Khám phá mới

Xuyên không là có thật: Ghi nhận trường hợp phi hành gia người Nga du hành ‘tới tương lai’

Trong suy nghĩ của con người ngày nay, việc du hành đến tương lai là điều không tưởng. Tuy nhiên, có thể bạn sẽ ngạc nhiên khi biết rằng có một phi hành gia người Nga thực sự đã du hành đến tương lai.

Người du hành thời gian

Sergei Krikalev là một phi hành gia kỳ cựu, người đã dành 803 ngày, 9 giờ và 39 phút trên Trạm vũ trụ quốc tế (ISS). ISS quay quanh Trái đất với tốc độ khoảng 7,66 km/s. Do khoảng thời gian lưu lại lâu dài trong không gian vũ trụ, nên các nhà khoa học lập luận rằng sau khi Krikalev hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng và trở lại Trái đất từ thì thực tế thời gian của ông đã trôi nhanh hơn thời gian Trái đất 0,02 giây.

Dù chỉ là 0,02s, nhưng Krikalev đã thực sự đến được tương lai. (Ảnh: express.co.uk)

Theo Universe Today, “khi các phi hành gia và vệ tinh di chuyển quanh Trái đất, họ ở cách xa trung tâm Trái đất hơn một chút so với người trên mặt đất, do đó thực tế họ sẽ ít chịu ảnh hưởng hơn từ sự giãn nở thời gian do lực hấp dẫn. Điều này có nghĩa là thời gian của các phi hành gia sẽ nhanh hơn một chút và khi họ quay trở lại Trái đất, thì họ đã phải ‘quay trở lại’ quá khứ so với khi họ ở trong không gian vũ trụ”.

Krikalev đã nghỉ hưu vào năm 2007. Hiện ông là Phó chủ tịch Tập đoàn Vũ trụ Energia – nhà sản xuất các bộ phận lắp ghép của trạm vũ trụ, tàu vũ trụ và tên lửa đạn đạo của Nga. Mặc dù đi trước mọi người 0,02 giây không mang lại cho Krikalev bất kỳ lợi thế đáng kể nào, nhưng ông chắc chắn đã khắc tên mình trong lịch sử như một người đã du hành xuyên thời gian thành công.

Vậy nếu như vậy, liệu chúng ta có thể tiến nhập vào tương lai hay không? Các nhà vật lý cho rằng điều này là có thể.

Sergei Krikalev đã nghỉ hưu vào năm 2007 sau khi dành 803 ngày, 9 giờ và 39 phút trên Trạm vũ trụ quốc tế (ISS). (Ảnh: Ảnh chụp màn hình / YouTube)

Theo lý thuyết hiện tại, việc du hành đến tương lai chỉ có thể được thực hiện nếu một người đã có khoảng thời gian ở gần một hố đen. Trao đổi với trang Express, ông Brian Greene, nhà vật lý lý thuyết và nhà lý thuyết dây (thuyết hấp dẫn lượng tử) từ Đại học Columbia, cho biết:

“Bạn có thể dạo chơi [bên cạnh một lỗ đen] một lúc, sau đó quay trở lại, ra khỏi tàu vũ trụ và thời gian hiện tại của bạn có thể sẽ là một năm bất kỳ nào đó trong tương lai. Tất cả tùy thuộc vào mức độ bạn đến gần mép của hố đen bao nhiêu và thời gian bạn dừng ở đó bao lâu. Đó chính là du hành đến tương lai”.

Các vệ tinh GPS thường “du hành” vào tương lai vì chúng quay quanh Trái đất với tốc độ 14.000 km/h. Điều này về cơ bản đã giảm bớt một vài micro giây từ đồng hồ của chúng so với đồng hồ trên Trái đất. Như vậy, cả hai đồng hồ phải được đồng bộ hóa khá thường xuyên để đảm bảo chúng cùng tuân theo một mốc thời gian.

Mô phỏng việc đảo ngược thời gian

Gần đây, một nhóm các nhà khoa học từ Viện Vật lý và Công nghệ Moscow (MIPT) đã thành công trong việc mô phỏng sự đảo ngược của thời gian. Mô phỏng được thực hiện bằng máy tính lượng tử gồm hai qubit (đơn vị thông tin lượng tử), trong đó máy tính phải thực hiện bốn giai đoạn – khởi đầu, suy thoái, đảo ngược thời gian và hỗn loạn.

Trong giai đoạn đảo ngược thời gian, các nhà nghiên cứu đã đưa ra một chương trình cho phép máy tính đi ngược quy trình, từ trạng thái hỗn loạn chuyển về trạng thái có trật tự (thông thường là ngược lại!!!). Như vậy, thay vì chuyển từ giai đoạn suy thoái sang hỗn loạn, các qubit cuối cùng đã được khôi phục trở lại trạng thái ban đầu, và về cơ bản đây chính là việc du hành trở về quá khứ.

Quá trình mô phỏng sự đảo ngược thời gian bằng máy tính lượng tử đã được thực hiện thành công bởi một nhóm các nhà khoa học từ Viện Vật lý và Công nghệ Moscow (MIPT). (Ảnh: YouTube)

Theo IB Times, “trong quá trình nghiên cứu, các nhà khoa học đã cố gắng phân tích khả năng vi phạmđ định luật thứ hai của nhiệt động lực học. Định luật thứ hai này quy định rằng entropy hoặc sự hỗn loạn của một hệ thống kín sẽ tăng theo thời gian. Sự gia tăng entropy này tạo ra một ‘mũi tên thời gian’, về cơ bản là sự tịnh tiến không thể đảo ngược từ quá khứ đến tương lai”.

Các nhà nghiên cứu nhấn mạnh rằng những gì họ đã làm chỉ là mô phỏng quá trình đảo ngược thời gian và điều đó không có nghĩa là con người giờ đây có khả năng du hành về quá khứ. Tuy nhiên, thí nghiệm này chắc chắn đã đưa cho chúng ta những nhận thức rất mới trong cách hiểu về thời gian.

Mặc dù cho tới nay du hành thời gian vẫn chỉ là một khái niệm khả thi trên lý thuyết, nhưng trong lịch sử cận đại, sử sách có ghi chép nhiều trường hợp bị nghi là những trường hợp du hành thời gian thực tế ngoài đời thực.

2 trường hợp du hành thời gian ngoài đời thực

Thống chế Không quân Hoàng gia Anh Victor Goddard du hành đến tương lai

Năm 1935, khi bay qua một sân bay bỏ hoang gần thành phố Edinburgh, Scotland, Thống chế Không quân Hoàng gia Anh Victor Goddard đã có một trải nghiệm kỳ lạ. Lúc đó khi nhìn xuống, ông chỉ thấy nhà chứa máy bay lấp đầy cỏ dại mọc um tùm xung quanh, trên đó có một đàn bò đang gặm cỏ, theo Message to Eagle.

Không lâu sau, một cơn bão ập đến. Sức gió mạnh mẽ đã kéo ông trở lại phía sân bay. Rồi nó nhanh chóng tan biến và khi ông bay trở lại sân bay đó, thì khu vực này trông rất mới với những máy bay được sơn màu vàng (đây là điều khác thường), một kiểu máy bay cánh đơn thuộc phi đội Không quân Hoàng gia, đồng thời những nhân viên sân bay ở đó toàn bộ đều mặc trang phục màu xanh lam (đây cũng là một điều bất thường, vì các nhân viên thường mặc trang phục màu nâu).

Tất cả những điều này vẫn là một bí ẩn cho tới bốn năm sau đó, khi Lực lượng Không quân bắt đầu sơn máy bay màu vàng, nhập về các kiểu máy bay ông Goddard từng nhìn thấy, và các thợ cơ khí bắt đầu chuyển sang mặc trang phục màu xanh lam.

Phải chăng ông Goddard đã bằng cách nào đó bay đến tương lai 4 năm, rồi nhanh chóng quay trở lại thời đại của mình?

Chứng kiến trước cuộc không kích trong tương lai

Trong cuốn sách về các sự kiện kỳ bí có tựa đề “The Little Giant Book of Eerie Thrills and Unspeakable Chills” của Ron Edwards, C. B. Colby, John Macklin, có kể về trường hợp phóng viên J.Bernard Hutton và Joachim Brandt được cử đi làm phóng sự về xưởng đóng tàu Hamburg ở Đức năm 1932.

Sau khi hoàn thành công việc, họ đột nhiên thấy bầu trời phủ đầy máy bay chiến đấu. Bom nổ, các tòa nhà sụp đổ và cả khu vực biến thành vùng chiến. Thấy vậy, Hutton và Brandt vội lên xe chạy trốn.

Máy bay Anh tấn công Hamburg năm 1943. (Ảnh: Imperial War Museums)

Tuy nhiên, khi đi được một quãng, họ dừng xe và quay đầu nhìn lại, và thấy rất sững sờ khi thấy mọi thứ vẫn bình thường, không thấy cảnh tượng không kích hỗn loạn khi trước. Càng ngạc nhiên hơn, họ đã chụp một số ảnh trong suốt cuộc không kích nhưng khi rửa ảnh, các bức ảnh cũng không cho thấy có điều gì bất thường. Tổng biên tập nghĩ rằng hai người này đã quá chén mà trở nên hoang tưởng.

Trước khi Thế chiến II bắt đầu, Bernard Hutton đã chuyển đến London. Năm 1943, ông ngạc nhiên khi đọc trên báo về một cuộc không kích của Không quân Anh vào xưởng đóng tàu Hamburg. Cảnh tượng trông y hệt những gì ông đã chứng kiến vào 11 năm trước.

PHẢI CHĂNG TRONG KHOẢNH KHẮC ĐÓ, HAI ÔNG ĐÃ TÌNH CỜ DU HÀNH ĐẾN TƯƠNG LAI 11 SAU ĐỂ TẬN MẮT CHỨNG KIẾN CUỘC KHÔNG KÍCH NÀY

Thiện Tâm & Quang Khánh

 

 

 

 

 

 

 

Chàng thanh niên Ucraina du hành xuyên thời gian từ năm 1958 đến năm 2006

Một chàng trai trẻ với giấy tờ tùy thân cho thấy đã ở tuổi 74 bất ngờ xuất hiện trên đường phố Kiev và bất ngờ biến mất trong phòng biệt giam của cảnh sát Ucraina, khiến nhiều người tin rằng anh ta có khả năng du hành thời gian.

Khoảng không gian trong vũ trụ vẫn còn rất nhiều bí ẩn mà cho tới tận bây giờ các nhà khoa học vẫn đang nghiên cứu  mà chưa khám phá thấu tỏ được. Trong rất nhiều bộ phim khoa học viễn tưởng đã nhắc đến các đường hầm ánh sáng có thể vượt qua thời gian, giúp chúng ta quay trở về quá khứ hoặc du hành đến tương lai. Và không chỉ có trong tưởng tượng, rất nhiều những trường hợp du hành vượt thời gian đã được chứng minh từng diễn ra trong thực tế?

Chàng trai trẻ chỉ có 25 tuổi, mặc dù sinh năm 1932

Vào ngày 23 tháng 4 năm 2006, chàng thanh niên Sergey Ponomarenko xuất hiện trên đường phố của thủ đô Kiev, Ukraina. Sergey đang mặc một bộ trang phục lỗi thời từ thời Liên Xô, cầm một chiếc máy ảnh cổ điển trên tay và đi trên đường với vẻ khó hiểu.

Hành động của Sergey ngay lập tức thu hút sự chú ý của cảnh sát. Họ bước tới và yêu cầu Sergei xuất trình giấy tờ tùy thân. Kết quả, họ đã bị đã bị sốc trước những gì được xem. Đó là những giấy tờ được Liên Xô cũ sử dụng trong những năm 1950 có ghi tên Sergey Ponomarenko, sinh ra ở Kiev năm 1932. Tức là, trước mặt hai viên cảnh sát là một người 74 tuổi trong hình dáng của một thanh niên mới ở độ tuổi đôi mươi.

Giấy tờ của Sergey từ thời Liên Xô cũ (Ảnh: bannedbook.org)

Sergey đã giải thích danh tính của mình cho cảnh sát, nhưng càng giải thích, cảnh sát càng thấy vô lý. Họ nghĩ rằng Sergei có vấn đề về thần kinh và đã đưa anh ta đến Bệnh viện Tâm thần Kiev, đồng thời mời nhà tâm lý học, tiến sĩ Pablo Krutikov đến giúp đỡ xem xét vấn đề và tiến hành một cuộc điều tra.

Gặp vật thể bay không xác định UFO

Sergey bước vào văn phòng của Tiến sĩ Krutikov, cẩn thận quan sát mọi thứ xung quanh và phát hiện chiếc đồng hồ treo tường trong văn phòng đã không hoạt động. Ông hỏi tiến sĩ bây giờ là mấy giờ. Vị tiến sĩ nhìn vào chiếc đồng hồ đeo tay Thụy Sĩ của ông ta và phát hiện ra chiếc đồng hồ đeo tay cũng không hoạt động. Chiếc đồng hồ đeo tay và đồng hồ treo tường đều dừng lại lúc 12:32.

Sergey nói với Tiến sĩ rằng ông được sinh ra ở Kiev vào năm 1932, năm nay 25 tuổi và cảm thấy kì quặc khi mọi thứ xung quanh đã đổi khác và người ta cứ nói rằng đã là năm 2006. Tiến sĩ Paul đã hỏi Sergey chuyện gì đã xảy ra?

Sergey bước vào văn phòng của Tiến sĩ Krutikov (Ảnh: infinityexplorers.com)

Theo Sergey, đó là một ngày nghỉ, anh đã nghĩ đến việc bước ra khỏi nhà đi bộ và chụp vài bức ảnh trong trung tâm thành phố. Sergey cầm máy ảnh lên và đi ra ngoài. Sau khi đi được vài bước anh đã nhìn thấy một vật thể bay kỳ lạ trên bầu trời, giống như một chiếc đồng hồ lớn kỳ lạ, trôi nổi. Đó là lần đầu tiên Sergey nhìn thấy vật thể bay kỳ lạ như vậy và đã tiếp cận nó để chụp ảnh. Sergey yêu cầu vị tiến sĩ kiểm tra cuộn phim để chứng minh điều ông nói đó là sự thật.

Vật thể bay không xác định là một chiếc đĩa bay

Tiến sĩ Krutikov đã mời một chuyên gia nhiếp ảnh tên là Wajim Vadim Pozner giúp ông ta kiểm tra tính chân thực của cuộn phim trong chiếc máy ảnh.

Máy ảnh Yashimaflex. (Ảnh: Epoch times)

Wajim nói rằng loại phim trong máy ảnh này đã bị ngừng sản xuất vào những năm 1970. Đó là loại máy ảnh Yashimaflex, được sản xuất bởi Tập đoàn Yashima của Nhật Bản. Cũng có những nhiếp ảnh gia có sở thích sưu tập máy ảnh cũ, nhưng mức độ bảo quản không tốt bằng chiếc máy của Sergey, vì máy ảnh của anh ta gần như mới tinh.

Tiếp theo, họ đã cho rửa những bức ảnh và một lần nữa kinh ngạc khi phát hiện rằng thật sự có một “vật thể bay không xác định” như Sergey nói trong bức hình. Nó rất lớn và lơ lửng trong không trung, đó là chiếc đĩa bay mà mọi người thường nói.

Bức ảnh chụp UFO trong máy của Sergey (Ảnh: http://ericbelieveitornot.blogspot.com)

Những bức ảnh này đã chứng minh rằng Sergey không nói dối. Anh ta chỉ không biết cuối cùng thì chuyện gì đã xảy ra. Sergey nói rằng khi anh chụp bức ảnh này, anh ta đã rất sợ hãi vì lần đầu tiên anh nhìn thấy một vật thể bay kỳ lạ như vậy. Anh định đi tìm nơi ẩn nấp nhưng chỉ sau một cái quay người, anh chợt nhận ra rằng đằng sau anh ta đã hoàn toàn là một thế giới khác, mọi thứ đã hoàn toàn biến đổi, kể cả con đường lúc đầu anh đi qua.

Sau khi xem xét cẩn thận, tiến sĩ Krutikov tin rằng bức ảnh là có thật và UFO ở trên là một chiếc đĩa bay và chính nó đã khiến Sergey rơi vào vòng xoáy thời gian khiến anh ta bị dịch chuyển từ quá khứ đến hiện tại.

Cuộn phim vẫn mới sau gần 50 năm

Vị tiến sĩ và các chuyên gia đã xem xét các bức ảnh được chụp trước đó của Sergey. Khung cảnh đường phố ở Kiev, có khá nhiều sự khác biệt với đường phố hiện đại, và góc bên phải của bức ảnh khung cảnh được cho là vào những năm “1958”.

Các cuộn phim thông thường có thể được lưu trữ trong hai hoặc ba năm. Nếu được lưu trữ ở nhiệt độ đóng băng, thì có thể kéo dài thời gian sử dụng trong khoảng 20 năm, nhưng nó phải được niêm phong và đặt ở nơi tránh nhiệt và độ ẩm, bảo quản khô ráo ở nhiệt độ thấp để kéo dài tuổi thọ của cuộn phim.

Chàng trai trẻ 25 tuổi, Sergey Ponomarenko. (Ảnh: e-wiki.org)

Những cuộn phim năm 1958 của Sergey tuy được rửa vào năm 2006, nó còn rất mới và không hề vị hư hỏng. Các chuyên gia nhiếp ảnh cũng không thể giải thích hiện tượng này. Nếu như không phải cuộn phim đã du hành thời gian thì nó ắt phải được bảo quản rất tốt trong một môi trường cụ thể nào đó.

Thêm một đầu mối kiểm định thông tin khi các nhà nghiên cứu tìm thấy một vài người trẻ trong các bức ảnh. Người đàn ông chính là Sergey, còn người phụ nữ là bạn gái của anh ta, Valentina Curish. Chiếc áo mà Sergey trong bức ảnh hoàn toàn giống với chiếc áo anh ta đang mặc năm 2006.

Người thanh niên trẻ tuổi đã biến mất một cách bí ẩn, không dấu vết

Vào ngày 25 tháng 4 năm 2006, Sergey trở lại phòng sau khi nói chuyện với vị tiến sĩ lần cuối. Bởi vì sự việc quá kỳ lạ nên vị tiến sĩ cần thời gian tự mình sắp xếp lại các sự việc đã xảy ra. Ông không biết liệu mình có nên tin rằng chàng trai trẻ này đến từ năm 1958 hay không.

Sau khi Sergey trở về phòng được một lúc thì các nhân viên y tế phát hiện Sergey đã biến mất. Cảnh sát kiểm tra camera và chắc chắn rằng anh ta đã đi vào phòng và không ra ngoài.

Các nhân viên y tế nói rằng cửa sổ của các phòng bệnh đều được hàn rất cẩn thận. Ngay cả khi cửa sổ mở thì anh ta cũng không thể nhảy ra ngoài vì có hàng rào sắt được hàn phía bên ngoài cửa sổ. Thế nhưng bằng cách nào đó Sergey đã biến mất.

Những đồn đoán tựu lại chỉ có một khả năng là Sergey đã trở lại niên đại của mình. Người phụ nữ trong bức ảnh, bạn gái của Sergey, nếu cô ấy còn sống thì sẽ là đầu mối duy nhất và là nhân chứng lịch sử duy nhất cho sự việc này.

Cảnh sát đã rất may mắn khi tìm thấy Valentina. Năm 2006, Valentina đã 74 tuổi. Valentina đã mở album ảnh của mình, trong đó có một bức ảnh chụp cùng với Sergey. Bức ảnh này được chụp vào năm 1958, giống hệt như bức ảnh được chụp trong máy ảnh của Sergey vào năm 2006. Khi đó, Valentina đã rất ngạc nhiên và hỏi tiến sĩ Krutikov rằng ông tìm được bức ảnh này ở đâu. Valentina đã chứng minh được tính xác thực của bức ảnh.

Theo Valentina, Sergey từng nói với cô rất nhiều điều kỳ quái, rằng có thể nhìn thấy tương lai và mô tả cho cô nghe chiếc lò vi sóng trong tương lai. Nó chỉ sử dụng điện, rất thuận tiện và có thể nấu thức ăn ngon trong vài phút. Tuy nhiên, mãi đến nhiều năm sau, khi Valentina sử dụng lò vi sóng, cô mới chợt nhớ ra những lời của Sergey. Không biết trước đó bằng cách nào mà anh ta biết đến lò vi sóng.

Tìm kiếm thêm các tài liệu lưu trữ Quốc gia, nhóm chuyên gia điều tra đã tìm thấy một bản ghi âm của Đài phát thanh Kiev năm 1960, đây là một chương trình trò chuyện khoa học viễn tưởng. Trong bản ghi âm, Sergey đã được đài phát thanh phỏng vấn. Ông nhắc đến về sự phát triển của công nghệ trong 40 năm sau và đề cập đến các thiết bị công nghệ như lò vi sóng, điện thoại không dây (điện thoại di động) và trái tim nhân tạo. Sergey đã nói về thế giới sau 40 năm có thể tạo ra những trái tim nhân tạo bằng cách sử dụng pin để mô phỏng các xung điện tự nhiên của cơ thể con người. Khi đó, người dẫn chương trình phát thanh đã bị sốc và nói với Sergey “Nếu bạn không nói những chi tiết này, tôi chắc chắn sẽ nghĩ bạn bị điên.”

Năm 2006, Valentina đã 74 tuổi và bà đã chứng minh tính xác thực của bức ảnh. Valentina nói rằng sau khi Sergei mất tích vào năm 1958, một thời gian sau anh xuất hiện trở lại và kể cho cô nhiều điều kỳ quái. (Ảnh: epochtimes.com)

Khi nghe Sergey nói về trái tim nhân tạo, đội điều tra đã bị sốc, bởi những thuật ngữ mà anh sử dụng là những từ ngữ rất hiện đại. Vào thời điểm đó, ngành cấy ghép của Liên Xô vẫn chưa ra đời, ngay cả các bác sĩ cũng chưa từng nghe đến lĩnh vực này.

Phát lại thước phim năm 2006, Sergey, người bị nghi ngờ đến từ năm 1958, ngồi bên ngoài văn phòng trước khi chờ gặp bác sĩ Krutikov. Anh ta đã quan sát việc sử dụng lò vi sóng và các bài báo của nhân viên y tế có nội dung liên quan đến trái tim nhân tạo. Sergey cũng đã nhiều lần hỏi nhân viên y tế về chiếc điện thoại vô tuyến. Vì vậy, các nhà nghiên cứu đã suy đoán rằng Sergey có thể mang những thông tin mà anh nhìn thấy vào năm 2006 trở lại Liên Xô cũ.

Du hành vượt thời gian đến nay vẫn còn là một chủ đề bí ẩn đang được khám phá. Kết quả khám phá và nghiên cứu của các học giả giống như đang mở ra một tấm cửa sổ, hé lộ những điều kỳ diệu của thế giới. Và mặc dù khó khăn nhưng chúng ta có thể tin tưởng rằng một ngày nào đó, bí mật của cánh cửa thời gian sẽ dần dần được tiết lộ.

Hoài Anh

 

 

 

 

Nghiên cứu: Động vật biết đau, thực vật cũng vậy

Có một câu chuyện cổ dân gian ở quần đảo Solomon như sau: nếu có cây cổ thụ cần đốn hạ nhưng lại quá to lớn không thể chặt bằng rìu, người dân nơi này vẫn có thể hạ nó xuống mà không cần dùng đến rìu. Vậy họ đã làm cách nào?

Dân làng tụ tập lại và la mắng chửi rủa cây cổ thụ, lăng mạ cây này bằng những lời lẽ tiêu cực xấu xa. Họ làm như vậy hàng ngày, cho đến khoảng một tháng sau thì cái cây tự chết và ngã gục xuống đất. Chỉ cần liên tục lăng mạ và chửi rủa nó là được.

Cây cổ thụ đổ gục sau những lời chửi rủa của dân làng. (Ảnh: Wikimedia )

Câu chuyện dân gian cổ xưa này dù chưa được xác thực, nhưng cũng cho chúng ta nhiều điều để suy ngẫm. Cây cối có cảm xúc không? Thái độ tiêu cực như vậy có thể thực sự lấy đi sinh mệnh của một cái cây hay thậm chí một con vật hay không? Phải chăng thực vật và động vật cũng cảm thấy đau?

Các nghiên cứu khoa học về cảm xúc của thực vật

Vào sáng sớm ngày 2/2/1966, Grover Cleveland Backster Jr., một chuyên gia phát hiện nói dối đã thực hiện một khám phá chấn động. Ông quyết định thử nghiệm máy dò nói dối trên một cây thiết mộc lan trong văn phòng của mình.

Backster sau đó kết luận rằng thực vật có giác quan và chúng phản ứng trước sự đau đớn. Quả là khó tin! Mặc dù lý thuyết của ông không thuyết phục được phần lớn các nhà khoa học và bản thân Backster cũng không thể lặp lại các kết quả thí nghiệm của mình một cách khoa học, nhưng ông vẫn tiếp tục khẳng định rằng thực vật có sinh mệnh và có thể cảm thấy đau.

Backster kết luận rằng thực vật có giác quan và chúng phản ứng với nỗi đau. (Ảnh: wikipedia / CC0 1.0 )

Backster không phải là người nổi tiếng duy nhất nghiên cứu sâu về chủ đề này. Trước Backster, Sir Jagdish Chandra Bose, cha đẻ của Khoa học Ấn Độ hiện đại, từng tiến hành một thí nghiệm toàn diện để chứng minh rằng thực vật có thể phản ứng lại.

Công trình của ông cho thấy sự sinh trưởng và phát triển của thực vật có thể bị ảnh hưởng bởi âm nhạc, tiếng nói hoặc tiếng ồn lớn. Ô nhiễm không khí và môi trường ít ánh sáng có thể làm cây cối yếu đi; và về cơ bản, thực vật cảm giác được sự đau đớn.

Jagdish Chandra Bose, cha đẻ khoa học Ấn Độ hiện đại. (Ảnh: Wikipedia)

Ngày nay, một số nhà khoa học đã có những nghiên cứu mới bổ sung cho cuộc thảo luận mà Jagdish Chandra Bose và Grover Cleveland Backster Jr. khởi xướng. Các thí nghiệm chứng minh rằng thực vật có thể phản ứng bằng cách giải phóng một số hóa chất nếu chúng cảm thấy nguy hiểm và thực vật cũng có thể cảm nhận được vật cản ngay cả trước khi tiếp xúc.

Tương tự như tế bào thần kinh của con người phản ứng với cơn đau, thực vật cũng có các tín hiệu điện hoạt động để tạo ra các chất dẫn truyền thần kinh trong cơ thể của chúng.

Trải nghiệm nỗi đau ở động vật

Xác định cách động vật phản ứng với cơn đau đơn giản hơn nhiều so với ở thực vật vì nó rõ ràng hơn. Tuy nhiên, vấn đề phức tạp cần thảo luận là liệu chúng có cùng trải nghiệm giống với chúng ta khi đau không. Động vật trải qua các cung bậc cảm xúc trong khi phản ứng với nỗi đau hay chỉ giới hạn trong trải nghiệm vật lý mà thôi?

Con người có thể cảm thấy đau ngay cả khi không bị tổn thương về thể chất. Điều này liên quan đến nỗi sợ hãi hoặc ký ức về một nỗi đau từng xảy ra trước đây, hoặc từng chứng kiến nỗi đau của ​​người khác. Nghiên cứu cho thấy động vật cũng có phản ứng với nỗi đau tương tự như con người.

Các thí nghiệm chứng minh rằng các con vật bị đau đã chọn ăn thức ăn có thuốc giảm đau, vì chúng cảm nhận được cơn đau thuyên giảm sau khi ăn loại thức ăn đó. Chúng cũng có những thay đổi về hành vi nếu nhận ra một số hành động, địa điểm hoặc thậm chí người đã gây ra nỗi đau về thể chất cho chúng.

Động vật cũng phải đối mặt với lo lắng, đặc biệt là khi chúng bị đưa ra khỏi vùng an toàn hoặc xa những người mà chúng cảm thấy an tâm. Mỗi con vật phản ứng khác nhau với người lạ và địa điểm mới dựa trên các trải nghiệm cuộc sống và nỗi đau của chúng.

Động vật sẽ cảm thấy lo lắng, đặc biệt khi chúng bị đưa ra khỏi vùng thoải mái hoặc tránh xa những người mà chúng cảm thấy thoải mái. (Ảnh: pixabay / CC0 1.0 )

Thông điệp

Các cuộc thảo luận xoay quanh chủ đề này đều dẫn đến một thực tế rằng thực vật và động vật có nhiều điểm chung với con người hơn những gì chúng ta vẫn nghĩ. Thừa nhận những điểm tương đồng này sẽ giúp chúng ta hiểu về sinh học như một khái niệm của sự thống nhất.

Theo Visiontimes
Nhật Quang biên dịch

 

 

Các vụ chứng kiến UFO được ghi nhận trong lịch sử Trung Quốc cổ đại

Trong hơn 4.000 năm qua, đã có nhiều truyền thuyết về các vụ chứng kiến UFO ở Trung Quốc. Ngoài những câu chuyện dân gian, còn có rất nhiều tài liệu tham khảo về UFO trong các cuốn sách cổ, như Trang Tử, Mộng Khê Bút Đàm , Nhị Thập Tứ Sử, Sơn Hải Kinh, và trong biên niên sử của quận Tùng Tư ở tỉnh Hồ Bắc.

(Ảnh: Vision Times)

Trên đường đi đến nơi nhậm chức của mình ở Hàng Châu, Tô Đông Pha, một nhà thơ nổi tiếng của nhà Tống (960-1279), đã dừng chân tại thành phố Trấn Giang vào ban đêm để tham quan đền Kim Sơn. Trong màn đem đen kịt, dòng sông Dương Tử bỗng chốc rực sáng. Tô Đông Pha đã rất ngạc nhiên khi thấy điều này, ông đã ghi chép lại khoảnh khắc đáng nhớ của mình trong bài thơ “ Tham Quan Đền Kim Sơn” :

Thị thì giang nguyệt sơ sinh phách

Nhị canh nguyệt lạc thiên thâm hắc

Giang tâm tự hữu cự hoả minh

Phi diễm chiếu sơn thê điểu kinh

Trướng nhiên quy ngoạ tâm mạc thức

Phi quỷ phi nhân cánh hà vật?

Diễn nghĩa:

Trăng rằm đã bắt đầu lửng lơ trên sông

Canh hai trăng xuống trong màn đêm đen kịt

Bỗng nhiên lòng sông sáng rực như bó đuốc

Tia lửa sáng hắt núi chim khuya giật mình

Rầu rĩ quay về nằm trong tâm chẳng hiểu

Quỷ hay người đều không phải, là vật gì đây?

Có nhiều ghi chú về UFO trong các cổ thư Trung Quốc qua các thời kỳ. (Ảnh: Acid Pix)

Thẩm Quát, một nhà khoa học thời nhà Tống, đã mô tả các vật thể sáng bóng bí ẩn trong chương 21 của cuốn sách Mộng Khê Bút Đàm . Chương 21 kể câu chuyện về Lu Zhongfu, anh đã thức dậy trước khi mặt trời mọc và nhìn thấy những vật thể giống như ánh sáng lấp lánh xung quanh nhà mình. Khi nhìn kỹ hơn, các vật thể ánh sáng trông giống như nước. Anh cố gắng múc chúng vào một cái quạt giấy, nhưng chúng trượt ra như chất lỏng. Mặc dù ánh sáng phát ra từ các vật thể rất sáng, nhưng khi một ngọn đuốc được thắp lên, thì chúng lại biến mất. Hiện tượng này cũng được bắt gặp ở nhiều nơi.

Mô tả về một vật thể bay xoắn ốc vào thời nhà Minh (1368-1644).

Các ghi chép cổ từ Triều Châu ở tỉnh Quảng Đông vào thời nhà Minh (1368-1644) có ghi lại cảnh tượng một vật thể bay không xác định được phát hiện vào đêm ngày 3/12/1577. Nó có một cái đuôi xoay tròn như bánh xe. Vật thể này chiếu sáng bầu trời đêm trong hơn 2 giờ.

Bức tranh ‘‘Xích Diệm Đằng Không’’ (ngọn lửa đỏ bay trên bầu trời) là một mô tả sống động về một vụ chứng kiến UFO. Nó được vẽ trong triều đại nhà Thanh (1644-1911) bởi một người tên Ngô Hữu Như.

Bức tranh miêu tả một đám đông lớn đứng trên Cầu Chu Tước ở thành phố Nam Kinh, nhìn lên một vật thể phát sáng trên bầu trời. Họa sĩ ghi chú trong bức tranh: Vào lúc 8 giờ đêm ngày 28/9, một vật thể màu đỏ tươi bất ngờ xuất hiện trên bầu trời phía nam thành phố Nam Kinh.

Bức tranh ‘’Xích diệm đằng không‘’ của Ngô Hữu Như , 1892. (Ảnh: Epoch Times)

Hình dạng của nó trông giống một quả trứng khổng lồ đang di chuyển chầm chậm về phía đông. Vật thể được nhìn thấy rõ ràng trên bầu trời đêm. Hàng trăm người dân đang đứng trên Cầu Chu Tước, chen lấn để nhìn cho rõ. Một số người cho rằng đó là một thiên thạch, nhưng thiên thạch di chuyển nhanh hơn nhiều.

Những người khác nói rằng đó là một chiếc đèn lồng bay. Nhưng gió đã thổi về phía bắc đêm đó trong khi vật thể đó đang hướng về phía đông. Không có giả thuyết nào thích hợp. Một ông lão đã chứng kiến ​​sự việc nói rằng một âm thanh rất nhỏ được nghe thấy khi vật thể này xuất hiện lúc đầu.

Âm thanh nhỏ nhẹ đến nỗi nếu không để ý sẽ bỏ lỡ nó. Ông nói thêm rằng vật thể bay lên trời từ vùng ngoại ô phía nam thành phố. Thật là kỳ lạ!

Bức tranh được hoàn thành vào năm 1892, trước đó người ta từng dùng các thuật ngữ như đĩa bay, hay UFO. Mấy ai có thể tưởng tượng bức tranh của họa sĩ này sẽ trở thành bằng chứng lịch sử quý giá cho nghiên cứu UFO ngày nay.

Yên Tử biên dịch (theo visiontimes)

 

 

Khoa học chứng minh: Nói lời chân thật giúp cơ thể người khỏe mạnh

Nghiên cứu kéo dài 5 tuần thực hiện bởi đại học Notre Dame cho thấy sức khỏe và bệnh tật cải thiện rõ rệt ở nhóm luôn nói lời trung thực, chân thành so với nhóm đối chứng. 

Bài nghiên cứu có tên “Khoa học trung thực” được chủ trì bởi giáo sư tâm lý học Anita E. Kelly giảng dạy tại trường đại học Notre Dame.

Trong nghiên cứu, bà đã chọn ngẫu nhiên 72 người trưởng thành và chia thành hai nhóm, nhóm trung thực và nhóm đối chứng. Quá trình nghiên cứu đã ghi chép lại tất cả các bệnh tật và những cảm giác khó chịu xuất hiện trong cơ thể họ.

Giáo sư tâm lý học Anita E. Kelly (Ảnh: University of Notre Dame)

Đối với nhóm đối chứng gồm 36 người, nhà nghiên cứu không đưa ra bất kỳ hướng dẫn nào, chỉ nói với họ rằng họ sẽ tham gia vào một nghiên cứu trong 5 tuần tới mà không hề nhắc tới tên đề tài nghiên cứu.

Đối với nhóm trung thực, nhà nghiên cứu đã đưa ra các quy tắc đặc biệt: “Trong vòng năm tuần tới, mỗi ngày đều phải trung thực, phải nói sự thật và chân thành – không chỉ trong những việc lớn, mà ngay cả những việc nhỏ cũng không ngoại lệ. Ngoại trừ những câu chuyện đùa giỡn hoặc những sự việc phóng đại có chủ đích, bạn phải nói sự thật trong những tình huống nghiêm túc. Hoặc bạn có thể chọn không trả lời, nhưng nếu bạn trả lời thì những điều bạn nói phải là sự thật.

Trong thời gian này, cả hai nhóm thường xuyên được đưa trở lại phòng thí nghiệm để kiểm tra phát hiện nói dối và kiểm tra thể chất, các nhà nghiên cứu theo đó ghi chép lại chi tiết các triệu chứng xuất hiện trên cơ thể họ.

Đến tuần cuối cùng của nghiên cứu, giáo sư Kelly nói rằng kết quả của thí nghiệm thực sự không thể tin được: “36 người trong nhóm trung thực không có nhiều khác biệt về sức khỏe trước và sau khi thực hiện thí nghiệm, và có một số bệnh đươc phát hiện thời điểm bắt đầu thí nghiệm đã có dấu hiệu suy giảm. Tình trạng thể chất trong nhóm đối chứng không thay đổi, và một số triệu chứng bệnh của vài người trong nhóm đã tăng lên.

Sức khỏe tốt hơn rõ rệt ở nhóm thường xuyên trung thực và chân thành (Ảnh: shutterstock.com)

Kết quả giữa hai nhóm thực sự rõ rệt sau năm tuần. Các triệu chứng được phát hiện bởi nhóm trung thực ít hơn nhiều so với nhóm kiểm soát, đặc biệt là các triệu chứng như đau họng, đau đầu và buồn nôn, ngoài ra các trạng thái tâm lý như phàn nàn và hồi hộp cũng tương đối giảm hơn so với nhóm còn lại..

Từ đó, Giáo sư Anida Kelly đã tiến hành thí nghiệm tương tự với chính mình và cũng nhận được kết quả thí nghiệm tương tự. Bà đã công bố kết quả ngiên cứu của mình trên blog cá nhân: “Từ mùa thu năm này, tôi đã luôn tuân thủ theo nguyên tắc nói sự thật. Trước đây, tôi thường ngủ 8 tiếng mỗi ngày và mỗi khi mùa đông tới tôi thường bị cảm lạnh từ 5 đến 7 lần, thế nhưng bây giờ tôi chỉ cần ngủ 3 tiếng một ngày và vẫn khỏe khoắn.

Thí nghiệm thú vị này khiến chúng ta liên tưởng đến thí nghiệm kinh điển với các tinh thể nước dưới kính hiển vi của Tiến sĩ Masaru Emoto, giám đốc Viện Hado (tổ chức IHM) ở Tokyo, Nhật Bản, và nhóm nghiên cứu của ông.

Trong thí nghiệm này những giọt nước được cho tiếp xúc với một suy nghĩ nhất định, một ngôn ngữ, âm nhạc, một từ ngữ, hay một yếu tố vật lý. Sau đó nó sẽ được nhỏ xuống khay thí nghiệm rồi bỏ vào tủ lạnh, đông thành một viên băng nhỏ. Trong phòng thí nghiệm với mức nhiệt độ giảm xuống còn -50C, nhà nghiên cứu sẽ lấy viên băng nhỏ này ra và nhanh chóng đặt nó dưới kính hiển vi có gắn máy ảnh.

Khi ánh sáng từ kính hiển vi chiếu vào, nó sẽ khiến viên băng tan chảy. Ở vị trí trên cùng của viên băng, một tinh thể nước sẽ nhanh chóng thành hình, nhưng chỉ có thể tồn tại trong khoảng vài giây. Những nhà thí nghiệm cần nhanh chóng chụp ảnh để bắt trọn được hình ảnh đẹp.

Hình dạng tinh thể nước tương ứng với các nhãn hiệu khác nhau được gắn lên bình chứa. Từ trái sang: “tình yêu”, “cảm ơn” và “ta ghét mi” (Ảnh: Image Shack)

Kết quả, nếu bên ngoài khay có các nhãn dán mang tính chất tích cực như “tình thương” hay “cảm ơn” hoặc cho nghe một bản nhạc giao hưởng cổ điển mẫu nước sẽ tạo ra các tinh thể rực rỡ, ngược lại, mẫu nước từ các khay có dán nhãn tiêu cực như “thù hận” và “ma quỷ” hay nghe nhạc rock, chúng sẽ tạo ra các tinh thể nước xấu xí và biến dạng.

Trong một thí nghiệm khác, khi cùng một từ, ví dụ như “trí tuệ”, được viết bằng các ngôn ngữ khác nhau và dán lên các khay chứa mẫu nước khác nhau, các tinh thể nước được tạo ra có hình dạng và cấu trúc đẹp như nhau.

Thật kì lạ phải không nào? Nếu chúng ta nhớ lại rằng 75% cơ thể con người là nước thì chắc bạn cũng có được lời giải cho mình về việc vì sao nói sự thật và chân thành lại giúp cơ thể khỏe mạnh lên rồi chứ! Giáo sư Kelly đã chia sẻ bài thuốc chữa bách bệnh mà không cần phải tốn tiền này với cư dân mạng dựa trên kinh nghiệm cá nhân của mình. Các bạn hãy thử thực hành xem!

Nhật Minh

 

Lần đầu tiên chụp được mặt dưới của một chiếc đĩa bay

Bức ảnh được ca ngợi là hình ảnh UFO ngoạn mục nhất từng được chụp cho ta thấy mặt dưới của một chiếc đĩa bay trông thế nào.

Hình ảnh, được công bố trên Tạp chí Outer Limits nhân hội nghị về UFO hiện đại do nhà điều tra UFO Malcolm Robinson tổ chức. Theo nhiều tác giả, đây là một trong những hình ảnh đẹp nhất về UFO từng được chụp trên Trái đất.

Robinson là người sáng lập của Strange Phenomena Investigations (SPI) – một cơ quan nghiên cứu các hiện tượng dị thường có trụ sở tại miền trung Scotland. Ông bắt đầu nghiên cứu các hiện tượng UFO từ những năm 1980.

Nhà nghiên cứu UFO Malcolm Robinson (Ảnh: Daily Mail)

Malcolm Robinson nhận được bức ảnh vào năm 1991 và nhanh chóng bị thu hút bởi những gì hiện ra trên bức ảnh được ông và nhiều người tin là mặt dưới của phi thuyền ngoài hành tinh. Nó thực sự là một trong những hình ảnh hấp dẫn nhất về UFO mà ông từng thấy.

Theo chia sẻ của ông tại hội nghị ở Hull, bức ảnh được chụp bởi hai nhiếp ảnh gia khi đang chụp ảnh nhà máy lọc dầu ở Grangemouth, miền trung Scotland vào ban đêm.

Trong bức thư đính kèm theo bức ảnh được gửi đến SPI, nhiếp ảnh gia đã viết:

Bạn tôi và tôi đang chụp ảnh nhà máy hóa chất BP ở Grangemouth thì nhìn thấy một ánh sáng lờ mờ với hai bóng đèn nhấp nháy nhỏ hai bên hướng phía cầu Kincardine.

Vật thể với đèn chớp sáng xuất hiện phía cầu Kincardine khi hai nhiếp ảnh gia đang tác nghiệp (Ảnh minh họa)

Chúng tôi đã quan sát vật thể mà chúng tôi nghĩ là một chiếc trực thăng, bay chậm từ cây cầu lên phía trên sân vận động Grangemouth

Nó lơ lửng khoảng 5 phút ở đó. Và đó cũng là lúc chúng tôi nhận thấy rằng phương tiện này thật kì lạ, nó không phát ra bất cứ tiếng động nào. Thông thường, nếu là máy bay trực thăng, chúng ta sẽ nghe thấy tiếng động cơ hay cánh quạt. Và trong lúc chưa xác định được đó là thứ gì thì nó quay lại và di chuyển nhằm hướng của chúng tôi đang đứng.

Từ độ cao cách mặt đất khoảng 700 mét, nó nhanh chóng hạ xuống và tăng đáng kể về tốc độ. Tại thời điểm bức ảnh được chụp, nó cách chúng tôi khoảng 65 đến 100 mét.

Sau đó, chúng tôi đã nghe thấy tiếng ‘xung nhịp’ của vật thể. Bạn tôi và tôi lúc đó khá run, nhưng tôi vẫn bình tĩnh đưa máy lên và ghi lại khoảnh khắc. Và kết quả thật vượt quá mong đợi, một cảm giác phấn khích tột độ sau khi phim được tráng. Hình ảnh của mặt dưới chiếc đĩa bay hiện lên rõ nét với các quầng sáng phát xạ mạnh mẽ trên nền trời đêm.

Ảnh chụp mặt dưới UFO do hai nhiếp ảnh gia ghi lại gần nhà máy hóa chất BP ở Grangemouth, Scotland (Ảnh: Ancient code)

Chúng tôi đã kiểm tra với tất cả những người địa phương và xác nhận không có gì trong khu vực vào thời điểm đó. Thật tuyệt khi chúng tôi có một bức ảnh.

Trong một bài viết trên trang web của mình, ông Robinson đã viết:
Lời khai về UFO là một chuyện, nhưng khi bạn nhận được lời khai được đính kèm bằng một bức ảnh UFO khá ngoạn mục, đó lại là một vấn đề khác, nó thực sự ấn tượng.

Hoài Anh

 

Kiệt tác của tạo hóa: Khi những ngọn núi lớn mang hình dáng con người

Tại một vùng núi ở Canada, người ta đã phát hiện được một vùng núi khổng lồ mang hình dáng khuôn mặt người. Ngạc nhiên hơn, vùng núi này hoàn toàn là kiệt tác của tạo hóa.

“Những người đàn ông treo biển hiệu tượng trưng cho các món đồ buôn của họ; những anh thợ đóng giày thì treo một chiếc giày khổng lồ; những người thợ kim hoàn thì treo một chiếc đồng hồ ngoại cỡ, và những nha sĩ thì treo một chiếc răng vàng; nhưng tại vùng núi ở New Hampshire, Thượng đế Toàn năng đã để lại một dấu hiệu cho thấy rằng ở đây, Ngài đã tạo ra con người”, Daniel Webster (1782 – 1852), một chính khách người Mỹ, nói.

Theo truyền thống ngàn xưa của Trung Quốc cổ đại, các vị thần trên Thiên Thượng không hoàn toàn hiện hữu ở một không gian thực tại độc lập, riêng biệt, cách ly xa khỏi nơi con người chúng ta – họ cũng có sự đối ứng vật chất (“xác phàm”) trên thế gian này. Người xưa tin rằng những tảng đá lớn, những ngọn núi kỳ vĩ hay những vùng đất kỳ dị trên đất liền là một bộ phận của một vòng tuần hoàn chuyển động mà nhờ đó các vị Thần cư ngụ và được nuôi dưỡng. Vì vậy, mỗi khi một trong những hình tượng đó sụp đổ, điều đó đồng nghĩa với việc vòng đời của vị Thần đó đã đi đến hồi kết.

Bên cạnh những huyền thoại hay sự thật về số phận của vũ trụ, những kỳ quan thiên nhiên như thế này có mặt trên khắp hành tinh – và thậm chí còn xa hơn nữa. Tuy rằng nền văn minh hiện tại của chúng ta không đưa ra bất kỳ lời giải thích siêu nhiên nào cho các cấu trúc đá tự nhiên, nhưng những món đồ tạo tác kỳ dị này vẫn thu hút trí tưởng tượng của chúng ta, và thường trở thành những kỳ quan trọng tâm đặc sắc trong các công viên và khu bảo tồn thiên nhiên.

Người bảo vệ vùng đất cằn (The Badlands Guardian)

Nằm ở phía đông nam tỉnh Alberta, Canada, kỳ quan địa lý hùng vĩ này chỉ có thể được quan sát từ một vị trí ở rất cao rất cao ở bên trên xuống, ví như từ vệ tinh ngoài vũ trụ. Tuy nhiên, các chi tiết “mang dáng dấp con người” của nó quả thật rất đáng kinh ngạc, khi người ta biết rằng bàn tay con người không góp phần tạo nên những hình khối đá lớn này. Được nhiều người cho là một khuôn mặt người đang đội mũ trùm đầu của thổ dân châu Mỹ bản địa, tai thì đeo một chiếc tai nghe iPod, khuôn mặt nhìn nghiêng bên trên được hình thành do sự xói mòn của nước mưa trên tầng tầng các lớp đất giàu đất sét.

Được nhiều người cho là một khuôn mặt người đang đội mũ trùm đầu của thổ dân châu Mỹ bản địa, tai thì đeo một chiếc tai nghe iPod, khuôn mặt nhìn nghiêng bên trên được hình thành do sự xói mòn của nước mưa trên tầng tầng các lớp đất giàu đất sét. (Ảnh: Google Earth)

Các dây tai nghe được hình thành bởi một con đường đất, và phần tai nghe được hình thành bởi một giếng dầu tại nút kết của con đường. Tuy nhiên, các chi tiết nhân tạo bổ sung này chỉ bổ sung thêm một chi tiết thú vị mà thôi, chứ thực ra chúng hoàn toàn không cần thiết để định hình nên danh tính cho tạo hình này.

(Ảnh: Google Earth)

Trên thực tế, chúng đã mang đến một bầu không khí hiện đại cho gương mặt này vốn dường như khá lạc lõng so với phong cách bản địa của tạo hình ban đầu. Có thể kể đến những cái tên khác được đặt cho “Người bảo vệ” trong thời kỳ phổ biến của nó như “Bà lão” (Super Granny), Vách đá (Cliff), “Cái đầu của Hickox” (Hickox’s Head), “Quang cảnh đồng bằng” (In Plains view), “Tảng đá biết lắng nghe” (The Listening Rock) và “Napi” (Napi).

Phương Lâm biên dịch (theo visiontimes.com)

 

Bức ảnh chụp hố đen đầu tiên khẳng định thuyết tương đối của Einstein

Việc chụp được bức ảnh đầu tiên của hố đen đã góp phần khẳng định thuyết tương đối của Einstein. Một lần nữa!

Hố đen là những siêu sao lâu đời của khoa học viễn tưởng. Nhưng sự nổi tiếng của chủ đề hố đen tại Hollywood không khỏi khiến nhiều người cảm thấy có một chút kỳ lạ, bởi lẽ chưa có ai từng tận mắt nhìn thấy một hố đen – ít nhất, cho đến tận bây giờ.

Nếu bạn cần phải nhìn thấy để tin rằng hố đen thật sự tồn tại, thì hãy cảm ơn Kính thiên văn Sự kiện Chân trời (EHT), nơi vừa tạo ra được hình ảnh trực tiếp đầu tiên vềhố đen .

Hình ảnh đầu tiên về hố đen, chụp được bởi kính viễn vọng Event Horizon Telescope (EHT). (Ảnh: The Event Horizon Telescope)

Chiến công tuyệt vời này đòi hỏi sự hợp tác toàn cầu để biến Trái đất thành một kính viễn vọng khổng lồ và chụp ảnh được một vật thể cách xa hàng nghìn tỷ km.

Cũng tuyệt vời và mang tính đột phá như vậy, dự án EHT không chỉ là việc chấp nhận một thử thách.

Đây là một thử nghiệm chưa từng có về việc liệu các ý tưởng của Einstein về bản chất của không gian và thời gian (thời – không) có ổn định trong các hoàn cảnh khắc nghiệt hay không, và cũng quan sát được gần hơn trước đây về vai trò của các hố đen trong vũ trụ.

Nói một cách ngắn gọn: Einstein đã đúng.

Nắm bắt được điều không thể nắm bắt được

Hố đen là một vùng không gian có khối lượng rất lớn và dày đặc đến nỗi thậm chí ánh sáng không thể thoát khỏi lực hấp dẫn của nó. Đối diện với một vùng không gian đen như mực xung quanh, việc chụp được một bức ảnh hố đen là một nhiệm vụ gần như không thể.

Nhưng nhờ vào công trình đột phá của Stephen Hawking, chúng ta đã biết rằng các khối lượng khổng lồ không chỉ là vực thẳm đen kịt . Chúng không chỉ có thể phát ra những cột sáng plasma khổng lồ, mà lực hấp dẫn to lớn của chúng cũng kéo theo dòng chảy vật chất vào phần lõi của nó.

Khi vật chất tiến đến gần khu vực chân trời sự kiện của một hố đen – vị trí điểm mà tại đó thậm chí ánh sáng không thể thoát ra – nó sẽ hình thành nên một đĩa quay xung quanh. Vật chất trong đĩa này sẽ chuyển hóa một phần năng lượng của nó thành lực ma sát khi nó cọ xát với các hạt vật chất khác.

Điều này làm ấm cái đĩa, giống như cái cách chúng ta làm ấm hai tay vào một ngày lạnh trời bằng cách chà chúng lại với nhau. Vật chất càng gần thì lực ma sát càng lớn. Vật chất gần đường chân trời sự kiện sẽ phát sáng rực rỡ với sức nóng của hàng trăm Mặt trời. Đây chính là ánh sáng mà EHT đã phát hiện được, cùng với “hình bóng” của hố đen.

Chụp được hình ảnh này và phân tích dữ liệu đó là một nhiệm vụ vô cùng khó khăn. Là một nhà thiên văn học từng nghiên cứu các hố đen ở các thiên hà xa xôi , thông thường thì tôi thậm chí không thể chụp được rõ ràng một ngôi sao trong các thiên hà đó, chứ đừng nói đến việc nhìn thấy hố đen ở trung tâm của chúng.

Nhóm EHT đã quyết định nhắm vào hai trong số các hố đen siêu lớn gần nhất với chúng ta – cả trong thiên hà lớn hình elip, M87 và tại Sagittarius A *, nằm ở trung tâm Dải Ngân hà của chúng ta.

Để hiểu được nhiệm vụ này khó khăn đến mức độ nào, có thể đưa ra một con số về khoảng cách như thế này. Trong khi hố đen của Dải Ngân hà có khối lượng gấp 4,1 triệu lần Mặt trời và đường kính 60 triệu km, nó nằm cách Trái đất 250.614.750.218.665.392 km – tương đương với việc di chuyển từ London đến New York 45 nghìn tỷ lần.

Theo ghi nhận của nhóm EHT , điều này giống như bạn đang đứng ở New York và cố gắng đếm số lượng hố lõm (núm đồng tiền) trên một quả bóng gôn ở Los Angeles, hoặc chụp ảnh một quả cam trên mặt trăng.

Có bao nhiêu hố lõm trên quả bóng gôn này, nếu bạn đứng cách nó gần 4000 km (khoảng cách New York – Los Angeles)? (Ảnh: Golfweek)

Để chụp một cái gì đó quá xa xôi, nhóm nghiên cứu cần một chiếc kính viễn vọng lớn ngang bằng Trái đất. Trong bối cảnh không có một cỗ máy khổng lồ như vậy, nhóm EHT đã kết nối các kính viễn vọng trên khắp hành tinh với nhau, và kết hợp dữ liệu của chúng.

8 kính viễn vọng trên thế giới đã hợp lực với nhau để tạo nên một kính viễn vọng đơn lẻ có kích thước bằng Trái Đất. (Ảnh: tumblr.com)
(Ảnh: Youtube)

Để chụp được một bức ảnh chính xác tại mức khoảng cách như vậy, các kính thiên văn cần phải ổn định, và các giá trị đọc của chúng hoàn toàn đồng bộ với nhau.

Để thực hiện được thử thách này, nhóm nghiên cứu đã sử dụng những chiếc đồng hồ nguyên tử chính xác đến mức chúng chỉ sai lệch một giây sau mỗi một trăm triệu năm.

5.000 terabyte dữ liệu được thu thập lớn đến mức nó phải được lưu trữ trên hàng trăm ổ đĩa cứng và được chuyển phát bằng tay đến một siêu máy tính, để điều chỉnh sự sai biệt về thời gian trong dữ liệu và tạo ra hình ảnh bên trên.

Thuyết tương đối rộng được xác thực

Với một cảm giác phấn khích, lần đầu tiên tôi được xem trình chiếu trực tiếp bức ảnh chụp hố đen từ trung tâm M87.

Kết quả quan trọng nhất đầu tiên là Einstein đã đúng. Một lần nữa . Thuyết tương đối tổng quát của ông đã vượt qua hai bài kiểm tra nghiêm túc tại những môi trường điều kiện khắc nghiệt nhất của vũ trụ trong vài năm trở lại đây.

(Ảnh: EHT Collaboration; Ferdinand Schmutzer/Wikimedia)

Ở đây, lý thuyết của Einstein đã tiên đoán các quan sát từ M87 với độ chính xác hoàn hảo, và dường như là mô tả chính xác về bản chất của không gian, thời gian và trọng lực.

Các phép đo vận tốc của vật chất xung quanh trung tâm hố đen là khá tương thích với mức vận tốc gần với tốc độ ánh sáng.

Từ hình ảnh này, các nhà khoa học tại EHT đã xác định được rằng hố đen M87 có khối lượng gấp 6,5 tỷ lần Mặt trời và rộng 40 tỷ km – tức lớn hơn quỹ đạo 200 năm xung quanh mặt trời của sao Hải Vương.

Rất khó để chụp ảnh chính xác Hố đen của Dải Ngân hà trong lần này do sự thay đổi nhanh chóng của ánh sáng đầu ra. Hy vọng rằng, sẽ có thêm nhiều kính viễn vọng được thêm vào dải kính viễn vọng của EHT trong thời gian sớm, để có được hình ảnh rõ ràng hơn về những vật thể hấp dẫn này.

Tôi chắc chắn rằng trong tương lai gần, chúng ta sẽ có thể hé nhìn vào trái tim đen tối của chính thiên hà của chúng ta.

Tác giả: Kevin Pimbblet , Giảng viên cao cấp bộ môn Vật lý, Đại học Hull 
Bản gốc trên The Conversation 
Quang Khánh biên dịch

 

Khám phá nền văn minh huyền thoại Atlantis thông qua những tiết lộ của nhà tiên tri Edgar Cayce

Nhà tiên tri Edgar Cayce đã từng đưa ra rất nhiều lời tiên tri liên quan đến lục địa Atlantis, vùng đất từng là một nền văn minh huy hoàng rạng rỡ trong quá khứ xa xưa.

Edgar Cayce là một nhà tiên tri nổi tiếng người Mỹ, ông được biết đến với vô số dự đoán và lời tiên tri mà ông đã đưa ra trong suốt cuộc đời mình. Một trong những lời tiên tri nổi tiếng của ông là về thành phố huyền thoại thời cổ đại Atlantis, mà ông khẳng định rằng có tồn tại.

Edgar Cayce từng có những lời tiên đoán về việc con người tương lai sẽ phát hiện được tàn tích của lục địa thất lạc Atlantis. (Ảnh: eden-saga.com)

Atlantis

Theo Cayce, Atlantis là nền văn minh đầu tiên trên Trái đất, tiên tiến hơn nhiều so với bất kỳ nền văn minh nào tồn tại ngày nay. Lục địa này có kích thước gần bằng lục địa Á-Âu. Nền văn minh Atlantis đã trải qua ​​3 thời kỳ huy hoàng, hai thời kỳ đầu tiên xuất hiện vào khoảng năm 15.600 TCN. Trong khoảng thời gian này, đất liền được chia thành các đảo nhỏ, với ba đảo chính là Og, Poseida và Aryan. Hòn đảo cuối cùng đã chìm sâu xuống đáy Đại Tây Dương vào khoảng 10000 năm trước. Vậy, người dân Atlantis là những người như thế nào?

(Ảnh: angelicview.wordpress.com)

Trong cuốn sách “Lemuria and Atlantis: Studying the Past to Survive the Future” (tạm dịch: Lemuria và Atlantis: Nghiên cứu quá khứ để tồn tại trong tương lai), tác giả Shirley Andrews nhận định:

“Edgar Cayce miêu tả người dân Atlantis là những người ‘có khả năng tư duy, và có năng lực trực giác tốt’. Làm thế nào họ có được khả năng này? Họ tập trung phát triển các kỹ năng tự nhiên cho con cái, ví như bản năng trực giác, và tôn trọng những sự suy nghĩ và giấc mơ của chúng… Khi trưởng thành, một số trong chúng đã phát triển được phương pháp rèn luyện tâm trí phi thường (công năng tinh thần/tâm linh) để rồi dành cả cuộc đời để áp dụng kiến ​​thức mà chúng có được… Hương nhang, tinh thể pha lê, những biểu tượng và thanh âm đặc biệt hỗ trợ họ trong việc thiền định, và cho phép tổ tiên chúng ta thâm nhập bóng đêm cũng như dễ dàng tiếp cận hơn với nguồn năng lượng và trí tuệ của vũ trụ”.

Người Atlantis rõ ràng đã tiếp cận được với công nghệ lượng tử và đã sử dụng các tinh thể để chữa bệnh. Các con chip silicon được sử dụng vào thời đó được cho là sánh ngang với công nghệ ngày nay. Ngành khoa học liên quan đến tinh thần đã hoàn toàn được người dân Atlantis làm chủ, những người đã tiếp cận được với những khả năng siêu thường như công năng di chuyển đồ vật bằng ý nghĩ, thần giao cách cảm tập thể và xuất hồn.

Atlantis được cho là một trong những nền văn minh huy hoàng nhất trên Trái Đất trong lịch sử viễn cổ. (Ảnh: metimeforthemind.com)
Người Atlantis rõ ràng đã tiếp cận được với công nghệ lượng tử và sử dụng các tinh thể để chữa bệnh. (Ảnh: pixabay / CC0 1.0 )

Cayce tin rằng sự hủy diệt của Atlantis được mang đến bởi sự xuống dốc về đạo đức của người dân nơi đây. Họ đã bị khuất phục trước lòng tham và dục vọng. Trong những giai đoạn cuối, hai phe đối lập đã chiến đấu để giành quyền kiểm soát vùng đất này. Tuy nhiên, sau khi Atlantis chìm xuống dưới đáy đại dương, một vài người sống sót đã trốn thoát đến Ai Cập. Họ được cho là đã chôn những ghi chép về lịch sử và thành tựu của họ dưới một trong những bàn chân của bức tượng Nhân sư. Thật thú vị, khoa học hiện đại đã xác nhận rằng có một căn phòng bên dưới chân trái tượng Nhân sư. Tuy nhiên, cho đến nay vẫn chưa có ai khám phá ra nó.

Công cuộc tìm kiếm Atlantis

Năm 1938, Edgar Cayce đã đưa ra một tiên đoán. Ông nói:

“Một phần của các ngôi đền có thể sẽ được phát hiện dưới những lớp bùn đất hàng thế kỷ và nước biển gần khu vực Bimini … Hãy kỳ vọng phát hiện ra chúng trong tương lai không xa, vào năm 1968 hoặc 1969”. ( Ancient Origins ).

Thật ngạc nhiên khi tiên đoán này đã trở thành sự thật vào năm 1968, khi một “con đường lát đá” lớn ngầm dưới nước đã được phát hiện gần đảo Bắc Bimini ở Bahamas. Công trình này được đặt tên là “Con Đường Bimini”. Những người ủng hộ Edgar Cayce tin rằng đây là tàn tích của một trong những ngôi đền tại xứ Atlantis cổ đại. Vào năm 2007, Hiệp hội Nghiên cứu và Khai sáng Edgar Cayce (Edgar Cayce Association for Research and Enlightenment – Edgar Cayce’s ARE ) đã tiến hành một loạt các cuộc thám hiểm đến Bahamas.

Năm 1938, Edgar Cayce tiên đoán rằng tàn tích của Atlantis sẽ được phát hiện gần khu vực Bimini ở Bahamas. (Ảnh: Youtube)
Con đường Bimini – Con đường hình vuông bằng đá lớn dưới đáy biển Bimini ở Đại Tây Dương. Dấu tích còn sót lại của Atlantis? (Ảnh: Shutterstock)

Hiệp hội này cho biết:

“Báo cáo ban đầu từ những cuộc thám hiểm này, được tiến hành vào tháng 7 (2007), đã trình bày chi tiết việc phát hiện ra một số máy bay bị rơi, ít nhất một trong số đó đã được báo cáo mất tích tại Tam giác quỷ Bermuda. Báo cáo thứ hai, được phát hành vào tháng 8 cùng năm, đã tóm tắt một số khám phá bất ngờ tại Bimini, bao gồm cái có vẻ như là một công trình hình chữ nhật ở độ sâu hơn 30m và di tích một ngôi đền được xây từ các vật liệu bằng đá cẩm thạch trắng”.

Ảnh chụp di chỉ ngầm dưới biển ngoài khơi Cuba, gồm kim tự tháp và một số cấu trúc khá vuông vắn, nghi tàn tích trên lục địa Atlantis xưa. (Ảnh: metize.us)

Mặc dù chưa có bằng chứng chắc chắn về sự tồn tại của Atlantis, nhưng bí ẩn xung quanh các cấu trúc kỳ lạ tại Bimini và những lời tiên tri của Edgar Cayce đã truyền cảm hứng cho rất nhiều người tìm kiếm lục địa thất lạc đầy bí ẩn này.

Nhật Quang biên dịch (theo Visiontimes )

 

Nghiên cứu: Mèo biết được khi ai đó ‘gọi tên’ của chúng, kể cả người xa lạ

Mèo nhà biết được khi ai đó gọi tên chúng, tuy rằng chúng có thể sẽ không có biểu hiện như vậy, theo một nghiên cứu mới của Nhật Bản.

Một nhóm nghiên cứu bao gồm Atsuko Saito, phó giáo sư tại Đại học Sophia, đã nghiên cứu cách thức những con mèo phản ứng trước những tiếng gọi của người. Đối tượng nghiên cứu là những con mèo ở nhà và ở một “quán cà phê mèo”, nơi khách hàng có thể tương tác với chúng.

(Ảnh: Straits Singapuras/Wikimedia)

Theo một nghiên cứu được công bố trên tạp chí Scientific Reports của Anh, mèo nhà có thể phân biệt được tên của chúng với các từ có cùng độ dài và trọng âm.

Ngay cả khi những cái tên được thốt ra bởi những người xa lạ, những con mèo cũng phản ứng bằng cách di chuyển tai và đầu.

Nhưng những con mèo ở quán cà phê mèo đã không phân biệt được tên của chúng với những con mèo khác sống cùng, theo nghiên cứu.

(Ảnh: pexel.com)

Kết quả thí nghiệm của nhóm ngụ ý rằng tên của mèo có thể được liên hệ với các phần thưởng, ví như đồ ăn, thú cưng và trò chơi, hoặc với các hình phạt, ví như đưa chúng đến một phòng khám thú y hoặc đi tắm”, tờ báo cho biết.

Quang Khánh biên dịch (theo Japan Times)

 

 

 

Đọc nhiều

Mặc tin đồn hẹn hò ‘bủa vây’, Bích Phương diện đồ gợi cảm dự...

Bích Phương vô cùng quyến rũ trong tiệc sinh nhật của "soái ca" Đăng Khoa. Lẻ bóng “lâu năm”, dường như các fan hâm mộ...

Sự thật NGƯỜI TÍNH không bằng TRỜI TÍNH số phận đã an bài

Sự thật NGƯỜI TÍNH không bằng TRỜI TÍNH số phận đã an bài. Trong kiếp nhân sinh này, mỗi người đều có sự lựa...

Có gì ở bệnh viện đa khoa quốc tế hơn 20.000 m2 mới khai...

Vừa qua, tại Hà Nội có thêm một bệnh viện đa khoa quốc tế hiện đại đi vào hoạt động. Chỉ sau một thời...

Cập nhật dịch COVID-19 sáng 2/3: Số người tử vong trên thế giới tăng...

Ủy ban Y tế Quốc gia Trung Quốc (NHC) hôm nay (2/3) thông báo có thêm 42 ca tử vong vì COVID-19 trong ngày...