Muôn màu

Chủ nhân bị ngã trên tuyết, chó cưng ủ ấm cho ông suốt 20 giờ

Câu chuyện về chú chó dùng thân để bảo vệ chủ nhân, sưởi ấm cho ông suốt 20 giờ trong đêm lạnh đã khiến nhiều người cảm động. 

Câu chuyện xảy ra vào 2 năm trước khi ông Bob (lúc ấy 64 tuổi) ra ngoài để nhặt thêm củi cho lò sưởi, trang Mirror đưa tin.

Ông Bob và chó cưng Kelsey (Ảnh: McLaren Northern Michigan)

Nghĩ rằng sẽ không mất nhiều thời gian nên ông chỉ mặc quần áo ngủ, đi dép ra ngoài. Tuy nhiên thời điểm đó là vào mùa xuân, băng tan nên đường rất trơn trượt, ông bị trượt chân ngã xuống mặt tuyết ẩm ướt. Cú ngã khiến ông bị gãy cổ, liệt một bên người và không thể cử động, ông Bob cứ nằm đó trong thời tiết băng giá.

Vì không thể di chuyển, nên ông Bob chỉ có thể thốt lên những tiếng kêu cứu yếu ớt và vô vọng. Nhưng do ông chỉ sống một mình và hàng xóm gần nhất ở cách ông khoảng 400 mét vì vậy không ai có thể nghe thấy tiếng cầu cứu của ông.

Nhưng thật may mắn, chú chó cưng của Bob, Kelsey, đã nghe thấy tiếng gọi của chủ nhân mình và nhanh chóng đánh hơi tìm ra ông.

Nhớ lại khoảnh khắc lúc đó, Bob chia sẻ: “Tôi kêu lên cầu cứu nhưng người hàng xóm sống gần nhất cũng cách đó khoảng 400 mét, lúc ấy là 10 rưỡi tối nhưng thật may vì Kelsey đã xuất hiện.”

Kelsey ủ ấm cho chủ nhân suốt 20 giờ (Ảnh: McLaren Northern Michigan)

Ông Bob nhớ lại tuyết liên tục rơi trong suốt 20 giờ tiếp theo và nhiệt độ hạ thấp xuống – 4 độ C. Để tránh chủ nhân bị hạ thân nhiệt, Kelsey đã nằm lên thân Bob suốt 20 giờ, dùng cơ thể để ủ ấm cho ông, liếm tay và mặt của Bob suốt đêm.

Sau một hồi kêu cứu nhờ giúp đỡ, giọng của ông Bob khàn đặc và không thể tiếp tục la hét, cuối cùng Bob mất dần ý thức do lạnh tuy nhiên Kelsey vẫn không ngừng sủa.

Kelsey đã nằm lên thân Bob suốt 20 giờ, dùng cơ thể để ủ ấm cho ông (Ảnh: McLaren Northern Michigan)

Đến tận 18h30 tối hôm sau, một người hàng xóm của ông Bob, Rich mới phát hiện ra ông đang nằm trên đất.

Theo Dân Trí dẫn tin, Rich lập tức đưa ông Bob vào bệnh viện, nơi các bác sỹ nhận thấy rằng thân nhiệt của ông Bob đã tụt xuống dưới mức 21 độ C, rung tâm nhĩ và thoát vị đĩa đệm do cú ngã. Tuy nhiên, các bác sỹ đã rất kinh ngạc khi trong suốt một thời gian dài như vậy, Bob vẫn có thể sống sót mà không bị chết cóng.

Bob bị gẫy xương cổ sau khi trượt chân ngã (Ảnh:  Fox 8)

Bob chia sẻ thêm: “Đến sáng, tôi bị mất giọng và không thể kêu cứu được nữa nhưng Kelsey đã sủa không ngừng. Nó giữ cho cơ thể tôi ấm áp và đảm bảo tôi vẫn còn tỉnh táo.”

May mắn thêm một lần nữa mỉm cười với Bob khi các bác sỹ đã tiến hành phẫu thuật thành công cho Bob, giúp ông có thể đi lại được, khi mà thông thường những chấn thương cột sống thường gây tê liệt vĩnh viễn.

Bob, Kelsey và bác sỹ sau ca phẫu thuật thành công (Ảnh: McLaren Northern Michigan)

Bob nói ông sẽ mãi ghi nhớ 2 “anh hùng”: Một là chú chó Kelsey, đã dùng thân sưởi ấm cho ông và không ngừng sủa kêu gọi sự giúp đỡ, hai là bác sỹ Colen đã phẫu thuật giúp ông lấy lại khả năng đi lại như bình thường.

Jenny, con gái của ông Bob cho biết: “Chúng tôi luôn biết có một lý do nào đó để mang Kelsey vào nhà và giờ đây tôi nghĩ rằng mình đã biết lý do đó”, “Tôi rất biết ơn Kelsey vì đã cứu sống cha của mình”.

Ngoc Mai

 

 

 

Lời yêu thương đừng giấu trong lòng, hãy trao đi khi còn có thể, có thể ai đó vẫn chờ…

Một chàng trai trẻ mắc phải căn bệnh hiểm nghèo. Mọi phương thuốc chữa trị đều vô hiệu đối với anh. Vô cùng đau khổ với ý nghĩ rằng mình có thể qua đời bất kỳ lúc nào, chàng trai quyết định tuyệt giao với tất cả mọi người và giam mình trong nhà suốt ngày.

Một ngày đẹp trời, người mẹ cuối cùng cũng đã thuyết phục được chàng trai ra khỏi căn phòng chật hẹp để xuống phố đi dạo. Có lẽ, anh đã quá chán cảnh với sự tù túng và muốn thoát khỏi nỗi bi lụy, u ám của chính mình.

Ảnh minh họa: psychologies.ru

Khi đi ngang một tiệm bán băng đĩa nhạc, chàng trai bất giác đưa mắt nhìn vào và cảm thấy nơi này có điều gì đó rất thân quen. Anh quyết định bước vào và mua một đĩa nhạc.

Tiệm băng không lớn nhưng thoáng đãng, cách trình bày khá đơn giản, dễ chịu. Người bán hàng là một cô gái trẻ, có lẽ kém anh một vài tuổi. Cô bé có đôi mắt trong veo, lấp lánh như vì tinh tú giữa trời đêm. Trong một thoáng, anh bỗng thấy như cả thế giới hoàn toàn tan biến, chỉ còn mình anh và cô. Anh tiến đến trước mặt cô, thẫn thờ không nói nên lời.

Cô gái ngước nhìn anh, mỉm cười và hỏi:

–  Chúc một ngày tốt lành. Anh cần mua đĩa nhạc gì ạ?

Giây phút ấy, anh gần như chết lặng: Đó là nụ cười đẹp nhất trên đời mà anh từng thấy!

–  Tôi… tôi… muốn mua một đĩa nhạc…Anh lắp bắp hồi lâu mới có thể thốt lên được câu nói đó, rồi lúng túng chọn một đĩa nhạc và trả tiền cho cô gái.

Ảnh minh họa: buzzfeed.com

–  Anh có muốn gói đĩa nhạc này lại không? – Cô gái dịu dàng cất tiếng hỏi, vẫn với nụ cười dịu dàng ấy.

Trái tim anh bỗng đập loạn nhịp và dường như đôi chân không thể đứng vững trên mặt đất. Chưa bao giờ anh cảm thấy rung động mạnh mẽ đến như vậy. Anh vội gật đầu, bối rối đón lấy đĩa nhạc và ra về. Anh biết, tâm hồn lạnh giá của mình đã được sưởi ấm thêm lần nữa.

Kể từ hôm ấy, mỗi ngày anh đều ghé qua cửa tiệm của cô gái và mua một đĩa nhạc. Lần nào cô cũng gói lại cho anh thật cẩn thận. Anh mang chiếc đĩa về và cất vào tủ mà không một lần lấy ra nghe, bởi hình ảnh của cô gái đã chiếm trọn tâm trí anh và chẳng còn chỗ nào cho âm nhạc nữa. Anh đến mua đĩa nhạc chỉ vì muốn gặp cô.

Kể từ khi quen cô gái, cuộc sống của chàng trai đã sang một trang mới. Anh tha thiết muốn được sống và yêu thương. Mỗi ngày anh đều đứng trước gương và cổ vũ bản thân cần mạnh mẽ và sống thật trọn vẹn. Anh cũng bắt đầu giúp mẹ làm việc nhà và mua những đóa hoa tặng bà.

Ảnh minh họa: howcast.com

Anh biết sự thay đổi đó đều là nhờ sự xuất hiện của cô. Anh rất muốn mời cô đi chơi nhưng không thể. Anh không biết phải bắt đầu như thế nào, và hơn cả, anh biết mình chẳng thể sống được bao lâu. Anh lo sợ rằng mình sẽ làm cô tổn thương. Đó có lẽ sẽ là điều tồi tệ nhất.

Dường như biết tâm sự của con trai, người mẹ khuyên anh hãy cứ thử mạnh dạn một lần nhưng anh đều không làm được. Lần nào cũng vậy, mỗi khi đứng trước mặt cô gái, anh đều lúng túng không nói nên lời. Một ngày, thu hết can đảm, anh đặt một mảnh giấy có ghi số điện thoại của mình lên quầy rồi bước vội ra ngoài…

***

Một hôm, chuông điện thoại nhà anh reo vang, mẹ anh nhấc điện thoại. Đầu dây bên kia vang lên giọng nói trong trẻo của một thiếu nữ. Đó là cô gái ở tiệm bán băng đĩa hôm nào.

Bất ngờ, cô gái nghe thấy giọng nói nghẹn ngào của người mẹ:

–  Cháu không biết gì sao? Con trai bác đã qua đời tuần trước…

Trái tim cô gái như bị bóp nghẹt. Người mẹ nghe thấy những tiếng nấc ở đầu dây bên kia. Bà rất muốn thay con trai nói ra những lời trong lòng cậu nhưng dường như không thể. Họ cứ im lặng như vậy, rất lâu…

Ảnh minh họa: verywellmind.com

Buổi tối hôm đó, người mẹ bước vào phòng cậu con trai. Bà mở tủ quần áo của con và thấy trước mắt mình là từng chồng, từng chồng đĩa nhạc còn nguyên giấy gói. Bà cầm lên một chiếc và tháo lớp giấy bọc ra. Một mảnh giấy nhỏ rơi xuống, trên đó là nét chữ con gái mềm mại:

“Chào anh, em nghĩ là anh thật dễ mến! Anh có muốn đi dạo với em không?”

Người mẹ lấy thêm chiếc đĩa nhạc khác. Bên trong cũng có một mẩu giấy: “Chào anh, em nghĩ anh rất dễ mến! Tối nay chúng ta đi dạo cùng nhau nhé!”

Người mẹ mở từng chiếc, từng chiếc đĩa nhạc ra xem, vẫn là những dòng chữ ấy…

Bà bật khóc nức nở: Giá như yêu thương có thể đến sớm hơn một chút!

Lời yêu thương đừng cất giấu trong lòng, hãy trao đi khi còn có thể. Có thể ai đó đã chờ bạn, từ rất lâu, rất lâu rồi…

 

 

 

Dấu ấn văn minh cổ xưa: Phục sức tinh tế của người Ai Cập cổ đại

Người Ai Cập cổ đại đề cao việc ăn mặc đến mức coi quần áo, vải vóc là một trong những yếu tố quan trọng nhất trong cuộc đời của họ, là biểu tượng rõ ràng về địa vị xã hội và sự giàu có.

Ở Ai Cập cổ đại, ăn mặc thế nào chính là một biểu tượng rõ ràng về địa vị xã hội và sự giàu có của một người. Quần áo, vải vóc còn được dùng làm tài sản thế chấp để vay mượn hoặc được cho tặng với ý nghĩa tôn trọng hoặc tôn kính, và còn được dùng làm tài sản thừa kế.

Điều đặc biệt là quần áo đã mặc vẫn thường được tái sử dụng chứ không bỏ đi…

Phong cách phục sức ổn định trong hàng ngàn năm không đổi

Điều đáng chú ý là phong cách chủ đạo của trang phục Ai Cập không thay đổi qua hàng ngàn năm.

Phụ nữ thì mặc một chiếc váy đơn giản, bó sát, dài tới mắt cá chân, có hai dây vòng qua vai, trong khi nam giới thường mặc một chiếc dạng váy, làm từ vải gần như voan quấn quanh eo và vấn vào trong, trùm lên áo chẽn ngắn. Dạng váy này có thể dài tới đầu gối hoặc mắt cá chân. Đàn ông cũng mặc khố.

Áo chẽn (thường được để nguyên vải, không trang trí) và áo choàng được làm từ vải xếp nếp đã trở thành xu hướng thời trang của cả hai giới.

Vào mùa đông, nam giới và phụ nữ thường mặc áo choàng làm từ vải lanh dày. Loại vải lanh này rất tinh tế, nhẹ nhàng và mát mẻ, và cũng là chất liệu được dùng phổ biến trong những tháng ấm áp.

Các chất liệu ngoài lanh khác cũng được sử dụng gồm có lông dê, sợi cọ, len lông cừu.

Bên ngoài áo chẽn đơn giản, phụ nữ thường  mặc trang phục may từ vải xếp nếp, đôi lúc có cả viền màu sáng, được trang trí bằng những đồ vật trang trí nho nhỏ.

Nói về màu sắc thì màu trắng là được ưa chuộng nhất ở Ai Cập cổ đại; có thể do đó là màu tốt nhất để chống lại ánh nắng chói chang của mặt trời và nhiệt độ cao.

Nông dân và thợ thuyền thì thường mặc một bộ ‘khố hoặc dạng váy’ làm từ vải lanh thô, quấn quanh eo và chân. Trong khi đi săn và đi câu cá, nam giới thường không mặc áo; phụ nữ làm việc bận rộn trên đồng ruộng, thì chỉ mặc một chiếc khố hoặc dạng váy ngắn, trong khi trẻ nhỏ có thể chơi đùa gần đó mà không mặc gì, nhưng những đứa trẻ lớn thì ăn mặc giống cha mẹ.

Nhìn chung người Ai Cập không đội mũ nón. Đôi khi, họ dùng giây buộc tóc để giữ cho tóc khỏi che mặt.

Người Ai Cập trang trí quần áo bằng hạt cườm và lông vũ. Họ thích đồ trang sức, thích trang điểm và để các kiểu tóc đa dạng để tạo ra hiệu ứng ấn tượng. Sau này trong thời kỳ Vương quốc mới (TK 16-11 TCN), một phong cách ăn mặc cầu kỳ hơn đã được phát triển ở Ai Cập.

Dép xăng đan

Dù cho Người Ai Cập cổ đại đôi khi đi dép, nhưng đa phần là họ đi chân đất.

Thông thường, phần lớn người Ai Cập để chân trần trong hầu hết thời gian, nhưng những người giàu có hay đi dép da được trang trí cầu kỳ; trong khi người nghèo chỉ đi dép bện bằng cói hoặc cỏ.

Nếu là một vị Pharaon thì có thể đi một đôi dép làm bằng vàng.

Đồ trang sức

Một bộ trang phục Ai Cập cổ đại được xem là chưa hoàn chỉnh nếu không có đồ trang sức đi kèm. Ngay cả người nghèo cũng đeo dây chuyền, vòng tay, bông tai, vòng cổ và nhẫn. Đồ trang sức được đeo để thể hiện sự giàu có, để đẹp và hấp dẫn hơn trong mắt các vị thần.

Trái: cổ áo Ai Cập , Vương quốc mới, thời kỳ Amarna, triều đại Akhenaten, khoảng triều 18, 1353-1336 TCN. Đồ sứ Ai Cập. Bảo tàng Nghệ thuật Metropolitan, New York; Phải: Vòng cổ lớn, khai quật từ ngôi mộ của triều đại Senebtisi 12, khoảng cuối – đầu 13. 1850-1775 TCN. Hình ảnh: MET

Đồ trang sức của người nghèo thường làm từ đồng và gốm màu; trong khi người giàu đeo đồ trang sức bằng vàng bạc, trang trí bằng thủy tinh và hạt đá quý thông thường.

Những chiếc vòng cổ trang trí cầu kỳ đầy màu sắc thường là đồ trang sức của người giàu. Chúng được làm từ nhiều chuỗi hạt, thường được gắn đá quý thông thường, thủy tinh, hoặc lá cây. Trong hầm mộ của pharaon Tutankhamun, thậm chí còn tìm thấy những chiếc vòng cổ được trang trí bởi hoa cúc và lá cây ô liu.

Ảnh trong bài: ancientpages.com

Hạo Nhiên

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Nhờ bức vẽ trên vỉa hè, cậu bé 5 tuổi được công ty nổi tiếng Mỹ nhận làm thực tập sinh tương lai

Mới đây, một video về một cậu bé 5 tuổi ở West Oakland, Mỹ vẽ tự do trên vỉa hè lan tỏa rộng rãi trong cộng đồng mạng. Thậm chí, các nghệ sĩ, diễn viên cho rằng nó có thể thay đổi cuộc đời cậu.

Video được đăng tải lên Twitter bởi Whytney Littlefield, dì của Devon vào 22/6. Chỉ vài ngày sau, bài đăng đã có 91.000 lượt tweet, hơn 400.000 lượt thích và gần 7 triệu lượt xem video, theo KTVU

Trong video, Devon Mosley Jr., 5 tuổi đang vẽ nhân vật hoạt hình Sonic mà cậu yêu thích trên vỉa hè cùng người em họ DeSani, 4 tuổi bằng phấn màu. Bức vẽ rất có hồn dù chỉ là tác phẩm ngẫu hứng và cậu bé chưa bao giờ tham gia một lớp học nghệ thuật chính thức nào cả.

Đám đông tụ tập lại, nhiều người trong số họ thốt lên trước tác phẩm của Devon. Lúc đầu, bà của cậu nghĩ rằng cậu đang vẽ từ một cuốn sách tô màu nhưng không phải thế. Sau đó, dì của Devon đã đăng video lên mạng và nhận được rất nhiều bình luận như “Có tài”, “Có năng khiếu”, “Chúng ta phải bảo vệ tài năng này bằng mọi giá”…

Không chỉ vậy, một số nghệ sĩ chuyên nghiệp cũng nói với gia đình nên ủng hộ niềm đam mê của cậu, đồng thời khen ngợi kỹ năng tư duy không gian và sự tự nhiên của Devon – những đặc điểm mà cậu bé được thừa hưởng từ mẹ mình, cũng là một nghệ sĩ nghiệp dư.

Diễn viên Lil Rel Howery đánh giá tác phẩm của Devon là “xuất sắc”. Người đại diện cho công ty Sonic the Hedgeoose đã chia sẻ với dì Devon rằng cậu bé là người tài năng và “làm tan chảy rất nhiều trái tim ở văn phòng Sega”. Công ty cũng gửi tặng cho Devon, DeSani những đồ vật in hình nhân vật Sonic.

Văn phòng tuyển dụng Pixar ở Emeryville cũng nắm lấy cơ hội, đề nghị nhận Devon làm thực tập sinh trong tương lai nếu cậu bé quyết định theo đuổi ngành hội họa.

Littlefield cho hay một số thành viên khác cũng đã nói chuyện với gia đình, trong đó có cả giám đốc Warriors, người biết về một trường nghệ thuật đặc biệt ở El Cerrito mà Devon có thể muốn theo học.

Mặc dù được yêu thích và ủng hộ nhưng Devon hoàn toàn không biết gì về sự nổi tiếng của mình. Cậu bé vẫn miệt mài vẽ những nhân vật như siêu anh hùng Black Panther, Shazam và chú bọt biển Sponge Bob.

Mai Vy

 

 

 

Vì đâu chỉ sau một đêm kẻ người nghèo khó bỗng trở thành phú ông?

Mọi người chỉ thấy ông có được số tài sản đó thật dễ dàng mà không biết nguyên nhân đằng sau, đó hoàn toàn không phải là ngẫu nhiên.

Những năm cuối đời Thanh, huyện Hoa Đình có một đại phú ông tên là Hàn Thấu Sơn. Ông thấy việc nghĩa liền dốc sức làm, có số tài sản lớn nhưng chưa bao giờ kiêu ngạo, phóng túng, vô lễ; bà con làng xóm đều gọi ông là đại thiện nhân. Nói đến nguyên nhân Hàn Thấu Sơn trở nên giàu có thì có một câu chuyện khiến người ta phản tỉnh sâu sắc.

Xuất thân bần hàn lại vui thích làm việc thiện việc nghĩa

Tổ tiên Hàn Thấu Sơn xuất thân bần hàn. Cha ông là Hàn lão ông là một thợ may, mở một cửa hiệu nhỏ phía Tây Tú Dã Kiều. Thu nhập từ tay nghề tuy ít ỏi nhưng Hàn lão ông rất vui làm việc thiện trợ giúp người, chỉ sợ không kịp.

Một năm gần đến giao thừa, trời đổ tuyết lớn, Hàn lão ông bận làm việc đến nửa đêm mới chuẩn bị đi ngủ. Bỗng nhiên, ông nghe thấy có tiếng vòng cửa kêu, sau đó lại nghe thấy tiếng than thở. Ôi chao, có lẽ có người đang dựa lên cửa? Thế là Hàn lão ông xách đèn ra mở cửa, thì nhìn thấy một người đang ôm một cái bọc ngồi bên cửa. Hỏi ra mới biết là người làm của một cửa hàng ở Thượng Hải, đi thu tiền hàng ở Sạ Phố trở về, nhưng đêm khuya rồi không kịp bắt thuyền tá túc, đành tính ngồi đây đợi trời sáng. Hàn lão ông cảm thấy rất kinh ngạc nói rằng: “Ông thu tiền hàng trở về, trên người nhất định là đem theo rất nhiều tiền của, sao lại có thể ngủ ngoài trời như thế này? Cho dù có không xảy ra chuyện gì thì cũng không chịu nổi giá lạnh như thế này. Cửa hàng này của tôi tuy nhỏ nhưng vẫn có thể tránh được gió tuyết”.

Thế là Hàn lão ông mời khách vào nhà. Thấy người khách toàn thân ướt đẫm, ông lại lấy bộ quần áo mới dành để ăn Tết ra đưa cho khách thay. Ông chuẩn bị ít rượu thịt và nói: “Đây là tôi ban ngày chuẩn bị dùng để chiêu đãi khách, ông hãy dùng để xua đuổi hàn khí đi, xin đừng chê”.

Lúc đó người khách vừa đói vừa rét, đến mức sắp chịu không nổi nữa rồi, được Hàn lão ông nhiệt tình lưu giữ khoản đãi như thế này, cảm kích nói cảm ơn mãi không thôi. Ăn xong, Hàn lão ông lại sắp xếp chăn giường cho ông khách, xong xuôi rồi mới đi ngủ.

Sau khi trời sáng thì gió tuyết lại càng lớn, thuyền không thể nào đi được. Hàn lão ông lại lưu giữ ông khách đợi hết gió tuyết rồi hãy đi, đồng thời chuẩn bị rượu thịt cho ông ấy, không hề có ý chán ghét nào. Đêm đó, người khách nói với Hàn lão ông rằng: “Cảm tạ nghĩa cử của ông, tôi không biết lấy gì báo đáp. Nghe nói gạo ở huyện Hoa Đình rất rẻ, vận chuyển đến Thượng Hải có thể thu được lời lớn. Tôi có đem theo chút tiền, cho ông mượn 300 lạng bạc làm tiền vốn kinh doanh”.

Hàn lão ông kiên quyết không nhận, nên ông khách đành không nói gì thêm.

Hôm sau trời tạnh gió ngừng, Hàn lão ông thuê thuyền đích thân tiễn đưa ông khách. Khi thuyền chuẩn bị khởi hành, ông khách mới nói với Hàn lão ông rằng: “300 lạng bạc tôi nói hôm qua đó để ở dưới gầm giường. Xin ông hãy nhận lấy, sang năm vào tết đèn lồng, tôi cung kính chờ đón ông ở cửa hiệu”.

Hàn lão ông rất kinh ngạc, muốn về lấy trả lại cho ông khách nhưng thuyền đã đi xa rồi.

(Ảnh minh họa: kknews.cc)

Có tín có nghĩa, thu lợi lớn không quên chu tế người nghèo khó

Hàn lão ông về đến nhà, quả nhiên dưới gầm giường ông khách có 300 lạng bạc, đành phải nhận lấy. Đến năm mới, ông đem toàn bộ số tiền này mua gạo rồi vận chuyển đến Thượng Hải. Dọc đường hỏi thăm, cuối cùng cũng tìm được cửa hiệu đó. Vừa may ông khách trước kia từ trong nhà bước ra, vừa trông thấy Hàn lão ông liền vỗ tay cười lớn nói rằng: “Ông quả thực là người có tín có nghĩa”.

Hàn lão ông nói với ông khách rằng đã mua toàn bộ gạo, được bao nhiêu tạ, đã vận chuyển đến đây rồi. Thế là ông khách dẫn Hàn lão ông vào gặp ông chủ cửa hiệu và giới thiệu rằng: “Ông ấy chính là Hàn tiên sinh năm ngoái tôi gặp ở huyện Hoa Đình. Hôm nay ông ấy đã vận chuyển gạo đến đây rồi”.

Ông chủ cảm tạ rằng: “Người làm cửa hiệu chúng tôi trong người đem theo nhiều tiền ngủ ngoài trời, nếu không có nghĩa cử cao cả của ông, e sẽ gặp chuyện bất trắc. Hôm nay ông lại đến như đã hẹn, thấy lợi không lấy, quả đúng là bậc tiên hiền cổ đại thời hiện đại”.

Ông chủ cửa hiệu mở cửa chính đường, mời Hàn lão ông vào, bày tiệc thịnh soạn như chiêu đãi thượng khách. Sau bữa tiệc, ông chủ lại bảo người làm đó dẫn Hàn lão ông đi dạo chơi du ngoạn, đồng thời giữ ông lưu lại.

Sáng hôm sau, Hàn lão ông đem sổ mua gạo giao cho người làm kia, căn dặn ông sai người vận chuyển gạo lên bờ, đồng thời nói muốn mau trở về huyện Hoa Đình. Người làm đó cười nói: “Việc gạo lúa đó đã sắp đặt xong xuôi rồi. Xin ông ở thêm vài ngày, chớ vội về”.

Thế là Hàn lão ông lại ở thêm vài ngày.

Mấy hôm sau, ông chủ cửa hiệu lại mở tiệc thịnh soạn mời Hàn lão ông ngồi vị trí trên, đồng thời nói: “Số gạo tiên sinh vận chuyển đến đã bán hết rồi, thu lời khá lớn. Hôm nay tôi đưa thêm ông một số bạc, xin tiên sinh chớ quản khó nhọc giúp tôi mua vận chuyển gạo, số lợi thu được chia đôi”.

Nói rồi ông chủ tiện tay lấy ra một nén bạc lớn đặt trước mặt Hàn lão ông và nói: “Đây là lợi nhuận mà tiên sinh đáng được có”.

Hàn lão ông từ chối không được bèn nhận lấy, đồng thời nói với ông chủ cửa hiệu rằng: “May mắn được ông chủ ủy thác, tôi nhất định sẽ dốc sức. Nhưng tôi có một thỉnh cầu, không biết ông chủ có thể đáp ứng không?”

Ông chủ cửa hiệu nói: “Xin ông cứ nói”.

Hàn lão ông nói: “Tôi nghe nói hành thiện ắt sẽ hưng thịnh. Hôm nay tôi muốn lấy ra 2 phần trong số tiền lãi này dùng để chu cấp cứu tế người nghèo khó. Gặp việc thiện ở địa phương cũng dốc sức làm. Nhưng tôi xuất thân bần hàn, số bạc này là do ông chủ bỏ ra, nên phải được ông chủ đồng ý thì tôi mới dám làm”.

Ông chủ đồng ý rồi lấy ra 2000 lạng bạc giao cho Hàn lão ông.

Từ đó, Hàn lão ông càng dốc sức hành thiện, và hàng hóa mà ông vận chuyển đều thu được lợi nhuận lớn.

(Ảnh minh họa: nnews.eu)

Cây mai giấu bạc, từ một người nghèo khó sau một đêm trở thành phú ông

Chỉ sau mấy năm, số tiền của tích lũy được cũng khá giàu có rồi, Hàn lão ông bèn mua một ngôi nhà ở Tú Nam Kiều, đồng thời mua lại toàn bộ đồ đạc trong nhà.

Trước khi người nhà chuẩn bị dọn đồ vào, Hàn lão ông vào nhà quét dọn một lượt. Thấy trên một chiếc bàn có rất nhiều giấy, Hàn lão ông liền đem một chiếc bếp lò để dưới nền nhà, vừa xem xét kiểm tra đống giấy, vừa đốt. Trong đống giấy vụn đó ông lại nhặt được một quyển sổ như quyển nhật ký, trên đó có viết: “Nếu muốn được bạc, ở dưới cây mai”.

Hàn lão ông cảm thấy rất kỳ lạ, ông ra sân xem xét một lượt, chẳng thấy cây mai nào cả. Trong lòng nghĩ đây nhất định là trò đùa, thế là ông cũng chẳng để ý, để quyển sổ đó sang một bên.

Phía sau ngôi nhà có mấy gian lầu, cầu thang đã mục nát, hiện tại tháo đi, chuẩn bị lắp cầu thang mới. Hàn lão ông xuất thân bần hàn, quen tự mình lao động, bèn cầm chổi xuống dưới cầu thang quét dọn. Ông trông thấy bức tường bên có vẽ một cây mai, cành mai nghiêng nghiêng, tư thế và màu sắc cảm giác như có cơn gió nhẹ lay động. Hàn lão ông chợt vỡ lẽ nghĩ đến câu viết trong quyển sổ đó, biết rằng bên dưới nhất định có giấu đồ. Sau khi trời tối, ông và người nhà thắp đèn đến đó, thấy dưới gốc mai toàn là những tấm đá lát phẳng, cạy thử thấy động. Dùng sức lật các tấm đá lên, thấy ở dưới có 4 cái vại lớn xếp hàng, bên trong chứa đầy vàng bạc. Thế là nhà ông Hàn liền trở thành cự phú.

Hàn lão ông từ đó trở đi lại càng dốc sức hành thiện. Con trai ông là Hàn Thấu Sơn kế thừa gia huấn, hễ thấy việc thiện liền làm ngay. Con trai của Hàn Thấu Sơn là Hàn Lạc Khanh cũng đỗ khoa cử, các con cháu khác cũng đều học hành và được ca ngợi vinh danh. Quả là “Nhà hành thiện ắt có thừa phúc lành”.

Vương Đạo Đỉnh, tác giả của “Tọa hoa chí quả” nói: “Khi tôi ở Tùng Giang, đã được nghe kể chuyện chi tiết tỉ mỉ về Hàn lão tiên sinh. Lão tiên sinh không được học hành nhiều, nhưng phong cách đối nhân xử thế của ông rất cao, lời nói ra ắt là lời xuất phát từ lòng chân thành, làm việc chưa bao giờ giả dối gian trá. Ông vui thích làm việc thiện, chí thành khẩn thiết, hoàn toàn chân thực, không hề có chút miễn cưỡng nào. Do đó tuy tay nghề ông thấp kém nhưng Thượng Thiên bỗng nhiên ban cho món tài sản vô cùng lớn. Mọi người chỉ thấy ông có được thật dễ dàng mà không biết nguyên nhân khiến ông có thể đắc được, đó hoàn toàn không phải là ngẫu nhiên”.

Hàn lão ông một đêm trở thành phú ông là do tiền nhân hậu quả. Con người nếu không tu tâm hướng thiện thì Thượng Thiên cũng sẽ không ban cho phúc phận. Hiện nay, xã hội cũng có những người phất lên sau một đêm, nhưng khi họ có tiền liền mua nhà mua đất, mua xe sang, bao vợ bé, nuôi tình nhân để thỏa mãn các chủng dục vọng và mục tiêu cuộc đời, do đó chẳng bao lâu số tiền lớn đó vung phí hết. Ngược lại, Hàn lão ông sau khi phất lên qua một đêm lại khiến gia tộc hưng thịnh, phúc lộc lâu dài, con cháu đời sau đều học hành có thành tựu. Đây chính là kết quả của Hàn lão ông trọng đức hành thiện, đồng thời lấy đó làm gia huấn giáo dục cháu con.

Kiến Thiện

 

 

Những tác phẩm điêu khắc được người họa sĩ ‘giấu’ trong các khu rừng Đan Mạch…

Thomas Dambo là một họa sĩ người Đan Mạch, anh nổi tiếng với những tác phẩm điêu khắc khổng lồ đầy ấn tượng, chúng được tạo nên từ các vật liệu tái chế. Các tác phẩm này được “giấu” sâu trong các khu rừng bên ngoài Copenhagen.

Trên trang web của mình, Dambo chia sẻ, anh luôn hứng thú với công việc sáng tạo. Dambo đã học nghề mộc nhưng anh cảm thấy không phù hợp với công việc đó nên đã nộp đơn vào trường thiết kế Kolding và tốt nghiệp năm 2011.

Những tác phẩm nghệ thuật đầy mê hoặc của Dambo hiện đang thu hút không chỉ người dân địa phương mà còn rất đông du khách quốc tế. Nhiều người đã đến đây để được nhìn thấy những người khổng lồ làm bằng gỗ tái chế.

Thomas làm việc với một nhóm tình nguyện viên. Họ phụ giúp anh thu thập nguồn nguyên liệu, dựng hình và lắp đặt các tác phẩm điêu khắc do anh sáng tạo. Để thể hiện lòng biết ơn của mình đối với các tình nguyện viên, mỗi tác phẩm đều được Thomas Dambo đặt theo tên của một người đã dành thời gian cho dự án.

Sử dụng các vật liệu tái chế như gỗ phế thải, hàng trăm tấm panel dỡ từ tàu hỏng, hàng rào và thậm chí là một nhà kho cũ, các tác phẩm điêu khắc được sáng tạo mà không phát sinh thêm chất thải hoặc phải sử dụng tài nguyên thiên nhiên nào khác. Nhóm làm việc thậm chí còn lục lọi cả thùng phế thải để tìm nguyên liệu.

Dambo hy vọng những tác phẩm của anh sẽ mang đến cho mọi người cảm hứng thú vị khi vui chơi. Anh cũng muốn gửi gắm thông điệp rằng: Những thứ đồ phế thải cũng là một nguồn tài nguyên đáng quý trong cuộc sống của chúng ta.

Ở gần mỗi tác phẩm điêu khắc sẽ có một tảng đã có khắc tên Thomas Dambo và một câu đố để giúp bạn tìm thấy tác phẩm tiếp theo. Những người không có khả năng giải mã các câu đố sẽ tìm thấy một bản đồ online để trợ giúp họ tiếp tục tìm kiếm – cuối cùng thì ai cũng sẽ tìm thấy cả thôi! Thật là một cuộc phiêu lưu dã ngoại tuyệt vời!

Các tác phẩm thực sự rất đẹp, chúng không chỉ là những tác phẩm nghệ thuật mà còn mang đến những giá trị hết sức thiết thực. Một số trở thành nhà cho những chú chim, một số khác lại được sử dụng như những cây cầu… Thậm chí, có một số tác phẩm còn có thể làm chỗ ngủ cho những người vô gia cư hoặc nơi trú ẩn cho những người có nhu cầu.

Hầu hết những tác phẩm điêu khắc của Dambo đều ở Đan Mạch, hiện anh đang tạo dựng “các kho báu” trên khắp thế giới, từ Hàn Quốc đến Puerto Rico. Tại Hoa Kỳ cũng có một số tác phẩm – ba trong số đó hiện đang được trưng bày ở Florida, Kentucky và Illinois. Bạn có thể xem bản đồ tại đây.

Mặc dù một số người có thể chưa quen với hình ảnh những người khổng lồ, nhưng chúng đều được lấy cảm hứng từ văn hóa dân gian Bắc Âu. Những nhân vật này rất phổ biến trong thần thoại Bắc Âu.

Trong các câu chuyện kể, những người đàn ông và phụ nữ khổng lồ là những sinh vật đã từng sống trên thế giới. Họ có sức mạnh siêu phàm và sống trong những ngôi nhà làm từ đá, được xây vào trong các ngọn núi ở những vùng hoang dã. Tuy nhiên, họ thường có xu hướng xua đuổi mọi người ra khỏi rừng hơn là mời chào họ vào.

Tôi hy vọng các tác phẩm của mình sẽ cho mọi người thấy được tiềm năng to lớn của vật liệu tái chế, từ đó trân quý hơn hành tinh của chúng ta.

(Thomas Dambo)

Bạn có thể ghé thăm trang web của anh

chàng nghệ sĩ tài năng này và xem liệu có tác phẩm nào ở gần mình hay không. Đây thực sự là một điểm đến lý tưởng cho chuyến dã ngoại của bạn!

An Giang

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Mối quan hệ giữa nhân tính và thần tính của người nghệ sĩ trong sự sáng tạo nghệ thuật

Các triều đại và các quốc gia cổ xưa được nhớ đến vì những kỳ công vĩ đại của họ trong nghệ thuật. Giáo sư Zhang Kunlun cho biết, điều này có được bởi nghệ thuật cổ đại đã thấm nhuần trong đó sự tôn kính đối với Thần, Phật, từ phẩm chất xuất phát từ tâm hồn người nghệ sĩ sáng tác.

Nếu một nghệ sĩ có những suy nghĩ rất trong sáng, họ có thể tạo ra một tác phẩm hay và có tác động tốt đến mọi người”, ông Zhang nói. “Nhưng ngày nay nghệ thuật đã bị lạc lối”. Zhang là một trong những nhà điêu khắc hoàn hảo nhất Trung Quốc đương đại. Ông từng là giám đốc của Viện Điêu khắc thuộc Viện Nghệ thuật Sơn Đông, chuyên về tranh sơn dầu và hội họa Trung Hoa, cũng như điêu khắc.

Giáo sư Zhang Kunlun chia sẻ trí huệ của mình về mối quan hệ giữa nghệ sĩ và tâm linh. (Ảnh: Seth Holehouse / The Epoch Times)

Tầm nhìn của ông là khơi dậy lại sự thuần khiết mà là nguyên nhân chính khiến cho tài năng của các nghệ sĩ trong quá khứ phát triển nở rộ trong bộ môn nghệ thuật của họ.

“Các tác phẩm nghệ thuật có ảnh hưởng rất lớn đến nhân loại, và đối với cả cá nhân con người”, ông Zhang nói. “Nghệ thuật chính là tấm gương phản chiếu một xã hội, trong khi đó đạo đức là một chiếc la bàn để định hướng. Đạo đức của con người cũng có thể ảnh hưởng đến sự sáng tạo nghệ thuật”.

Giáo sư Zhang Kunlun giới thiệu tranh truyền thống Trung Hoa với bạn bè quốc tế trong một cuộc triển lãm. (Ảnh: minghui.org)

Nghệ thuật cần phải có quy luật và sự cân bằng của nó, có tỷ lệ phù hợp và cấu trúc tốt của cơ thể con người, và nó phải đẹp”, ông nói. “Nghệ thuật đích thực trước hết phải dựa trên một khái niệm tốt. Kỹ thuật thượng thừa đi theo sau, và bố cục tốt để hoàn thiện các yêu cầu cơ bản”.

Nhiều khái niệm được chọn ở các tác phẩm nghệ thuật cổ đại được dựa trên các cảnh tượng về Thần và Phật, trong khi sự tôn kính của các nghệ sĩ đối với vị thần của họ chính là động lực cho sự hoàn hảo của tác phẩm.

.Tác phẩm “Bức tường đỏ” của giáo sư Kunlun Zhang (Ảnh: artmajeur.com)

Tác phẩm “Bức tường đỏ” ghi lại trải nghiệm cá nhân và sự giằng xé nội tâm của nghệ sĩ, giáo sư Kunlun Zhang khi bị cầm tù, trải qua sự tra tấn về thể xác và tinh thần, bao gồm cả bị tẩy não. Hai ký tự tiếng Trung màu trắng có nghĩa là “bức hại”, viết trên bức tường màu đỏ, tượng trưng cho cuộc đàn áp Pháp Luân Công đang diễn ra ở Trung Quốc, biến nước này thành một nhà tù lớn. Vết nứt trên đỉnh tường chỉ ra rằng, nó dường như bất khả chiến bại, nhưng sự sụp đổ của nó đã bắt đầu.

Các tác phẩm nghệ thuật luôn toát lên ý nghĩa đằng sau chúng, Zhang nói: “Nhiều người không còn tin rằng những điều xấu sẽ tạo ra các kết quả xấu, còn những điều tốt đẹp sẽ tạo ra kết quả tốt đẹp”, ông nói. “Điều đó cũng đúng với nghệ thuật. Hiện nay mọi người không tin rằng có Thần và Phật tồn tại, vì vậy họ đã sáng tác bất cứ điều gì họ muốn”.

Gần 5 thế kỷ trước, Michelangelo đã dành cả đời ông để tạo ra những kiệt tác trong đó thể hiện niềm tin của mình vào Thiên Chúa. Mỗi nét vẽ dường như mang theo sự tôn trọng và khao khát thế giới thiên đàng của ông. Mỗi nét vẽ đều nhấn mạnh một tâm trí thánh thiện và thuần khiết, từ bỏ các chấp trước ràng buộc trần tục.

Bức “Chúa trời tạo ra Adam” do Michelangelo vẽ trên trần nhà nguyện Sistine (Ảnh: Wikipedia)

Các nhà sư cũng thường dành cả đời để tạo ra các tác phẩm nghệ thuật kết nối họ với thần thánh, thể hiện sự tận tâm hoàn toàn đối với những khung cảnh thiên đường mà họ đang tạo ra. Zhang cũng làm như vậy với Pháp Luân Đại Pháp, một môn tu luyện cổ xưa của Phật gia mang lại cho ông trí tuệ bay bổng để làm sống lại cách thức làm nghệ thuật của người xưa trong thế giới hiện đại.

Giáo sư Kunlun Zhang với bức tranh “Bức tường đỏ” (Ảnh: Ximing/ The Epoch Times)

Xã hội loài người định ra các tiêu chuẩn, nhưng vũ trụ cũng có tiêu chuẩn riêng của nó áp đặt lên con người”, ông nói. “Ở đây tôi muốn giúp bảo tồn và thúc đẩy phần tốt nhất của nền văn minh nhân loại mà hòa hợp với vũ trụ – nghệ thuật thuần chính”.

Giáo sư Zhang Kunlun trong cuộc đời mình đã nhận được nhiều giải thưởng và tham gia nhiều triển lãm ở Trung Quốc và trên thế giới. Ông và các tác phẩm của ông được giới thiệu trong cuốn “Ai là ai trong thế giới này”, “Bách khoa toàn thư về các tác phẩm sưu tầm xuất sắc của điêu khắc thế giới từ Trung Quốc”, cùng nhiều ấn phẩm khác.

Theo theepochtimes.com

Hòa Bình biên dịch

 

 

Nữ danh ca Hứa Vĩnh Tân và những bậc thầy âm nhạc cổ đại phương Đông

Trong ấn tượng của nhiều người hiện đại, khi so sánh phương pháp thanh nhạc đến từ Tây phương, họ sẽ cho rằng Trung Hoa cổ đại tựa hồ như không có lý luận về thanh nhạc, vì thế không có bậc thầy âm nhạc. Thực ra không phải như vậy, Đông phương cổ đại cũng đã từng có không ít nhân vật kiệt xuất về âm nhạc.

Nữ danh ca Hứa Vĩnh Tân

Triều đại nhà Đường (618-907 chính là thời kỳ văn hóa đỉnh cao của Trung Hoa, lúc ấy có rất nhiều những phường hát tiếng tăm ở thành Trường An. Trong số ấy, nổi lên nữ danh ca Hứa Vĩnh Tân.

Theo “Nhạc phủ tạp lục” của Đoạn An Tiết đã ghi lại, Hứa Vĩnh Tân vốn tên là Hòa Tử, người Cát Châu Vĩnh Tân (nay là Giang Tây), rất giỏi về ca hát, hơn nữa lại có nét độc đáo trong âm nhạc. Nghe nói nàng từ nhỏ đã giỏi ngâm vịnh. Có một lần, nàng cũng bạn  mình đi chơi trong tiết thanh minh, đứng trên núi cao ca một khúc, âm thanh vang xa mười dặm. Cho đến nay, ở quê nàng vẫn truyền tai nhau truyền thuyết ấy, và được mọi người gọi là “Ngọc nữ phong”. Sau đó nàng được tiến cử vào cung và đổi tên thành Hứa Vĩnh Tân, trở thành một danh ca hoàng cung.

(Ảnh: baike.baidu)

Có một năm nọ, hoàng đế Đường Huyền Tông cử hành một “Đại Dậu Phủ” tại lầu Cần Chính, đây là một yến hội chúc mừng với người dân. Người đến xem hơn 10 nghìn người, âm thanh vô cùng huyên náo ồn ào, khiến cho âm nhạc cùng diễn xuất trong buổi diễn hoàn toàn không nghe được khiến Đường Huyền Tông vô cùng giận dữ, định rời khỏi đó để trở về cung.

Lúc này hoạn quan Cao Lực Sĩ nói chỉ cần mời Hứa Vĩnh Tân ra cất lên khúc hát, chắc chắn sẽ khiến cho tình cảnh trở nên an tĩnh lại. Quả nhiên, sau khi Hứa Vĩnh Tân được mời ra, nàng cùng với thái độ ung dung, giơ cao tay áo, cất lên một tiếng hát, thanh âm khỏe khoắn như bay vút lên tận trời cao. Đám người huyên náo lập tức an tĩnh lại. Hơn nữa giọng ca của nàng lại có sức mạnh cảm hóa, khiến cho “Hỉ giả văn chi khí dũng, sầu giả văn chi tràng tuyệt” (người vui thấy được dũng khí, người buồn thấy ruột đứt từng đoạn).

(Ảnh: wechatinchina)

Chúng ta biết rằng người thường khi dùng giọng thật để ca hát, bao gồm cả những phương pháp hát phổ biến hiện nay, đa phần cần dùng đến thiết bị âm thanh, để khuếch âm lớn và vang. Ca sĩ nhạc rock sẽ phải khàn cả giọng để gào thét, nếu rời khỏi thiết bị điện âm thanh, âm lượng cũng sẽ nhỏ hơn rất nhiều. Hơn nữa nếu hát quá to sẽ dễ bị lạc giọng, mất giọng. Hứa Vĩnh Tân đứng trên ngọn đồi hát mà có thể vang vọng hàng chục dặm, trong một quảng trường lớn làm cho hàng chục ngàn khán giả phải lắng nghe. Có thể thấy kỹ năng thanh nhạc của nàng tuyệt vời như thế nào. Nếu như âm thanh không chính xác và cộng hưởng không được điều chỉnh tốt thì sẽ không thể có âm lượng lớn mà vẫn động lòng người như vậy.

(Ảnh: dwshy.suda.edu)

Âm vực của Hứa Vĩnh Tân rất rộng, thậm chí có thể vượt qua cao độ của các nhạc cụ.

Một lần khác, Huyền Tông cố tình để Lý Mô và Hứa Vĩnh Tân so tài cao thấp. Lý Mô là một cao thủ thổi sáo, có thể thổi hàng chục giai điệu cao thấp khác nhau, thậm chí có thể thổi đến nốt cao nhất mà người danh ca không thể đi lên nổi. Cuộc so tài là Lý Mô sẽ đệm nhạc cho Vĩnh Tân hát, ngay vừa mới bắt đầu Lý Mô đã bị nàng kéo cao độ lên đỉnh điểm, cứ thế hát vài chục khúc, khiến cho cây sáo của Lý Mô nứt cả ra. Đường Huyền Tông không khỏi tán thưởng, khen nàng là: “Tiếng hát của cô gái này trị giá nghìn vàng”.

Từ những điển tích này, ta có thể thấy gọi nàng là bậc thầy âm nhạccũng không có gì là quá đáng.

Thời nhà Đường còn có những bậc thầy âm nhạc nổi tiếng khác, ví như Lý Quy Niên từng là danh ca danh chấn thiên hạ, tên tuổi còn lưu truyền trong bài thơ “Giang Nam hựu phùng Lý Quy Niên”. Ngoài ra còn có Niệm Nô trong thời Đường Thiên Bảo cũng từng được nhắc đến trong bài thơ “Niệm Nô kiều”. Niệm Nô được khen là: “Hữu sắc, thiện ca, trung cung đệ nhất”.

(Ảnh: epochtimes)

Vậy thì những bậc thầy thanh nhạc xuất sắc thời cổ đại này sao có thể đạt đến giọng ca như vậy? Hôm nay chúng ta không thể nào biết được, nhưng có thể khẳng định là, kỹ năng thanh nhạc của họ rất xuất chúng. Mặt khác, Trung Hoa cổ đại cũng không phải không có lý luận về âm nhạc, bất quá chỉ là nó cùng với Tây phương là có điểm bất đồng mà thôi. Trong “Nhạc phủ tạp lục” có nói: “Người hát hay trước tiên nằm ở sự điều chỉnh khí, từ bụng cho đến yết hầu, sao có thể phân chia những đoạn ngắt hay rơi vào nốt nhạc. Vừa phải là kỹ thuật, vừa phải là sự thông minh của người danh ca.”

Khí công và âm nhạc

Cổ nhân bàn về ca hát có cách nói “Khí vi thanh chi bản, khí nãi âm chi suất” (khí là căn bản của thanh, khí là cái đẹp của âm). Có thể thấy, cổ nhân luôn nhấn mạnh về “khí”. Chỉ có điều, “khí” ở đây không giới hạn trong hơi thở mà ý nghĩa của nó rộng hơn, thường thường nói về khí chạy trong thân thể con người với năng lượng của đất trời.

Nói cách khác, cổ nhân là đưa tĩnh tâm, điều tức, công phu tu dưỡng kết hợp cùng ca hát. Điểm này có thể nhìn thấy được từ việc luyện tập khí công của một số bậc thầy âm nhạc. Lấy ví dụ về Dương Tiểu Lâu, một danh ca kiếm diễn viên kinh kịch nổi tiếng thế kỉ 19, ông là người thờ phụng Đạo giáo, nghe nói trong một đoạn thời gian nhàn rỗi, ông rời bỏ kinh thành huyên náo mà tới Giao Giới đài tĩnh tọa dưỡng khí.

Dương Tiểu Lâu (Ảnh: blog.sina)

Hồi sinh nghệ thuật cổ xưa

Cần phải nói rằng nghệ thuật âm nhạc cổ xưa và văn hóa tu luyện truyền thống của Trung Hoa được kết hợp chặt chẽ, nó có những điểm tương đồng với hệ thống lý thuyết thanh nhạc phương Tây và cũng có những đặc trưng văn hóa dân tộc riêng.

Triều đại nhà Đường còn có rất nhiều danh ca như: Trương Hồng Hồng, Hà Mãn, Khang Côn Luân, Đoạn Thiện Bản, Hạ Hoài Trí, Lý Quản Nhi, Tào Cương, Úy Trì Thanh, Vương Ma Nô v.v. Các danh ca cổ đại chắc chắn không giới hạn chỉ ở nhà Đường, nhưng nhà Đường là đỉnh cao của văn minh Trung Hoa, nhiều tài năng thanh nhạc xuất sắc đã xuất hiện vào thời kỳ này.

Âm nhạc chân chính Trung Hoa đã bị tàn phá rất nhiều trong thời hiện đại, đặc biệt là trong 50 năm qua. Đó là một bất hạnh lớn cho quốc gia. Ngày nay, chỉ có Đoàn nghệ thuật biểu diễn Shen Yun đã và đang tham gia vào việc hồi sinh nghệ thuật âm nhạc chính thống Trung Hoa, và sẽ mang lại vinh quang mới cho nghệ thuật âm nhạc quốc gia này.

Theo epochtimes.com

Uyển Vân biên dịch

 

 

 

Nhà điêu khắc Gian Lorenzo Bernini, một tài năng sáng chói của nghệ thuật Baroque

Gian Lorenzo Bernini (1598 – 1680) là một nghệ sĩ người Ý, ông làm việc chủ yếu ở Roma và là nhà điêu khắc hàng đầu của thời đại của mình. Ông được ghi nhận là người tạo ra các phong cách Baroque trong điêu khắc. Các tác phẩm của ông tràn đầy sức mạnh chuyển động, các nhân vật được chạm khắc như thật qua kỹ năng điêu khắc siêu phàm của Benigni đã từng một thời gây sốc ở thành Roma.

Gian Lorenzo Bernini (1598 – 1680) (Ảnh: wikipedia)

Bối cảnh ra đời của nghệ thuật Baroque

Đầu thế kỷ 16, một cuộc cải cách tôn giáo bắt nguồn từ phía bắc đã quét qua lục địa châu Âu, thách thức nghiêm trọng quyền lực của Giáo hội Công giáo La Mã. Đến cuối thế kỷ 16, Giáo hội Công giáo đã chấn chỉnh lại, một lần nữa hồi sinh. Việc dẫn dắt các tín đồ hiểu giáo lý Công giáo và thúc đẩy đức tin của họ trở thành mục tiêu trung tâm của nhà thờ.

Đồng thời, để xây dựng lại danh tiếng và uy quyền của La Mã như một nơi linh thiêng, Giáo hoàng đã thực hiện các dự án xây dựng và trang trí quy mô lớn. Trong bối cảnh của một thời đại như vậy, thời kỳ Baroque rực rỡ và truyền cảm hứng nhất trong lịch sử nghệ thuật đã được bắt đầu.

Mặc dù người theo đạo Tin lành chỉ trích nặng nề việc thờ phượng hình ảnh, nhưng Giáo hội Công giáo vẫn luôn luôn chủ trương thúc đẩy mạnh mẽ sức mạnh của nghệ thuật thị giác trong việc hướng dẫn các tín đồ; vì nghệ thuật có thể vượt qua mọi ngôn ngữ. Để đạt được điều này, nghệ thuật tôn giáo phải có một chủ đề và sức thuyết phục rõ ràng, khiến mọi người thực sự cảm nhận được tình yêu của Chúa Giê-su đối với tất cả chúng sinh, nỗi đau của các vị tử đạo (người hy sinh vì đạo) và thậm chí là những hình ảnh thần thánh mà các thánh đồ đã tận mắt nhìn thấy.

Một trong những kiệt tác điêu khắc của Bernini – “The Ecstasy of Saint Teresa”, được tạo ra vào năm 1647 đến năm 1652 (Ảnh: epochtimes)

Ở đây, sự nhấn mạnh của nhà thờ về vai trò của nghệ thuật đã thúc đẩy các nghệ sĩ cố gắng thu hút khán giả theo cách trực tiếp hơn. Trái ngược với sự vĩnh cửu thiêng liêng, vượt thời gian và yên bình trong nghệ thuật thời Phục hưng, mục tiêu của nghệ thuật Baroque là mang lại cảm giác mạnh mẽ về cảm xúc, thậm chí là tạo ra một sự khích lệ tinh thần cực đại.

Điểm qua sự chuyển biến của các nghệ thuật gia trong thời kỳ này: Trong lĩnh vực hội họa, Caravaggio chuyển sang chủ nghĩa hiện thực rất ấn tượng, tăng sức hấp dẫn cho tác phẩm thông qua sự tương phản và bố cục nhỏ gọn. Annibale Carracci thì chọn ngôn ngữ hình ảnh cổ điển hơn, với màu sắc rực rỡ và hình thức lý tưởng hóa. Kết hợp với bố cục cân bằng của thời Phục hưng, Giovanni Battista Gaulli chuyển sang những tưởng tượng táo bạo, làm mờ ranh giới giữa nghệ thuật và hiện thực, khiến tác phẩm có cảm giác như nắm được trong tầm tay…

Trong lĩnh vực điêu khắc Baroque, chắc chắn người tiêu biểu nhất là Gian Lorenzo Benigni với tư cách là một thiên tài nghệ thuật. Ông còn được gọi là “Michelangelo trong thời kỳ Baroque” và “Shakespeare trong thế giới điêu khắc“. Giáo sư Howard Hibbard, thuộc bộ môn nghệ thuật của Đại học Columbia, Hoa Kỳ, đồng thời là chuyên gia nghệ thuật Baroque của Ý cho biết: “không có nhà điêu khắc hay kiến ​​trúc sư nào có thể vượt trên Benigni trong suốt thế kỷ 17“.

Vẻn vẹn chỉ có ba tác phẩm điêu khắc mà Bernini đã hoàn thành trong những năm ông ở lứa tuổi 20. Nhưng những tác phẩm đó đã chứng minh rằng sự sùng bái của thế hệ sau đối với ông không phải là hữu danh vô thực.

Tượng “David” của Benigni

Trước tiên, hãy chiêm ngưỡng bức tượng “David” mà ông đã hoàn thành khi 25 tuổi.

Tác phẩm điêu khắc “David” của Bernini ở tuổi 25, thuộc bộ sưu tập nghệ thuật của Bảo tàng Boghese ở Rome. (Ảnh: Jk1677, Wikimedia Commons)

Đây là câu chuyện kinh điển trong Kinh thánh: “Goliath khổng lồ mang quân tới tấn công Israel, cậu bé chăn cừu David đã giao đấu với chúng. David dùng nỏ cao su bắn đá vào trúng đầu gã khổng lồ, cắt đứt đầu của hắn, sau đó thống nhất Israel, trở thành vị Vua David nổi tiếng“.

Không giống như tượng “David” của Michelangelo, Benigni ghi lại khoảnh khắc khi người thiếu niên đang chiến đấu với kẻ địch, khiến cho người xem cảm thấy rằng tiếp theo đó sẽ có một đòn lôi kích xuất hiện. Hai dáng vẻ “David” khác nhau cũng đại diện cho phong cách nghệ thuật khác nhau của hai thời kỳ này.

“David” của Bernini trong tư thế chuẩn bị tấn công (Ảnh: Sailko / Wikimedia Commons)

Bức tượng “The Rape of Proserpina”

Tài năng nghệ thuật tuyệt vời của Benigni, cũng được thể hiện qua các kỹ năng tuyệt vời của ông. Tác phẩm của Benigni ở tuổi 23 – “The Rape of Proserpina” là một trong những tác phẩm đầu tiên của ông đã gây sốc cho thành Rome.

Tác phẩm này dựa trên câu chuyện thần thoại Hy Lạp nổi tiếng: Hades – Thần chết, trong một lần đi tuần du trên trái đất đã bất ngờ nhìn thấy Proserpina, con gái của Demuel, người phụ trách ngũ cốc mùa màng. Hades ngay lập tức bị mê hoặc bởi vẻ đẹp của Proserpina, vì thế mà hắn bất chấp tất cả, quyết đưa nàng về địa ngục làm vợ.

Tác phẩm điêu khắc “The Rape of Proserpina” được Bernini hoàn thành năm 23 tuổi. (Ảnh: Int3gr4te / Wikimedia Commons)

Benigni ghi lại khoảnh khắc khi Hades cướp đoạt mỹ nhân. Cánh tay của Hades được khắc họa rất mạnh mẽ, với những đường gân xanh rất dữ dội. Proserpina đang quay người, đầy chuyển động. Điều nổi bật nhất của tác phẩm điêu khắc này là Benigni thể hiện kết cấu mềm mại của cơ thể con người thông qua kỹ thuật xử lý đá cứng khéo léo.

Năm 1622, khi tác phẩm điêu khắc này được giao cho khách hàng, đã ngay lập tức thu hút sự khen ngợi của các nhà phê bình nghệ thuật.

Proserpina với vẻ mặt sững sờ, mái tóc dài như bay trong gió, và một giọt nước mắt vẫn còn đọng trên má trái. (Ảnh: Sailko / Wikimedia Commons)

Bức tượng “Apollo and Daphne”

Ba năm sau, Benigni một lần nữa gây ngạc nhiên cho giới thượng lưu La Mã. Lần này, tác phẩm của ông cũng thiết lập vị thế bất tử của mình trong lịch sử nghệ thuật. Tác phẩm điêu khắc này được gọi là “Apollo và Daphne“, vẫn là từ một câu chuyện thần thoại Hy Lạp cổ đại.

Thần tình yêu Cupid có hai loại mũi tên, một là mũi tên vàng, khiến mọi người nảy sinh tình yêu, hai là mũi tên chì, với tác dụng ngược lại, khiến mọi người cự tuyệt tình yêu. Khi Cupid nhìn thấy bên cạnh thần mặt trời Apollo có nàng Daphne xinh đẹp, anh ta quyết định bắn một mũi tên vàng vào nàng để hỗ trợ thần Apollo, nhưng lại bắn nhầm một mũi tên chì! Kết quả là Apollo yêu Daphne đến điên cuồng, đuổi theo cô gái, còn Daphne thì cố gắng trốn thoát một cách tuyệt vọng. Và ngay khi Apollo chuẩn bị bắt kịp nàng, Daphne đã gọi lớn cha cô để cầu xin ông biến mình thành một cây nguyệt quế“.

Trong tác phẩm điêu khắc này, tay trái của Apollo đang nắm lấy eo của Daphne; nữ thần đang quay đầu lại với đôi mắt kinh hoàng và tuyệt vọng; trong khi giằng co cô dường như đang hét lên cầu cứu cha mình.

Tác phẩm điêu khắc “Apollo và Daphne” của Bernini hoàn thành năm 1725. (Ảnh: Alvesgaspar / Wikimedia Commons)

Mái tóc bồng bềnh và hai bàn tay Nàng giơ lên phía trên đã biến dần thành những chiếc lá, và phần thân Nàng bị Apollo chạm tay vào đã được hóa thành vỏ cây nguyệt quế; bàn chân trái đã biến thành rễ cây cắm xuống đất.

Tác phẩm điêu khắc của Benigni “Apollo và Daphne” (Ảnh: Alvesgaspar / Wikimedia Commons)
Một phần của tác phẩm điêu khắc Bernini “Apollo và Daphne”, bàn chân trái của Daphne đã trở thành rễ cây cắm vào đất. (Ảnh: Sailko / Wikimedia Commons)

Các tác phẩm điêu khắc tràn đầy sức mạnh chuyển động, các nhân vật được chạm khắc như thật qua kỹ năng điêu khắc siêu phàm của Benigni trẻ tuổi.

Phòng trưng bày tại bảo tàng Boghese

Ba tác phẩm nói trên hiện đang được đặt tại Phòng trưng bày của Bảo tàng Borgheseở Rome. Boghese là nhà tài trợ lớn nhất của Benigni. Bảo tàng này ban đầu là biệt thự của Boquet, giờ đây nó nổi tiếng với bộ sưu tập lớn các tác phẩm của Bernini.

Benigni rất siêng năng trong cuộc sống, ông không ngừng sáng tạo nghệ thuật cho đến những năm cuối đời. Mặc dù ông đã phạm một sai lầm lớn (năm 1637, khi ông được giao nhiệm vụ cải tạo tháp chuông của Nhà thờ Thánh Peter, việc cố gắng triển khai một thiết kế cao chót vót khiến nhà thờ cổ đó không thể chịu nổi sức nặng của công trình, làm bức tường bị đổ vỡ), khiến cho sự nghiệp và danh tiếng của ông bị sụp đổ theo. Nhưng cuối cùng ông vẫn trở lại đỉnh cao của nghệ thuật với sức mạnh và tài năng của mình, với tư cách là người tạo ra một chương rực rỡ nhất cho nghệ thuật Baroque.

Nhận thấy sự đóng góp to lớn của Bernini trong việc phát triển thành phố La Mã, tờ tiền giấy 50.000 Lia của Ý trong những năm 1980 và 1990 đã khắc họa hình ảnh của bậc thầy và tác phẩm điêu khắc của ông.

Trong những năm 1980 và 1990 trước khi Ý chuyển sang đồng euro, mặt trước của 50.000 tờ tiền giấy là Bernini và mặt sau là tác phẩm điêu khắc Constantine của ông. (Ảnh: OneArmedMan / Wikimedia Commons)

Theo epochtimes.com

Uyển Vân biên dịch

 

 

Bạch nhật phi thăng thực sự tồn tại, tu thành đắc Đạo có thể lên trời

Thời Đường có một Đạo sĩ từng ẩn cư ở ngọn Ngọc Tiêu núi Thiên Thai tên là Tư Mã Thừa Trinh, tự Tử Vi, hiệu là Bạch Vân Tử. Ông một đời chuyên cần tu luyện, đến khi đắc Đạo trở thành Tiên nhân, ông đã được hai vị Thanh Đồng Quân và Đông Hoa Quân hạ trần đón rước.

Đạo vô vi: tu thân và trị quốc

Thời trẻ Tư Mã Thừa Trinh là một Nho sĩ có học vấn uyên bác, rất giỏi văn chương, lại có tài thư pháp chuyên sâu về chữ triện, có thể tạo phong cách và thể chữ riêng, gọi là “kim tiễn đao thư”. Nhưng về sau này ông theo Đạo sĩ Phan Sư Chính học phép tu Tiên, đã từng ngao du khắp các danh sơn, sau lại tới ẩn cư trên ngọn Ngọc Tiêu núi Thiên Thai.

Tư Mã Thừa Trinh có thuật uống linh đan dưỡng sinh nên được các bậc hoàng đế vô cùng ngưỡng mộ. Võ Tắc Thiên đã nhiều lần vời ông vào cung làm quan nhưng ông đều không đến. Đường Duệ Tông vốn sùng kính Đạo giáo, cũng nhiều lần biệt đãi ông nên ông mới nhận lời mời đến kinh đô. Duệ Tông hỏi Tư Mã Thừa Trinh về đạo lý của thuật âm dương, Tư Mã Thừa Trinh trả lời rằng: “Trong kinh thư Lão Tử có nói: ‘Trời đất bỏ đi cái hoa mỹ hư giả cho đến khi thuận ứng theo tự nhiên thì đạt đến cảnh giới vô vi’. Hơn nữa tạp niệm của con người cho dù không ngừng tiêu trừ thì vẫn không thể trừ hết. Vậy sao lại đi nghiên cứu học thuật khác nữa để mà tăng thêm suy nghĩ?”.

Duệ Tông nói: “Tu dưỡng tự thân cho đến khi thuận ứng với tự nhiên, đạt đến cảnh giới vô vi, đó là cảnh giới rất thanh cao. Vậy thì quản lý trị vì quốc gia cũng thuận ứng với tự nhiên, không cầu có thành tựu thì làm như thế nào?”.

Tư Mã Thừa Trinh trả lời rằng: “Trị quốc như tu thân. Lão Tử nói: ‘Điềm đạm vô dục, thanh tĩnh vô vi, thuận ứng sự phát triển tự nhiên của sự vật, đó là vô tư, thì thiên hạ sẽ thịnh trị’. Kinh Dịch cũng nói: ‘Thánh nhân là khiến đức hạnh của mình phù hợp với trời đất’. Đây chính là biết Trời tuy không nói nhưng thành thực đáng tin, tuy thuận ứng với tự nhiên, không tạo tác, nhưng lại có thể thành công. Do đó ý nghĩa cốt yếu của vô vi cũng là nguyên tắc trị quốc”.

Duệ Tông nghe xong vô cùng tán thưởng, muốn giữ Tư Mã Thừa Trinh ở lại, đồng thời ngỏ ý gia phong chức vị cao nhưng ông kiên quyết từ chối. Không lâu sau Tư Mã Thừa Trinh xin được trở về núi Thiên Thai. Trước khi đi, Duệ Tông ban cho ông cây đàn quý và chiếc áo khoác thêu hoa. Các công khanh đại phu đa phần đều làm thơ phú tặng tống biệt. Thường thị Từ Ngạn Bá đã chọn ra trên 30 bài thơ hay nhất trong đó và biên soạn thành tập thơ, hơn nữa còn tự viết lời tựa và lấy tên là “Bạch vân ký”, hiện vẫn được lưu truyền ở thế gian.

Khi đó có một người tên là Lư Tàng Dụng thời trẻ từng ẩn cư ở núi Chung Nam, nhưng sau này vào triều làm quan to. Ông thấy Tư Mã Thừa Trinh muốn trở về núi Thiên Thai bèn chỉ núi Chung Nam và nói với Tư Mã Thừa Trinh rằng: “Ngọn núi này có rất nhiều cảnh đẹp, sao ngài cứ nhất quyết về Thiên Thai làm gì?”.

Tư Mã Thừa Trinh thong dong trả lời rằng: “Tôi thấy núi Chung Nam chẳng qua là con đường tắt của quan lộ mà thôi”.

Lư Tàng Dụng nghe xong xấu hổ vô cùng.

(Ảnh minh họa: nouahsark.com)

Sau khi lên ngôi, Đường Huyền Tông đặc biệt yêu thích Đạo thuật, ông phải nhiều lần chiêu mời mới mời được Tư Mã Thừa Trinh đến kinh sư. Huyền Tông hỏi Tư Mã Thừa Trinh về phương pháp thoát ly hiện thế, trường sinh bất lão. Tư Mã Thừa Trinh đã bí mật tiết lộ một số điều, nhờ đó mà Huyền Tông sống rất thọ, đã tại vị trên 40 năm. Cho dù loạn An Lộc Sơn xảy ra, Huyền Tông phải chạy trốn đến đất Thục rồi lên làm Thái thượng hoàng, đến sau này trở lại Trường An ông vẫn sống thêm 7 năm nữa rồi mới qua đời. Thọ mệnh là ý Trời, nhưng cũng có sức mạnh của Đạo tương trợ trong đó.

Ban đầu Đường Huyền Tông lên núi Thái Nhạc tế Trời, khi trở về ông hỏi Tư Mã Thừa Trinh rằng: “Ngũ Nhạc do vị Thần nào quản lý?”.

Tư Mã Thừa Trinh trả lời rằng: “Ngũ Nhạc là núi lớn nhất trong các dãy núi, có thể sinh mây giáng mưa, trong núi đều có Thần Tiên cư trú. Tế lễ Vọng (ngày rằm) của quốc gia chính là chuyên thờ tế núi sông. Nhưng Thần của núi rừng cũng có Tiên quan đến cai quản”.

Đường Huyền Tông bèn ra lệnh xây dựng đền Tiên Quan trên đỉnh mỗi ngọn núi trong Ngũ Nhạc. Việc này chính là khởi đầu từ Tư Mã Thừa Trinh.

Tìm Tiên cầu Đạo: Sư phụ ở cõi người

Đất Thục có một nữ Đạo sĩ tên là Tạ Tự Nhiên. Cô vượt biển đến Bồng Lai tìm thầy. Nhưng con thuyền nhỏ trôi theo gió đến một hòn đảo xa lạ, trên đó một vị Đạo nhân chỉ dẫn cho cô: “Tư Mã Thừa Trinh núi Thiên Thai, tên ở Đan Đài, người ở Xích Thành, đây là bậc lương sư chân chính. Bồng Lai cách dòng Nhược Thủy 30 vạn dặm không thể đi thuyền, đi thuyền không thể đến được. Không phải là Tiên bay thì không cách nào đến được”.

Thế là Tạ Tự Nhiên bèn trở về bái Tư Mã Thừa Trinh làm thầy. Sau này cô quả nhiên đắc Đạo thành Tiên, cùng với sư phụ bạch nhật phi thăng bay lên trời.

Tư Mã Thừa Trinh ẩn cư ở núi Thiên Thai cần khổ tu hành. Khi trên 100 tuổi nét mặt ông vẫn như thiếu niên, động tác nhanh nhẹn, giống như người khoảng 30 tuổi. Ông có tất cả trên 70 đệ tử. Một hôm Tư Mã Thừa Trinh nói với các đệ tử rằng: “Ta ở ngọn Ngọc Tiêu, nhìn ra Bồng Lai phía đông thường thấy có chân Tiên giáng lâm. Giờ đây hai vị Thanh Đồng Quân và Đông Hoa Quân ở Đông hải triệu mời ta, ta phải rời thế gian”. Chỉ một lát sau ông ngừng thở, giống như ve sầu thoát xác, thoát thân bay đi mất, các đệ tử chỉ an táng y phục và mũ của ông mà thôi.

Bậc chân tu như Tư Mã Thừa Trinh và Tạ Tự Nhiên đều có thể bạch nhật phi thăng bay đi. Còn những người tên là Lư Tàng Dụng, thuở trẻ ẩn cư ở núi Chung Nam, sau này vào triều đình làm quan to, mưu cầu quyền, mưu cầu lợi. Người như thế vĩnh viễn không thể nào bạch nhật phi thăng được.

(Nguồn: “Đại Đường tân ngữ”)

Theo Secretchina
Nam Phương biên dịch

 

Đọc nhiều

Mặc tin đồn hẹn hò ‘bủa vây’, Bích Phương diện đồ gợi cảm dự...

Bích Phương vô cùng quyến rũ trong tiệc sinh nhật của "soái ca" Đăng Khoa. Lẻ bóng “lâu năm”, dường như các fan hâm mộ...

Rác thải của con người đã ô nhiễm đến nơi tận cùng của Trái...

Một nhà thám hiểm người Mỹ đã lái tàu ngầm xuống vùng biển sâu nhất dưới đáy đại dương. Bên cạnh những khám phá...

Em chỉ muốn cùng anh một lần!

Lần đầu gặp mặt, Hân ngỡ ngàng khi “đối tượng” là một thanh niên mặt búng ra sữa. Thế nhưng, hắn luôn mồm xưng...

Sự thật NGƯỜI TÍNH không bằng TRỜI TÍNH số phận đã an bài

Sự thật NGƯỜI TÍNH không bằng TRỜI TÍNH số phận đã an bài. Trong kiếp nhân sinh này, mỗi người đều có sự lựa...