Du học

Cậu học trò bê bối trở thành bác sỹ hạng ưu nhờ lòng bao dung của cô giáo

Ngay ngày đầu năm học, cô Thompson Jean – giáo viên chủ nhiệm lớp 5 đã nói dối các học trò của mình. Cô nói rằng cô thương yêu tất cả học trò như nhau. Nhưng sự thật không phải vậy…

Bởi ngồi thụ động ở hàng ghế đầu là một cậu bé nhỏ con có tên là Teddy Stodard. Cô quan sát Teddy từ năm ngoái và để ý thấy cậu bé không hay vui đùa cùng các bạn như những đứa trẻ khác, quần áo lại bê bối và người ngợm luôn thiếu vệ sinh. Cô không thích cậu học trò này lắm. Theo yêu cầu của nhà trường, các giáo viên phải xem lại học bạ những năm trước của học trò, và cô thật sự ngạc nhiên khi xem qua học bạ của Teddy.

Giáo viên lớp 1 của Teddy viết: “Teddy là một cậu bé lanh lợi, luôn vui cười. Em làm bài tập rất gọn gàng và có thái độ rất tốt… Mọi người đều cảm thấy vui khi ở cạnh em”.

Giáo viên lớp 2 ghi: “Teddy là một học sinh xuất sắc, được bạn bè yêu mến, nhưng em gặp khó khăn vì mẹ đang bị bệnh nặng. Cuộc sống của em ở nhà là một cuộc đấu tranh”.

Giáo viên lớp 3 của em viết: “Cái chết của mẹ em đã ảnh hưởng nặng nề đối với em. Em đã cố gắng hết sức, nhưng cha của em không quan tâm nhiều và cuộc sống gia đình sẽ sớm ảnh hưởng đến em nếu không có giải pháp nào”.

Giáo viên lớp 4 nhận xét: “Teddy là một cậu bé lãnh đạm và không tập trung vào việc học. Em không có nhiều bạn và đôi khi ngủ gật trong lớp”.

Đọc đến đây, cô Thompson đã hiểu ra vấn đề và cô cũng tự cảm thấy hổ thẹn với chính mình. Cô luôn nghĩ đến điều này mỗi khi đến lớp.

Ảnh: Masterlife

Vào dịp lễ Giáng sinh năm đó, các học trò mang đến tặng cô những món quà được gói trong lớp giấy sáng sủa, đính nơ xinh xắn. Trong khi đó, Teddy xuất hiện với món quà gói vụng về bằng loại giấy dày màu nâu dùng để gói hàng tạp hóa. Giữa bao nhiêu món quà khác, cô Thompon cẩn thận mở gói quà màu nâu ấy trước tiên. Một số học sinh bật cười khi nhìn thấy món quà của Teddy chỉ là một vòng đeo tay bằng kim cương giả và một lọ nước hoa còn lại một phần tư. Cô lập tức ra hiệu cho bọn trẻ không được cười như thế, và cô khen chiếc vòng đẹp, rồi xức một chút nước hoa lên cổ tay mình.

Hôm đó, Teddy không cùng về với các bạn như mọi khi. Em ở lại sau cùng, để nói với cô Thompson rằng: “Hôm nay cô mùi thơm giống mẹ em ngày xưa”. Câu nói ngây thơ ấy làm cô xúc động đến lặng người.

Kể từ hôm đó, ngoài việc dạy các học trò học đọc, học viết, cô bắt đầu quan tâm và để ý đến các em nhiều hơn. Cô đặc biệt chú ý đến Teddy. Cô phát hiện cậu bé có vẻ ngày càng minh mẫn hơn. Càng được khích lệ, em càng phản ứng nhanh hơn. Cuối năm học, Teddy được xếp hạng là một trong những học sinh thông minh nhất lớp. Lời tuyên bố đầu năm của cô vẫn là một lời nói dối: Cô không thương tất cả học trò như nhau, mà Teddy mới là cậu học trò mà cô cưng nhất.

Ảnh: Shutterstocks

Một năm sau, cô nhìn thấy một tờ giấy nhét dưới khe cửa của Teddy gửi đến, trên đó viết rằng cậu luôn nghĩ về cô với những gì thân thương và quý trọng nhất.

Sáu năm sau, cô nhận được một tờ giấy khác từ Teddy. Cậu bé viết rằng cậu đã học xong trung học, rằng cậu được xếp hạng ba trong lớp, và hình ảnh của cô Thompson năm nào vẫn in mãi trong cậu.

Bốn năm sau, lại một lá thư nữa gửi đến cô Thompson từ Teddy, nói rằng cậu sắp tốt nghiệp đại học hạng ưu.

Hai năm sau, một lá thư khác được gửi đến địa chỉ nhà cô Thompson, trong thư Teddy chia sẻ rằng cậu bé quyết định học lên bậc cao hơn. Và cô vẫn là người động viên cậu nhiều nhất. Lúc này, chữ ký ở dưới lá thư cũng đã dài hơn chút: Bác sỹ Y khoa Theodore F. Stodard.

Một thời gian sau, cô Thompson nhận được tin báo rằng Teddy đã gặp được người thương và họ đang chuẩn bị làm đám cưới. Vì cha Thompson đã qua đời vài năm trước, nên cậu mời cô ngồi vào vị trí của mẹ anh.

Cô đến dự đám cưới với chiếc vòng đeo tay bị khuyết những hạt kim cương giả và xức chai nước hoa ngày nào cậu bé Teddy tặng. Hai cô trò ôm chầm lấy nhau. Bác sỹ Stodard thì thầm: “Cảm ơn cô rất nhiều vì lòng tin cô dành cho em, cô đã cho em cảm nhận được giá trị của bản thân và giúp em có đủ nghị lực sống”.

Rưng rưng nước mắt, cô Thompson ngắt lời: “Em sai rồi, Teddy à. Em mới là người dạy cho cô biết rằng cô có thể làm được điều gì. Trước đó, cô chưa thật sự quan tâm đến học trò của mình và em đã giúp cô hiểu hơn về ý nghĩa cuộc sống”.

Bao dung là món quà lớn dành cho tâm hồn mỗi người, bởi có bao dung người ta sẽ biết yêu thương, biết tha thứ và biết cảm thông. Trong cuộc đời, mỗi người nên tự rèn luyện cho mình đức tính bao dung.

Bao dung lại bắt nguồn từ tha thứ, tha thứ cho những lỗi lầm của người khác để yêu thương bắt đầu. Và để học cách bao dung, chúng ta cần nhớ:

1. Luôn tha thứ

2. Trong bất kỳ tình huống nào cũng đều nên tha thứ

3. Lấy yêu thương làm điều căn bản

4. Sẵn sàng giúp người khác thấy được điều thiếu sót

5. Để cho mỗi người một lối thoát

6. Biết cảm thông

7. Luôn mỉm cười và rạng rỡ.

 

 

Cậu bé 17 tuổi vinh dự nhận cả bằng tốt nghiệp cấp 3 và bằng đại học Harvard cùng lúc

Braxton Moral, 17 tuổi đã nhận bằng Đại học Harvard chỉ sau vài ngày tốt nghiệp trường Trung học phổ thông Ulysses, bang Kansas, Hoa Kỳ.

Cậu bé 17 tuổi có cái tên đặc biệt ý nghĩa là Moral (Đạo đức) sinh ra và lớn lên tại Kansas trong một gia đình có 4 anh chị em. Cũng giống như bao bạn bè đồng trang lứa, Moral thích xem phim, chơi tennis và đến nhà thờ vào mỗi buổi cuối tuần.

Tuy nhiên, ngay từ khi mới 3 tuổi, Moral đã tỏ ra đặc biệt thông minh khi có thể dự đoán những khác biệt tỷ sổ những trận đấu bóng chuyền. Mẹ của Moral kể lại với tờ NPR rằng cậu bé cũng là một người có vốn từ vựng lớn. Ngay khi mới học lớp 2, Moral đã cho thấy mình là một cậu bé có năng khiếu bẩm sinh khi có thể theo học môn Toán và tiếng Anh trình độ lớp 3, lớp 4. Mẹ cậu bé kể rằng, Moral thậm chí đã không cần phải học lớp 4.

Braxton Moral, 17 tuổi, học sinh trường Trung học Ulysses. (Ảnh: Sandra J. Milburn/The Hutchinson News)

Khi lớn hơn một chút, Moral thường hay tự hỏi bản thân: “Vì sao tôi tồn tại?” và “Mục đích của tôi là gì?”

Bố mẹ Moral đã đưa cậu bé đến một trường đại học cộng đồng để làm thử bài kiểm tra. Kết quả khiến mọi người nghĩ rằng “chiếc máy đã bị hỏng”, ba của Moral chia sẻ với tờ The Hutchinson News. “Thằng bé giống như nằm ngoài thước đo, vượt qua trình độ của một ứng viên cử nhân”.

Chương trình nhận dạng tài năng nói với gia đình Moral rằng cậu bé cần được thử thách. Khoảng năm 11 tuổi,  Moral bắt đầu theo học chương trình mở rộng của Đại học Harvard, địa chỉ lý tưởng dành cho các chuyên gia có thể tham gia các khóa học trên trường và online thường xuyên.

(Ảnh: Brittney Jo Seger)

Mẹ của Moral nói rằng: “Trường đại học đã chi trả một nửa học phí” cho cậu bé, vì Moral chưa đủ tuổi nên cậu không đủ điều kiện nhận học bổng toàn phần.

Vào mùa thu và mùa xuân, Braxton Moral tham gia các khóa học trực tuyến của trường và mùa hè, cậu bé sẽ theo học trực tiếp tại Cambridge, Mass. Trong năm học đầu tiên tại trường cấp 2, em dành trọn 8 tiếng để theo học trên trường và làm bài tập của trường Đại học tại một phòng thí nghiệm máy tính.

Lớp đầu tiên Moral từng học tại Harvard là lớp lập trình JavaScript đầy thách thức. Ngoài ra, Moral cũng thể hiện niềm đam mê của mình với môn tiếng Trung, văn học Hy Lạp cổ đại và môn học Thần thoại. Moral nói rằng cậu bé rất thích khuôn viên trường Harvard bởi vì “cảm giác nó giống như bạn đang ở trong lịch sử” bởi những ngôi nhà cổ kính hơn cả nước Mỹ.

Braxton Moral cùng chị gái trong ngày nhận bằng tốt nghiệp Đại học. (Ảnh: Brittney Jo Seger)

Bố của Moral chia sẻ với tờ Good America Morning rằng: “Tôi rất tự hào vì thằng bé, nó không chỉ thông minh mà còn rất tốt bụng. Phương thức học như vậy luôn đòi hỏi mỗi người có tinh thần trách nhiệm rất là cao và thằng bé đã thực hiện với một tâm thái rất tích cực”.

Khi được hỏi về bí quyết thành công trong cuộc sống, Moral chia sẻ:

Hãy mường tượng về mục tiêu của bạn, chắc chắn rằng chúng là gì và bạn sẽ bước đi như thế nào để đạt được nó.

Sau 6 năm kiên trì theo học, Moral đã nhận được bằng cử nhân nghệ thuật tự do của trường Đại học Harvard. Cậu bé cho biết ước mơ của mình là trở thành một chính trị gia và mục tiêu sắp tới của Moral là trường Luật Colombia. Moral cũng đã viết một cuốn sách có tựa đề “Harvard in the Heartland”, kể về những trải nghiệm đáng quý sau nhiều năm theo học tại ngôi trường nổi tiếng của nước Mỹ.

Hồng Tâm

 

Đội bóng trung học Mỹ dành bất ngờ lớn cho cậu bé tự kỷ 9 tuổi

Sự xuất hiện của đội bóng đá trường trung học Nampa, Idaho, Mỹ tại bữa tiệc sinh nhật của cậu bé mắc chứng tự kỷ đã khiến em cảm thấy rất vui vì trước đó, chỉ có duy nhất một bạn cùng lớp nhận lời tham dự.

Vào cuối tháng 5, cô Lindsay Larsen đã gửi lời mời tham dự sinh nhật của cậu con trai 9 tuổi Christian bị tự kỷ đến 25 bạn học của em nhưng chỉ có một bé gái đồng ý. Cô nghĩ rằng, có thể các bạn cùng lớp của Christian cảm thấy không thoải mái khi làm bạn với một người khó kiềm chế được cảm xúc và hay khóc trong lớp.

Mẹ Christian chia sẻ cảm xúc trên Fb (Ảnh chụp từ màn hình Fb Lindsay Barrus Larsen)

Thế nhưng, bạn của cô đã tìm đến huấn luyện viên bóng đá trường trung học Nampa là Dan Holtry sau khi đọc bài đăng trên facebook về bữa tiệc sinh nhật. Kết quả là, huấn luyện viên đã liên lạc với Lindsay và hỏi liệu ông có thể đến dự cùng với một số cầu thủ giỏi nhất không. Lindsay rất vui vẻ chấp nhận lời đề nghị này.

Huấn luyện viên Holtry nói với KTVB-TV rằng ông đã nhắn tin cho đội của mình để thông báo với họ về bữa tiệc sinh nhật. Phản ứng của các em rất tích cực. Holtry đã rất ngạc nhiên khi biết các em muốn tham gia và dành sự quan tâm cho Christian nhiều như thế.

Donovan Estrada, một cầu thủ bóng đá của trường trung học Nampa, cho biết em và các bạn muốn đến nhà cậu bé Christian ngay lập tức.

Vào ngày sinh nhật của Christian, đội bóng xuất hiện trong trang phục thể thao và hô vang tên cậu bé.

“Cháu đã cố ý không bộc lộ cảm xúc khi chứng kiến điều đó nhưng nó thực sự rất tuyệt”, Christian chia sẻ với đài truyền hình.

Estrada cũng kể lại rằng, cậu bé rất hạnh phúc khi thấy các thành viên của đội bóng. Mọi người đều rất vui mừng khi được ở bên cạnh Christian. Đội bóng đã chuẩn bị cho cậu một món quà, chơi trò chơi và hát bài “Chúc mừng sinh nhật” tặng cậu bé. Họ đều ở lại cho đến cuối buổi tiệc.

Christian Larsen mở quà từ đội bóng trường trung học Nampa (Ảnh: Lindsay Barrus Larsen)

Christian nói: “Đây có lẽ là sinh nhật tuyệt nhất từ ​​trước đến giờ, cháu có nhiều ngày hạnh phúc nhất trong đời và đây có thể là một trong số đó”.

Huấn luyện viên Holtry cho rằng đó là một vinh dự cho đội bóng khi được là một phần trong bữa tiệc sinh nhật của Christian. Ông nói trong buổi phỏng vấn với đài truyền hình “Chúng tôi may mắn khi được ở trường trung học Nampa. Chúng tôi có rất nhiều đứa trẻ tuyệt vời. Chúng tôi hiểu về sự khó khăn của cậu bé và muốn chia sẻ”.

Mẹ Christian đã viết trên Facebook “Thế giới này có thật nhiều điều tốt đẹp. Và khi mọi thứ khó khăn, điều tốt đẹp còn tỏa sáng hơn nữa”.

Mai Vy

 

Tâm sự của một nhà giáo lâu năm: Thay vì đánh mắng, tôi đã tìm ra cách giáo dục ‘học trò hư’ hiệu quả

Tôi là một giáo viên tiểu học có hơn chục năm kinh nghiệm trong nghề. Tôi luôn làm việc chăm chỉ, cần mẫn giảng dạy và có trách nhiệm với nghề. Đối với các em học sinh tôi hết lòng yêu thương và tận tình hướng dẫn các em học tập. Tuy nhiên, có một lần tôi đã gặp “thử thách” thật sự trong nghề giáo của mình.

Tiếp nhận “lớp học yếu kém” nhất

Ngay hôm trước khai giảng học kỳ mới, hiệu trưởng yêu cầu tôi dạy tiếng Trung cho một lớp của khối bốn. Đây là lớp yếu kém cả về học lực lẫn kỷ luật. Thêm nữa, cha mẹ học sinh còn từng khiến giáo viên bị đuổi việc bằng cách dọa chuyển con sang trường khác nếu không đổi giáo viên. Hiệu trưởng rơi vào tình thế khó, tôi đoán có lẽ vì không ai muốn nhận lớp này.

Tôi không biết lớp tôi nhận là lớp thế nào. Lớp học trông như đống rác, trên sàn dính đầy vết sữa đậu nành. Cả lớp có hơn 80% các em không bao giờ làm bài tập về nhà, không đọc sách giáo khoa hay trả lời câu hỏi của giáo viên, không biết cách cư xử. Mười mấy em hay lấy trộm đồ; văn phòng phẩm tôi vừa mang đến lớp thì mắt trước mắt sau đã biến mất. Các em thậm chí còn lấy trộm ví của giáo viên chủ nhiệm cũ. Chúng phối hợp thành nhóm, phân công vai trò, trách nhiệm rõ ràng. Chúng đã mang tiếng rất xấu trong trường chúng tôi.

Ảnh minh họa từ: youtube.com

Đây là lần đầu tiên tôi gặp kiểu học sinh thế này trong hơn 10 năm giảng dạy. Tôi bắt đầu hối hận về quyết định của mình, nghĩ rằng: “Mình có thể làm gì được đây? Cuộc sống của mình sẽ dễ dàng hơn nếu không nhận lớp học này!” Nhưng sau đó, tôi cảm thấy tiếc cho những đứa trẻ này. Nếu chúng không được giáo dục tử tế thì tương lai của chúng rồi sẽ ra sao?

Lần đầu thu bài tập về nhà, tôi chỉ nhận được vài tờ giấy. Tôi yêu cầu những em không nộp bài tập về nhà đứng dậy thì lập tức hầu hết học sinh đều đứng dậy, vẻ mặt đầy thách thức. Rõ ràng là chúng đã sẵn sàng để chọn cách đối đầu với giáo viên.

Ảnh minh họa từ: youtube.com

Tôi đưa các em ra sân chơi và lấy chạy làm hình phạt cho chúng. Tất cả chúng đều cười. Hiệu trưởng ngăn tôi lại và nói: “Đừng để chúng chạy quá năm vòng. Nếu có đứa nào bị ngất là chị gặp chuyện đấy”.

Nước mắt liền lăn dài trên má tôi. Tôi quay lại, hướng mặt vào tường và tự nhủ: “Mình không nên xúc động đến thế!” Tôi tự nhủ mình cần có trách nhiệm của một người làm thầy, một người uốn nắn các em. Tôi bình tâm lại, bảo bọn trẻ ngừng chạy, và bắt đầu kể cho chúng nghe chuyện về người xưa lấy chữ “tín” làm đầu. Tôi nói với bọn trẻ rằng chúng ta nên giữ chữ tín và hoàn thành bài tập về nhà đúng hạn hàng ngày. Nghe vậy, chúng đều im lặng.

Để sửa thói xấu cho học sinh, tôi thường tham khảo ý kiến các giáo viên kỳ cựu có kinh nghiệm. Chiêu pháp thì rất nhiều: Nào là phạt đứng, phạt làm bài tập, không cho ăn cơm, ở lại lớp sau khi tan học, viết kiểm điểm; nào là khiển trách chế nhạo, cũng có đánh, thậm chí còn có cả phạt quỳ, bình thường nếu không gặp sự cố, vết thương không rõ thì nhà trường cũng nhắm mắt làm ngơ, học sinh về nhà cũng không dám nói, sợ bị bố mẹ phạt.

Ảnh minh họa từ: youtube.com

Cũng có nhiều giáo viên giao quyền cho “cán bộ lớp”, cho phép cán bộ lớp phạt các bạn những hình phạt này. Vô tình, học sinh từ nhỏ đã bị nhiễm quan niệm lấy ác trị ác, “Tôi quản bạn vì muốn tốt cho bạn” nên có em bị đánh cũng không dám lên tiếng.

Cứ như vậy, tệ nạn lại càng đến càng nhiều: Cán bộ lớp trở thành kẻ bạo lực học đường, có thể làm xằng làm bậy, cũng có thể nhận “hối lộ”, tùy tiện quyết định hoặc gỡ bỏ hình phạt. Cứ như vậy, trường học trở thành môi trường bát nháo, như một xã hội thu nhỏ.

Tôi nghĩ với tư cách là giáo viên tôi không nên đánh mắng các em, cũng không có thể lấy ác trị ác. Tôi quyết định dùng giọng nói và thiện tâm của mình cảm hóa tâm hồn những đứa trẻ này.

Lớp học viết văn đầu tiên

Môn mà học sinh lớp tôi đau đầu nhất là viết văn. Lần đầu, khi tôi bắt đầu dạy lớp này, các em chỉ viết tối đa ba câu mà không dùng dấu câu.

Có 3 nguyên nhân: Thứ nhất là chúng quá ngại viết, thứ hai là các em không biết viết, và thứ ba là bị ảnh hưởng bởi môi trường sống xung quanh khiến bài viết thiếu tính trung thực, bị phóng đại, sáo rỗng, vì vậy bọn trẻ không muốn viết, cũng không biết phải bắt đầu từ đâu.

Ảnh minh họa từ: youtube.com

Tôi bắt đầu tìm phương pháp. Một hôm, trong giờ học, tôi nghe có tiếng kêu, và phát hiện ra chú chim bồ câu nhỏ giấu trong ngăn bàn học sinh. Tôi lo nó có thể chết, và điều tôi lo lắng hơn là các em học sinh không biết rằng làm hại một sinh mệnh như thế là việc rất không tốt.

Tôi đặt con chim câu nhỏ lên một miếng bìa cứng và bảo bọn trẻ quan sát kỹ. Tôi đề nghị các em chạm vào bộ lông mềm và bàn chân nhỏ xíu màu đỏ của nó. Em nào cũng thích chú chim bồ câu nhỏ này, còn chú chim lại nhìn chúng bằng ánh mắt lo sợ và ríu rít tuyệt vọng.

Tôi đề nghị các em im lặng lắng nghe tiếng hót của chú chim và thử xem nó đang nói gì. Một số em nói: “Nó đang gọi mẹ vì nó sợ.” Những em khác nói: “Nó muốn về nhà.” Chúng bắt đầu thấy thương con chim bồ câu này.

Tôi hỏi các em: “Nó đến từ đâu?” Chúng nói với tôi rằng chúng đã mua nó từ một người bán rong với giá 50 xu, giống như những các bạn khác thôi”.

Ảnh minh họa: nternaute.com

Tôi hỏi lại chúng: ”Rồi giờ nó sẽ đi đâu?” Bọn trẻ nói chỉ mấy ngày là nó sẽ chết. Vì vậy, tôi đã nói với cả lớp: “Nói cách khác, tất cả chúng ta đều thích chú chim bồ câu nhỏ này, nhưng chúng ta lại giết nó.”

Tôi viết lên bảng, “50 xu = một mạng sống.” Làm sao một sinh mệnh lại rẻ đến vậy? Điều ấy để lại trong chúng ấn tượng sâu sắc. Nhiều em không còn mua động vật nhỏ từ những người bán hàng rong nữa mà phê bình họ “chỉ vì tiền mà việc gì cũng dám làm”.

Tôi đề nghị bọn trẻ viết vào vở những gì chúng đã thấy, nghe và cảm nhận và dùng danh xưng của chúng. Lần đó là những bài viết hay nhất và nhanh nhất cho đến nay. Sau đó, tôi kể cho các em thí nghiệm thực vật cũng có cảm quan, còn mở máy tính cho chúng quan sát ảnh thí nghiệm “Nước biết đáp án”. Tôi kể về cuốn sách “Thông điệp của nước” với một loạt thí nghiệm khoa học trên các tinh thể nước, và phát hiện ra khả năng cảm thụ ngôn ngữ, âm nhạc, hình ảnh… tuyệt vời của nước.

Ảnh minh họa từ: youtube.com

Lũ trẻ hiểu rằng mọi thứ đều có sinh mệnh, chúng ta nên trân trọng chúng và sống hòa hợp với thiên nhiên. Trong chuyến tham quan mùa xuân, học sinh lớp tôi không hái một bông hoa nào mà tự dọn dẹp, không cần ai bảo. Điều đó khiến tôi hết sức cảm động.

Hai cái xúc xích

Trong chuyến tham quan mùa xuân lớp 6, can-tin của trường giao nhầm cho lớp tôi nhiều hơn hai cái xúc xích cho bữa sáng, nhưng không em nào lấy. Tôi đưa ra hai cái xúc xích, hỏi: “Ai muốn ăn nào?” Bọn trẻ đều lắc đầu và mỉm cười. Một số em nói: “Cô ăn đi ạ!”

Tôi xúc động nói với các em: “Hai cái xúc xích này là bằng khen cao quý nhất đối với cô. Chúng cũng là giải thưởng cao quý nhất đối với các em bởi vì các em là những học sinh trung thực nhất!” Cuối cùng, học sinh của tôi đã trả lại hai cái xúc xích cho can-tin của trường.

(Ảnh minh họa: paizoumemazi.blogspot.com)

Nhớ lại vào 2 năm trước khi tôi nhận lớp học này, có 12 học sinh lấy trộm đồ. Ngày hôm sau thì một số em bị mất đồ. Tôi đã kể cho cả lớp nghe những câu chuyện như “Khổng Tử không uống nước của đạo tặc”, “Cho đi đáng giá hơn tặng vật” và “Kho báu của Tử Hãn là không tham lam”. Tôi lấy văn hóa Thần truyền để dạy cho các em những giá trị làm người căn bản.

Tôi sưu tầm nhiều câu chuyện từ các trang như Đại Kỷ Nguyên, Chánh Kiến, viết tóm tắt ngắn cho mỗi câu chuyện vào một cuốn sổ tay. Tôi phân loại các câu chuyện theo chủ đề, chẳng hạn như tính chính trực, lòng tốt, sự nhẫn nhịn, nhân quả, tính trung thực, chân thành, tránh ghen tị, hay câu chuyện về các vị Thần, khám phá khoa học và nền văn minh tiền sử.

Khi tôi kể cho lũ trẻ về “Triều đại của Trinh Quán”, thời Thái bình Thịnh thế, người người “không nhặt của rơi trên đường, đêm không cần đóng cửa”, chúng rất hào hứng. Các em liên tục hỏi: “Thưa cô, khi nào chúng ta có thể ngủ mà không cần khoá cửa? Dù chúng ta có nhiều cửa, nhưng trộm vẫn vào được nhà chúng ta”. Tôi khuyến khích các em rằng khi tất cả mọi người đều trọng đức hành thiện, thiên hạ sẽ thực sự thái bình.

Ảnh minh họa từ: youtube.com

Khi các em vi phạm nội quy nhà trường, tôi cố hết sức để đặt mình vào vị trí của chúng, lắng nghe chúng và thật tâm hướng nội. Sau đó, tôi sẽ cùng các em tìm một biện pháp thích hợp. Chẳng hạn, có em không hoàn thành bài tập về nhà, có khi là vì em không hiểu bài học trên lớp, có khi vì bài tập về nhà quá nhiều nên không có thời gian để hoàn thành hết, có khi là vì thiếu kiến thức cơ bản nên mất tự tin, cũng có khi vì mải chơi mà xao lãng việc học.

Tôi sẽ tìm ra nguyên nhân gốc rễ rồi hướng dẫn các em cho phù hợp. Trong khi đó, tôi sẽ nói với các em lý do cần làm bài tập về nhà và làm thế nào để học tập hiệu quả. Tôi luôn khích lệ chúng.

Tôi đã trở thành một người bạn tốt của các em, và chúng sẵn sàng chia sẻ bí mật của chúng với tôi. Mỗi ngày sau giờ học, bọn trẻ không muốn về nhà vì muốn ở lại lớp với tôi. Lớp học của tôi trở thành một trong những lớp xuất sắc nhất.

Ảnh minh họa từ: youtube.com

Tôi thường xuyên mang theo cuốn sổ tay bên mình, để khi học sinh gây chuyện, tôi có thể dạy chúng bằng cách kể một câu chuyện và không làm tổn thương lòng tự trọng của các em. Bọn trẻ thích những gì tôi kể và cũng hiểu chúng nên làm gì cho phải. Khi về nhà, các em cũng kể lại với bố mẹ.

Tôi không nhận quà tặng nào của phụ huynh học sinh, từ chối lời mời ăn tối của họ và không bao giờ nhờ vả họ làm gì cho tôi. Đôi khi, nếu không thể trả lại quà, tôi sẽ tìm ra giá trị của món quà này và mua sách cho bọn trẻ. Sau đó, tôi sẽ nói với chúng rằng những cuốn sách này là do cha mẹ em nào đó “tặng” cho thư viện nhỏ của chúng tôi.

Sau một thời gian, khi phụ huynh nhận ra điều này, không còn ai tìm cách tặng quà cho tôi nữa. Nhưng họ cũng không lo tôi sẽ bỏ bê con cái họ. Tất cả phụ huynh đều nói rằng con họ cuối cùng đã gặp được một giáo viên tốt.

Thư cảm ơn

Chẳng bao lâu sau, bọn trẻ nói với tôi rằng tôi “khác” với những giáo viên khác, các em yêu mến và tin tưởng tôi, còn đồng nghiệp của tôi đều nói rằng tôi có “huyền năng kỳ diệu”. Với tôi, phần thưởng lớn nhất chính là tôi đã có thể hướng dẫn những tâm hồn non nớt của các em theo một con đường chân chính, giúp các em có được nền tảng đạo đức tốt để trở thành những người thiện lương trong tương lai.

Ảnh minh họa từ: youtube.com

Vì lớp tôi có nhiều tiến bộ nên nhà trường quyết định trao giải thưởng đặc biệt cho tôi. Tôi từ chối không nhận và viết một lá thư cảm ơn cho hiệu trưởng với nội dung:

“Cảm ơn hiệu trưởng vì đã tin tưởng và cho tôi cơ hội hiếm có và trọng trách này. Ông đã ủng hộ tôi suốt bảy năm qua, trong khi chính quyền tiến hành bức hại tàn bạo đối với Pháp Luân Công. Lòng chính nghĩa và thiện lương của ông nhất định sẽ mang lại phúc báo cho ông cùng gia đình. Tôi cũng muốn cảm tạ Sư phụ tôi, người đã dạy cho tôi nguyên lý ‘Chân – Thiện – Nhẫn’, và đây là bảo bối mà tôi đã sử dụng để dạy cho lớp mình”.

Bài viết dựa trên chia sẻ của một học viên Pháp Luân Đại Pháp ở tỉnh Hồ Bắc, Trung Quốc, đăng trên Minghui.org

Tâm An

 

 

 

 

 

Thử tài đoán tên các tổ chức trên thế giới

Có rất nhiều tổ chức trên thế giới chúng ta nghe thấy hằng ngày. Cùng thử sức đoán tên qua bài học dưới đây nhé!

1. ADB

2. APEC

3. FAO

4. ICC

5. IUCN

6. UN

7. UNESCO

8. WHO

Đáp án

1. Asian Development Bank: Ngân hàng phát triển châu Á

2. Asia – Pacific Economic Cooperation: Diễn đàn hợp tác kinh tế châu Á – Thái Bình Dương

3. Food and Agriculture Organisation: Tổ chức Lương thực và Nông nghiệp Liên Hợp Quốc

4. International Chamber of Commerce: Phòng Thương mại Quốc tế

5. International Union for Conservation of Nature and Natural Resources: Liên minh bảo tồn Thiên nhiên Quốc tế

6. United Nations: Liên Hợp Quốc

7. The United Nations Educational, Scientific and Cultural Organization: Tổ chức Giáo dục, Khoa học và Văn hoá của Liên Hợp Quốc

8. World Health Organization: Tổ chức Y tế Thế giới

Mai Vy

 

Vài phút học ngay cách phân biệt ‘Assure’, ‘Insure và ‘Ensure’

“Assure”, “insure” và “ensure” trong tiếng Anh cùng có nghĩa là “đảm bảo”, “chắc chắn” nhưng tùy vào văn cảnh mà được sử dụng cho thích hợp. Cùng tìm ra sự khác biệt giữa chúng trong bài học dưới đây nhé.

1. Assure – /əˈʃʊr/

Nghĩa của từ này là đảm bảo với ai đó điều gì đúng, chắc chắn, đặc biệt là để họ không phải lo lắng.

Ví dụ:

He assured me that he wouldn’t make those mistakes again.

Cậu ta bảo đảm với tôi rằng sẽ mắc những lỗi này lần nữa.

The police have assured us that situation will be under control.

Cảnh sát trấn an chúng tôi rằng tình hình sẽ được kiểm soát.

2. Insure – /ɪnˈʃʊr/

Từ này là thuật ngữ tài chính, nghĩa là bảo hiểm, cung cấp dịch vụ bảo hiểm đề phòng rủi ro, tổn thất nào đó.

Ví dụ:

My new house is insured for one million dollars.

Căn nhà mới của tôi được bảo hiểm 1 triệu đô.

They refused to insure us because they said we’re too old.

Họ từ chối bảo hiểm cho chúng tôi vì họ nói chúng tôi quá già.

Chú ý: Trong Anh-Anh, “assurance” cũng được sử dụng như một từ đồng nghĩa với một loại hình bảo hiểm (insurance) cụ thể.

3. Ensure – /ɪnˈʃʊr/

Nghĩa của từ này là làm cho điều gì đó chắc chắn xảy ra. Nói cách khác, thay vì đảm bảo bằng lời nói như “assure”, “ensure” là dùng hành động.

Ví dụ:

We must ensure good customer service.

Chúng ta phải đảm bảo dịch vụ chăm sóc khách hàng tốt.

Her knowledge will ensure your safety.

Sự hiểu biết của cô ấy sẽ đảm bảo an toàn cho bạn.

Mai Vy

 

 

Theo học y khoa, thanh niên Ấn Độ lại mong muốn trở thành giáo viên để giúp đỡ học sinh nghèo

Sinh ra và lớn lên trong một làng quê nghèo ở Ấn Độ, nam sinh Abhishek đã nỗ lực học tập, vượt qua kỳ thi để theo học chuyên ngành Y. Thế nhưng thay vì trở thành bác sĩ, hiện tại cậu mong muốn làm giáo viên để giúp đỡ các học sinh ở vùng nông thôn.

Abhishek là học sinh của ngôi làng nhỏ Dhaulia ở Jaisalmer, Rajasthan, theo India Today. Bố cậu là một tài xế xe tải, chiếc xe thuộc sở hữu của chú còn mẹ cậu làm nội trợ và không biết chữ. Abhishek có một người em trai nhưng đã qua đời.

Abhishek và bố mẹ (Ảnh: India Today)

Do thu nhập của gia đình cậu thuộc nhóm thấp và không ổn định, chính quyền đã giao cho gia đình mảnh đất biên giới ở khu vực Mohangrah, nơi cách ngôi làng khoảng 150 km. Tuy nhiên, họ cũng chỉ trồng trọt được vào mùa hè do mùa đông không đủ nước. Gia đình Abhishek ở đó trong suốt thời gian mùa vụ.

Mặc dù hoàn cảnh khó khăn nhưng Abhishek lại có thành tích học tập tốt. Vì thấy cậu đạt được nhiều điểm cao trong khi học lớp 10, chú cậu – một giáo viên của trường công trong làng khuyến khích cậu trở thành bác sĩ và Abhishek đã đồng ý. Đến năm lớp 12, chú Abhishek gợi ý cậu đến Kota để ôn luyện cho kỳ thi đầu vào.

Abhishek chia sẻ, tại thời điểm ấy, cậu không biết làm thế nào để có thể trở thành bác sĩ hay phải trải qua kỳ thi nào. Thế nhưng sau đó, cậu biết đến NEET. Đây là kỳ thi tuyển vào các trường đại học Y được tổ chức bởi Cơ quan Kiểm tra Quốc gia (NTA). Học sinh phải có đủ điểm Lý, Hóa, Sinh mới được tham gia.

Abhishek lên đường tới Kota để ôn luyện. Lúc đầu, điểm số của cậu không cao nhưng với sự hỗ trợ của học viện Allen, kết quả đã được cải thiện đáng kể. Abhishek miệt mài dành 3 năm ở đây để học tập chuẩn bị cho kỳ thi đầu vào. Cuối cùng, Abhishek đã đạt được 612 điểm và đủ điều kiện để theo học trường Y.

Nếu như theo đuổi con đường này, Abhishek sẽ trở thành vị bác sĩ đầu tiên trong ngôi làng của cậu cũng như các ngôi làng lân cận. Thu nhập của gia đình cậu cũng có thể được cải thiện.

Abhishek mong muốn được học tại trường Y RNT ở Udaipur. Mặc dù chưa quyết định sẽ làm gì sau khi có tấm bằng cử nhân cử nhân Y học và cử nhân Phẫu thuật (MBBS), cậu lại mong muốn trở thành một giáo viên để giúp đỡ các học sinh ở khu vực nông thôn.

Abhishek nhận thấy có rất nhiều học sinh xuất sắc ở vùng quê nghèo. Tuy nhiên, vì thiếu sự định hướng và tư vấn, năng lực của các em không được nhận ra. Dù các em có thể đạt được nhiều điểm số cao nhưng tài năng vẫn bị lãng phí, nhiều em chỉ đảm đương các công việc bình thường. Abhishek mong muốn đưa những học sinh đó tiến về phía trước. Cậu hy vọng có thể ở lại dạy học, truyền cảm hứng và thay đổi cuộc sống của các em.

Mai Vy

 

 

 

10 thành ngữ tiếng Anh thú vị về thiên nhiên

Có nhiều thành ngữ quen thuộc dựa trên các đặc tính có  từ tự nhiên để mô tả sự vật hiện tượng.

1. A ray of sunshine

Ý nghĩa: tia nắng nắng ấm áp, chỉ một người hoặc sự vật mang lại niềm vui, niềm hạnh phúc

Ví dụ:

They bring us a ray of sunshine, we believe in them.

Họ mang đến cho chúng tôi niềm hạnh phúc, chúng tôi tin tưởng họ.

2. A shrinking violet

Ý nghĩa: một người hay thẹn thùng (giống như loài hoa violet)

Ví dụ:

She is a shrigking violet and so sweet.

Cô ấy là một người e thẹn nhưng rất ngọt ngào.

3. Calm before the storm

Ý nghĩa: một sự im lặng, yên tĩnh trước khi có một biến động ồn ào nào đó xảy ra.

Ví dụ:

What the country was experiencing was not peace, but justthe calm before another storm.

Những gì đất nước đang trải qua không phải là yên bình, mà chỉ là chút yên tĩnh trước sóng gió thôi.

4. Cuts no ice

Ý nghĩa: không có tác dụng gì (nhất là trong việc thay đổi quan điểm của người khác)

Ví dụ:

Don’t worry, that propaganda cut no ice on them.

Đừng lo, những tuyên truyền bịa đặt đó không có tác dụng gì đến họ đâu.

5. Once in a blue moon

Ý nghĩa: rất hiếm (như trang xanh xuất hiện)

Ví dụ:

I visit her once in a blue moon; we divorced long time a go.

Tôi rất hiếm khi đi thăm cô ấy, chúng tôi đã li dị từ lâu rồi.

6. Many moons ago

Ý nghĩa: từ lâu lắm rồi

Ví dụ:

I haven’t seen him many moons a go.

Tôi không nhìn thấy anh ấy từ lâu lắm rồi.

7. On cloud nine

Ý nghĩa: rất vui

Ví dụ:

He is now on cloud nine, he’s just win in competition.

Anh ấy giờ rất hạnh phúc, anh ấy mới thắng cuộc thi.

8. In the air

Ý nghĩa: rất gần rồi, đang tới rồi

Ví dụ:

Summer is in the air.

Mùa đang tới rồi.

9. Out of the woods

Ý nghĩa: đã thoát khỏi hoàn cảnh nguy hiểm

Ví dụ:

She is now much better after the treatment and now she is out of the woods.

Cô ấy đã khỏe hơn rất nhiều sau cuộc điều trị, cô ấy đã thoát khỏi nguy hiểm rồi.

10. Stealing my thunder

Ý nghĩa: bị lấy mất sự chú ý hay ý tưởng sáng tạo

Ví dụ:

We had an idea for that product but we see they’ve stolen our thunder and they have their own product  on the market.

Chúng tôi đã có một ý tưởng cho sản phẩm đó nhưng chúng tôi thấy họ đã đánh cắp mất nó và họ có một sản phẩm riêng trên thị trường.

Thiên Cầm

 

 

 

20 cách đáp lại câu hỏi ‘How are you?’ như người bản xứ

Khi được hỏi: “How are you?”, rất nhiều người Việ thường sẽ đáp: “I am fine, thank you. And you?” như một thói quen và công thức. Hãy thử ngay những câu trả lời dưới đây nhé!

1. Khi bạn trong trạng thái rất tốt

Very well, thanks. (And you?)
Rất tuyệt, cảm ơn cậu. (Còn cậu?)

Pretty fair.
Rất tuyệt.

I’m on the top of the world.
Mình đang rất sung sướng đây.

I’m AWAP. (as well as possible).
Tốt nhất có thể.

Better yesterday but not as good as I will be tomorrow.
Tốt hơn hôm qua nhưng không bằng ngày mai.

I’m feeling really grateful for this beautiful day.
Tôi cảm thấy rất tuyệt cho ngày tuyệt đẹp hôm nay.

Can’t complain.
Không chê vào đâu được.

Getting stronger.
Đang trở nên mạnh mẽ hơn.

2. Khi bạn trong trạng thái bình thường, không có gì đặc biệt

I’m fine, thanks/ So so, thanks/ I’m OK, thanks.
Tôi ổn, cảm ơn cậụ

I’m alright.
Tôi bình thường.

Not my best day, but not my worst day either.
Không phải ngày tốt nhất, cũng không phải ngày tệ nhất của tôi.

I’m still alive.
Tôi vẫn sống sót.

Not giving up.
Vẫn đang cố gắng.

Improving.
Đang tiến triển.

3. Khi bạn trong trạng thái không tốt lắm

Really bad.
Rất tệ.

I’m not on a good mood.
Không được tốt lắm.

I’m trying to stay positive.
Đang cố gắng lạc quan.

Not in the mood to say how I feel, but thanks for asking me.
Không có tâm trạng để mà nói rằng tôi thấy thế nào, nhưng cảm ơn cậu vì đã hỏi han.

I get knocked down, but I’ll get up again.
Tôi đang bị xuống tinh thần đây, nhưng rồi sẽ tốt trở lại thôi.

You can’t know pleasure without pain, right?
Cậu không thể biết đến niềm vui mà không có đau khổ đúng không?

Thiên Cầm (Tổng hợp)

 

10 câu nói nổi tiếng lịch sử của Tổng thống George Washington

George Washington là một trong những Tổng thống vĩ đại nhất nước Mỹ. Ông được tôn làm cha đẻ của Mỹ, đóng góp nền tảng to lớn cho sự cường thịnh quốc gia. Chúng ta cùng tìm hiểu về đức hạnh và trí tuệ của vị Tổng thống này qua những câu nói của ông dưới đây nhé.

1. Without virtue, and without integrity, the finest talents and the most brilliant accomplishments can never gain the respect, and conciliate the esteem, of the truly valuable part of mankind.

Không có đạo đức, và sự chính trực thì những tài năng vượt trội nhất và những thành tựu rực rỡ nhất không bao giờ nhận được sự tôn trọng và lòng kính mến của nhóm người tinh anh nhất

2. How far you go in life depends on your being tender with the young, compassionate with the aged, sympathetic with the striving, and tolerant of the weak and strong. Because someday in your life you will have been all of these.

Bạn tiến xa tới đâu trong đời phụ thuộc vào việc bạn nhẹ nhàng với người trẻ, cảm thông với người già, đồng cảm với người đang tranh đấu, và khoan dung với cả kẻ yếu và kẻ mạnh. Bởi vì một ngày nào đó trong đời, bạn sẽ thấy mình đã từng trải qua tất cả những khoảnh khắc ấy.

3If the freedom of speech is taken away then dumb and silent we may be led, like sheep to the slaughter.

Nếu quyền tự do ngôn luận bị tước đoạt thì chúng ta trở nên câm lặng và ngu ngốc như đàn cừu đang chờ bị thịt.

Ảnh: Meme

4. We should not look back unless it is to derive useful lessons from past errors, and for the purpose of profiting by dearly bought experience.

Chúng ta không nên nghĩ về quá khứ trừ khi nó đem lại những bài học có ích từ những sai lầm hoặc những kinh nghiệm quý giá

5. I hope I shall possess firmness and virtue enough to maintain what I consider the most enviable of all titles, the character of an honest man.

Tôi hy vọng mình có đủ kiên cường và đức hạnh và để giữ vững danh hiệu mà tôi khao khát nhất: người trung thực.

6. Worry is interest paid by those who borrow trouble.

Lo lắng là lãi suất phải trả cho những ai đã vay mượn sự rắc rối.

7. It is far better to be alone, than to be in bad company.

Thà ở một mình còn hơn đi cùng kẻ xấu.

8. Happiness and moral duty are inseparably connected.

Hạnh phúc và bổn phận đạo đức là sự kết nối không thể tách rời.

9.  Be courteous to all, but intimate with few, and let those few be well tried before you give them your confidence.

Hãy nhã nhặn với mọi người, nhưng thân mật với ít người, và để số ít người đó đượcthử thách trước khi đặt niềm tin vào họ.

Ảnh: AZ Quotes

10.  True friendship is a plant of slow growth, and must undergo and withstand the shocks of adversity, before it is entitled to the appellation.

Tình bạn chân chính là một cái cây lớn chậm, nó phải trải qua và chịu đựng những cú sốc của nghịch cảnh rồi mới được vinh danh.

Thiên Cầm

 

 

Đọc nhiều

Mặc tin đồn hẹn hò ‘bủa vây’, Bích Phương diện đồ gợi cảm dự...

Bích Phương vô cùng quyến rũ trong tiệc sinh nhật của "soái ca" Đăng Khoa. Lẻ bóng “lâu năm”, dường như các fan hâm mộ...

Rác thải của con người đã ô nhiễm đến nơi tận cùng của Trái...

Một nhà thám hiểm người Mỹ đã lái tàu ngầm xuống vùng biển sâu nhất dưới đáy đại dương. Bên cạnh những khám phá...

Em chỉ muốn cùng anh một lần!

Lần đầu gặp mặt, Hân ngỡ ngàng khi “đối tượng” là một thanh niên mặt búng ra sữa. Thế nhưng, hắn luôn mồm xưng...

Sự thật NGƯỜI TÍNH không bằng TRỜI TÍNH số phận đã an bài

Sự thật NGƯỜI TÍNH không bằng TRỜI TÍNH số phận đã an bài. Trong kiếp nhân sinh này, mỗi người đều có sự lựa...