Cuộc sống đó đây

Không có điện thoại, Internet, cổ nhân đã truyền đạt tin tức như thế nào?

Thời cổ đại, tin tức được lan truyền như thế nào? Có loại thông tin được truyền phát trên lưng ngựa, cũng có khi là “bồ câu đưa thư”, và nhiều phương thức khó tin khác nữa. Đằng sau chúng là những câu chuyện ẩn chứa trí tuệ và đạo đức của người xưa.

Truyền đạt thông tin bằng âm thanh, ánh sáng và khói

Trong các xã hội tương đối nguyên thủy, người ta phổ biến sử dụng tiếng trống để truyền đạt thông tin. Hầu hết các bộ lạc nguyên thủy ở châu Phi đã phát triển một bộ ngôn ngữ trống phức tạp, và các dân tộc thiểu số ở Trung Quốc, chẳng hạn như Miêu tộc, tộc Wa, v.v., vẫn lưu giữ phương thức truyền tải thông tin bằng cách đánh trống.

Tiếng chuông đóng một vai trò quan trọng trong cuộc sống hàng ngày trong thế giới Cơ đốc giáo. Trước khi có nhiều nhà cao tầng, tháp chuông của giáo đường thường là ngọn cao nhất ở một nơi, tiếng chuông du dương vang lên tứ phía, mang sứ mệnh báo giờ, cảnh thị, nhắc nhở mọi người tham gia hoạt động tôn giáo.

“Mộ cổ thần chung” (tối trống sáng chuông) mô tả âm thanh của chuông và trống được sử dụng bởi các ngôi chùa Phật giáo để báo khởi đầu buổi sáng và bắt đầu buổi tối. Ở các thành đô Trung Quốc cổ đại đều có tháp chuông và tháp trống, tiếng chuông và tiếng trống được dùng để báo thời gian trong thời bình, khi gặp tình huống khẩn cấp thì nó được sử dụng để cảnh thị.

Trống trận. (Ảnh: Nghệ thuật Shen Yun)

Vào đầu thời nhà Thanh, chuông sẽ được đánh sau khi trống đánh vào canh một (7 giờ tối), và cổng thành sẽ được đóng ngay lập tức; sau đó, từ canh hai đến canh tư (mỗi canh là một thời thần, tương đương hai giờ ở thời hiện đại), mỗi canh đánh một hồi chuông, cho đến khi kết thúc canh 5 (lúc 5 giờ sáng ngày hôm sau) lại đánh một hồi chuông, mở các cổng thành. Sau đó, Càn Long đã bãi bỏ tiếng chuông báo từ canh 2 đến canh 4, chỉ giữ lại chế độ thông báo đóng mở cổng thành bằng tiếng chuông và tiếng trống. Khi vị hoàng đế cuối cùng, Phổ Nghi, chuyển khỏi Tử Cấm Thành vào năm 1924, tiếng chuông và tiếng trống cũng biến mất. Mặc dù tiếng chuông và trống đã được khôi phục trở lại vào năm 2001, nhưng nó không còn ý nghĩa như xưa.

Khói lửa hay đăng quang cũng là phương thức nguyên thủy để truyền đạt thông tin. Ở vùng biên cương, cổ nhân đắp đài cao ở những nơi địa hình dốc và cách xa đường giao thông, có sẵn củi đốt. Trong trường hợp có sự cố khẩn cấp, quân biên phòng sẽ dùng khói vào ban ngày và đốt lửa ban đêm để nhắn truyền tin tức từ trạm này sang trạm tiếp theo.

Từ câu chuyện trong lịch sử “phong hỏa huy động chư hầu”, cho đến sử thi của Homer mô tả cách gửi tin tức chiến thắng trở về Hy Lạp cách xa hàng nghìn dặm sau cuộc chiến thành Troy, có thể thấy rằng cổ nhân từ hàng nghìn năm trước đã thiết lập một hệ thống truyền tin sử dụng khói lửa hoàn chỉnh. Cho đến thời hiện đại, người da đỏ vẫn lưu lại phương thức dùng khói lửa để tống truyền thông điệp.

Khói lửa hay đăng quang là những phương thức truyền tải thông tin nguyên thủy. Bức ảnh chụp một tháp đèn hiệu một tầng trên Vạn Lý Trường Thành vào năm 1907. (Ảnh: Phạm vi công cộng)

Marathon và cưỡi ngựa đưa thư

Điều khiến phương thức truyền tin của người Hy Lạp lưu danh thiên cổ, không phải là khói lửa thành Troy mà chính là cuộc chạy marathon đường dài để đưa tin. Vào năm 490 trước Công nguyên, tại Hy Lạp cổ đại đã phát sinh một cuộc chạy marathon giữa Athens và Ba Tư – một người lính Hy Lạp chạy từ đồng bằng Marathon trở về Athens để báo tin chiến thắng cho những người đang chờ tin ở quê nhà. Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, anh đã ngã gục xuống đất và chết. Hậu nhân trong khi cảm niệm người binh sĩ đã cúc cung tận tụy, sẽ đặt câu hỏi: “Tại sao anh ấy không cưỡi ngựa?”

Thế nhưng một sứ giả đưa tin bằng chạy bộ có thể là một lựa chọn chính xác. Vì Hy Lạp rất nhiều núi, đương thời địa hình hiểm trở lại xen lẫn rừng rậm, ngựa thường bị bụi rậm cản lại, rất dễ trượt ngã và rơi xuống thung lũng, tốc độ cưỡi ngựa có thể nhanh, nhưng rủi ro rất cao; một điểm mấu chốt khác là người lính làm sứ giả nguyên là một vận động viên chạy đường dài nổi tiếng, người Athen đã cử anh ấy đến Sparta để trợ giúp. Có lần anh ấy đã chạy 246 km, gấp khoảng 6 lần quãng đường từ Marathon. Vì vậy, cự ly này đối với anh ấy không có gì là thách thức. Còn về việc tại sao câu chuyện lại kết cục như vậy, có thể chỉ là do định mệnh mà thôi.

Trong khi thống nhất sáu nước, Tần Thủy Hoàng đã liên tiếp cho xây dựng những con đường dẫn từ kinh đô Hàm Dương đến tất cả các nước. Hệ thống giao thông này tương tự như nguyên mẫu của đường cao tốc hiện đại, được hậu thế không ngừng xây dựng và phát triển, một hệ thống “bưu dịch” hoàn chỉnh đã được hình thành. Trạm bưu dịch bao gồm các trạm đường bộ và đường thủy. Dọc theo đường bộ và đường thủy, mỗi trạm được thiết lập ở những khoảng cách nhất định, được trang bị quân dịch, ngựa hoặc thuyền, hoạt động bằng phương thức tiếp lực; tốc độ truyền tin phụ thuộc vào mức độ khẩn cấp của thông tin mà định. Nó có thể được phân thành các phương thức tin bộ, tin ngựa và tin hỏa tốc.

Sau khi hệ thống bưu điện được thành lập, có những sứ giả cưỡi ngựa hoặc chạy bộ để chuyển thư tín. Bức tranh vẽ “Xe đưa thư” của Trương Diễn vào thời nhà Thanh. (Bảo tàng Cung điện Đài Bắc)

Vào thời nhà Đường, có 1.639 trạm bưu dịch và khoảng 2 vạn người đưa thư, trong thời bình có thể thư thả, nhưng trong trường hợp khẩn cấp, thông tin quân sự có thể tấn tốc truyền đạt. Như trong cuộc nổi loạn của An Sử sau này, tự An Lộc Sơn khởi binh tạo phản, chỉ qua sáu ngày, kinh thành cách đó ba nghìn dặm đã biết chuyện. Hoàng đế Cao Tông của triều đại Nam Tống đã triệu hồi tướng Nhạc Phi từ tiền tuyến về Lâm An bằng mười hai kim bài. Kim bài đã đi 500 dặm một ngày.

Có khoảng 20.000 người đưa thư vào thời nhà Đường. Bức tranh vẽ “Người đưa thư” được khai quật từ lăng mộ nhà Ngụy và nhà Tấn ở Gia Dục quan.

Đế quốc Mông Cổ trải dài hàng nghìn dặm khắp lục địa Á-Âu. Mặc dù đã có hệ thống bưu dịch hoàn chỉnh nhưng vì lãnh thổ rộng lớn, dù phi ngựa cả đêm cả ngày chuyển tiếp thư không ngừng nghỉ, cũng phải mất thời gian một năm mới có thể truyền tống thông tin từ những đầu xa nhất của đế quốc. Sau khi đế quốc Mông Cổ phân trị, vào thời nhà Nguyên ở Trung Thổ, số lượng các trạm bưu dịch ít hơn một chút so với thời nhà Đường. Theo ghi chép trong “Những chuyến đi của Marco Polo”, ngoài việc lập một trạm bưu điện cứ cách 25 hoặc 30 dặm trên tất cả các con đường chính dẫn đến các tỉnh, ngay cả khi không có người sinh sống hoặc không có đường đến thì cũng lập trạm, trong trạm có quán trọ, ngoài trạm còn nuôi dưỡng ngựa để dự bị, thời nhà Nguyên có khoảng 30 vạn con ngựa đưa thư.

Truyền tống tin tức thời cổ đại

Vào thời cổ đại, cũng có một loại thông tin được truyền tống trên lưng ngựa, không phải gửi đến đích thân một người hoặc một cơ quan cụ thể, mà truyền thông tin cho những người không xác định như quan binh và những người dân thường gặp trên đường đi. “Biển báo” là một thông điệp được viết trên một bảng gỗ, và một lá cờ cũng được gọi là “Lộ bố”, tương tự như các biểu ngữ hiện đại hoặc cờ sọc thẳng, do những người chuyên trách mang trên lưng ngựa và hiển thị các thông báo dọc đường; “Yết thiếp” là một thông điệp in, các mẩu giấy được tán phát, tương tự như tờ rơi hiện đại.

“Bồ câu đưa thư” là một truyền thuyết khó tin đối với người hiện đại. Việc huấn luyện chim bồ câu để gửi thư không phải chỉ có ở Trung Quốc, mà người Ai Cập cổ đại cách đây ba nghìn năm dường như đã biết sử dụng đặc tính bay đường dài mà không lạc của chim bồ câu và chim nhạn để truyền tống tin tức. Ghi chép sớm nhất về bồ câu đưa thư ở phương Tây có từ thời Hy Lạp cổ đại, khi một vận động viên thi Olympic thả một con chim bồ câu màu tím sau khi giành chiến thắng để báo tin vui cho cha mẹ quê mình càng sớm càng tốt. Trong “Dậu dương tạp trở” của nhà Đường có ghi chép rằng, những thương nhân Ba Tư khi vượt biển sẽ nuôi chim bồ câu trên thuyền của họ, và mỗi khi đi được một quãng đường, họ sẽ thả một con chim bồ câu để báo an toàn về cho gia đình.

Ở phương Đông, mô tả sớm nhất về chim bồ câu đưa thư có thể được tìm thấy trong “Sơn Hải Kinh”, được coi như thần thoại. Theo ghi chép của “Sơn Hải Kinh”, có ba con chim thần trước ngai vàng của Tây Vương Mẫu, trong số chúng có một chú chim gọi là “thanh điểu”, hay chim xanh, là một sứ giả truyền tin. Tương truyền, sau khi Đại Vũ được Tây Vương Mẫu giúp trị thủy tiêu họa, Đại Vũ được chú chim xanh dẫn đường đến Chung Sơn để đích thân cảm tạ Tây Vương Mẫu.

Chú chim xanh cũng xuất hiện trong “Chuyện về Hán Vũ Đế”, mô tả Hán Vũ Đế có lần nhìn thấy một chú chim xanh bay đến trước triều, Vũ Đế không biết chim xanh vì cớ gì mà bay đến, Đông Phương Sóc nói chú chim xanh truyền tin đến trước, Tây Vương Mẫu trong khoảnh khắc sẽ đến, cần lau dọn sạch sẽ để chờ Thần giáng hiển. Vũ Đế sai người quét dọn sạch sẽ, quả nhiên Tây Vương Mẫu giáng lâm.

Trước ngai vàng của Tây Vương Mẫu có ba chú chim thần, một trong số đó được gọi là “Chim xanh”, một sứ giả truyền tin. Bức tranh vẽ Tây Vương Mẫu nằm trong “Cổ kim đồ thư tập thành”. (Phạm vi công cộng)

Trương Cửu Linh, tể tướng nhà Đường đã nuôi chim bồ câu từ khi còn là một thiếu niên, và gọi chúng là “phi nô”, khi có việc tìm người thân và bằng hữu, ông phái bồ câu bay đi chuyển thư, chúng cứ theo sứ mệnh mà làm, không sai lạc lần nào. Trong lịch sử, cũng có một danh nhân yêu thích bồ câu, đồng thời cũng là một vị hoàng đế, tuy việc đăng cơ là ngoại ý, nhưng với tư cách là hoàng đế, ông vẫn đích thân thực hiện việc phóng thả bồ câu vào buổi sáng và gọi chúng về lồng buổi tối, kiên trì yêu cầu bản thân chấp hành. Trong sử liệu dường như không có lưu lại ghi chép về việc Tống Cao Tông đã nghe theo những lời phúng dụ của gian thần như thế nào, nhưng những chú bồ câu này chính là đã liên phát 12 đạo kim bài triệu hồi Nhạc Phi của Tống Cao Tông.

Cổ nhân thành tín lương thiện, dù bồ câu đưa thư chẳng may bị thương, thì cũng cố gắng để người nhận thư nhận được tin mà bồ câu truyền đạt. Nhan Hồi, người từng được Khổng Tử ca ngợi là “người tài đức vẹn toàn”, dù mất sớm, nhưng con cháu đời sau vẫn giữ vững gia phong. Thời Minh triều có Nhan Thanh Phủ, là cháu đời thứ 48 của Nhan Hồi, một lần ốm liệt giường, con trai ông muốn đổi món để bổ sung dinh dưỡng cho cha, sau khi bắn hạ một con chim, cậu phát hiện ra đó là chim bồ câu đưa thư và nhanh chóng mang về cho bố.

Nhan Thanh Phủ sau khi đọc xong lá thư, biết đó là thư của phụ thân quan huyện Khúc Phụ tiền nhiệm gửi cho con trai, quan huyện vừa được điều chuyển đi nơi khác, bồ câu không biết quan huyện đã chuyển đi, tìm không thấy, nên nó cứ bay lòng vòng cho đến khi bị cậu bé bắn gục. Thanh Phủ đặt chim bồ câu và bức thư vào một hộp gỗ, khăn gói đi tìm, bái kiến quan huyện tiền nhiệm, trình hộp gỗ và giải thích toàn bộ câu chuyện. Quan huyện không trách mà thở dài, tiếc rằng chú chim bồ câu đưa thư này đã nuôi dưỡng 17 năm, có thể tống đạt tin tức cho gia đình ở xa ngàn dặm, sau đó sai người đi an táng cho nó.

Dùng vật truyền tin và thiên tượng

Có không ít câu chuyện nổi tiếng trong lịch sử, trong đó việc sử dụng vật truyền tin đóng một vai trò quan trọng.

Có không ít câu chuyện nổi tiếng trong lịch sử, trong đó việc sử dụng vật truyền tin đóng một vai trò quan trọng. (Bill Ingalls / NASA qua Getty Images)

Cuối thời nhà Nguyên, Chu Nguyên Chương ứng vận mà khởi lên, với sự phụ tá của quân sư Lưu Bá Ôn, ông đã kêu gọi người Hán “Khu trục Hồ Lỗ, khôi phục Trung Hoa”, và dần dần trở thành thủ lĩnh của nhiều quân đội khác nhau. Khi Chu Nguyên Chương lên kế hoạch liên hợp quân đội từ khắp nơi trên đất nước, đồng thời phát động công kích, nhất cử đánh đuổi quân Nguyên. Vấn đề mà ông phải đối mặt là làm thế nào để truyền thông tin mà không bị quân Nguyên phát hiện. Ông đã giấu thông điệp “Đêm 18/8 khởi nghĩa”, “Đêm 15/8 giết Thát Tử” vào bánh, sau đó gửi bánh cho quân dân khắp nơi, đó là diệu kế do Lưu Bá Ôn nghĩ ra. Kết quả cũng nằm trong dự liệu của ông, không lâu sau quân Minh công nhập Đại Đô (nay là Bắc Kinh), Nguyên Thuận Đế trở về cố hương, đại Minh thay thế đại Nguyên, phục hồi cục diện thống trị của Hán tộc ở Trung Quốc.

Nháy mắt lại đến thời khắc cải triều hoán đại, sau khi quân Thanh nhất lộ tiến vào phía nam, tàn quân của quân Minh rút về các vùng duyên hải phía đông nam, dưới lời hiệu triệu “phản Thanh phục Minh” của Trịnh Thành Công, quân dân Phúc Kiến tiếp tục kháng chiến. Việc truyền tin liên lạc giữa các nghĩa sư phải được tiến hành bí mật để tránh tai mắt của quân Thanh, vì vậy một thương nhân đã phát minh ra một loại bánh có thể cắt thành từng lát, trong mỗi lát có thể giấu một tờ giấy bạc trong đó ghi rõ thời gian, địa điểm và ám hiệu của cuộc khởi nghĩa, có tên “Bánh phục Minh”, được dùng để liên lạc giữa những chí sĩ. Vì theo ngữ âm của Phúc Kiến, từ “Phục Minh” được phát âm thành “Fuling” nên sau này nó được gọi là “Bánh Fuling”. Bánh Fuling vẫn có thể bắt gặp trên đường phố Đài Loan, nhưng thứ ẩn chứa bên trong không phải là một tờ giấy mà là nhân đậu đỏ.

Ngày nay, có vẻ như đã đến lúc đổi triều hoán đại. Một khối cự thạch một nửa nhô ra, một nửa trám vào vách đá, lúc nào đó đã tách làm đôi, phần nhô ra rơi xuống thung lũng, không rõ đã nằm lặng lẽ nơi sơn khu vắng vẻ trong bao lâu, cho mãi đến năm 2002 thì có người phát hiện. Trên tảng đá nổi lên sáu ký tự lớn: [中國共產黨亡」”Trung Quốc Cộng Sản Đảng Vong” – đó chính là “Tàng Tự Thạch” ở thị trấn Chưởng Bố, huyện Bình Đường, tỉnh Quý Châu.

Năm 2002, “Tàng Tự Thạch” khoảng 270 triệu năm tuổi được phát hiện ở Quý Châu, Trung Quốc, trên đó có sáu ký tự “Trung Quốc  Cộng Sản Đảng Vong”.

Kể từ khi phát hiện ra tảng đá thần kỳ này, một số nhà địa chất, khảo cổ học và cổ sinh vật học nổi tiếng đã lần lượt đến khu vực này để khảo sát. Kết luận nhất trí thừa nhận rằng, sáu ký tự nổi trên Tàng Tự Thạch được hình thành tự nhiên, không có dấu vết của quá trình xử lý nhân tạo; và mặt còn lại của Tàng Tự Thạch vẫn gắn vào vách đá, và có những vết lõm tương ứng với những ký tự đó.

Ẩn giấu thiên cơ trong tảng đá – điều này nằm ngoài khả năng của con người, đây là phương thức truyền tin thần kỳ nhất kể từ thời khai Thiên tịch Địa.

Tác giả: Thái Đại Nhã,  Epoch Times
Hương Thảo biên dịch

Một phụ nữ mất chồng muốn tự tử, ông lái đò hỏi một câu khiến cô bật cười!

Một người phụ nữ mất chồng, bèn trầm mình xuống sông mong muốn tìm đến cái chết, được người lái đò cứu, người lái đò hỏi một câu hỏi mà khiến cô bật cười!

Hãy cùng đọc ba câu chuyện nhỏ dưới đây, bạn nhé!

1. Người góa phụ và ông lái đò 

Một người góa phụ trầm mình xuống sông với mong muốn tìm đến cái chết, may mắn được ông lái đò đi ngang qua cứu vớt. Ông lái đò hỏi người góa phụ: “Tại sao lại muốn tìm đến cái chết?”, người góa phụ nói: “Bởi vì chồng của tôi đột ngột chết nên tôi cũng không thể sống nổi nữa”.

Ông lái đò hỏi: “Cô kết hôn được bao lâu rồi?”

Người góa phụ trả lời: “Được 3 năm”.

Ông lái đò lại hỏi: “Lúc chưa kết hôn, cô làm nghề gì?”

Người góa phụ trả lời: “Tôi làm nghề nhuộm vải trong thôn”.

Ông lái đò lại hỏi: “Khi ấy cuộc sống của cô thế nào?”

Người góa phụ trả lời: “Cũng hài lòng”.

Người lái đò lại hỏi: “Lúc đó cô chưa có chồng, tại sao cũng sống được tiếp vậy?”

Người góa phụ bật cười.

Ông lái đò nói: “Hãy tìm về chính bản thân mình khi chưa kết hôn đi, lúc đó cô có một mình, chẳng phải cũng vẫn cảm thấy hạnh phúc đó sao?”

2. Ông chủ khách sạn và kẻ lang thang

Ông chủ khách sạn phát hiện có một kẻ lang thang ngày nào cũng ngồi bất động ở ghế đá công viên mà nhìn chằm chằm vào khách sạn của mình, ông cảm thấy rất tò mò.

Ảnh: Shutterstock.

Một hôm, ông chủ khách sạn không thể nhịn được nữa, thế là ông đi đến chỗ kẻ lang thang và hỏi: “Xin lỗi, anh bạn, tôi muốn hỏi anh một chút, tại sao ngày nào anh cũng nhìn chằm chằm vào khách sạn của tôi vậy?”

Kẻ lang thang nói: “Bởi vì cái khách sạn này quá đẹp! Mặc dù tôi chỉ có hai bàn tay trắng và ngủ trên ghế đá, nhưng mỗi ngày tôi đều nhìn nó như vậy, đến tối sẽ mơ thấy mình được ngủ ở trong đó”.

Ông chủ khách sạn sau khi nghe xong thấy rất đắc ý, liền nói: “Anh bạn, đêm nay tôi sẽ cho anh được mãn nguyện, anh có thể ở miễn phí tại phòng tốt nhất của khách sạn trong một tháng”.

Sau một tuần lễ, ông chủ khách sạn trở lại và muốn xem xem tình hình của kẻ lang thang thế nào, thì phát hiện người này rõ ràng là đã chuyển khỏi khách sạn rồi và trở lại ghế đá của công viên.

Ông chủ khách sạn hỏi kẻ lang thang: “Rốt cuộc thì đã xảy ra chuyện gì?”

Kẻ lang thang nói: “Lúc trước tôi ngủ trên ghế đá, mơ thấy được ở trong khách sạn, nên thấy rất vui vẻ, thế nhưng khi ngủ trong khách sạn, tôi lại thường mơ thấy mình trở lại với chiếc ghế đá cứng nhắc đó. Thật là đáng sợ, cho nên, tôi không thể chịu đựng được nữa!”

Ông chủ khách sạn nghe xong liền phá lên cười và nói: “Thì ra, đôi khi không có cũng khổ mà có cũng khổ!”

Quả thực là, nỗi khổ của con người thực ra không liên quan gì đến “có” hay “không có”, mà nó có liên quan đến “sự chấp trước” (dính mắc) của con người, nếu như coi đồ vật nào đó là thứ nhất định phải có được, khi không có thì ao ước thèm muốn, mà khi có rồi thì lại sợ mất đi… như thế đều là khổ.

3. Một ngón tay và hai bàn chân

Tôi có một người bạn, là nhân viên trong một cơ sở phúc lợi xã hội, anh ta đã kể cho tôi một câu chuyện như thế này:

Một lần, có một bà mẹ gọi điện đến phòng của anh ấy để xin giúp đỡ, cô ấy nói rằng đứa con trai thiếu niên của cô đã vô tình bị cắt đứt một ngón tay. Bởi vì không có cách nào để nối lại nên cậu ấy rất đau lòng, suốt ngày trốn trong phòng, không muốn đến trường nữa.

Nhận được điện thoại, nhân viên xã hội nói: “Cô có thể đưa cậu ấy tới đây để cùng nói chuyện được không?”

Bà mẹ nói: “Thằng bé cảm thấy mình không còn trọn vẹn nên không muốn gặp ai hết, tôi nghĩ là nó không sẵn sàng đi đến đó đâu”.

Thế là anh ấy sắp xếp một nhân viên tới nhà để hỏi thăm. Hôm đó, người mẹ lo lắng nên từ sáng sớm đã đến cửa phòng con trai gõ cửa và nói có một cô nhân viên xã hội đến thăm, muốn quan tâm một chút đến tâm tư của cậu ấy.

Nhưng bà mẹ chỉ nghe thấy có rất nhiều đồ đạc ném về phía cánh cửa đang đóng chặt, hơn nữa còn nghe thấy một câu nói vô cùng giận dữ: “Mẹ đừng gọi người ta đến, con không muốn ai đến hỏi han gì cả”.

Giờ hẹn đã đến, người mẹ với vẻ mặt rầu rĩ đi ra mở cửa, bà vừa luống cuống vừa thấy có lỗi nói: “Thật sự là rất xin lỗi, lúc nãy tôi có nói qua với con trai là cô tới thăm, nhưng nó rất bướng bỉnh, nói thế nào nó cũng không chịu gặp cô”.

Cô nhân viên xã hội nói với bà mẹ bằng giọng an ủi: “Không sao đâu ạ, tôi hiểu mà, hay là để tôi thử xem xem thế nào? Phòng của cậu ấy ở đâu?”

Bà mẹ chỉ lên lầu: “Tầng hai, phòng ngay ở trên đầu cầu thang”.

Cô nhân viên xã hội nói: “Tốt rồi, vậy làm phiền chị cầm giúp tôi một cái nạng lên lầu chờ tôi”.

Cô nhân viên này là một người đi tập tễnh, hai chân đeo đôi giày sắt rất nặng, lúc đi lên lầu phải dùng tay vịn vào lan can rồi nhảy lên từng bậc thang, cho nên cần một người mang giúp cây nạng lên lầu chờ sẵn, chờ đến khi cô ấy lên lầu rồi thì có thể chống nạng vào mà đi.

Cô ấy đi lên lầu giống như đu xà vậy, hoàn toàn dùng lực của hai tay bám vào lan can mà đu, nhấc hai chân khỏi mặt đất, rồi lại rơi xuống bậc cầu thang, bởi vì giày sắt rất nặng nên mỗi lần rơi xuống bậc cầu thang thì phát ra âm thanh rất to.

Vì cô nhân viên đi lên lầu với tốc độ rất chậm, lại phát ra âm thanh thùng thùng rất nặng nề, quả thực là giống như là con rô bốt Mazinger Z đi lên lầu vậy.

Ảnh minh hoạ: Shutterstock.

Cậu thiếu niên trong phòng nghe thấy âm thanh vừa quái dị lại vừa đáng sợ tới gần, cảm thấy vừa kinh ngạc vừa sợ hãi, cậu ta không thể nhịn được nữa liền mở cửa phòng ra để xem là cái gì. Nhưng cảnh tượng hiện ra trước mặt càng khiến cậu ta thêm chấn động hơn: “Một người phụ nữ với đôi chân không thể vận động được lại đến an ủi một người chỉ thiếu một ngón tay như mình…!”

Cô nhân viên xã hội không nói một câu nào, cậu bé đã tự cảm thấy rằng một chút thương tích của bản thân hoàn toàn không đáng kể gì.

Đọc hết ba câu chuyện này, trong lòng bạn cảm thấy thế nào?

Đau khổ của con người đến từ nỗi sợ bị mất một thứ gì đó, mà sở dĩ người ta sợ là bởi vì họ đã quá quen thuộc đến nỗi trở thành thói quen hay phụ thuộc vào sự tình, sự vật, con người đó… Một khi những thứ đó bị mất đi thì mục tiêu cuộc sống của họ, trọng tâm của họ lập tức bị hút ra, khiến cho họ không cách nào tiếp nhận được sự thật mà rơi vào đau khổ.

Nếu như không có điện thoại, không có internet, không có các cửa hàng tiện lợi… Thì con người sẽ không sống được sao? Con người sẽ không vui vẻ hạnh phúc sao?

Đương nhiên sẽ không như thế.

Nhận ra những thứ mà bạn “nhất định phải có”, đó chính là mấu chốt của tự do. Nói cách khác, một khi “thói quen” đó được cải biến, những điều trước đây “nhất định phải có” đã không còn là nhu cầu phải có nữa, thì bạn sẽ thấy mình được tự do và không còn bị ràng buộc bởi nó.

Đôi khi thay đổi khía cạnh nhìn nhận, thay đổi ý niệm, sẽ phát hiện tương lai phía trước sẽ rộng mở và sáng sủa hơn, bạn thấy có đúng không?

Theo NTDTV
Mai Trà biên dịch

Cô gái mù gốc Việt vượt qua 30.000 thí sinh trở thành “Vua đầu bếp Mỹ”

Vượt qua hơn 30.000 thí sinh sáng mắt bình thường khác, Christine Huyền Trân Hà đã trở thành huyền thoại khi là người đầu bếp mù đầu tiên chiến thắng cuộc thi về ẩm thực lớn nhất hành tinh.

Một “đầu bếp nhà” người Mỹ gốc Việt bị mù trở thành Vua đầu bếp Mỹ. (Ảnh: Tổng hợp)

14 tuổi mồ côi mẹ, 20 tuổi mù lòa

Christine Huyền Trân Hà, sinh năm 1979, là một cô gái người Việt lớn lên tại đất Mỹ. 

Cô cho biết từ bé cô vẫn thường được mẹ nấu cho những món ăn truyền thống của Việt Nam và cô rất thích hương vị đó. Nhưng không may, vào năm cô 14 tuổi, mẹ cô qua đời, cô trở thành người mồ côi mẹ.  

Khi còn ngồi trên ghế sinh viên chuyên ngành Tài chính của Đại học Texas, cô đã bắt đầu yêu thích việc nấu ăn. Nhưng cũng trong giai đoạn đó, số phận éo le đã cướp đi thị lực của cô khi cô mắc phải căn bệnh viêm thần kinh tủy hiếm gặp. Thế là bao dự định, kế hoạch và cả ước mơ trong tương lai của cô đều bị xáo trộn.

“Tôi đã từng cảm thấy rất buồn, tôi thương hại cho chính bản thân mình. Có những lúc, nằm bất động, tôi mệt mỏi vì không thể thấy gì, cũng không thể làm được gì. Lúc đó, điều duy nhất giúp tôi giải khuây là nghe audio – sách nói. Nhờ vậy mà tôi có thể tìm lại niềm vui, ý nghĩa sự tồn tại của mình”, cô chia sẻ. 

Nghĩ về việc cha mẹ đã từng phải vượt qua nhiều sóng gió để sang Mỹ trong thời điểm khó khăn, Christine mạnh mẽ hơn, cô tự nhủ đây là thử thách mà mình phải đối mặt và giải quyết.  

Cô quay lại học hỏi từ đầu, cố gắng hòa nhập xã hội và trở thành con người có ích cho cộng đồng. Cô học từ cách đi, cách đọc và cách nấu ăn khi không thể nhìn thấy. Christine nghĩ nếu không thể thấy thì cô sẽ nấu ăn bằng cách nếm và thông qua việc nghe các âm thanh. 

Christine nghĩ: “Nếu mình không thể thấy thì mình nấu ăn bằng cách nếm và thông qua âm thanh!”. (Ảnh: Tổng hợp)

Nói là làm, dù mất đi thị giác nhưng cô có thể cảm thấy các giác quan còn lại của mình có khả năng tập trung cao hơn. 

“Giờ đây, khi nếm thức ăn, tôi cảm nhận được nhiều thứ hơn. Cảm nhận được những sắc thái khác nhau như kết cấu, nhiệt độ, các hương vị và các nguyên liệu dùng trong một món ăn”, cô chia sẻ.

Tất nhiên thời gian đầu, mọi thứ đối với cô vô cùng khó khăn. Những việc tưởng chừng đơn giản như thái rau, đun nước cũng trở nên rất nguy hiểm với Christine Hà vì cô không thể thấy được. Vì thế Christine đã sắp xếp mọi thứ trong bếp thật gọn gàng theo một trật tự nhất định rồi ghi nhớ chúng, để từ đó cô có thể lấy mọi thứ một cách chính xác.

Tưởng rằng sau khi chuyển sang học Cao học ngành Tiểu thuyết, và lấy bằng Thạc sĩ tại trường Đại học Houston, thì tương lai của cô sau này sẽ trôi qua lặng lẽ với vai trò một nhà văn. Thế nhưng nhờ một quyết định táo bạo mà cô đã bước sang một trang mới đầy thú vị…

Tự hào món Việt chinh phục MasterChef Mỹ

Christine Hà đã quyết định tham gia cuộc thi nấu ăn nổi tiếng nhất nước Mỹ, ở đây một mình cô phải đối đầu với 30.000 thí sinh mắt sáng.

Tất cả ban giám khảo đều cảm thấy khó tin và nghi ngờ khi một người mù lại tham gia cuộc thi ẩm thực. Thậm chí nhiều người còn chắc chắn Christine Hà không có khả năng gì, chỉ tham gia cho vui. Nhưng những lời dị nghĩ đã biến mất khi Christine chứng minh thực lực bằng món cá trê kho tộ truyền thống, đậm đà bản sắc quê hương Việt.

Christine vượt qua từng vòng thi trong sự ngỡ ngàng và thán phục của mọi người. (Ảnh: Tổng hợp)

Cô bày tỏ tự hào về nguồn cội và những món ăn của quê hương mình: “Đó là món ăn an ủi tâm hồn người Việt”. Christine hoàn toàn chinh phục được những ban giám khảo khó tính bằng món ăn giản dị nhưng đầy tình yêu và lịch sử.

Xuyên suốt cuộc thi, Christine đã gặp không ít khó khăn. Có khi bị đối thủ “làm khó” khi “chọn giúp” cô nguyên liệu là cua sống… Có khi bị giám khảo nhận xét những lời khó nghe, thế nhưng cô không nản lòng, cô luôn tiếp thu, lắng nghe để hoàn thiện bản thân. 

Đối với Christine Hà cuộc thi này không chỉ là nơi thể hiện tài năng mà còn là nơi để cô nhận ra điểm mạnh, điểm yếu của mình để phát triển. 

Cuối cùng, với những nỗ lực tuyệt vời, Christine đã xuất sắc vượt qua tất cả, trước sự ngỡ ngàng và thán phục của mọi người.

Tuy khiếm thị, nhưng niềm đam mê cháy bỏng với việc nấu ăn đã giúp Christine thật sự nổi bật, tỏa sáng. Ánh mắt của cô luôn toát lên sự hạnh phúc khi được làm công việc mình yêu thích.  

Những món ăn được cô lựa chọn trong các vòng thi tuy đơn giản nhưng mang đậm hương vị Việt Nam và Châu Á như: Cá kho tộ, gỏi đu đủ Thái, sò điệp xào, cơm tấm sườn, kem dừa… Sự kết hợp của những gia vị đặc thù cùng độ cân bằng dinh dưỡng và kỹ năng thực hiện của Christine đã tạo ra sự hoàn hảo của món ăn. 

Cuối cùng sau bao nỗ lực, Christines Hà đã giành ngôi vị Quán quân MasterChef mùa thứ 3 năm 2012 một cách đầy thuyết phục. (Ảnh: Tổng hợp)

Đầu bếp nổi tiếng nhất thế giới Gordon Ramsay, người luôn nằm trong top những đầu bếp giữ nhiều sao Michelin nhất, đồng thời là giám khảo của cuộc thi, đã không tiếc lời khen ngợi Christine rằng cô không những có kỹ năng, độ nhạy bén mà còn biết tận dụng thế mạnh nguồn gốc Việt Nam của mình.

Chiến thắng của cô ngày đó đã trở thành huyền thoại khi cô là người đầu bếp mù đầu tiên trên thế giới chiến thắng cuộc thi về ẩm thực lớn nhất hành tinh.

Christine xúc động nói: “Đến bản thân tôi còn không thể tin được rằng mình đã chiến thắng cuộc thi này. Với tôi, được tham dự MasterChef là trải nghiệm đáng nhớ nhất trong đời. Nhờ có may mắn và nghị lực mà tôi đã có thể vượt qua được những đầu bếp tuyệt vời của nước Mỹ. Tôi cùng chiến thắng này chính là một minh chứng rằng mọi giấc mơ đều có thể trở thành hiện thực”.

Vua đầu bếp Christine Hà của ngày hôm nay  

Sau khi chiến thắng MasterChef, cuộc sống của Christine Hà đã vô cùng bận rộn và thú vị.  

Vượt qua những lời dèm pha, đổ lỗi vô cớ khi thí sinh Á quân mà cô đánh bại trong vòng chung kết bỗng tự tử vì bệnh trầm cảm, cô đã tự mình viết cuốn sách đầu tay mang tên “Nấu ăn bằng cả trái tim” và cuốn sách này đã trở thành tựa sách bán chạy nhất của New York Times.

Chưa dừng lại đó, Christine Hà đã đi du lịch vòng quanh thế giới; trở thành diễn giả trong các chương trình truyền cảm hứng; tham gia các chương trình của Đại sứ quán Mỹ để giới thiệu ẩm thực Việt Nam; đảm nhận vị trí Ban giám khảo cuộc thi MasterChef Việt Nam năm 2015; tham gia loạt chương trình truyền hình dạy nấu ăn cho người khiếm thị.

Sau 6 năm kể từ ngày giành được ngôi vị quán quân, cuối năm 2018, Christine đã cho khai trương nhà hàng đầu tiên của mình mang tên Making of Blind Goat (Chú dê mù) tại Houston, Mỹ.

Khai trương chưa được bao lâu thì dịch Covid-19 xuất hiện, như bao doanh nghiệp khác ở Mỹ, nhà hàng của cô cũng bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Thế nhưng nhờ sự giúp sức của gia đình mà cô có thể vượt qua và tiếp tục khai trương nhà thứ hai vào tháng 6/2021 mang tên Việt Nam Xin Chào. Cô hy vọng rằng nhà hàng của mình sẽ mang các món ăn Việt đến gần với những người dân trên đất Mỹ.  

Yên Yên (t/h)

Khả năng thần giao cách cảm và tiên đoán của chàng trai người Pháp làm rung chuyển “America’s Got Talent” 2021

Chàng trai người Pháp đã làm tất cả giám khảo và khán giả phải thán phục vì khả năng của mình (Ảnh: Shutterstock)

Năm 2021, trong vòng sơ loại cuộc thi “Tìm kiếm tài năng Mỹ” (America’s Got Talent), chàng trai người Pháp Kevin Micoud đã thể hiện khả năng thần giao cách cảm và dự đoán đáng kinh ngạc, khiến các giám khảo của “America’s Got Talent” phải thán phục, theo Epoch Times.

Micoud 32 tuổi cho biết trong một chương trình phát sóng ngày 13/7 rằng anh quan tâm đến não người từ khi còn là một đứa trẻ và muốn trở thành một người có khả năng ngoại cảm. Anh ấy đã tham gia biểu diễn thần giao cách cảm được 12 năm và hiện đang sống nhờ vào khả năng này.

Mở đầu phần trình diễn, Micoud giải thích rằng điều anh muốn thực hiện là sự truyền tải ý niệm giữa ban giám khảo và người dẫn chương trình Terry Crews.

Sau khi mời người dẫn chương trình Crews lên sân khấu, Micoud đã đến gặp các giám khảo và lấy ra những bức ảnh của các thí sinh đã tham gia vòng chung kết những năm trước. Đầu tiên, anh úp mặt những bức ảnh này xuống, lấy một trong số chúng ra và đặt nó xuống dưới cốc đồ uống của giám khảo Simon Cowell.

Sau đó, anh yêu cầu giám khảo Heidi Klum và Sofia Vergara, từng người một dùng tay chọn một bức ảnh, và tương tự đặt các bức ảnh xuống dưới cốc đồ uống của mình.

Sau khi quay trở lại sân khấu, Micoud giải thích rằng giờ anh sẽ trích xuất não của người dẫn chương trình Terry Crews, sau đó lấy ý niệm của Klum và Vergara, đưa chúng vào não của Crews để hoàn thành việc truyền tải ý niệm.

Đầu tiên Micoud yêu cầu Crews nhắm mắt lại và tập trung. Sau đó, giống như một trò ảo thuật, anh lấy từ đầu Crews ra một quả cầu ánh sáng, sau đó biến nó thành một cấu trúc não ảo.

Micoud chộp lấy ý niệm của Klum và Vergara, ném chúng vào cấu trúc não này. Ý niệm của 2 giám khảo lần lượt xuất hiện trong cấu trúc não ảo là hát và chơi bài.

Tiếp đó, Micoud đặt cấu trúc não này trở lại đầu Crews, sau đó yêu cầu anh mở mắt và viết tên của hai thí sinh dự thi mà anh nghĩ đến.

Crews đã viết tên của hai người là Kodi Lee và Shin Lim. Người trước là một thí sinh mù tự kỷ biểu diễn ca hát vào năm 2019, và người sau là ảo thuật gia người Trung Quốc Shin Lim, người đã biểu diễn ảo thuật bài vào năm 2018 và giành giải quán quân.

Điều bất ngờ là hai người này chính là hai người trong bức ảnh mà Klum và Vergara đã lựa chọn. Và Micoud đã chứng minh được khả năng dự đoán mình, bức ảnh anh đặt dưới cốc của giám khảo Simon Cowell chính xác là bức ảnh anh dự đoán rằng hai thí sinh này sẽ được chọn.

Khi tuyển chọn phi tần, Hoàng đế Trung Hoa luôn dựa trên 3 tiêu chuẩn cơ bản mà ít cô gái hiện đại có thể đáp ứng đủ tất cả

Đây là 3 tiêu chuẩn cơ bản nhất và quan trọng nhất khi Hoàng đế áp dụng vào các cuộc tuyển chọn phi tần.

Vào thời cổ đại, có thể nói mục đích lớn nhất trong đời của rất nhiều người phụ nữ là được nhập cung và trở thành phi tử của Hoàng đế. Tuy nhiên, để trở thành phi tần là điều không hề dễ dàng, phải đáp ứng đủ 3 tiêu chuẩn lớn dưới đây.

Đầu tiên là bối cảnh xuất thân, tiêu chuẩn này là cơ bản nhất. Trước thời nhà Minh, hầu hết các phi tần trong hậu cung đều là con gái của vương công đại thần, những người phụ nữ bình thường vốn dĩ không có cơ hội “trèo cao”. Thậm chí, nếu một vị Hoàng đế nào đó đột nhiên sủng hạnh một cô gái xuất thân dân gian thì người đó cũng không đủ tư cách để bước vào hậu cung và trở thành phi tần cao quý.

Tuy nhiên cũng có ngoại lệ, chẳng hạn như Chu Nguyên Chương, tức Minh Thái Tổ, luôn e sợ các đại thần dựa vào phi tần trong cung mà kiểm soát triều chính. Có lẽ vì thế nên ông thường tuyển chọn phi tử từ dân gian. Tuy nói là chọn từ dân gian nhưng thấp nhất cũng là con gái của các quan lại địa phương. 

Thậm chí, ngay cả một nữ nhân vô cùng diễm lệ nhưng không may có xuất thân không tốt thì cơ hội được bước vào hoàng cung gần như là số 0. Xuất thân đồng nghĩa với cuộc đời người cha, nếu người cha đã từng phạm tội thì xem như con gái sẽ không thể trở thành phi tử của Hoàng đế.

Hoàng đế Trung Hoa tuyển chọn phi tần luôn dựa trên 3 tiêu chuẩn cơ bản mà rất ít cô gái hiện đại có thể đáp ứng đủ tất cả - Ảnh 1.
Ảnh minh họa.

Tiêu chuẩn thứ 2 là phẩm chất đạo đức và tài năng học vấn. Nói cho cùng, cái gọi là phi tử cũng chỉ là ám chỉ những người có thể lấy lòng Hoàng đế. Và muốn lấy lòng Hoàng đế thì ít nhất cũng phải có tài hoa. 

Các nữ nhân ngày xưa luôn phải thông thạo cầm kỳ thi họa, nếu chỉ có tướng mạo xinh đẹp mà không có tài nghệ thì cũng khó có thể trở thành phi tần. Mà nếu có cơ hội thì cũng khó có được địa vị cao trong hậu cung. 

Về vấn đề này thì rất nhiều nữ nhân thường dân bị loại. Ngoại hình có thể do di truyền từ trưởng bối nhưng cầm kỳ thi họa không phải là thứ mà những đứa bé nghèo khó có cơ hội học được. Còn con gái gia đình quan lớn đều có lợi thế về mặt này, từ lúc còn bé học sẽ được dạy dỗ cẩn thận để có thể thông thạo nhiều kĩ năng.

Phẩm hạnh cũng là một tiêu chuẩn để tuyển chọn phi tần. Một cô gái có nhân phẩm quá kém thì không thể trở thành phi tử được. Trong các đợt tuyển tú nữ sẽ có người chuyên trách kiểm tra kĩ lưỡng khía cạnh này. Tiêu chuẩn thứ 2 đã loại đi không ít nữ nhân muốn bước vào hậu cung.

Hoàng đế Trung Hoa tuyển chọn phi tần luôn dựa trên 3 tiêu chuẩn cơ bản mà rất ít cô gái hiện đại có thể đáp ứng đủ tất cả - Ảnh 2.
Ảnh minh họa.

Tiêu chuẩn cuối cùng chính là thân thể tướng mạo. Xét đến thân thể, nếu có khiếm khuyết bất kỳ bộ phận nào cũng sẽ bị loại khỏi kỳ tuyển tú ngay tức khắc. Cơ thể tỏa ra mùi hôi, hôi miệng, răng đen, răng vàng,… đều không được chấp nhận. Đặc biệt, làn da trắng là yêu cầu được quan tâm nhất nhì trong rất nhiều triều đại phong kiến Trung Hoa.  

Ngoài ra, mỗi triều đại còn có những yêu cầu riêng và môt số điều cực kỳ khắc khe như chiều cao cơ thể và chiều dài đôi chân. 

Về tướng mạo, các nữ nhân phải có nhan sắc xuất chúng, ngũ quan ngay ngắn, tóc phải dài và đen nhánh. Trong chiều dài lịch sử Trung Hoa, có rất ít phi tần xấu xí. Nhưng Giả Nam Phong là một ngoại lệ, bà là Hoàng hậu dưới triều Tấn Huệ, đã thao túng triều đình dẫn đến loạn bát vương kéo dài 16 năm. 

Với một số chi tiết khác, mỗi triều đại có 1 yêu cầu khác nhau. Ví dụ như có một số triều đại yêu cầu bàn chân nhỏ, một số thời kỳ lại tuyển chọn nữ có vòng eo quá lớn. Tuổi tác cũng là tiêu chuẩn khác nhau ở từng thời điểm lịch sử.

Nguồn: Toutiao

Kinh ngạc những ngôi nhà hẻo lánh nhất trên Trái đất

Ít nhất một lần trong đời ai cũng từng có ý tưởng đi đến một nơi nào đó thật xa, nơi không có công việc và nơi chắc chắn sẽ không có ai cằn nhằn vì những chuyện vặt vãnh.

Một người đàn ông ở Italia bị phạt 200 USD vì bị tố để gà trống gáy quá sớm.

Tất cả chúng ta đang tìm kiếm một nơi yên bình và cách biệt với thế giới hiện đại, nhất là trong thời buổi dịch bệnh Covid-19 hoành hành như hiện nay.

Thế giới đầy rẫy những siêu đô thị có hàng triệu người sinh sống, tuy nhiên vẫn có những nơi con người có thể cảm thấy sự cô đơn thực thụ, tạm dừng công việc, tiếng ồn và những cuộc điện thoại bất tận.

Cùng khám phá những ngôi nhà hẻo lánh nhất trên Trái đất vẫn đang có con người sinh sống qua chùm ảnh dưới đây (Ảnh: Sputnik tổng hợp):

Ngôi nhà trên sông Drina, một tòa nhà giống như cabin bằng gỗ trên một tảng đá, nằm ở giữa sông Drina, gần thị trấn Bajina Bašta ở Serbia. Ngôi nhà được xây dựng vào năm 1968 bởi một nhóm người thích bơi lội.
Ngôi nhà trên cây Toolangi Little Red ở rừng bang Toolangi, Australia. Ngôi nhà được xây dựng để phản đối nạn khai thác rừng tự nhiên đang diễn ra trong khu vực.
Ngôi nhà Wordie trên Đảo Mùa đông được xây dựng vào ngày 7/1/1947. Ngôi nhà nhỏ này được đặt theo tên của James Wordie (nhà khoa học, nhà địa chất kiêm trưởng nhóm thám hiểm Sức chịu đựng của Shackleton) và tọa lạc trên Quần đảo Wilhelm, ngoài khơi bờ biển phía Tây Nam Cực.
Ngôi nhà đá Casa do Penedo ở Bồ Đào Nha nằm trên dãy núi Fafe. Ngôi nhà này được cho là lấy cảm hứng từ phim hoạt hình Flinstones.
Trên đỉnh núi Katskhi ở vùng Imereti, miền Tây Georgia, có một nhà thờ, một hầm mộ, ba phòng giam ẩn sĩ và một bức tường. Các công trình này có niên đại từ thế kỷ thứ 9, tuy nhiên, chúng đã bị bỏ hoang vào khoảng những năm 1400.
Lối vào một ngôi nhà dưới lòng đất ở Coober Pedy, Australia. Được biết, khoảng 2.000 cư dân Coober Pedy sống trong những ngôi nhà được xây dựng dưới lòng đất như thế này để thoát khỏi cái nóng khủng khiếp của sa mạc vào mùa hè, cái lạnh mùa đông, khói bụi và côn trùng.
Old Mill là một ngôi nhà bằng gỗ phía trên sông Crystal ở Crystal, Colorado, Mỹ. Ngôi nhà đặc biệt này được xây dựng vào năm 1892.
Ngôi nhà Solvay Bivouac nằm ở độ cao 4.003 m của dãy Matterhorn, gần Zermatt, bang Valais, Thụy Sĩ.
Ngôi nhà biệt lập này được sử dụng như một túp lều của Câu lạc bộ Leo núi Scotland, có thể chứa được 20 người. Các cây ở phía Tây được trồng để che chắn gió. Đỉnh núi chính bên trái là Stob Dearg có độ cao 1.022 m.
Đây là hòn đảo gần nhất với Lâu đài Boldt nổi tiếng. Hòn đảo này chỉ đủ chỗ cho một ngôi nhà duy nhất, thuộc quần đảo Thousand, New York, Mỹ.
Ngôi nhà trên ruộng bậc thang ở bản La Pán Tẩn, huyện Mù Cang Chải, tỉnh Yên Bái, Tây Bắc, Việt Nam.
Một ngôi nhà biệt lập ở hồ Tekapo, New Zealand.

Thanh Bình (lược dịch)

7 sự thật thú vị cho thấy Hà Lan là quốc gia đáng sống bậc nhất thế giới

Không chỉ nổi bật với hoa tulip và những chiếc cối xay gió, Hà Lan còn nhận được rất nhiều “điểm cộng” về lối sống thân thiện với môi trường, hòa hợp với thiên nhiên và mối quan hệ tốt đẹp giữa người với người.

Hãy cùng khám phá 7 sự thật thú vị dưới đây, có lẽ bạn sẽ đồng ý rằng, đây quả là một trong những mẫu hình quốc gia lý tưởng trong tương lai.

1. Tại Hà Lan, không có con vật nào bị bỏ rơi

Chính phủ Hà Lan cho biết, đất nước của họ không xuất hiện tình trạng động vật không có nơi ở, phải lang thang ngoài đường phố. Để làm được điều này, chính quyền đã áp dụng một loạt các luật lệ nghiêm ngặt với những người sở hữu động vật nhằm đảm bảo rằng họ sẽ nuôi dưỡng tốt những con vật của mình. Nếu ai đó bị phát hiện có hành vi ngược đãi động vật, họ sẽ bị phạt rất nặng.

2. Hà Lan là nước đầu tiên trên thế giới có làn đường dành riêng cho xe chạy bằng năng lượng mặt trời

Chính phủ, một số công ty tư nhân và các viện nghiên cứu của nước này đã cùng hợp tác để phát triển một dự án có tên là SolaRoad. Dự án được coi là một bước đột phá quan trọng trong việc xây dựng các con đường trong tương lai, bởi vì ý tưởng chính của dự án này là sử dụng năng lượng mặt trời để thắp sáng các cây đèn đường và lắp đặt những ổ sạc để sạc điện cho các phương tiện giao thông.

3. Những điểm nạp điện cho xe ô tô được đặt cách nhau mỗi 50m trên các tuyến đường

Một trong những thế mạnh của Hà Lan là phát triển hệ thống giao thông một cách bền vững. Chính vì vậy, chính phủ Hà Lan nỗ lực dần chấm dứt sử dụng các phương tiện giao thông có động cơ diesel và tiêu thụ xăng dầu. Họ thiết lập những điểm nạp điện cho ô tô chạy bằng điện trên các tuyến đường.

4. Tại Hà Lan có một thị trấn không ai sử dụng ô tô

Thị trấn Houten tại Hà Lan được coi là nơi an toàn nhất trên Trái Đất. Theo đó, ngay vào đầu những năm 1980, 4.000 người dân trong thị trấn này đã đồng lòng cùng nhau đưa ra quyết định khuyến khích tất cả mọi người trong thị trấn đạp xe thay vì di chuyển bằng ô tô. Và dần dần, tất cả mọi người trong thị trấn này quen với việc chỉ đi xe đạp.

5. Các nhà cầm quyền chuẩn bị cấm kinh doanh các phương tiện giao thông chạy bằng xăng, dầu hoặc khí đốt

Các loại xe chạy bằng xăng, dầu diesel sẽ không còn tồn tại ở Hà Lan vào năm 2025. Bên cạnh đó, các chủ sở hữu các loại xe chạy bằng năng lượng thay thế này sẽ không phải trả thuế sở hữu phương tiện cơ giới. Nhờ đó, giá thành của những chiếc xe thân thiện với môi trường đã giảm khoảng 15.000 euros (khoảng 361 triệu đồng).

6. Các nhà tù tại đất nước này liên tục phải đóng cửa vì không có tù nhân

Nhiều năm trước, Chính phủ Hà Lan đã có những bước đi nghiêm túc để giảm thiểu tội ác xảy ra trên đất nước và kết quả thu được đã ngoài sự mong đợi. 19 nhà tù ở nước này đã phải đóng cửa vào năm 2009 do thiếu… tù nhân. Theo một báo cáo mới đây, tỷ lệ người bị giam giữ tại Hà Lan là 0,163% (có nghĩa là 100 nghìn người thì mới có 163 tù nhân).

7. Tại Hà Lan, hạ tầng giao thông đô thị được kết hợp với môi trường sinh thái tự nhiên nhằm đảm bảo môi trường sống cho động vật hoang dã

Một trong những nhiệm vụ trọng tâm mà chính phủ Hà Lan đề ra là bảo vệ động vật hoang dã. Nhằm bảo vệ môi trường sống của chúng một cách tối đa, Hà Lan xây dựng các con đường, quốc lộ ở nước này giao với những khu rừng lớn mà không hề dùng tới các biện pháp phá rừng để làm đường. Nhờ đó, những loài động vật có thể qua đường hay đi qua rừng một cách an toàn mà không gặp trở ngại bởi các loại xe.

Theo Brightside/ Ảnh chụp màn hình

Bảo Ngọc biên dịch

 

 

 

 

 

 

 

 

Hoàng hậu “phóng túng”, công khai quyến rũ bạn chồng

Vị Hoàng hậu ở triều Nam Tề dưới đây, công khai liếc mắt đưa tình trước mặt Hoàng đế, còn ngang nhiên quyến rũ bạn bè khôi ngô của chồng mình. Vậy mà bất ngờ, tất cả những việc làm trái khuấy này đều được Hoàng đế bao che dung túng, đã vậy ông còn sủng ái nàng hơn.

Trong lịch sử Trung Hoa phong kiến, chuyện một vị Hoàng hậu nào đó hoang dâm vô độ, ngoại tình sau lưng chồng mình là hoàn toàn không hiếm.

Tuy nhiên, việc vị Hoàng hậu ở triều Nam Tề dưới đây, công khai dâm ô trước mặt Hoàng đế, còn ngang nhiên quyến rũ bạn bè của ông có thể nói là có 1-0-2 trong lịch sử triều đại này.

Bất ngờ hơn nữa, là dù cho Hoàng hậu của mình lộng hành trắc nết như vậy nhưng Hoàng đế vẫn không những không xử tội mà còn hết mức cưng chiều sủng ái, thậm chí còn đối đãi với nhà vợ mình rất tốt, ban thưởng rất nhiều tài lộc phú quý…

Khiến ai ai biết chuyện cũng rất lấy làm kỳ lạ.

Ảnh minh họa.

Từ tiểu thư danh gia vọng tộc một bước trở thành Vương phi dâm loạn bậc nhất lịch sử

Vị Hoàng hậu đó không ai khác chính là Hà Tịnh Anh – vợ của Hoàng đế thứ 3 triều Nam Tề, Tiêu Chiêu Nghiệp. Nàng được sinh ra trong một gia đình danh gia vọng tộc thời đó, có ông nội làm quan tới chức Tư Không, một chức quan to thuộc “ngũ quan”.

Còn cha nàng là Hà Trấp cũng làm tới chức Phủ quân tướng quân. Tuổi thơ của nàng không được ghi chép nhiều, chỉ biết nàng có một thuở thiếu thời đầy màu hồng, xứng danh tiểu thư càng vàng lá ngọc được bao người mơ ước.

Hoàng hậu phóng túng bậc nhất triều Nam Tề: Công khai quyến rũ bạn chồng nhưng vẫn được sủng ái - Ảnh 2.

Vào năm 484, khi Tiêu Chiêu Nghiệp mới 11 tuổi, cha của ông lúc này còn là một Thái tử muốn tìm vợ cho con trai mình nên đã nhờ cận thần tìm kiếm những gia đình môn đăng hộ đối, có con gái tiểu thư khuê các muốn gả vào Hoàng cung.

Và rồi cuối cùng, sau một hồi đắn đo lựa chọn, cộng với được sự khuyên nhủ của nhiều quan văn trung tín, Hà Tịnh Anh chính thức là người may mắn được “điểm chỉ” nhập cung, làm vợ của Tiêu Chiêu Nghiệp.

Một năm sau đó, nàng vào cung với danh phận Vương phi, hứa hẹn một tương lai đầy hoa mộng và ngày trở thành Hoàng hậu cũng không còn xa.

Vậy mà cứ tưởng sinh ra trong một gia đình quyền quý, nàng phải thấu hiểu những chuyện đạo lý ở đời nhưng không, vào cung ít lâu, Hà Tịnh Anh bắt đầu bộc lộ bản chất dâm loạn của mình khi cả gan léng phéng qua lại với thủ hạ của chồng là Mã Trừng.

Thậm chí nàng còn không ít lần ngang nhiên bất chấp tất cả, hễ thấy người bạn nào của chồng có tướng mạo khôi ngô tuấn tú là tìm mọi cách để quyến rũ rồi tư thông bằng được.

Hoàng hậu phóng túng bậc nhất triều Nam Tề: Công khai quyến rũ bạn chồng nhưng vẫn được sủng ái - Ảnh 3.

Người vợ ngoại tình công khai, người chồng bất hiếu giết cha, giết ông đoạt vị

Trong số tất thảy những người bạn của chồng đó, Hà Tịnh Anh rất mực yêu thích Dương Mân, vì vậy nàng đã cho phép y ra vào phủ Nam quân vương một cách tự do thoải mái để dễ bề gần gũi. Điều này đã khiến nhiều người trong Hoàng cung lúc đó bất ngờ, bàn tán xôn xao.

Tuy nhiên, vì với danh phận quyền quý còn tiến xa hơn nữa của Hà Tịnh Anh mà không ai dám đắc tội, nên cũng chẳng ai dám lên tiếng nhỏ to tố cáo nàng với nhà chồng.

Riêng về phần Tiêu Chiêu Nghiệp, tuy mang tiếng là cháu đích tôn của Hoàng đế lúc bấy giờ nhưng rốt cuộc cũng chỉ là một tiểu tử thích ăn chơi quậy phá, nên các chuyện trái khuấy của vợ mình, Tiêu Chiêu Nghiệp đều biết nhưng lại bỏ ngoài tai, không quan tâm đến.

Hay đúng hơn là Tiêu Chiêu Nghiệp muốn nhờ cậy mẹ vợ của mình để làm một chuyện “khi quân phạm thượng” nên chẳng dám đá động đến Hà Tịnh Anh.

Hoàng hậu phóng túng bậc nhất triều Nam Tề: Công khai quyến rũ bạn chồng nhưng vẫn được sủng ái - Ảnh 4.

Chuyện “khi quân phạm thượng” đó là Tiêu Chiêu Nghiệp muốn mẹ của Hà Tịnh Anh – tức là Dương thị, một nữ thầy tế chuyên dùng bùa phép, giúp mình yểm bùa hãm hại làm cho cha và ông nội chết sớm, để mình sớm ngồi vào vị trí Hoàng đế.

Tất nhiên, nếu chuyện này xảy ra thì Hà Tịnh Anh cũng được ngồi vào vị trí Mẫu nghi thiên hạ, vì vậy yêu cầu của người con rể bất hiếu này đã được Dương thị chấp nhận.

Hoàng hậu ngoại tình nhưng vẫn được Hoàng đế hết mực sủng ái, yêu chiều

Chẳng biết run rủi, trùng hợp thế nào, ngay sau đó, cha và ông nội của Tiêu Chiêu Nghiệp lần lượt mắc bệnh và qua đời, ngai vàng giờ đây chính thức rơi vào tay của Tiêu Chiêu Nghiệp và vị trí Hoàng hậu cũng thuộc về Hà Tịnh Anh.

Ngày Hà Tịnh Anh đăng cơ Hoàng hậu, đã có một chuyện lạ xảy ra là chiếc gương tay của nàng bỗng dưng rơi xuống đất vỡ tan, điều này được xem là điềm gở nhất vào thời đó, làm cho Hà Tịnh Anh cũng có một chút lo sợ trong lòng.

Hoàng hậu phóng túng bậc nhất triều Nam Tề: Công khai quyến rũ bạn chồng nhưng vẫn được sủng ái - Ảnh 5.

Ấy vậy mà vẫn chứng nào tật nấy, Hà Tịnh Anh ngay khi trở thành Mẫu nghi thiên hạ, vị trí được biết bao người dòm ngó vẫn cứ tự tiện công khai qua lại với Dương Mân, họ quấn quít lấy nhau suốt ngày như hai vợ chồng trẻ mà chẳng coi Hoàng đế Tiêu Chiêu Nghiệp ra gì.

Đến độ, nhiều người còn nói, trong hậu cung của Tiêu Chiêu Nghiệp lúc bấy giờ, người ta không biết ông hay là Dương Mân mới là chồng của Hà Tịnh Anh.

Nhưng vị Tân đế trẻ tuổi Tiêu Chiêu Nghiệp nào có quan tâm, một phần ông xem việc ăn chơi rượu chè thú vị hơn chuyện vui đùa với mỹ nhân, một phần ông rất nể sợ mẹ vợ Dương thị, ông nghĩ rằng người đàn bà này có thể dễ dàng giúp mình nhưng cũng có thể dễ dàng hại mình bằng những loại bùa phép huyễn hoặc nên ông luôn tỏ ra sủng ái Hoàng hậu Hà Tịnh Anh, thậm chí là coi cuộc tình trái khuấy của vợ mình là một trò vui chốn hậu cung.

Hoàng hậu phóng túng bậc nhất triều Nam Tề: Công khai quyến rũ bạn chồng nhưng vẫn được sủng ái - Ảnh 6.

Cái kết thê thảm của Hoàng đế ấu trĩ và Hoàng hậu phóng túng, làm ô uế Hoàng cung

Chưa hết, Tiêu Chiêu Nghiệp còn cho phép cả họ hàng nhà vợ chuyển vào Hoàng cung sinh sống để thỏa sức hưởng thụ bạc vàng châu báu. Đáng nói, ông bố trí cho gia đình vợ ở ngay trong linh điện của ông nội Vũ Đế vừa mới nhắm mắt xuôi tay.

Quả thật, trong lịch sử các triều đại Trung Hoa phong kiến, nếu kể ra danh sách những vị Hoàng đế bất hiếu bậc nhất, thì có lẽ phải xếp Tiêu Chiêu Nghiệp vào hàng đầu.

Nhưng sự dâm loạn bất chấp mọi lễ nghi Hà Tịnh Anh với Dương Mân đương nhiên không được các triều thần bỏ qua như Tiêu Chiêu Nghiệp.

Rất nhiều người từng liều chết đến gặp vị Hoàng đế của mình, xin Chiêu Nghiệp hãy thẳng tay xử lý chuyện dâm loạn làm ô uế hậu cung của Hoàng hậu Hà Tịnh Anh. Tuy nhiên, Tiêu Chiêu Nghiệp trước sau đều rất “trung kiên” bảo vệ cho cuộc tình của Hà Tịnh Anh và Dương

Hoàng hậu phóng túng bậc nhất triều Nam Tề: Công khai quyến rũ bạn chồng nhưng vẫn được sủng ái - Ảnh 7.

Chính sự ấu trĩ này của Tiêu Chiêu Nghiệp đã đẩy ông đến một cái kết vô cùng bi thảm.

Mùa thu năm 494, vì thấy Tân đế Tiêu Chiêu Nghiệp không có khả năng trị nước, lại còn bao che cho Hoàng hậu hoang dâm nên các thân vương, quần thần đã nổi dậy, giết chết Tiêu Chiêu Nghiệp, song lại không ra tay trừ khử Hoàng hậu Hà Tịnh Anh.

Nàng chỉ bị giáng làm Uất Lâm vương phi, sống trong cảnh bị quản thúc chặt chẽ cho đến khi qua đời.

Nguồn: https://helino.vn/hoang-hau-phong-tung-bac-nhat-trieu-n…

Theo Min/Helino

 

 

Chùm ảnh: Kỳ lạ làng sinh đôi ở Nigeria

 Sinh đôi rất phổ biến trong cộng đồng Yoruba chiếm đa số ở Tây Nam Nigeria, đặc biệt là Igbo Ora – nơi được mệnh danh là thủ đô sinh đôi của thế giới.
chum anh: ky la lang sinh doi o nigeria hinh 1

Cặp sinh đôi Taiwo Adejare và Kehinde Adejare ở Igbo Ora, bang Oyo của Nigeria cùng chụp ảnh ngày 4/4/2019.
chum anh: ky la lang sinh doi o nigeria hinh 2

Theo một nghiên cứu những năm 1970, cứ 1.000 ca sinh ở Tây Nam Nigieria lại có tới 50 cặp sinh đôi, tỷ lệ cao nhất trên thế giới. Ảnh: Cặp song sinh Kehinde and Taiwo Kolawole.
chum anh: ky la lang sinh doi o nigeria hinh 3

Cặp song sinh Kehinde and Taiwo Aderogba đang cùng cạo sắn. Trong văn hóa Yoruba, sinh đôi là hiện tượng rất phổ biến và các cặp sinh đôi thường được đặt tên là Taiwo và Kehinde tùy vào việc ai được sinh ra trước, ai sau.
chum anh: ky la lang sinh doi o nigeria hinh 4

Một phụ nữ Hồi giáo đang bế 2 cậu con trai sinh đôi quấn trong chiếc khăn màu xanh.
chum anh: ky la lang sinh doi o nigeria hinh 5

Cặp song sinh Taiwo Ahmed và Kehinde Ahmed. Theo quan điểm của nhiều người địa phương, hiện tượng sinh đôi phổ biến ở Igbo Ora là do họ ăn nhiều lá đậu bắp.
chum anh: ky la lang sinh doi o nigeria hinh 6

Cặp song sinh 67 tuổi Kehinde and Taiwo Adamson. Một số quan điểm khác cho rằng, hiện tượng sinh đôi có thể do món Amala, một món ăn địa phương làm từ củ từ và bột sắn. Một giải thiết khác đặt ra là khoai thúc đẩy quá trình sản sinh ginadotropins, một hóa chất kích thích sản sinh trứng.
chum anh: ky la lang sinh doi o nigeria hinh 7

Chị Sullat Ogunjimi đang bế cặp song sinh không cùng trứng Afusat Ganiyu và Ganiyatu Adesope.
chum anh: ky la lang sinh doi o nigeria hinh 8

Trong ảnh là Cặp song sinh Afeez và Lateef Azeez.
chum anh: ky la lang sinh doi o nigeria hinh 9

Cặp sinh đôi không cùng trứng Taiwo và Kehinde Daniel.
chum anh: ky la lang sinh doi o nigeria hinh 10

Kehinde Akinbola và Taiwo Akinbola đang cùng ngồi ăn khi đợi tiêm chủng tại bệnh viện.
chum anh: ky la lang sinh doi o nigeria hinh 11

Taiwo Oyedepo và Kehinde Oyedepo cùng đi học hành lang ở trường học.
chum anh: ky la lang sinh doi o nigeria hinh 12

Ở Igbo Ora, có những gia đình có 2 hoặc thậm chí tới 8 cặp sinh đôi. Trong ảnh là 2 cặp sinh đôi nhà Daniel: Taiwo và Kehinde; Abigail và Deborah.
chum anh: ky la lang sinh doi o nigeria hinh 13

Tại Igbo Ora, trong số gần 100 học sinh trung học đứng xếp hàng ở sân trường thì có tới 9 cặp sinh đôi./.

Theo Reuters

 

Khám phá ngôi nhà của những vị thần

Nằm ở độ cao hàng nghìn mét với phần đỉnh núi bằng phẳng như mặt bàn, nơi này được ví như “ngôi nhà của các vị Thần”.

nhung ngon nui co dinh bang phang nhu mat ban

Tepui là loại núi có sườn dốc và đỉnh bằng phẳng. Trong tiếng Pemon, Tepui có nghĩa là “Ngôi nhà của các vị Thần”.

Cảnh quan thiên nhiên kỳ vỹ này thường thấy chủ yếu dọc theo khu vực phía Tây cao nguyên Guiana của Nam Mỹ, đặc biệt là Venezuela.

nhung ngon nui co dinh bang phang nhu mat ban
Ngọn núi có đỉnh bằng phẳng như mặt bàn, được người bản xứ gọi là “ngôi nhà của các vị Thần”.

Theo nghiên cứu, Tepui được cho là phần còn sót lại của cao nguyên đá sa thạch lớn. Trong suốt quá trình phát triển của Trái đất, cao nguyên bị xói mòn tạo nên những ngọn đồi mọc lên giữa vùng đồng bằng, dần dần hình thành nhiều Tepui có đỉnh bằng phẳng, hay “núi mặt bàn” của ngày nay. Chúng xói mòn dần trong hơn 1 triệu năm qua.

nhung ngon nui co dinh bang phang nhu mat ban
Chúng vốn là khối sa thạch bị xói mòn hàng triệu năm nay.

Những thổ dân Pemon ở miền Đông Nam Venezuela lại gọi Tepui là “nhà của vị Thần” nhờ chiều cao ấn tượng của chúng. Đây cũng là nơi gắn liền với nhiều truyền thuyết của người địa phương.

Phần lớn các dãy Tepui tách rời chứ không liên kết với nhau. Bởi vậy, mỗi quả núi được coi là một “vương quốc” độc lập của các loài sinh vật. Nhiều loài động thực vật xuất hiện ở ngọn núi này, nhưng lại không có ở ngọn núi khác dù cùng dãy.

nhung ngon nui co dinh bang phang nhu mat ban

Tepui cao nhất cách mặt đất khoảng 3.100m có vách dựng đứng và thảm rừng nhiệt đới dày đặc khiến con người khó lòng tiếp cận bằng cách đi bộ thông thường. Trong số đó, Roraima là ngọn núi nổi tiếng nhất, nằm ở biên giới của Brazil, Guyana và Venezuela hội tụ.

nhung ngon nui co dinh bang phang nhu mat ban
Nổi bật nhất trong các tepui là ngọn núi Roraima nằm tại biên giới giữa Brazil, Guyana và Venezuela.

Roraima là địa điểm linh thiêng có ý nghĩa đặc biệt với người dân bản địa trước khi người châu Âu tới thám hiểm. Kể từ khi ngành du lịch Venezuela bùng nổ, lượng khách đổ về chinh phục Roraima nhiều thêm. Du khách có thể thuê người địa phương dẫn đường hoặc khá giả hơn thì đi máy bay trực thăng lên thẳng đỉnh núi.

Đọc nhiều

Mặc tin đồn hẹn hò ‘bủa vây’, Bích Phương diện đồ gợi cảm dự...

Bích Phương vô cùng quyến rũ trong tiệc sinh nhật của "soái ca" Đăng Khoa. Lẻ bóng “lâu năm”, dường như các fan hâm mộ...

Rác thải của con người đã ô nhiễm đến nơi tận cùng của Trái...

Một nhà thám hiểm người Mỹ đã lái tàu ngầm xuống vùng biển sâu nhất dưới đáy đại dương. Bên cạnh những khám phá...

Em chỉ muốn cùng anh một lần!

Lần đầu gặp mặt, Hân ngỡ ngàng khi “đối tượng” là một thanh niên mặt búng ra sữa. Thế nhưng, hắn luôn mồm xưng...

PGS.TS Bùi Hiền “trình làng” bộ câu đối Tết bằng ngôn ngữ “Tiếw Việt”

Những câu đối bình thường ai cũng biết đã được PGS.TS Bùi Hiền viết lại theo bảng chữ cái do ông sáng tạo từng...