu không có tình yêu và sự bao dung, phối hợp và hỗ trợ lẫn nhau, thì cả hai không thể cùng nhau đi đến cuối đường đời.

Trong hôn nhân cũng không có người bạn đời hoàn toàn giống hệt bạn về tam quan, chỉ có người hòa hợp về tam quan với bạn, cùng bạn giải quyết các vấn trong về cuộc sống hôn nhân.

Tình yêu tuyệt vời nhất không phải là ở bên nhau trong một khoảng thời gian dài, mà là thấu hiểu lẫn nhau.

Ảnh: Pixabay.

Từ từ tìm người hiểu bạn trong đám đông

Châu Quốc Bình từng nói: “Đời người có 3 lần trưởng thành: một là khi phát hiện ra mình không phải trung tâm của thế giới, hai là khi bạn phát hiện dù có nỗ lực thế nào cũng không thể làm gì được, ba là chấp nhận sự giản dị và hưởng thụ sự giản dị của bản thân”.

Chúng ta không thể làm vừa lòng cả thế gian. Khi chúng ta không còn là những đứa trẻ vô tri, cuối cùng sẽ hiểu rằng giữa người với người phải duy trì một khoảng cách nhất định.

Một người có cả hàng trăm ngàn bạn bè cũng không bằng người có một người bạn duy nhất hiểu mình.

‘Tam quan’ không hợp, mãi là người

Đời người rộng lớn như biển sâu, hy vọng bạn có thể tìm thấy người cùng chí hướng, trở thành một người tri kỷ suốt đời, một người không mệt mỏi khi nói chuyện với bạn, và một người hiểu bạn một cách sâu sắc…

Ngọc Linh

 

 

 

 

 

 

Có một loại giáo dục mang tên ‘Im lặng’

Cách đây mấy hôm, tôi có đọc được một bài báo của một phụ huynh học sinh nói về quan điểm giáo dục bằng cách im lặng. Sau khi xem xong tôi như bừng tỉnh, mặc dù không nói một lời nhưng cách dạy này lại có hiệu quả bất ngờ. 

Im lặng đúng lúc chính là đang bảo vệ lòng tự trọng của học sinh

Bài báo của phụ huynh học sinh khiến tôi không thể không suy nghĩ đến một vài sự việc xảy ra gần đây. Hôm đó, tôi đi kiểm tra tình hình học tập ở các lớp cấp 2 và phát hiện thấy có một nữ học sinh đang ngủ trong giờ học. Tôi không nói gì mà nhẹ nhàng đến bên vỗ vào vai của em học sinh đó. Sau khi cô học trò mở mắt, nhìn thấy tôi thì vô cùng kinh ngạc. Tôi nhìn em im lặng không nói gì và tiếp tục đến lớp học kế bên. Trong giờ nghỉ giải lao, tôi đã đến gặp em học sinh kia và hỏi thăm tình hình có phải là đang bị ốm hay không. Em đó trả lời rằng em đã ngủ thiếp đi sau khi uống mấy viên thuốc cảm. Tôi nhìn em học sinh rồi mỉm cười không nói gì, con em học sinh nhìn tôi với vẻ ái ngại.

Tôi không ngờ được rằng, im lặng đúng lúc lại chính là đang bảo vệ lòng tự trọng của học sinh. Loại hình giáo dục này vừa thể hiện được sự cảm thông thấu hiểu vừa không khiến các em phải vô cớ bị mắng oan.

Sau chuyện này, tôi chợt nhớ đến một tình huống phát sinh với học sinh nam trong trường thời gian trước đó. Lúc đó, khi đi qua hành lang tôi bất ngờ phát hiện thấy một cậu học trò đang uống nước trong giờ học. Bình thường thì việc này cũng không có gì to tát, nhưng khi giáo viên đang đứng lớp thì hành động đó cho thấy sự thiếu tôn trọng thầy cô. Thấy vậy tôi đã quát lớn. Tất cả học sinh trong lớp đã bị tiếng quát tháo của tôi mà giật mình ngoái lại nhìn giống như tôi là một giáo viên thứ 2. Cuối cùng, cô giáo đang đứng giảng bài vội vàng chạy tới nói nhỏ với tôi rằng em học sinh này vừa đến giờ uống thuốc. Nghe xong, tôi cảm thấy vô cùng ái ngại không thốt nên lời. Nếu lúc đó tôi bình tĩnh hơn và nghĩ rằng em học sinh này có thể đang rất khát nước hoặc mắc phải bệnh gì đó cần bổ sung nước thì sao… Nếu làm được thế, tôi đã không vội vàng quát lớn như vậy. Sau sự việc đó, tôi cứ cảm thấy hối hận mãi và phải xin lỗi em học sinh vì sự thiếu cảm thông và tôn trọng.

Ảnh minh hoạ: Con Tự Học.

Câu chuyện xảy ra khá lâu nhưng mỗi lần nghĩ đến là tôi lại tự trách bản thân. Kỳ thực, sự việc vốn dĩ không có gì to tát nhưng tôi lại hành xử giống như em học sinh đã phạm phải một tội lớn tày trời. Giá như ngày đó, tôi biết được cách giáo dục bằng im lặng thì đã có một cuộc nói chuyện thầy trò ấm áp sau buổi học.

Giáo dục lớn tiếng là một loại hình thức dạy bảo thô bạo cần thay đổi

Có lẽ bởi vì âm thanh giọng nói của tôi quá lớn, hơn nữa lại làm công tác giáo dục đạo đức nhiều năm nên tôi thường phải lớn tiếng, khiến bản thân rơi vào tình huống dở khóc dở cười. Đây cũng là tật xấu cần phải bỏ của tôi, nhiều lúc vừa mở lời thì âm thanh thốt ra đã như muốn quát nạt người khác. Đáng sợ hơn là, tôi càng nói thì âm lượng càng mạnh và càng nhanh. Tật xấu này cũng đã khiến cha mẹ tôi phải nhắc nhở thường xuyên. Nó không chỉ ảnh hưởng đến hình ảnh của bản thân khi tham gia công tác đào tạo mà còn khiến các giáo viên khác cảm thấy khó chịu vì giọng nói lớn tiếng như đang lên lớp người khác.

Thật kỳ lạ là kiểu nói lớn tiếng của tôi cũng ảnh hưởng đến các giáo viên khác. Một thầy giáo cùng trường cũng thường quát to. Mỗi khi họ nói thì toàn bộ hành lang, tầng trên tầng dưới đều có thể nghe thấy. Có nhiều lúc tôi hỏi nhỏ những giáo viên này rằng liệu họ có thể nói nhỏ hơn một chút không. Họ miễn cưỡng trả lời là khi vào tiết học thì không thể nói nhẹ nhàng, như thế học sinh sẽ không nghe. Thấy vậy, tôi đã khuyên họ một cách nghiêm túc, chúng ta cần phải thay đổi cách giáo dục xấu xí này để thoát khỏi những rắc rối không cần thiết.

Im lặng là một cảnh giới cao của giáo dục

Giáo dục im lặng cũng cho thấy giáo viên là một người có tu dưỡng, nội tâm khoáng đạt và nhẹ nhàng. Cách dạy bảo này càng khiến học sinh thêm phần kính trọng. Ngược lại, nếu dùng những lời lẽ thô bạo, chưa hỏi đầu đuôi ngọn ngành sự việc đã vội quát nạt, nó không chỉ khiến giáo viên và học sinh tăng thêm mâu thuẫn mà còn khiến mối quan hệ thầy trò chuyển biến thành xấu tệ.

Ảnh minh hoạ: Báo Tin Tức.

Quá trình giáo dục im lặng chính là một kiểu chờ đợi, đợi những bông hoa nở rộ để tận hưởng cái đẹp của nó. Một số học sinh không cần phải dùng những lời lẽ đao to búa lớn để giáo dục, mà nên để các em từ từ cảm thụ cách giáo dục im lặng và trưởng thành. Trong quá trình này, các em sẽ tự học và điều chỉnh bản thân, khi đến lúc thì thành quả thu được lại vô cùng tốt đẹp.

Chúng ta thử liên tưởng đến người nông dân trồng ngô, nếu mỗi ngày họ cứ quát to rằng tại sao cây ngô không lớn nhanh? Cũng giống như vậy, giáo viên không thể quát học sinh mỗi ngày bảo họ sao không hoàn thành bài tập về nhà? Tại sao mắc lỗi 3 lần, 5 lần? Do vậy, đừng nói lớn tiếng mà hãy ngồi xuống nói chuyện nhẹ nhàng, nó sẽ tốt hơn nhiều so với việc quát mắng. Nếu có thể nắm lấy bàn tay nhỏ bé của học sinh, dẫn dắt và chỉ ra những thiếu sót, điều đó sẽ khiến các em bừng tỉnh và mang lại hiệu quả thiết thực.

Đối với học sinh mà nói, một nụ cười, một ánh mắt thân thiện của giáo viên sẽ khiến học sinh nhớ mãi. Và tất nhiên là những thay đổi tích cực của học sinh cũng sẽ được người thầy nhìn thấy rất rõ. Khi giáo viên và học sinh có thể thấu hiểu nhau thì việc giáo dục không còn sự ngăn trở. Từ nay, chúng ta nên thực hành giáo dục thầm lặng đi để mang lại sự ấm áp và hạnh phúc cho mọi người.

San San

Theo Cocomy

 

 

4 kiểu người càng sống càng khổ sở, hãy xem trong đó có bạn hay không!

Nếu bạn thuộc 1 trong 4 kiểu người dưới đây, hãy thay đổi bản thân một chút đi nhé.

1. Người quá giỏi giang, đảm đang

Càng có năng lực thì trách nhiệm mà bạn phải gánh vác càng nặng nề. Cũng chính từ đó mà áp lực trong cuộc sống ngày càng nhiều hơn, lớn hơn.

Người quá giỏi giang, đảm đang tháo vát thường có xu hướng ôm đồm hết mọi việc, từ việc trong nhà ra đến việc ngoài xã hội, việc gì cũng nhận vào mình, từ chăm lo cho già trẻ lớn bé đến kiếm tiền duy trì cuộc sống, không việc gì lọt khỏi tay.

Cuộc sống của những người quá giỏi giang, đảm đang là những chuỗi ngày không ngừng nghỉ, lúc nào cũng cố gắng, lúc nào cũng phấn đấu để “cân” tất thảy mọi việc, mọi chuyện quanh mình.

Chắc hẳn sẽ có lúc, bạn sẽ cảm thấy mệt mỏi lắm thay!

2. Người nghĩ quá nhiều

Với người nghĩ quá nhiều, người khác nói gì bạn cũng để vào đầu. Với tình cảm đã mất, bạn thường nặng đầu nhớ về chuyện cũ.

Chính bạn chứ không phải ai khác đang làm khó chính mình, giằn vặt mình, khiến bản thân âu sầu, mệt mỏi.

Tục ngữ có câu: Ăn nhiều nhai sẽ không nát, trong lòng chất chứa quá nhiều thứ, tâm hồn, tinh thần tự nhiên sẽ bị ảnh hưởng không hề ít.

Vậy thì hà cớ gì phải nghĩ quá nhiều để bản thân thêm khổ sở?

3. Người quá biết điều

Vì quá biết điều nên bạn sẽ thường nghĩ cho người khác.

Vì quá biết điều nên bạn thường cười mà bỏ qua, tha thứ cho người khác.

Vì quá biết điều nên bạn thương bao dung nhường nhịn người khác.

Nhưng trái lại, chẳng có mấy ai để tâm đến hỉ nộ ái ố, niềm vui nỗi buồn của bạn.

Cũng chẳng có ai có thể thấu hiểu cảm thông cho sự khó khăn của bạn.

Và lại càng chẳng có ai thương xót hay đau lòng cho sự ấm ức mà bạn phải trải qua.

4. Người quá trọng tình cảm

Một khi chỉ biết hi sinh cho người khác, sẽ khó tránh có ngày bị phụ lòng.

Một khi quá qua tâm, lo lắng cho người khác, sẽ khó tránh có ngày đau khổ.

Sống trên đời, có một số người, một số việc chúng ta không thể quá coi trọng hay nghĩ quá nhiều mà tự làm đứt đường lui của chính mình.

Lời bình

Con người chúng ta, không nên sống mà quá mệt mỏi. Sống quá mệt mỏi chẳng khác gì bắt bản thân mình phải chịu thiệt thòi. Nghĩ quá nhiều chẳng khác gì bắt bản thân mình phải chịu tội.

Con người sống trên đời chỉ có một lần, tâm hồn cần được ươm cho thật đẹp, nụ cười phải được làm cho thật tươi. Đừng sống với sự mệt mỏi và tiều tụy, như vậy là chúng ta đang sống có lỗi với bản thân rất nhiều. Hãy sống thật vui vẻ mỗi ngày!

Khi gặp bế tắc, cảm thấy cuộc sống thật nặng nề, hãy thử điều chỉnh một chút, chiêm nghiệm những câu nói dưới đây, có thể bạn sẽ được khai thông phần nào.

1. Thứ quan trọng nhất không phải là thứ có thể nhìn thấy bằng mắt mà là thứ chỉ có thể cảm nhận bằng trái tim.

2. Quan hệ giữa người với người thật kì diệu, một nụ cười mỉm, một lời hỏi thăm là có thể kéo gần lại khoảng cách giữa các bên.

3. Đến là ngẫu nhiên, đi là tất nhiên, hãy cứ vô tư, tùy duyên, đừng quá đau đầu vì chuyện ai đó đến, đi khỏi cuộc đời mình, làm được mới không lãng phí cuộc đời của chính mình.

4. Thiện ác cuối cùng đều có báo ứng, đạo trời sẽ có luân hồi, lưới trời lồng lộng, thưa nhưng khó lọt.

5. Khi con người cất tiếng khóc chào đời là lúc đồng hồ đếm ngược bắt đầu hoạt động. Vì thế, chúng ta hãy sống trọn vẹn từng ngày, vui vẻ từng ngày, đừng lãng phí cho dù một phút giây.

6. Vui vẻ, hạnh phúc thực sự không phải là khi bạn sở hữu nhiều thứ mà là khi bạn vô tư, bớt tính toán thiệt hơn.

7. Người ngu xi luôn muốn được người khác hiểu anh ta; người thông minh thì ngược lại, họ nỗ lực để hiểu chính mình.

8.  Nếu là vàng, nó sẽ tự phát sáng.

9.  Đức Phật từ trước đến giờ không miễn cưỡng người khác phải làm việc mà bản thân họ không thích. Đức Phật chỉ nói với chúng sinh thế nào là thiện, thế nào là ác. Thiện ác vẫn cần bản thân chúng ta phải tự lựa chọn, sinh mệnh cũng vậy, cần chúng ta phải tự nắm bắt.

10. Cứ cho người khác luôn luôn đúng, còn bản thân mình luôn luôi sai, cứ nghĩ vậy, chúng ta sẽ không còn phiền não. Thích thì hãy cố gắng để có được, có được rồi hãy trân trọng, mất rồi thì cho qua, sống cứ đơn giản như vậy sẽ thanh thản nhẹ nhàng.

 

 

Người ngông cuồng tự phụ là đang nã đại bác vào tương lai của chính mình

Trí huệ, khí độ và hàm dưỡng của một người tốt đẹp ra sao chỉ cần một thời gian tiếp xúc ngắn ngủi là có thể nhìn thấu.

Câu chuyện dưới đây diễn ra sau khi Napoleon Bonaparte lên ngôi hoàng đế nước Pháp.

Napoleon có chuyến du ngoạn bên ngoài cung điện. Khi đi qua một thị trấn nhỏ, ông dừng chân ở khách sạn nghỉ ngơi một chút, rồi thay đổi thường phục và bước ra phố tản bộ. Bởi bộ y phục khá giản dị, hoàn toàn che kín thân phận hoàng đế, vậy nên khi Napoleon bước đi trên đường không một ai chú ý đến ông.

Sau một hồi dạo vòng quanh trên phố, Napoleon bị lạc đường. Ông đứng ở giao lộ nhìn đông ngó tây, không biết ngã rẽ nào mới là lối quay về khách sạn.

Vừa khéo lúc ấy có một người ăn mặc trông giống như quân nhân đang đứng hút thuốc ở bên lề đường. Napoleon tiến về phía anh ta, rất lịch sự hỏi rằng: “Chào anh bạn, xin hỏi đường nào thông đến khách sạn thị trấn vậy?”.

Anh ta miệng đang ngậm điếu thuốc, đưa mắt nhìn Napoleon rồi chỉ tay một cái, ý nói rằng ông bạn hãy đi về con đường bên phải. Tuy thái độ của anh ta vô cùng ngạo mạn, Napoleon vẫn hòa nhã nói: “Cảm ơn anh, mong anh cho tôi biết thêm khách sạn cách đây có xa lắm không?”.

Anh ta lộ vẻ khó chịu trả lời: “Một dặm!”. Nói xong liền quay mặt đi, tỏ ý không muốn tiếp chuyện thêm nữa.

Napoleon nói lời cảm ơn, nhưng đi được mấy bước ông bỗng quay trở lại và nói với người đó rằng: “Xin cho hỏi, trong quân đội cấp bậc của anh là gì?”.

Ánh lửa trong điếu thuốc lóe lên, anh ta cao giọng nói một cách rất ngạo mạn: “Anh hãy đoán xem nào!”.

“Là trung úy chăng?”.

Anh ta phả ra một làn khói trắng, rồi nói một cách rất đắc ý rằng: “Còn cao hơn thế nữa!”.

Napoleon hỏi: “Là thượng úy chăng?”.

“Còn cao hơn nữa!”.

“Lẽ nào là thiếu tá?”.

“Không sai, đã bị anh bạn đoán trúng rồi!”.

Napoleon liền cúi đầu trước vị thiếu tá, tỏ ý kính chào.

Chính ngay lúc Napoleon muốn rời đi, vị thiếu tá vội hỏi ngược lại: “Anh cũng là quân nhân ư? Là cấp bậc nào vậy, mau cho tôi biết nào!”.

Napoleon mỉm cười nói: “Anh cũng đoán thử xem!”.

“Là trung uý?”.

“Cao hơn thế nữa”.

“Thượng úy?”.

“Còn cao hơn nữa”.

“Lẽ nào anh cũng là thiếu tá?”.

Napoleon lại nói: “Anh thử đoán cao hơn nữa xem”.

Vị thiếu tá đó vội cầm điếu thuốc trong miệng xuống, nói: “Lẽ nào trưởng quan là thượng tá?”.

Napoleon mỉm cười nói: “Còn cao hơn nữa”.

Thiếu tá lập tức đứng nghiêm nói: “Thế các hạ nhất định là đại tướng rồi!”.

Napoleon cười nói: “Còn cao hơn thế nữa!”.

Thiếu tá lập tức cúi rạp mình, nói: “Lẽ nào ngài là hoàng đế bệ hạ thời nay?”.

Napoleon nói: “Đúng rồi!”.

Thiếu tá giọng run run, hoảng hốt nói rằng: “Bệ hạ, xin hãy tha tội!”.

Napoleon cười nói: “Thiếu tá tốt của ta, anh có phạm tội gì đâu, ta có lý do gì để trách phạt anh chứ? Nhưng ta vẫn muốn khuyên anh một câu, sau này khi đối đãi với người thì đừng quá ngạo mạn, mà khiêm tốn một chút sẽ tốt hơn”.

Vị thiếu tá thở phào nhẹ nhõm, vẫn may là gặp được Napoleon khoan hồng độ lượng, nên đây cũng được coi là một lần giáo huấn. Nếu là người khác, e rằng dù có vái chào hay xin lỗi nhiều hơn nữa cũng không bù đắp được nỗi hối hận vô cùng.

Tượng Napoléon Bonaparte ở Cherbourg-Octeville khánh thành bởi Napoléon III năm 1858 (ảnh: Wikipedia.org).

***

Có câu: “Thùng rỗng kêu to”, người càng ngạo mạn thì lại càng bộc lộ thiếu sót của cá nhân, chứ không biết rằng núi cao còn có núi cao hơn, ngoài trời còn có trời cao hơn. Những gì chúng ta có chỉ là một chút hiểu biết và bản lĩnh nhỏ nhoi, sao có thể ngông cuồng tự đại, xem thường người khác?

Con người không phải vạn năng, dù trong lĩnh vực mà mình thành thạo cũng sẽ có những chỗ bản thân chưa hoàn toàn nắm vững, cần đến sự giúp đỡ của những người bên cạnh mới có thể xử lý vẹn tròn.

Có câu: “Dưới đài ngọn nến là nơi tối nhất”. Cây nến tuy có thể chiếu sáng xung quanh nhưng lại không thể chiếu xuống dưới đài của nó. Cũng như bác sĩ ngoại khoa dù có tài giỏi đến đâu, đến khi bản thân mắc bệnh cần phải làm phẫu thuật, họ cũng cần đến sự giúp đỡ của những bác sĩ khác.

Vậy nên mới nói rằng, chừa lại con đường cho người khác, sau này cũng dễ nhìn mặt nhau. Làm người chớ nên kiêu ngạo tự phụ, có vậy mới không khiến ai chán ghét. Khiêm tốn có thể kết thiện duyên, ngạo mạn sẽ chặn đứng con đường tương lai của chính mình.

Vũ Dương
Theo iBook IDV

 

Người quân tử có 3 việc tuyệt đối không bao giờ làm

Trong đời sống, ta thường nghe người ta bảo nhau: “Tay ấy quân tử lắm, chơi rất được!”. Hai tiếng ấy thốt lên nghe có vẻ dễ dàng nhưng quân tử là ai, như thế nào mới được coi là “quân tử”? Câu hỏi như thế đôi khi rất khó trả lời cho tường tận…

Muốn hiểu quân tử là gì, ta phải truy về nguồn gốc Hán tự của nó. Chữ “quân” viết là 君, gộp từ bộ khẩu (口) ở dưới và bộ doãn (尹) ở trên. “Khẩu” là lời nói, “doãn” là chỉ chức quan đứng đầu một địa phương (như: phủ doãn). Ban đầu, nghĩa hẹp của từ “quân tử” là để chỉ tầng lớp quan lại xuất phát từ kẻ sĩ, trí thức Nho học được hoàng đế giao quyền cai trị dân chúng. Lần lần về sau, nội hàm của chữ này được mở rộng thêm ra, quân tử thường là cách xưng hô trọng thị với những người hiền năng, có đạo đức vượt trên người bình thường. Bản thân chữ “doãn” (尹) còn có một nghĩa nữa là: thành tín, đáng tin. Như thế, “quân tử” có thể hiểu một cách rất nôm na là: người nói lời đáng tin. Quả thực, người quân tử thường rất biết giữ tín nghĩa, chữ Tín theo họ đến hết đời.

Thánh nhân nổi tiếng của phương Đông là Khổng Tử đúc kết rằng người quân tử phải dưỡng thành 5 đức tính: Nhân, Nghĩa, Lễ, Trí, Tín. Trong đó “Nhân” (tức nhân hậu, nhân đức) được coi là trung tâm của các đức tính khác. Người có “nhân” cũng chính là quân tử vậy. Cái đức nhân của quân tử thể hiện cụ thể ra sao? Chúng ta đang ở cách xa thời đại của Khổng Tử tới hơn 2500 năm, tư tưởng và cách lý giải sự việc tất là có nhiều khác biệt. Thế nhưng, những giá trị mang tính phổ quát về người quân tử thì qua hàng nghìn năm vẫn còn nguyên giá trị…

Quân tử không hành động tùy hứng

Cổ nhân nói: “Quân tử bất vọng động, động tất hữu đạo”, ý nói rằng quân tử không hành động mù quáng, khi hành sự đều có đạo lý. Họ là những người có tính kỷ luật cao, biết kiềm chế dục vọng, luôn hướng nội, tự sửa mình. Hành động của người quân tử thì đoan chính, lỗi lạc, quang minh, trước khi động thủ đều cân nhắc kỹ lợi hại, khi đã làm thì trước sau thủy chung như một. Tiêu chuẩn của họ cũng rất cao, việc làm đều chiểu theo nhân nghĩa, quyết không làm chuyện lợi mình hại người, ảnh hưởng xấu đến đại cục.

Điều này khác hẳn với kẻ tiểu nhân chỉ cầu trục lợi cho mình, bất chấp hành vi thủ đoạn. Kẻ tiểu nhân vốn không có đạo ở trong lòng, không có đường biên giới hạn, nên có thể làm chuyện xằng bậy, gây điều thị phi mà không cảm thấy đắn đo nhiều.

(Ảnh minh họa: bilibili.com)

Quân tử không truy cầu tùy tiện

Người xưa dạy: “Quân tử bất cẩu cầu, cầu tất hữu nghĩa”, ý là quân tử không truy cầu tùy tiện, cầu điều gì cũng đều là làm theo việc nghĩa. Nghĩa chính là điểm phân biệt lớn nhất giữa quân tử và tiểu nhân. Quân tử trọng nghĩa, còn tiểu nhân thì hám lợi.

Khổng Tử nói: “Kiến nghĩa bất vi vô dũng dã” (thấy việc nghĩa không làm thì không phải kẻ dũng). Người quân tử có dũng khí lớn bởi họ luôn làm việc nghĩa, không ngại xả thân mà hành hiệp trượng nghĩa, cứu khốn phò nguy.

Quan Vũ là một anh hùng nổi tiếng thời Tam Quốc. Ông được người đời nhớ đến nhiều nhất bởi chữ “nghĩa” này. Chuyện kể rằng, khi Lưu Bị bị Tào Tháo đánh bại, Quan Vũ đơn thương độc mã cầm quân chống trả, bị vây tứ bề, định tìm cái chết. Tào Tháo mến tài, cho người dụ hàng ông. Quan Vũ khẳng khái đề ra 3 điều kiện, trong đó có nói nếu biết Lưu Bị ở đâu thì sẽ từ biệt Tào công, đến tìm anh mình bằng mọi giá. Tào Tháo chấp nhận.

Khi về dưới trướng Tào Tháo, Quan Vũ rất được ân sủng. Tào Tháo sai người mang mỹ nữ, vàng bạc đến thưởng cho ông, ông không nhận. Tào Tháo thưởng chiến bào, tặng ngựa quý Xích Thố, Quan Vũ cũng không động lòng. Tào Tháo đãi Quan Vũ “3 ngày một tiệc nhỏ, 5 ngày một tiệc lớn”, lại cấp ấn phong hầu, ân sủng hết mực. Thế nhưng khi nghe được tin Lưu Bị đang ở Hà Bắc với Viên Thiệu, Quan Vũ nhất quyết từ tạ ra đi, không gì cản nổi, qua 5 ải chém 6 tướng, đi vào lịch sử như một tấm gương về nghĩa khí, trung nghĩa.

Tạo hình Quan Vũ trong điện ảnh. (Ảnh: youtube)

Quân tử không nói năng mập mờ

Lời nói của người quân tử có sức nặng tựa như cửu đỉnh. Có câu: “Quân tử nhất ngôn, tứ mã nan truy” là vậy. Do đó, trước khi nói, họ đều dùng lễ để kiềm chế cảm xúc của mình. Họ không nói lời thị phi, gây thương tổn, gây mâu thuẫn, ức chế hay phẫn nộ.

Người quân tử luôn giữ được thái độ khoan hòa, ăn nói chừng mực, không phát ra lời thị phi, chỉ nói những điều nên nói. Họ cũng tôn trọng cảm xúc của người nghe, lời nói ra còn có sự an ủi, hòa ái. Người nghe được cảm thấy dễ chịu, đồng tình, cảm thấy được tôn trọng.

Cổ ngữ có một câu rất hay: “Chim khôn kêu tiếng rảnh rang/ Người khôn nói tiếng dịu dàng dễ nghe”. ‘Người khôn’ ở đây cũng có thể hiểu là người quân tử, người biết lễ nghi giao tiếp vậy!

***

Hàng nghìn năm trước, Khổng Tử đã nói: “Cỏ chi lan mọc ở rừng sâu, không vì không có người biết đến mà không thơm. Quân tử tu Đạo lập Đức, không vì khốn cùng mà thay đổi tiết tháo”. Người quân tử dù rơi vào bất kể cảnh huống nào cũng đều giữ được khí chất và cái tâm vững như bàn thạch của mình. Ấy âu cũng là cái đạo lý “Dĩ bất biến ứng vạn biến” của cổ nhân. Khi tâm bất động thì mọi sự bên ngoài đều không thể chạm đến mình. Người ta sẽ không còn phải vui, buồn, hờn, giận, oán, ghét trong những thứ cảm xúc bị ngoại vật dẫn động.

Quân tử, bàn rộng ra là một khái niệm nói mãi cũng chưa chắc tỏ tường. Nhưng có một điều chắc chắn rằng đó không chỉ là một hình mẫu lý tưởng của xã hội xưa. Con người hiện đại quay cuồng trong vật chất, công nghệ, tranh giành và áp lực… đã sớm đánh mất đi những khí chất quân tử đầy khí phách của mình. Ngẫm ra, mục đích sống của người ta có lẽ chính là làm thế nào để tìm lại con người quân tử chân chính ấy của mình, tìm lại những viên ngọc quý đã bị bụi mờ thời gian phủ kín…

Văn Nhược

 

Người thông minh không nói lời thị phi sau lưng kẻ khác

Người xưa nói: “Lời nói chẳng mất tiền mua. Lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau”, ý tứ vốn không phải khuyên người ta nói năng khéo léo, lấy lòng người khác. Nguyên do chủ yếu là lời nói quả thực có thể hại người khôn lường. Người thông minh thường tự biết tiết chế lời nói của mình. Về cơ bản, họ sẽ không bao giờ nói ra những điều dưới đây. 

1. Không nói lời thị phi, nói xấu sau lưng người khác 

Nói lời thị phi đã là không nên, nói lời thị phi sau lưng người khác lại càng là hành động khó chấp nhận hơn. Người xưa coi kẻ gièm pha, khích bác, “thọc gậy bánh xe” như vậy là hạng tiểu nhân nhỏ mọn. Thực ra hạng người này ở thời đại nào cũng có. Đó là những kẻ thích lấy chuyện không tốt của người khác ra để mua vui, hoặc thêm mắm, thêm muối, hoặc dựng chuyện, đơm đặt. Dù là cách thức nào cũng chính là dùng miệng lưỡi xảo quyệt, gian ngoa mà hại người, ngậm máu phun người.

Người thích nói xấu sau lưng chắc chắn sẽ không có nhiều bạn bè. Bởi vì họ luôn bán đứng bạn bè. Họ cũng đang không ngừng tạo ra “khẩu nghiệp”, ác nghiệp. Phật gia giảng những người mang nhiều khẩu nghiệp khi còn sống khi xuống địa ngục sẽ phải hoàn trả rất ghê gớm. Ngoài ra, ở kiếp sau, họ cũng phải gánh chịu tất cả nghiệp chướng mà bản thân mình đã gây ra.

(Ảnh minh họa: Mystown.com)

Người xưa nói: “Thiện ý một câu ấm ba đông. Lời ác lạnh người sáu tháng ròng“. Lời nói xấu cũng mang theo năng lượng không tốt, có thể thực sự như là “giết người không dao”. Một lời vu khống có thể kết hàm oan cho kẻ khác, thậm chí lấy đi tính mạng của họ. Điều ấy là hoàn toàn có thực.

Mỗi người đều có một con đường để đi, một cuộc đời để sống, là tốt hay xấu, phúc hay hoạ cũng đều là tự mình đối diện, tự mình gánh chịu. Cớ chi phải bàn tán, lời ra tiếng vào khi ai đó phạm sai lầm, hoặc giả gặp chuyện phiền phức? Cứ mải săm soi kẻ khác, rồi có khi người kia lãng quên, bỏ bê ngay chính cuộc đời mình. Như vậy liệu có phải là cách sống của kẻ thông minh được chăng?

Đã là người thông minh, hiểu đời thì hầu như đều rất minh bạch được việc nào nên làm, lời nào nên nói, có thể điều chỉnh, dàn xếp tốt các mối quan hệ, chuyển thù thành bạn, kết giao rộng rãi, bao dung, độ lượng. Có như thế mới gặp dữ hoá lành, biến hoạ thành phúc mà cũng tích được phúc báo cho con cháu đời đời về sau.

2. Không nói lộng ngôn ngông cuồng

(Ảnh minh họa: qtcs.com.vn)

Lộng ngôn là những lời nói trong lúc cao hứng mà sinh ra. Người nói lời lộng ngôn ngông cuồng thường là kẻ tự phụ, ỷ vào cái gọi là sở trường, tài năng của mình, vốn đã coi người khác bằng nửa con mắt từ lâu. Nhưng lịch sử đã chứng minh rằng những kẻ tự phụ thường chịu nhận kết cục đau thương nhất.

Cổ nhân giảng, kẻ khôn thực sự lại thường giả ngu ngơ. Và chuyện “Thùng rỗng kêu to” là rất phổ biến. Kẻ không có thực tài thường chỉ mạnh miệng bề ngoài, chỉ là lấy khẩu khí để lấp đầy sự thiếu hụt của trí tuệ và tài năng.

Nói lời ngông cuồng cũng thường là bước đầu tiên dẫn người ta đến việc làm điều ngông cuồng. Họ có thể nói ra được lời lẽ lộng ngôn thì cũng hoàn toàn đủ gan làm những chuyện tày trời, bất chấp. Như thế không thể gọi là người thông minh được.

Bởi người thông minh luôn biết giấu cái tài năng của mình bên trong, thường không thể hiện ra ngoài, đặc biệt là qua lời nói. Người thông minh hiểu rằng hiển thị tài năng chỉ là chuốc thêm rất nhiều sự đố kỵ, ghen ghét của người đời. Ở một phương diện khác, bậc quân tử thường giữ được phong thái trầm tĩnh, vui buồn không để lộ ra ngoài và có thể nhún mình, nhường nhịn người khác mà thu phục nhân tâm.

Một người đã ở cảnh giới cao thường xét đoán sự việc khác hẳn. Kẻ tiểu nhân thường tranh hơn nhau khẩu khí, còn bậc quân tử chỉ cần dùng hành động để chứng minh trí tuệ của mình. Đó là hai việc hoàn toàn khác nhau vậy.

3. Không nói chuyện phiếm

(Ảnh minh họa: vedepphatphap.vn)

Vì để mua vui, tạm quên sầu, nhiều người thường trong lúc nhàn nhã, “trà dư tửu hậu” mà mang chuyện phiếm ra trút bầu tâm sự. Ở một khía cạnh nào đó mà xét thì đó cũng là chuyện bình thường, không có gì quá nguy hại như nói xấu sau lưng hay nói lời ngông cuồng. Nhưng dù không nguy hại, nó cũng không có lợi ích gì.

Chuyện phiếm thường là khởi đầu của những lời nói thị phi. Cổ nhân dạy: “Nhàn cư vi bất thiện” (ý nói nhàn nhã quá thì thường làm chuyện xấu). Cũng như vậy, chủ đề của những câu chuyện phiếm chắc chắn là không đứng đắn, đôi khi là nhằm vào người khác mà đơm đặt, bàn tán. Như vậy, nó chính là nguyên nhân tạo ra những lời thị phi sau lưng người khác như đã nói ở trên.

Người thông minh luôn biết bố trí và sử dụng thời gian của mình hợp lý. Chuyện phiếm khẳng định là tiêu tốn thời gian, là một loại gặm nhấm tư duy người ta. Thay vì thiêu đốt thì giờ vào những chuyện phiếm không đầu, không cuối, người thông minh hoặc trầm tĩnh bên đèn sách, hoặc rèn giũa, tu luyện bản thân, hoặc du sơn ngoạn thuỷ, xem ngắm cảnh tượng, hoặc chăm sóc, phụng dưỡng thân nhân. Nói chung, người thông minh không có thời gian bàn chuyện phiếm.

4. Không nói lời ác nghiệt, oán hận

(Ảnh minh họa: tinhhoa.net)

Khi gặp chuyện không vừa ý hoặc cảm thấy bị đối xử bất công, người ta thường có xu hướng thất vọng, phàn nàn, thậm chí buông lời oán hận. Một khi đã oán thì họ hận tất cả, kể cả là trời đất, Thần Phật. Thực tế, những gian nan, khổ ải mà một người thường mắc phải không có gì là bất công. Phật gia giảng về nghiệp lực luân báo rằng mọi khổ nạn mà con người phải gánh chịu đều là nghiệp báo cho những hành vi, ý nghĩ bất hảo của họ trong đời này hoặc từ kiếp trước. Đã nợ nghiệp mà không muốn trả nghiệp, lẽ nào lại có lý như vậy?

Lời oán hận thường mang theo những năng lượng rất xấu bởi nó xuất phát từ tâm oán trách, đố kỵ, lòng sân hận của người ta. Oán hận sẽ che mờ lý trí của họ, sẽ khiến họ không còn phân biệt được thật giả, đúng sai, phải trái. Như thế, hậu quả gây ra thậm chí còn tai hại hơn. Từ nói lời oán hận, người ta còn có thể gây ra việc ác nghiệp, hại người hại mệnh.

Người thông minh thường có cách ứng xử khác. Đứng trước khổ nạn, gian khó hay sự thua thiệt, mất mát về lợi ích cá nhân, họ đương nhiên không một lời oán trách. Họ biết học cách chấp nhận, học cách thích nghi. Đứng trước sóng gió, bão giông, người thông minh luôn giữ được tâm thái bình hoà, thanh thản. Cũng nhờ thế, họ không bị mê mờ trong oán hận, tầm nhìn lại có thể rộng mở hơn. Chỉ cần có được sự tỉnh táo, mọi khó nạn trong đời họ thảy đều bước qua, đúng hơn là vui vẻ bước qua. Như vậy gọi là:

Nhân sinh một kiếp mỏi mòn
Mê trong dục vọng mãi còn chưa buông
Nghìn năm chẳng thoát khổ buồn
Hỏi đâu là chốn linh hồn tựa nương? 

Văn Nhược

 

Đọc nhiều

Mặc tin đồn hẹn hò ‘bủa vây’, Bích Phương diện đồ gợi cảm dự...

Bích Phương vô cùng quyến rũ trong tiệc sinh nhật của "soái ca" Đăng Khoa. Lẻ bóng “lâu năm”, dường như các fan hâm mộ...

Rác thải của con người đã ô nhiễm đến nơi tận cùng của Trái...

Một nhà thám hiểm người Mỹ đã lái tàu ngầm xuống vùng biển sâu nhất dưới đáy đại dương. Bên cạnh những khám phá...

Em chỉ muốn cùng anh một lần!

Lần đầu gặp mặt, Hân ngỡ ngàng khi “đối tượng” là một thanh niên mặt búng ra sữa. Thế nhưng, hắn luôn mồm xưng...

PGS.TS Bùi Hiền “trình làng” bộ câu đối Tết bằng ngôn ngữ “Tiếw Việt”

Những câu đối bình thường ai cũng biết đã được PGS.TS Bùi Hiền viết lại theo bảng chữ cái do ông sáng tạo từng...