Vấn đề quan tâm

Bạn cần làm gì để SỐNG SÓT nếu như xảy ra một cuộc tấn công hạt nhân?

Tình hình căng thẳng ngày một tăng giữa Bắc Triều tiên và Hoa Kỳ đang gây ra lo ngại rằng một cuộc chiến tranh hạt nhân có thể sẽ xảy ra. Do vậy, phòng trước còn hơn không, nhiều chuyên gia đề nghị bạn nên chuẩn bị một kế hoạch hành động. 


Người ta liên tục thấy các tin như: Tổng thống Donald Trump thề sẽ đáp trả các mối đe doạ từ Bắc Triều Tiên, Kim Jong-Un phản ứng với kế hoạch cho một cuộc tấn công bằng vũ khí hạt nhân vào đảo Guam của Mỹ, Triều Tiên bắn tên lửa tới Nhật Bản, các động thái như thể đang được chuẩn bị cho một màn kịch rùng rợn.

Cần phải làm gì trước khi có vụ nổ hạt nhân?

Một kiểu hầm trú ẩn phóng xạ ở Nhật (Ảnh: qua baomoi.com)
  • Các chuyên gia khuyên các bạn nên làm theo các hướng dẫn sau để bảo vệ bản thân và gia đình nếu bạn tin rằng sẽ xảy ra một cuộc chiến bằng vũ khí hạt nhân.
  • Chuẩn bị một bộ cung cấp khẩn cấp, bao gồm: đồ ăn không khó bị ôi thiu, nước, một chiếc radio chạy bằng pin hoặc cầm tay, đèn pin và pin dự phòng. Hãy làm 2 bộ, để ở nơi làm việc và một bộ di động để ở trong xe ôtô trong trường hợp hay phải di chuyển.
  • Lập Kế hoạch hành động khẩn cấp cho gia đình: khi vụ nổ xảy ra có thể mọi người trong gia đình bạn đang không ở cùng nhau, do đó, một điều rất quan trọng là mọi người phải biết cách liên hệ với nhau như thế nào, làm thế nào để mọi người gặp được nhau trong trường hợp khẩn cấp như vậy.
  • Tìm hiểu xem địa chỉ của bất kỳ tòa nhà công cộng nào được chỉ định là nơi tạm trú tránh bụi phóng xạ. Nếu không có, thì hãy lập danh sách những nơi trú ẩn tiềm năng cho chính mình. Những nơi này sẽ bao gồm tầng hầm hoặc những căn hộ không có cửa sổ ở giữa của các tòa nhà cao tầng.

Làm gì trong thời gian xảy ra vụ nổ hạt nhân?

Nên chuẩn bị trước kế hoạch hành động khẩn cấp dự phòng tình huống xấu (Ảnh minh họa: qua baomoi.com)
  • Nghe thông tin chính thức qua mạng, đài phát thanh hoặc truyền hình và làm theo hướng dẫn của nhân viên phản ứng khẩn cấp.
  • Nếu có cảnh báo về cuộc tấn công trong vùng của ban: hãy phủ kín người một cách nhanh nhất có thể, chui xuống dưới mặt đất nếu có thể và ở đó cho đến khi được hướng dẫn làm các hoạt động tiếp theo.
  • Tìm tòa nhà gần nhất, tốt nhất là được xây bằng gạch hoặc bê tông, đi vào bên trong tòa nhà để tránh các phóng xạ ở bên ngoài.
  • Nếu có thể đến được chỗ trú ẩn tốt hơn, chẳng hạn như tòa nhà nhiều tầng hoặc tầng hầm trong vòng vài phút, hãy đến đó ngay lập tức.
  • Trú vào nơi càng thấp dưới mặt đất càng tốt hoặc trú ở các căn phòng ở giữa các tòa nhà cao. Mục tiêu là để đặt càng nhiều bức tường, càng nhiều bê tông, gạch và đất giữa bạn và chất phóng xạ bên ngoài càng tốt.
  • Nên ở lại những nơi này trong ít nhất 24 giờ trừ khi các cơ quan có thẩm quyền có thông báo khác.

Bạn phải làm gì nếu bị kẹt ở bên ngoài?

Không được nhìn vào ánh flash phát ra từ quả cầu lửa của vụ nổ, vì nó có thể làm bạn bị mù. (Ảnh qua thingkink)
  • Nấp vào đằng sau bất cứ thứ gì có thể bảo vệ được cho bạn.
  • Nằm trên mặt đất và hãy che đầu bạn lại. Nếu vụ nổ xảy ra ở một khoảng cách xa thì có thể sau 30 giây hoặc lâu hơn một chút, đám mây phóng xạ sẽ bay đến chỗ bạn.
  • Hãy tìm nơi trú ẩn càng sớm càng tốt, ngay cả khi bạn đang ở rất xa nơi có vụ tấn công xảy ra thì bụi phóng xạ vẫn có thể bay tới chỗ bạn do những cơn gió có thể đẩy bụi phóng xạ đi hàng trăm dặm.
  • Nếu bạn đang ở bên ngoài trong và sau vụ nổ, hãy tắm rửa sạch sẽ càng sớm càng tốt để loại bỏ chất phóng xạ có thể đã bám trên cơ thể bạn.
  • Hãy hủy toàn bộ quần áo của bạn để làm cho chất phóng xạ không bị lan rộng. Loại bỏ lớp ngoài của quần áo là có thể loại bỏ tới 90% chất phóng xạ.
  • Hãy cho quần áo bị ô nhiễm của bạn vào túi nhựa và gắn chặt hoặc buộc chặt túi.
  • Ngay khi có thể, hãy tắm bằng vòi sen với rất nhiều xà phòng và nước để giúp loại bỏ ô nhiễm phóng xạ. Không chà xát hoặc làm xước da.
  • Gội bằng dầu gội đầu hoặc xà bông và nước. Không sử dụng dầu xả vì nó sẽ bọc chất phóng xạ vào tóc của bạn, gây khó khăn cho việc gội sạch chất phóng xạ.

Nên làm gì sau vụ nổ hạt nhân?

Đám mây phóng xạ sẽ rất nhanh lan rộng ra (Ảnh: qua zing
  • Lượng bụi phóng xạ sẽ thay đổi tùy theo kích cỡ của thiết bị và khoảng cách gần mặt đất. Do đó, những người ở những khu vực có độ bức xạ cao nhất cần phải sống tại nơi trú ẩn khoảng một tháng.
  • Bụi phóng xạ dày đặc nhất là ở nơi xảy ra vụ nổ hoặc theo hướng gió thổi và 80% bụi phóng xạ sẽ xuất hiện trong 24 giờ đầu tiên.
  • Người dân ở các khu vực bị ảnh hưởng bởi vụ nổ hạt nhân có thể được phép ra khỏi nơi trú ẩn trong vài ngày và, nếu cần thiết, di tản đến các khu vực không bị ảnh hưởng.
  • Hãy chú ý nghe đài, TV hướng dẫn các việc cần phải làm, những nơi có thể đi và những địa điểm cần tránh.
  • Tránh xa khu vực bị ô nhiễm phóng xạ. Tránh xa các khu vực được đánh dấu ‘nguy hiểm bức xạ’ hoặc ‘HAZMAT’. Hãy nhớ rằng bức xạ không thể nhìn thấy, hãy ngửi mùi hoặc phát hiện bằng giác quan của con người.

Theo thesun.co.uk
Hải Linh

Mẹo hay giúp bạn kiếm 1 lít nước trong vòng 1 giờ ở những nơi không có sông hồ

Bạn có thể thiếu thức ăn vài ba tuần nhưng không thể thiếu nước quá 3 ngày.Và nếu cơ thể bạn đã đi vào trạng thái mất nước, rất khó để bạn có thể tỉnh táo và nhanh chóng suy kiệt.

Các triệu chứng của mất nước là rất nghiêm trọng, nguy hiểm đến tính mạng và hơn lúc nào hết việc tìm kiếm nước ngọt cần được đặt lên hàng đầu trong trường hợp bạn rơi vào tình huống không may mắn này. Hãy cùng tìm hiểu hai cách thức đơn giản và hữu dụng sau đây:

Cơ thể không thể chịu được nếu 3 ngày không có nước (Ảnh: chroniclenewspaper.com)

Cách 1. Thu hơi nước từ sương

Ở bất kì nơi đâu trên thế giới, luôn luôn có sương kể cả ở trong sa mạc. Trên biển thì sương mù luôn cực kì dầy đặc và liên tục. Và bạn chỉ việc thu thập loại sương này đọng trên cây cỏ. Nghe thì có vẻ buồn cười nhưng việc này cực kì khả thi.

Đây là cách kiếm nước ngọt đơn giản của thổ dân châu Úc bản địa mà rất ít người biết đến. Những người từng thực hành cho biết với cách này, bạn có thể kiếm được 1 lít nước trong 1 tiếng đồng hồ. Một con số rất triển vọng phải ko ?

Đi một lúc trong đám cỏ, vải quấn dưới chân bạn sẽ ngấm tương đối sương đọng trên lá (Ảnh minh họa)

Cách này thực hiện như sau: Cuốn vải sạch và dày vào chân bạn. Kiếm một bãi cỏ đủ rộng và đi lại trên đó. Nước đọng trên các lá cỏ sẽ mau chóng thấm vào mảnh vải dưới chân, khi nào cảm thấy vừa đủ thì bạn vắt nước trên tấm vải ra vật chứa. Bạn đã có nước, khá là tinh khiết.

Bạn cũng có thể lấy nó từ các tán cây trên cao với que dài buộc vải. Nhưng việc đi lại trên một bãi cỏ nào đó sẽ dễ dàng và đỡ mất sức hơn rất nhiều. Sương mù dày đặc cũng sẽ mau chóng bổ sung lượng nước bạn đã lấy đi. Sương sẽ vẫn tiếp tục phủ xuống trong một thời gian rất dài từ đêm đến sáng ( có khi đến gần trưa ). Bạn và nhóm của bạn sẽ tạm đủ nước ngọt để dùng nếu sử dụng cách trên.

Cách 2. Thu hơi nước từ đất

Vậy nếu chúng ta gặp rắc rối ở nơi không có cây cỏ thì sao? Đừng lo, hãy cùng tìm hiểu cách thứ hai.

Tại những nơi không có cây cỏ, ngay cả ở tại sa mạc, nếu bạn đào qua lớp cát bên trên đến một độ sâu nhất định, lớp đất phía dưới luôn có một độ ẩm nhất định, tức là có nước, dù không nhiều. Điều bạn cần làm là thu lấy chúng để có được một lượng đủ dùng.

Ở phương pháp này bạn cần một chiếc hố rộng (Ảnh minh họa)

Để có thể thu được, bạn đào một chiếc hố rộng và có độ sâu tương đối trên mặt đất. Đặt xuống hố 1 chiếc cốc rồi trùm kín một mảnh nilon lên trên mặt hố. Kết quả sau một khoảng thời gian, hơi nước bốc lên ngưng tụ lại ở mặt dưới tấm nilon và chảy xuống cốc. Thông qua ống hút nối từ cốc lên trên bạn có thể uống nước.

Bạn có thể cho xuống hố một số cây cỏ để tăng lượng nước thu được (Ảnh: Roam Outdoor)

Đôi khi người ta cho cả một số cây cỏ xuống hố cùng để hấp thu cả hơi nước có trong thân cây.

Bạn dễ thấy với phương pháp này, diện tích miệng hố càng lớn thì lượng nước thu được càng nhiều và càng nhanh. Tất nhiên, nó không thể đáp ứng đủ nhu cầu nước của bạn nhưng rõ ràng có thể cứu cánh cơ thể đã thiếu nước nhiều giờ.

Hoài Anh

Nếu Đức Phật hạ thế giảng Chính Pháp lúc này, làm sao chúng ta có thể nhận ra?

Chỉ là giả sử thôi, nếu Đức Phật Thích Ca Mâu Ni xuất thể giảng Pháp lúc này, liệu thế nhân có thể nhận ra Ngài là chân Phật xuống đây để cứu họ không?

Bạn có thể lắng nghe Pháp lý mà Ngài giảng để từ đó mà nhận ra Chính – Tà không? Liệu ma quỷ có thể không phỉ báng và cản trở con đường cứu độ chúng sinh của Ngài không? Bởi vậy, minh tỏ Chính  – Tà là để mỗi chúng ta có thể lựa chọn tương lai cho sinh mệnh của mình, cho dân tộc quốc gia mình. Bài viết thiển đàm về cách phân định Chính – Tà khi chúng luôn đồng tồn, khi ‘Tà’ luôn quy mô và giảo hoạt trong thế gian hỗn độn này…

Giả sử, chỉ là giả sử thôi, Đức Thế Tôn không xuất thế vào 2.500 năm trước, mà vào chính lúc này, Pháp mà Ngài truyền thế gian thời này, và gọi là Đạo ABC.

Trong xã hội đương đại, tư tưởng con người phức tạp, nơi quá nhiều cám dỗ, dục vọng, nơi tư duy con người chịu ảnh hưởng lớn bởi truyền thông… rất có thể, truyền thông “dòng chính” sẽ mô tả Pháp mà Ngài truyền, con đường mà Ngài dẫn đệ tử buông bỏ dục vọng, thất tình lục dục, bằng những cái tít như thế này:

      • Người theo tà đạo ABC không thờ cúng tổ tiên;
      • Kinh hoàng tà đạo ABC khuyến khích đệ tử từ bỏ bố mẹ, vợ con, gia đình, công việc…
      • Tà đạo ABC lôi kéo một nhóm lớn người từ bỏ lao động, từ chối gia nhập xã hội…
      • Sự thống khổ của người mẹ có con theo tà đạo ABC: con không nhận mẹ …

Vì chúng ta đã biết, đã minh tỏ rằng Pháp mà Đức Phật Thích Ca Mâu Ni giảng từ 2.500 năm trước là một trong các Chính pháp chính truyền cho loài người, thực sự giúp con người thăng hoa cảnh giới, tư tưởng, đạo đức; tin và hành theo Pháp ấy con người có thể giải thoát khỏi luân hồi, sinh tử.

Bởi vậy, chúng ta hiểu một cách minh bạch rằng, theo Pháp tu của Ngài, là phải đi theo con đường Giới – Định – Huệ; là đi con đường như thế, theo cách như thế… Chúng ta trân quý những người chân chính chiểu theo lời Đức Thế Tôn để tu luyện, những người dám bước ra khỏi danh – lợi – tình để “phản bổn quy chân”, là quay trở về với bản nguyên sinh mệnh thần thánh của con người, là tính bản THIỆN. Và dù người xung quanh, gồm cả gia đình của họ, không lý giải hay phản đối họ, coi họ là “mê tín”, “mê muội”, “cuồng tín”… nhưng họ cứ một mực tin vào những lời Đức Phật giảng mà tu tâm, dưỡng tính, thiền định. Họ không có làm ảnh hưởng tới trật tự xã hội, không trở thành một phần tử gây rối xã hội, ngược lại Đạo mà họ thấu ấy còn giúp giáo hóa dân chúng, duy trì đạo đức xã hội. Xã hội có nền tảng đạo đức tốt sẽ hưng thịnh.

Chỉ là giả sử thôi, nếu Đức Phật Thích Ca Mâu Ni xuất thể giảng Pháp lúc này, liệu thế nhân có thể nhận ra Ngài là chân Phật xuống đây để cứu họ không?
Trải qua 2500 năm rồi chúng ta mới nhận thức được rằng Pháp mà Đức Phật Thích Ca Mâu Ni truyền giảng là Chính pháp. (Ảnh: pinterest.com)

Tuy nhiên, bao nhiêu người trong trào lưu phỉ báng Ngài, phỉ báng đồ đệ của Ngài có thể minh tỏ Chính – Tà, có thể trong mê mà lội ngược dòng tìm ra Chính pháp? Lịch sử đã để lại nhiều bài học đau thương về phỉ báng Chính pháp do không minh tỏ được Chính – Tà; con người, dân tộc, quốc gia đã phải trả giá không ít bởi sai lầm đàn áp Chính pháp; đây là tội nghiệp lớn nhất của loài người.

Đức Phật Thích Ca Mâu Ni và Đức Chúa Jesus thực sự đã bị con người, chính phủ đương thời phỉ báng

Đức Thế Tôn, Chúa Jesus – các bậc Chính Giác chân chính – vì con người thế nhân đã hạ phàm độ nhân. Các vị ấy đều có thật, đều được lịch sử ghi nhận, các vị ấy dùng thân thể người thường, mang nhục thân giống tất cả chúng ta để độ chúng ta.

Thời Thích Ca Mâu Ni còn tại thế, trong quá trình du phương hoằng hóa, thi thoảng Ngài cũng gặp phải sự chống phá của tà kiến ngoại đạo chính là Bà La Môn giáo. Khi Thế Tôn diệt độ, trải qua hơn 2.500 năm lưu truyền, Giáo Pháp của Ngài cũng gặp không ít sự chỉ trích, phê phán của những người có quan điểm bất đồng …

Khi còn tại thế, Chúa Jesus bị bắt và chịu xét xử trước Tòa Công Luận vì tội tuyên giảng “tà đạo” cho người dân, rồi bị đưa đi đóng đinh lên cây thập tự. Đến nay, nếu Công giáo không phù hợp với mục đích chính trị thì tôn giáo này cũng sẽ không tránh khỏi sự gán ghép là tà giáo của các Chính phủ.

Vì tâm nguyện từ bi vĩ đại này, các bậc Chính Giác ấy đã chịu muôn vàn phỉ báng, khổ đau. Song song với Pháp mà các bậc Chính Giác truyền xuống, hàng trăm hàng ngàn Tà giáo cũng xuất thế. Tại sao? Bởi đó là lý tương sinh tương khắc của Vũ trụ này: có Chính thì có Tà, có Tốt thì có Xấu, có Phật thì có Quỷ… Trong sự hỗn độn đó, trong cõi mê đó, con người phải lựa chọn, dùng lý trí, mở rộng trái tim để nhận biết Chính – Tà.

Đức Phật Thích Ca Mâu Ni và Đức Chúa Jesus thực sự đã bị con người, chính phủ đương thời phỉ báng
Các bậc giác giả đến độ nhân trong lịch sử đa số đều bị con người bức hại. (Ảnh: pinterest.com)

Thế gian hỗn độn, vàng – thau lẫn lộn, làm thế nào để phân định Chính – Tà?

Chính và Tà ấy, không phải do một chính phủ hoặc một ai đó gán cho một pháp tu là chính hoặc tà thì pháp tu ấy là chính/tà, bởi Chính phủ ấy, cá nhân ấy họ còn nhận định dựa trên các chuẩn mực của chính trị, thế thời, của tình cảm mà họ tin tưởng. Chính hay Tà có thể nhận biết từ chính Pháp lý của Pháp môn đó.

Pháp môn tu luyện nào đặt ra yêu cầu cao về tiêu chuẩn đạo đức – thì pháp môn đó nhất định là Chính giáo. Người tu trong Pháp môn ấy tuân thủ các tiêu chuẩn đạo đức cao thượng và nghiêm khắc của pháp môn ấy thì người đó đang đi đường Chính đạo trong Pháp môn đó. Ngược lại, người tu trong Chính giáo nhưng lại không tuân thủ yêu cầu của Pháp môn đó, bề ngoài chạy theo hình thức của Pháp môn đó, nhưng bên trong không chân chính nâng cao Đạo Đức theo yêu cầu của Pháp môn, mà nuôi dưỡng dục vọng thì bản thân họ là theo Tà đạo; nếu tại chùa, các trụ trì và phương trượng dẫn dắt người khác nữa thì trăm ngàn lần nguy hiểm.

Yêu cầu đạo đức trong Phật giáo và Thiên Chúa giáo và kể cả Do Thái giáo có sự tương đồng rất lớn: tất cả Phật tử, con chiên không nói dối (CHÂN), chế ngự dục vọng, từ bi (THIỆN) và nhẫn nại chịu khổ nạn, coi mọi khó khăn, bất công trong cuộc đời như món nợ cần hoàn trả, coi như cơ hội để đề cao tâm chính và phát tâm từ bi (NHẪN). Vì những yêu cầu nghiêm khắc và cao thượng về đạo đức như vậy, những pháp môn tu luyện này trở thành Chính giáo từ hàng ngàn năm qua. Dù nhiều Chính phủ (xuyên suốt lịch sử từ khi Chính giáo xuất hiện) từng đàn áp hay không công nhận thì họ vẫn là Chính giáo – bởi vì đơn giản là họ tuân theo các nguyên lý của vũ trụ (ở tầng thứ khác nhau) để tu tâm tính, để đạt tiêu chuẩn tâm tính cao thượng hơn – phù hợp với chuẩn mực của các tầng vũ trụ khác nhau…

Thế gian hỗn độn, vàng - thau lẫn lộn, làm thế nào để phân định Chính – Tà?
Pháp môn tu luyện nào đặt ra yêu cầu cao về tiêu chuẩn đạo đức – thì pháp môn đó nhất định là Chính giáo. (Ảnh: youtube.com)

Ngược lại với Chính giáo, Tà giáo có thể nhận biết từ chính giáo lý của nó.

– Khuyến khích việc truy cầu để đắc được những điều tốt đẹp trong cõi người như tiêu tai, giải nạn, phát tài, sinh con trai… mà không phải qua quá trình thống khổ, nhẫn nại tu tâm, sửa tính hay rèn luyện (như Thiền định, tập Khí công chẳng hạn). Những lập luận giống như “mang miệng đến tâu, mang đầu đến khấn để Phật Thánh Cha Mẹ nhận mặt điểm tên, chứng cho…”, “có kêu, có cầu thì các Ngài mới biết, mới thương mà cho” (???) . Những người này, vì tin rằng truy cầu mà đắc, sẽ ngày một coi nhẹ việc rèn tâm sửa tính, sự truy cầu của họ ngày một lớn, dục vọng vì thế cũng ngày một lớn, dục vọng lớn đến đâu, tâm tính rớt xuống đến đấy. Đó là con đường đi ngược lại với Chính giáo. Chính giáo yêu cầu buông bỏ hết các dục vọng này, hướng con người “tùy kỳ tự nhiên”, “vô sở cầu nhi tự đắc”: không cầu thì sẽ tự được mới là điều tốt đẹp, cái gì mình đáng có được thì sẽ có, tất thẩy những thứ có được đều là do phúc phận, do biết giữ ĐỨC mà ra..

– Khuyến khích con người phải hủy hại sinh mệnh của mình, của người khác hoặc của súc vật hoặc của để hiến tế cho “THẦN” ở không gian khác. Họ tin rằng việc hiến tế sẽ cảm động “Thần”, và sinh mệnh bị hiến tế (có thể gồm cả sinh mệnh của họ) sẽ được về với thế giới của Thần. Đây là tà thuyết đi ngược lại với Từ bi của các Chính giáo là không sát sinh, yêu thương muôn loài, trân quý nhân duyên được làm người.

– Phủ nhận sự tồn tại của THẦN (vô thần luận), hoặc của Chính Thần, phủ nhận sự tồn tại của mọi không gian khác, khuyến khích con người phải nói dối, tranh đấu để tồn tại. Bởi vì, khi không tin vào sự tồn tại của Thần, không tin vào các quy luật của vũ trụ như Nhân – Quả thì điều ác nào con người cũng dám làm, họ dám hành ác vì họ không tin họ chịu quả báo, dám hành ác vì nghĩ chỉ có một đời này để sống thôi, sống cho tốt thì phải “tranh đoạt” của người khác, vì thế họ tổn Đức, Đức mà hết thì chẳng còn gì: tiền bạc, hạnh phúc, sự nghiệp, và cả sinh mạng cũng hết theo .

Mỗi một Chính giáo, đều có các Thần, Phật– các bậc Giác giả vĩ đại duy hộ cho Pháp môn của họ. Việc phỉ báng Chính giáo chỉ vì lợi ích cá nhân, vì lợi ích chính trị, vì chưa tìm hiểu Pháp lý chân chính, vì bị đầu độc mà không tự biết là tội nghiệp lớn nhất của con người, là bất hạnh lớn nhất của mọi sinh mệnh trong vũ trụ này, dù vô tình hay hữu ý. Bởi vậy, minh tỏ Chính – Tà để thủ Đức, tích Đức, bày tỏ thái độ trân trọng thích đáng với Chính giáo, với cái Thiện sẽ mang lại vinh diệu, phúc phận cho mỗi cá nhân, dân tộc hay quốc gia là vì vậy.

Đông Bắc

Tạm biệt mùi hôi khó chịu trên quần áo nhờ những mẹo đơn giản

Thời tiết sắp vào mùa nồm ẩm, quần áo dù phơi lâu ngày vẫn không được thơm tho hoặc cất trong tủ không giữ gìn sẽ dễ bị ẩm mốc. Một vài mẹo nhỏ sẽ giúp bạn “đánh bay” mùi hôi trong tủ và trên quần áo nhanh chóng.

Túi thơm hoa khô: Những chiếc túi hoa, túi thảo mộc khô được làm từ oải hương, quế, hồi, lá thông, trà xanh, cỏ thơm, gỗ, trầm… giúp cho tủ quần áo của bạn luôn khô thoáng và mang hương thơm dịu nhẹ và không độc hại.

https://www.dkn.tv/wp-content/uploads/2018/01/0508_khumuiquanao-1.jpg
Túi thơm làm từ các loại thảo mộc. (Dẫn ảnh: hoalavender.com)

Baking soda:Hợp chất có tác dụng hút ẩm rất tốt, sẽ làm cho tủ quần áo của bạn luôn thoáng, khô ráo. Chỉ cần cho bột vào bọc vải hoặc hộp giấy và để gọn trong góc tủ sẽ tạm biệt mùi ẩm mốc nhanh chóng. Chúng ta cũng có thể rắc baking soda lên khu vực quần áo có mùi hôi để vài giờ, sau đó rũ sạch bột, quần áo sẽ thơm tho như mới.

Tạm biệt mùi hôi khó chịu trên quần áo không cần giặt
Tạm biệt mùi ẩm mốc với Banking soda có sẵn trong nhà bếp các gia đình. (Dẫn ảnh: blikk.hu)

Giấy dryer sheet hút ẩm: Quần áo ẩm và có mùi, bạn đặt giấy dryer sheet xếp chung với quần áo. Loại giấy này sẽ hút sạch ẩm, giữ cho quần áo luôn khô và không bốc mùi hôi khó chịu. Cách này cũng có thể áp dụng cho đôi giày của bạn có mùi hôi do ngấm nước, đặt giấy thấm vào bên trong sẽ khử mùi giày rất tốt.

Tạm biệt mùi hôi khó chịu trên quần áo không cần giặt
Giấy dryer sheet luôn sẵn có tại các siêu thị. (Dẫn ảnh: bomba.co)

Bã cà phê khử: Thay vì bỏ bã cà phê đi bạn có thể giữ lại và cho vào trong túi đặt vào góc tủ quần áo để khử mùi hôi. Bã cà phê không chỉ có tác dụng khử mùi mà còn mang tới hương thơm cho ngăn tủ và đuổi các loại côn trùng như kiến hoặc mối.

Tạm biệt mùi hôi khó chịu trên quần áo không cần giặt
Bã cà phê có khả năng khử mùi rất tuyệt vời. (Dẫn ảnh: Cafegra.com)

Rượu vodka hết ngay mùi hôi: Những loại vải dày như len, dạ, nhung, bạn đổ một chút rượu vodka vào bình xịt, xịt lên quần áo rồi treo ở nơi thoáng mát, mùi hôi nhanh chóng biến mất.

Tạm biệt mùi hôi khó chịu trên quần áo không cần giặt
Loại vải dày như len dạ nhung rất phù hợp để sử dụng phương pháp này. (Dẫn ảnh: Vuntú guru)

Máy sấy quần áo khử mùi nhanh: Máy sấy cũng có thể diệt vi khuẩn gây mùi ẩm mốc quần áo. Bạn chỉ cần cho quần áo đã khô vào máy sấy khoảng 10 – 15 phút, mùi hôi quần áo sẽ không còn.

(Dẫn ảnh: Livestrong.com)

Túi zip đựng đất vệ sinh mèo sạch: Đặt túi này vào trong tủ vừa có tác dụng hút ẩm, vừa khử mùi hôi quần áo.

Đất vệ sinh cho chó mèo có khả năng hút ẩm và khử mùi rất tốt. (Dẫn ảnh: Ok.ru)

Mỹ Duyên

Nghiên cứu: Giấy nhôm có thể điều khiển sóng wifi đến nơi mong muốn

Trong căn hộ rộng lớn với nhiều phòng, nhiều tầng, tín hiệu wifi sẽ khó mà đến được tất cả mọi nơi. Nhưng chỉ với tấm bìa các tông, người ta có thể đưa sóng wifi đến mọi nơi và bảo vệ wifi của mình không cho người khác dùng trộm.


Các nhà khoa học đã tiết lộ một mẹo đơn giản để cải thiện tín hiệu wifi. Thậm chí với cách này còn tăng cường mức độ bảo mật mạng. Và đặc biệt hơn chi phí của nó chỉ khoảng vài trăm nghìn đồng, thấp hơn nhiều so với việc tăng cường ăng-ten cho các thiết bị không dây này.

Kỹ thuật mới dựa trên nguyên lý gương phản chiếu 3D được bọc trong giấy nhôm. Nó sẽ đưa tín hiệu wifi đến các khu vực xác định và tránh xa những nơi không cần thiết.

Ảnh minh họa. Nguồn: TinNhanh

Đây là kết quả của 2 nhóm nghiên cứu đến từ Đại học Dartmouth và Đại học Columbia. Về cơ bản nó sẽ tạo ra một bức tường ảo để cải thiện tín hiệu wifi đến những không gian trong ngôi nhà rộng có nhiều phòng.

Công nghệ này hoạt động tốt nhất đối với các vật liệu được in 3D. Vì nhờ in 3D có thể tạo ra vật thể có hình dạng tối ưu để thu và duy trì tín hiệu đưa đến những nơi mong muốn. Nhóm nghiên cứu cũng cho biết thêm, mọi người có thể tạo ra thiết bị này một cách đơn giản bằng bìa cứng.

Ảnh minh họa: Nguồn: Tạp chí Xã hội Thông tin

Ngoài ra công nghệ này sẽ giúp tăng cường bảo vệ hệ thống wifi. Nhờ đó chống lại các cuộc tấn công mạng bằng cách hạn chế tín hiệu wifi đến những nơi không cần thiết hoặc những không gian có nhiều người dùng wifi “chùa”.

Nhóm nghiên cứu đã xây dựng thuật toán để tìm ra hình dạng tối ưu của thiết bị chỉ trong 23 phút dựa trên thông tin về không gian, các điểm truy cập và đích đến của sóng wifi. Sau khi in cấu trúc bằng nhựa, họ sẽ phủ một lớp kim loại phản xạ mỏng, chẳng hạn như lá nhôm.

Công nghệ mới này giúp bảo vệ đường truyền Internet hoặc chống việc “câu trộm” Wifi. Nguồn: Gears Of Biz

Nếu không có máy in 3D, có thể sử dụng các tấm bìa các tông. Tuy nhiên không dễ uốn các tấm bìa này theo đúng hình dạng và cấu trúc mong muốn.

Dự kiến trong thời gian tới nhóm nghiên cứu sẽ xem xét thêm các chất phản xạ khác nhau để hoàn thiện hơn kỹ thuật của mình.

Sơn Tùng

Đôi nam nữ bị tung ảnh nóng trong rạp CGV: Khi sự riêng tư đe dọa cộng đồng

Cụm rạp chiếu phim CGV vừa mới phải phân trần về việc nhân viên của họ đã đưa ảnh chụp từ camera an ninh về một đôi nam nữ thân mật thái quá trong rạp lên mạng Internet.

Dư luận lên tiếng hầu hết đều phê phán CGV về phương diện bảo mật thông tin khách hàng, bảo vệ người “bị hại”, ở đây là đôi nam nữ kia. Nhưng, một mặt khác, những vi phạm đạo đức và hành xử văn minh cơ bản nơi công cộng nếu không bị lên án, thì có thể sau này sẽ còn có nhiều người muốn biến rạp chiếu phim thành khách sạn hoặc nơi riêng tư bất chấp người xung quanh. Vì họ được pháp luật bảo vệ.

Và còn biết bao người bị hại khác trong chuyện này, không chỉ là đôi nam nữ nọ. Ai sẽ bảo vệ họ?

Ta có quyền làm gì ta cần, và người khác cũng thế

Bố tôi hay kể cho mấy đứa con của ông một câu chuyện từ cái thời ông còn sống tập thể trong quân đội. Rằng có một chú kia sống cùng phòng mà cứ hay thích gì làm nấy, không ngăn nắp gọn gàng, cũng chẳng cần để ý mấy cái quy định của doanh trại. Đến khi bị góp ý lại nói rằng: “Em thích thì em làm, đó là quyền tự do cá nhân của em”.

Chú nói xong thì bố tôi tiến tới thẳng tay tát cho chú một cú đau điếng. Chẳng để chú phải thắc mắc lâu, ông nói: “Anh thích thì anh làm, đó là quyền tự do cá nhân của anh”. Rồi ông cũng giải thích lại cho chú hiểu rằng, cái điều mình thích mà nó ảnh hưởng không tốt tới người khác thì mình không được làm. Ở một mình, muốn bê bối, lôi thôi ra sao thì người chịu hậu quả cũng chỉ là mình thôi, nhưng ở trong tập thể, có quy định, nội quy thì phải tuân thủ cho đúng. Vừa là để tránh làm ảnh hưởng tới quyền lợi của người khác, vừa là thể hiện sự tôn trọng mọi người.

Ta có quyền làm gì ta cần, và người khác cũng thế
Mỗi người chúng ta đều là một lạp tử của xã hội, việc mà chúng ta làm đều có liên quan đến người khác, nếu ai thích sao làm vậy thì xã hội nãy sẽ như thế nào đây. (Ảnh: youtube.com)

Có thể hiện được ra sự trọng người thì mới mong được người trọng lại, đó là cái lẽ thường tình.

Đôi nam nữ vô tư tình tự trong rạp chiếu phim kia, dù có biện minh bởi lý do gì cũng chẳng thể khiến người khác thông cảm cho được. Dù là họ ngồi ở hàng ghế đôi có ngăn cách và ở hàng cuối cùng trong rạp, dù là họ cố gắng để không làm ảnh hưởng đến người xung quanh, nhưng chẳng thể chắc chắn rằng không có ai đó có việc cần đi ra ngoài hoặc người ở ngoài đi vào rạp và vô tình nhìn thấy họ.

Còn nếu nói là do nhu cầu sinh lý cấp bách quá chẳng thể kìm nén thì quả thật là tự hạ mình sánh ngang với loài vật mất rồi. Con người hơn con vật ở chỗ có thể kiềm chế dục vọng, biết hoàn cảnh nào thì phù hợp hay không phù hợp với việc gì. Rạp chiếu phim khác với phòng ngủ ở nhà, nơi công cộng khác với chốn riêng tư.

Bạn có quyền đòi hỏi được bảo vệ danh dự, có quyền được làm những việc riêng tư nơi công cộng (như ngoáy mũi hay trang điểm gì đó), nhưng trước hết phải tuân thủ nội quy nơi đó và đảm bảo cái riêng tư của mình không ảnh hưởng đến quyền của người khác (như ăn uống ồn ào, nghe điện thoại…). Người ta bỏ tiền vào rạp để xem phim, chứ không phải vào để xem những đôi tình nhân lợi dụng chỗ tối mà tình tự, thậm chí hành động trơ tráo để cho khỏa cơn đói tình, khát dục.

Nếu con người ai cũng không còn lễ nghĩa gì nữa, biến mọi nơi thành phòng ngủ, thành nơi có thể làm những điều mà chẳng ai muốn phô bày ra và cũng chẳng ai muốn phải chứng kiến, thì có khác gì cái vườn bách thú đâu?

Vào rạp chiếu phim mà nói cười lớn tiếng, ăn uống rộp roạp, a lô cho cả mấy hàng ghế nghe cùng cũng đã vi phạm nội quy và có thể bị đuổi ra nếu có người phàn nàn. Thế mà giờ đây, người ta còn làm cả cái chuyện vốn chỉ có thể diễn ra chốn phòng the kín đáo, nó như một sự phủ định giá trị con người một cách trực diện và công khai.

Ta có quyền làm gì ta cần, và người khác cũng thế
Giờ đây, người ta còn làm cả cái chuyện vốn chỉ có thể diễn ra chốn phòng the kín đáo. Nó như một sự phủ định giá trị con người một cách trực diện và công khai… (Ảnh: facebook.com)

Tự do không bao giờ là có cái hàm nghĩa bất tận kèm theo, tự do luôn có một khuôn khổ nhất định. Nếu để cho cái thứ tự do chí cực tồn tại dù chỉ một thế hệ, loài người đã chấm dứt từ lâu rồi.

Lễ không phải để kìm nén con người mà là để giúp đỡ con người

Cái chữ “Lễ” mà cổ nhân truyền dạy, đầu tiên là để phân biệt con người với con vật, bởi chỉ có con người mới dùng Lễ để đối đãi với nhau:

“Người mà không biết phân biệt Lễ Nghĩa là đạo của cầm thú” (Khổng Tử – 2007, Kinh lễ, Nxb. Văn học).

Sau đó Lễ mới là dùng để phân định trật tự trong xã hội và dùng để trị quốc, quản lý các mối quan hệ trong gia đình cũng như ngoài xã hội.

Lễ ấy chính là phạm trù tu luyện tâm tính con người, câu thúc hành động rồi đến suy nghĩ của con người. Người có thực hành Lễ nghĩa thì cư xử có chừng mực, tiết tháo, biết kín đáo, ý nhị và khiêm nhường. Làm gì cũng nghĩ đến tôn kính người khác trước, thì đó chính là đã đạt được cả Thiện rồi.

Trong Lễ Ký, thiên “Khúc lễ thượng” viết: “Đạo đức nhân nghĩa, không có lễ không thành; dạy bảo sửa đổi phong tục, không có lễ không đủ; xử việc phân tranh kiện tụng, không có lễ không quyết được; vua tôi, trên dưới, cha con, anh em, không có lễ không phân định được; học làm quan, thờ thầy, không có lễ không thân; xếp đặt vị thứ trong triều, cai trị quân lính, đi làm quan, thi hành pháp lệnh, không có lễ sẽ không uy nghiêm; cầu khẩn, tế tự, cúng tế quỷ thần, không có lễ không thành kính, không trang trọng. Bởi thế cho nên người quân tử dung mạo phải cung, trong bụng phải kính, giữ gìn pháp độ, thoái nhượng để làm sáng rõ lễ”.

Thế nên, Lễ chính là điều kiện đủ để thực hành được Nhân Nghĩa, giải quyết các việc lớn bé trong gia đình và xã hội, là điều mà bậc quân tử nào cũng phải có trách nhiệm duy trì.

Hơn nữa, “Lễ là vì cái tình người mà áp dụng tiết chế phòng ngừa cho dân” (Khổng Tử – 2007, Kinh Lễ, Nxb. Văn học). Thế nên, Lễ chính là để giúp con người có lằn ranh ngăn cách không cho dục vọng, tật xấu đâm quàng đạp bậy. Lễ chính là để giúp con người không bị tuột dốc về đạo đức và nhân phẩm.

Lễ không phải để kìm nén con người mà là để giúp đỡ con người
Lễ không phải để kìm nén con người mà là để giúp đỡ con người… (Ảnh: pinterest.com)

Lễ là để tiết chế dục vọng con người. “Cái đại dục của người ta là ở việc ăn uống trai gái, bao giờ cũng có, cái đại ố của người ta là sự chết mất, nghèo khổ, bao giờ cũng có. Cho nên dục ố, là cái mối lớn của tâm vậy, người ta giấu kín cái tâm, không biểu hiện ra ngoài. Nếu muốn tóm lại làm một để biết cho cùng mà bỏ lễ thì lấy gì mà biết được” (Tứ Thư, Đoàn Trung Còn dịch, 2006). Thế nên Lễ là để con người biết đường mà tem tém cái dục vọng của mình lại, ít nhất khi không đem ra “trưng bày” nơi công cộng, họ cũng sẽ phần nào khắc chế được cái đại dục của mình.

Và vì thế, học Lễ chính là để làm người tự tại, để cho người khác tôn trọng mình. Khi Khổng Tử hỏi con trai Khổng Lý rằng: “Học Lễ chưa?”, Khổng Lý trả lời: “Dạ chưa”, Khổng Tử liền nói: “Không học Lễ, không lấy gì để đứng vững được”.

Nếu cứ thích gì làm nấy, bất chấp người xung quanh, bất chấp thiên lý, bất chấp cả cái danh dự rẻ rúng của mình, thì con người ấy sao có thể được nể trọng, lại càng chẳng thể đường đường chính chính không sợ thị phi. Và nếu một xã hội phần đông là những người như thế, thì xã hội đó sao có thể ổn định mà phát triển thịnh vượng. Lịch sử đông tây kim cổ đều chỉ ra rằng, khi người dân buông tuồng thì quốc gia suy vong. Hưng suy của một quốc gia đồng nhất với trạng thái tâm hồn hay văn hóa của người dân. Mà để ngăn cái sự buông tuồng ấy nơi quốc dân, quay trở lại với những giá trị truyền thống từ Nhân Nghĩa Lễ Trí Tín là điều không thừa.

Trương Thanh

Bài học từ lịch sử: Lãnh đạo không được bổ nhiệm người thân vào các vị trí ‘nhạy cảm’

Mới đây, các đại biểu Quốc hội vừa thảo luận về Dự thảo Luật Phòng, chống tham nhũng. Dự thảo này quy định người đứng đầu và cấp phó của cơ quan, tổ chức, đơn vị Nhà nước không được phép bổ nhiệm người thân vào các vị trí “nhạy cảm”. 

“Người thân” ở đây bao gồm “vợ, chồng, con đẻ, con nuôi, con dâu, con rể, bố đẻ, bố nuôi, mẹ đẻ, mẹ nuôi, bố chồng, mẹ chồng, bố vợ, mẹ vợ, anh ruột, chị ruột, em ruột, anh rể, em rể, chị dâu, em dâu, anh chồng, chị chồng, em chồng, anh vợ, chị vợ, em vợ”.

Các vị trí “nhạy cảm” ở đây là: công tác tổ chức nhân sự, kế toán – tài vụ, thủ quỹ, thủ kho hoặc các vị trí có nguy cơ phát sinh tham nhũng.

Trong lịch sử Việt Nam, các triều đại phong kiến đã sớm nhận ra và ngăn chặn nguy cơ tham nhũng từ vấn nạn “con ông cháu cha” này.

Dự thảo quy định người đứng đầu và cấp phó của cơ quan, tổ chức, đơn vị Nhà nước không được phép bổ nhiệm người thân vào các vị trí “nhạy cảm”. (Ảnh: VTC)

Chế độ “thí quan” thời Lê Thánh Tông và Minh Mệnh: Tiến cử “bừa” bị phạt nặng 

Hiểu rõ rằng “Trăm quan là nguồn gốc của trị, loạn”; nước thịnh hay suy đều do “vua hiền – tôi sáng” quyết định, nên vua Lê Thánh Tông (1442-1497) và vua Minh Mệnh (1791-1841) đã thực hiện tuyển chọn quan lại chủ yếu bằng hình thức khoa cử công khai, minh bạch. Ngoài ra, các ông còn khuyến khích quan lại tiến cử người hiền tài để triều đình xem xét, tuyển chọn, không bỏ lỡ những hiền tài ẩn sỹ trong dân chúng.

Người được tuyển chọn phải trải qua một thời gian làm “thí quan”. Nếu làm tốt họ sẽ được bổ nhiệm làm “chính quan”, ngược lại, nếu làm không tốt họ sẽ bị bãi miễn.

Để tránh việc “tiến cử bừa” hòng tham nhũng và tạo lập phe cánh, các ông quy định: nếu quan lại nào tiến cử đúng người tài giỏi thì được triều đình khen thưởng, ngược lại thì bị phạt rất nặng.

Bằng con đường khoa cử và tiến cử minh bạch, công bằng, vua Lê Thánh Tông và vua Minh Mệnh đã lựa chọn được những quan lại hiền tài, tránh được căn bệnh “chạy chức chạy quyền”, “mua quan bán chức”, “con ông cháu cha”.

Vào thời vua Lê Thánh Tông nếu quan lại nào tiến cử đúng người tài giỏi thì được triều đình khen thưởng, ngược lại thì bị phạt rất nặng. (Ảnh: Cancer Treatment)

Chế độ “hồi tỵ” thời Lê Thánh Tông và Minh Mệnh: Người thân quen không được làm quan cùng một chỗ

Để ngăn ngừa tình trạng gây bè, kéo cánh, câu kết tham nhũng, vi phạm pháp luật, vua Lê Thánh Tông, vua Minh Mệnh cũng ban hành và thực hiện nghiêm túc chế độ “hồi tỵ”.

Trong Bộ luật Hồng Đức, triều đình quy định những điều khoản phải “hồi tỵ”: Cha con, thầy trò, anh em, vợ chồng, thông gia… không được làm quan cùng một chỗ, không được tổ chức thi cùng một nơi.

Vua Minh Mệnh cũng đề ra những quy định “hồi tỵ” tương tự: Cha con, anh em ruột, chú bác, cô dì, những người có quan hệ thông gia, thầy trò thì không được làm quan cùng một chỗ; ai quê ở phủ, huyện nào thì phải đổi đi phủ, huyện khác; người có quan hệ thông gia, thầy trò cũng không được làm quan cùng một chỗ.

Những quy định trong chế độ “hồi tỵ” được áp dụng dưới hai triều vua nói trên rất cụ thể, đối tượng, phạm vi áp dụng rộng, chế tài áp dụng nghiêm khắc đã góp phần làm cho bộ máy Nhà nước được củng cố, tránh tình trạng cục bộ, bè phái, quan lại câu kết với nhau trong những vấn đề nhạy cảm của nền hành chính, như tuyển dụng, khen thưởng, đề bạt, tham nhũng.

Cha con, thầy trò, anh em, vợ chồng, thông gia… không được làm quan cùng một chỗ, không được tổ chức thi cùng một nơi. (Ảnh: vnhot.net)

Trần Hưng Đạo tiến cử người, dùng người không vị tình riêng, không tự ý phong tước

Trần Hưng Đạo (?-1300), còn được gọi là Nhân Vũ Hưng Đạo Đại Vương, là nhà chính trị, quân sự kiệt xuất có công lãnh đạo quân dân nhà Trần đánh dẹp đế quốc Nguyên – Mông.

Trần Hưng Đạo khéo tiến cử người tài giỏi cho đất nước. Nhiều nhân tài nổi tiếng thời bấy giờ đều do ông tiến cử. Dã Tượng, Yết Kiêu là gia thần của ông, có dự công dẹp Ô Mã Nhi, Toa Đô. Phạm Ngũ Lão, Trần Thì Kiến, Trương Hán Siêu, Phạm Lãm, Trịnh Dũ, Ngô Sĩ Thường, Nguyễn Thế Trực vốn là môn khách của ông, đều nổi tiếng thời đó về văn chương và chính sự.

Hưng Đạo Vương còn có một tấm lòng chính trực, vị tha, vì đại nghĩa mà dẹp tình riêng. Hưng Vũ Vương Nghiễn là con trai của ông, được lấy Công chúa Thiên Thụy, thế nhưng tướng Trần Khánh Dư lại thông dâm với Thiên Thụy, khiến nhà vua phải xuống chiếu trách phạt và đuổi Khánh Dư về Chí Linh vì “sợ phật ý Quốc Tuấn”.

Tuy nhiên khi quân Nguyên Mông sang xâm lược Đại Việt lần thứ 3, Trần Hưng Đạo đã gạt bỏ hiềm riêng, tin cậy “giao hết công việc biên thùy cho phó tướng Vân Đồn là Nhân Huệ vương Trần Khánh Dư” khi ông này được phục chức. Ngoài ra, khi soạn xong “Vạn Kiếp tông bí truyền thư”, thì Trần Khánh Dư cũng là người được ông chọn để viết bài Tựa cho sách.

Vì có công lao lớn nên nhà vua gia phong ông là Thượng quốc công, cho phép ông được quyền phong tước cho người khác, từ minh tự trở xuống, chỉ có tước hầu thì phong trước rồi tâu sau. Nhưng Trần Hưng Đạo chưa bao giờ phong tước cho một người nào. Khi quân Nguyên vào xâm chiếm nước Việt, ông lệnh cho nhà giàu bỏ thóc ra cấp lương quân, mà cũng chỉ cho họ làm lang tướng giả chứ không cho họ tước lang thực, ông rất kính cẩn giữ tiết làm tôi.

Trần Hưng Đạo khéo tiến cử người tài giỏi cho đất nước, nhiều nhân tài nổi tiếng thời bấy giờ đều do ông tiến cử. (Ảnh: Pinterest)

Đưa bà con thân thích vào vị trí “béo bở”: Lợi ít, hại nhiều

Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn cũng như những vị quan thanh liêm trong lịch sử đã từ chối sử dụng quyền chức để trục lợi cho cá nhân mình, gia đình mình. Họ sống một đời rất đường hoàng, tự tại, thác đi cũng để lại tiếng thơm cho con cháu. Họ đều là những người trí tuệ, khôn ngoan, chứng tỏ sự lựa chọn thanh liêm của họ là có sự cân nhắc, có cơ sở.

Ngày nay, có quan niệm cho rằng “Một người làm quan, cả họ được nhờ” nghĩa là người có quyền chức tìm cách vơ vét “lộc chùa” về cho gia đình, rồi đưa bà con thân thích của mình vào Nhà nước, lo lót cho họ ngồi vào cái “ghế” béo bở, giải quyết vấn đề sinh kế cho người thân. Nếu suy nghĩ kỹ, cái “được nhờ” kiểu này lợi ít mà hại nhiều, chưa hẳn là phúc, có khi lại là hoạ.

Khi lãnh đạo các cơ quan Nhà nước đưa người thân trong gia đình vào làm ở các vị trí “nhạy cảm” của đơn vị mình, thì cái “lợi” vật chất có thể thấy được là: Người thân có việc làm ổn định trong Nhà nước, ngoài lương còn có “lậu”, người cùng một nhà dễ “nói chuyện”, kết thành “dây”, bè cánh, dễ bề che giấu cho nhau hòng kiếm lợi.

Còn cái hại thì lại rất nhiều: không chỉ trước mắt mà còn lâu dài, không chỉ hữu hình mà còn vô hình, cả vật chất lẫn tinh thần. Cả người bổ nhiệm và người được bổ nhiệm đều chịu thiệt hại.

Một công viên chức lương thấp vẫn có người chạy bằng được để xin vào mục đích không gì khác là truy cầu sự an nhàn ỷ lại, ngoài lương còn có “lậu” mà lậu thì gấp vạn lần lương. (Ảnh: CafeF)

Thứ nhất: Tổn hại danh dự, uy tín, nhân phẩm

Lãnh đạo cơ quan, tổ chức mà đưa người thân thích của mình vào làm nhân sự, kế toán, thủ kho… ắt bị người trong cơ quan dị nghị. Người được lo vào cái ghế kia cũng không thể ngẩng cao đầu vì bị gắn mác “con ông cháu cha”, cho dù có năng lực thật đi nữa cũng khó có thể đường đường chính chính mà làm. Trong công việc, cần nhất là sự tin tưởng, tôn trọng lẫn nhau giữa cấp dưới và cấp trên, giữa các đồng nghiệp. Nhưng chỉ vì sự việc bổ nhiệm người thân này mà cả hai đều đánh mất điều quý giá đó.

Thứ hai: Nguy cơ bị tố cáo, mất chức, tù tội

Sự cạnh tranh trong các cơ quan, tổ chức Nhà nước là tương đối gay gắt, dù là người đứng đầu, cũng không thể đảm bảo rằng không có kẻ đang thừa cơ trục lợi từ sơ hở của bạn. Hơn nữa, những vị trí “nhạy cảm” như kế toán, thủ quỹ, nhân sự kia càng bị nhiều người dòm ngó, thèm muốn. Một khi để người thân ngồi vào ghế đó rồi, thì chính là như cưỡi lên lưng hổ, trở thành bia ngắm của rất nhiều sự công kích.

Nếu người đảm nhận vị trí kia làm việc cẩn thận, trách nhiệm, trong sạch thì còn đỡ, dẫu lời ra tiếng vào. Còn nếu người được bổ nhiệm thu lợi bất chính, tham ô công quỹ, một khi bị tố giác, mất chức và tù tội, cả gia đình chịu ô nhục, hối hận có còn kịp không?

Thứ ba: Gia đình gặp tai hoạ

Kinh Dịch viết: “Tích thiện chi gia, tất hữu dư khánh/ Tích bất thiện chi gia, tất hữu dư ương” (Nhà tích thiện ắt có nhiều niềm vui/ Nhà tích chứa điều ác ắt gặp tai ương). Cậy chức cậy quyền, cậy quan hệ để làm việc bất chính, chưa nói đến ác báo lâu dài, trước mắt có thể nhìn thấy được hậu quả lên con trẻ trong nhà.

Đứa trẻ sinh ra trong gia đình quan chức, từ nhỏ đã nhìn thấy cảnh không cần nỗ lực học tập cũng giành được chỗ tốt, sẽ sinh ra tâm thái ỷ lại, lười biếng, kiêu ngạo, hành vi không thận trọng. Cha mẹ cho chúng tiền bạc và công việc, nhưng đã lấy đi của chúng những phẩm chất cơ bản để làm người, để lập chỗ đứng trong xã hội mất rồi.

Đứa trẻ sinh ra trong gia đình quan chức, từ nhỏ đã nhìn thấy cảnh không cần nỗ lực học tập cũng giành được chỗ tốt, sẽ sinh ra tâm thái ỷ lại, lười biếng. (Ảnh: El Huffington Post)

Thứ tư: Tổn hao sức khoẻ, tinh thần bất ổn

Nhiều người khi về già, trải qua hết những thăng trầm của cuộc sống mới nhận ra rằng: Thân tâm thanh thản là điều trân quý nhất.

Tiền bạc nhiều mấy cũng không mang được xuống suối vàng, danh tiếng địa vị bỗng chốc hoá hư không. Vậy mà vì chúng một đời tranh đấu, một đời tạo nghiệp, sức khoẻ tổn hao, lao tâm khổ tứ. Khi còn ở trong thế cuộc thì dễ bị mê theo thói đời, làm việc chẳng nên làm; nhưng nếu có thể bình ổn trầm tĩnh nghĩ về tương lai, thì tin rằng chúng ta sẽ có được chọn lựa sáng suốt.

Ngân Hà

Y sĩ bị nghi truyền HIV cho cả làng và những ‘chiến tuyến’ lạnh người của văn hóa phán xét

Truyền thông mới đây đã gây hoang mang cho người dân bằng loạt bài giật tít kích động sự phẫn uất: “Y sĩ nghi lây nhiễm HIV cho cả làng vì dùng chung kim tiêm”. Tất cả chỉ từ một mối nghi ngờ, hơn 50 trang báo cùng gần 10 kênh truyền hình đồng loạt đưa tin khiến nỗi kinh hoàng lan rộng trước khi tính chân thực của nó được xác minh. 

Và điều kinh khủng nhất là cách đưa tin của một số kênh truyền thông, thậm chí cả những kênh truyền hình lớn đã vi phạm đạo đức nghề nghiệp và đạo đức làm người cơ bản nhất. Như có đài nọ đứng ngay trước cửa nhà người y sĩ tên Th. bị nghi ngờ kia để làm phóng sự, một nhà đài khác còn phỏng vấn hẳn người dân ở đó rằng họ sẽ làm gì anh chàng y sĩ “tội đồ” này.

Sự phán xét vội vàng là tội ác núp sau ảo tưởng bảo vệ lẽ phải

Đến khi tìm hiểu thêm, hóa ra làng bên cạnh còn có tỷ lệ nhiễm HIV cao hơn cả làng của anh y sĩ. Rồi những người dân làng cũng đứng lên nói rằng tận mắt thấy anh có thay kim tiêm mỗi lần khám người bệnh mới, và có những người nhiễm HIV từ lâu rồi mà cũng chưa tới cơ sở khám chữa của anh. Lúc này dư luận mới bớt khắt khe với gia đình anh hơn.

Nghe nói anh y sĩ từ khi bị tin đồn thất thiệt đã sút 6kg, người vợ của anh cũng sụt mất 5 ký. Vậy nhưng nhiều kênh truyền thông sau khi tát nước theo mưa, góp phần mang lại một tuần lễ sống khổ sống sở cho anh y sĩ Th. lại chẳng đưa lấy một thông tin nói rõ sự thật. Có vẻ làm tin giật gân, gây phẫn nộ, xót xa trong dư luận thì dễ dàng hơn nói đôi lời công bằng.

Nhưng cái lỗi của truyền thông một phần thì sự manh động của lực lượng “dân phòng trên mạng” như cách tác giả Đặng Hoàng Giang đã dịch từ cụm “digital vigilantism” để gọi những người Việt phán xét và làm nhục người khác một cách vội vàng còn kinh khủng hơn gấp bội. Gia đình anh Th. cũng phải hứng chịu sự phán xét của cả những con người thật ngoài xã hội chứ không chỉ những lời thóa mạ vô văn hóa, vô đạo đức ở trên không gian mạng.

Vợ của anh Th sụt mất 5kg và anh Th cũng trong hoàn cảnh tương tự khi đối mặt với áp lực từ các phía dồn tới. (Ảnh: tintm.com)

“Cách đây mấy hôm có hai người tìm đến nhà tôi, chưa kịp chào hỏi, xin phép gì đã tự ý xông vào nhà quay, chụp hình chúng tôi rồi tung lên mạng. Những hành động khiếm nhã, chửi bới khi chưa rõ trắng đen của họ khiến gia đình rất bức xúc”, chị H. vợ anh Th. kể lại. Chị còn bị đồn rằng lây HIV cho anh, để rồi anh lây cho biết bao người.

Sự việc có mức độ nghiêm trọng cao vì nó liên quan đến tính mạng của 42 con người, sự trong sạch của một con người và sự yên bình của một gia đình. Đã có nhiều ý kiến kêu gọi lực lượng chức năng phải vào cuộc. Nhưng trước khi kết luận chính thức được đưa ra, vội vàng phán xét, quy chụp, tấn công, uy hiếp người khác về tâm lý cũng là một tội ác, bởi nó cũng gây ra những đau thương, tổn thất và mất mát rất thật cho một con người có thể hoàn toàn vô tội.

Hàng loạt phóng viên lúc nào cũng chầu chực phỏng vấn và đưa ra những câu hỏi. (Ảnh: vtcnews)

Nguyên nhân không phải chỉ vì bùng nổ công nghệ

Thói quen phán xét, quy chụp, suy diễn, thậm chí thóa mạ, tấn công vào danh dự của người khác dưới danh nghĩa bảo vệ lẽ phải đang dần phát triển thành cơn đại dịch. Nguyên do là sự xuống cấp về văn hóa do không chú trọng giáo dục văn hóa cơ bản, cùng với sự hỗ trợ của không gian ảo nơi con người không sợ thể hiện phần tối tăm trong mình. Xin nhắc lại, internet chỉ là công cụ hỗ trợ, không phải là nguyên nhân chính gây ra đại dịch này.

Có thể núp sau màn hình máy tính, điện thoại, dùng bàn phím thay cho cái miệng mình, người ta cảm thấy an toàn, tự tin và tiếng nói cũng có trọng lượng hơn hẳn. Nhưng đó cũng chỉ là chất xúc tác, và đúng như Albert Einstein đã nói: “Một thực tế rõ ràng và đáng kinh hãi là công nghệ của chúng ta đã vượt xa nhân tính của chúng ta”. Công nghệ cũng là do con người tạo ra và sử dụng, chung quy lại, thì vấn đề vẫn là ở con người, ở nhân tính trượt dốc của con người chứ không phải ở công nghệ.

Ngày nay cụm từ “anh hùng bàn phím” đã trở nên phổ biến và hệ lụy của những anh hùng này mang lại thì thật tai hại. (Ảnh: Twitter)
Nếu là người có hàm dưỡng, thì lúc nào cũng sẽ tiết chế được bản thân để không thuận theo hoàn cảnh mà sa đà vào việc xấu.

Thế nên, những chiến dịch dọn dẹp những nhận xét cay nghiệt, ảnh hưởng tới văn hóa và tâm lý ở các quốc gia phương Tây đều thất bại trước làn sóng bắt nạt trên mạng ào ạt không ngừng. Bởi cái chúng ta không kiểm soát được là nhân tính và đạo đức con người. Pháp luật, chế tài, biện pháp ngăn chặn, trừng phạt chỉ có thể áp dụng với những hành động đã thành hình, đã được ghi nhận và chứng minh được. Còn sự ghen ghét đến mất lý trí, sự hoảng sợ đến tự vệ bằng cả những cách độc địa, sự vô minh đến mức để cái ác dẫn lối thì chỉ có thể trị bằng cách nâng cao đạo đức.

Muốn thế thì phải có công cụ, mà công cụ cổ xưa nhất nhưng vẫn còn hữu dụng nhất cho tới ngày nay là những tinh hoa văn hóa truyền thống từ bao đời, là những nguyên lý hướng Thiện vẫn khẳng định được tính hợp lý nhưng đã từng bị phê phán một cách không có chọn lọc là hủ lậu, là thuộc về “tứ cựu” đe dọa văn minh, phát triển của con người.

Đức khiêm nhường của người xưa, coi việc kính trọng người khác làm nhân cách sống, không vội quy kết người mà bao dung suy xét hiểu được chân tướng ngọn ngành. (Ảnh:baidu.com)

Người ta thay thế văn hóa truyền thống vốn “Kính Thiên Ái Nhân”, từ bi, biết sợ nhân quả để luôn sống theo đạo lý bằng triết học vô Thần được hỗ trợ bởi thuyết tiến hóa đầy sơ hở và đã được chứng minh là trò lừa thế kỷ.

Khi đạo đức truyền thống bị hủy hoại, con người dễ dàng bị dẫn dắt tới vô minh, vô nhân tính

Hãy xem xét một ví dụ về việc khi mất đi công cụ níu giữ đạo đức, nhân tính của con người, xã hội đã dễ dàng bị dẫn dắt bởi sự lừa dối và ác độc như thế nào.

Để dễ dàng huy động dân chúng đứng lên đấu tranh chống hết cái này đến cái khác, chính quyền Trung Quốc đã từng bước phá hủy văn hóa truyền thống 5.000 năm của mảnh đất Thần Châu. Bởi văn hóa truyền thống chứa đựng những giá trị khiến nhân dân có thể không muốn trở thành lực lượng tham gia bạo lực cách mạng và không tuân theo tham vọng bá chủ, xâm chiếm các nước lân cận của chính quyền.

Nho gia ca ngợi “Nhân”, ca ngợi “Nghĩa”, còn đề cao Thiên Nhân hợp nhất, con người phải sống phù hợp với đạo, với tự nhiên. Phật gia giảng thiện, giảng từ bi, giảng nhẫn nhục, coi trọng sinh mệnh, tôn thờ chúng sinh bình đẳng. Quan niệm “thiện ác hữu báo” của Phật gia có tác dụng rất lớn trong việc ổn định xã hội, duy trì đạo đức con người. Đạo gia nhấn mạnh “Chân”, nhấn mạnh thanh tĩnh vô vi, nhấn mạnh sự thống nhất hài hòa giữa con người và tự nhiên.

Thời đại Cách Mạng Văn Hóa tại Trung Quốc dẫn đến việc phá hoại một loạt hệ thống giáo dục, tín ngưỡng và quy phạm đạo đức con người. (Ảnh: youtube.com)

Nhưng đối với chính quyền Trung Quốc luôn muốn quản dân chúng về mọi mặt, muốn thúc đẩy phát triển kinh tế bất chấp tổn hại tới tự nhiên, bất chấp nhân tính như mổ cướp nội tạng sống để kiếm lời, muốn làm bá chủ thiên hạ, thì “thiên mệnh” của Nho gia, nhân quả báo ứng của Phật gia, vô dục vô cầu, không tranh với đời của Đạo gia là chướng ngại ngăn cản họ.

Chính quyền Trung Quốc vì thế luôn dùng những thủ đoạn phá hoại văn hóa truyền thống như chụp mũ, phê phán Nho giáo một cách không có chọn lọc, bóp méo, xuyên tạc, lộng giả thành chân, đoạn chương chủ nghĩa để người đời sau hiểu sai những giá trị tốt đẹp. Phê phán Phật giáo và Đạo giáo, tuyên truyền rằng: “Khổ nạn của xã hội là mảnh đất phì nhiêu cho tôn giáo tồn tại và phát triển”, qua đó cố tình coi việc một số người thường gặp khổ nạn, đau khổ tuyệt vọng mới gia nhập vào tôn giáo là chuyện của tất cả các tín đồ tôn giáo. Thành lập Hiệp hội tôn giáo để thông qua đó đường đường chính chính khiến người được chính quyền ủy quyền phê phán tôn giáo từ trong nội bộ.

Con người Trung Quốc thời nay đã bị tách biệt hoàn toàn với văn hóa truyền thống giàu nội hàm Nhân Nghĩa xưa kia, để thay vào đó là tôn thờ chủ nghĩa vô thần không sợ Trời, không sợ Đất, chỉ sợ thiệt thân. Thêm vào đó là tư tưởng quần ngư tranh thực, kẻ mạnh thì thắng của thuyết tiến hóa. Người xưa dạy: “Người thuận Đất, Đất thuận Trời, Trời thuận Đạo, và Đạo thuận theo tự nhiên”, còn Mao Trạch Đông lại ngang nhiên nói: “Đấu trời là niềm vui vô tận, đấu đất là niềm vui vô tận, và đấu người là niềm vui vô tận”.

Mao Trạch Đông: ‘Đấu trời là niềm vui vô tận, đấu đất là niềm vui vô tận, và đấu người là niềm vui vô tận’ (Ảnh: minecraft.ru)

Chẳng còn gì ước thúc đạo đức, con người ngông cuồng, tự mãn, lấy đấu tranh làm công cụ để cải tạo mọi thứ (từ thiên nhiên, hoàn cảnh, số mệnh và cải tạo cả những người không hợp ý mình).

Khổng Tử xưa dạy “thấy lợi xét nghĩa”, điều gì có lợi cho mình mà chà đạp lên lợi ích của người khác thì không làm. Nhưng người Trung Quốc thời nay, vì lợi ích bản thân mà bất chấp thủ đoạn, bất chấp lương tri. Họ đầu độc dân nước mình còn chưa đủ, còn xuất khẩu cả cái ác, cái xấu ra nước ngoài. Người Trung Quốc ở hải ngoại còn phải kêu than rằng đồng hương làm ơn hãy đừng ra nước ngoài nữa. Họ đi đến đâu thì ồn ào, lớn lối tới đó, bởi cái thứ văn hóa đao to búa lớn trong ngôn từ khi luôn phải đấu tranh, đấu tố, mạt sát nhau. Họ sinh hoạt bừa bãi, cẩu thả, mất vệ sinh bởi chỉ cần không ảnh hưởng tới mình, người khác ra sao cũng được. Họ tranh cướp mọi thứ, từ đồ ăn, chỗ đứng, thứ tự xếp hàng… vì chẳng còn cái giá trị Nhân, Nghĩa, Lễ, Trí, Tín nào ước thúc mà thay vào đó là văn hóa quần ngư tranh thực.

Người Trung Quốc vì thế rất dễ bị dẫn dắt, chỉ cần kích động một chút là họ tin, bởi họ luôn sống trong không khí nghi ngờ lẫn nhau, thù hằn bất kể ai có thể động tới lợi ích của họ.

Thời kỳ đại cách mạng Văn Hóa đã đi qua, nhưng người Trung Quốc đã trở nên nghi ngờ và thờ ơ trước cái ác, đó cũng là điều mà một chế độ dưới quyền Mao Trạch Đông mong muốn. (Ảnh: Minghui.org)

Thế nên khi chính quyền Trung Quốc tuyên truyền một chiều, xuyên tạc, bôi nhọ về người Duy Ngô Nhĩ, người tu luyện Pháp Luân Công thì dân Trung Quốc phần đông đã tin theo ngay lập tức và thù hằn vô lý những người này. Khi Pháp Luân Công bị chính phủ quy chụp là tà giáo bằng những chiến dịch truyền thông vu khống trên diện rộng, người ta đã quên mất câu nói “Pháp Luân Công có thể giúp thân thể khỏe mạnh, tiết kiệm chi phí y tế, lại còn có tác dụng nâng cao phẩm chất đạo đức, không gây mất trật tự xã hội, một hoạt động tốt như vậy, chính phủ tại sao lại không ủng hộ. Vậy nên tôi cảm thấy, không thể nói những người này có ý đồ chính trị” của Thủ tướng Chu Dung Cơ trước đó. Họ cũng quên mất câu “Pháp Luân Công đối với đất nước, đối với nhân dân trăm phần lợi không một phần hại” của cựu Ủy viên Thường vụ Bộ Chính trị Trung Quốc Kiều Thạch.

Cựu Ủy viên Thường vụ Bộ Chính trị Trung Quốc Kiều Thạch: “Pháp Luân Công đối với đất nước, đối với nhân dân trăm phần lợi không một phần hại”. (Ảnh: minghui.org)

Cũng bởi đã ngập tràn trong văn hóa tranh đấu, phán xét, đấu tố, chụp mũ, nhân dân Trung Quốc dễ dàng bị dẫn dắt và đứng về phía cái ác khi coi những người bị đàn áp là kẻ thù dân tộc. Từ đó, chính quyền Trung Quốc chẳng còn e ngại mà thẳng tay đàn áp người tu luyện, dân tộc thiểu số, thực hiện hành vi độc ác nhất mọi thời đại trên thân thể họ để kiếm lời.

Khổng Tử xưa khi biết đã trách nhầm Nhan Hồi vì tin vào những gì mình nhìn thấy là đúng, còn phải thốt lên rằng: “Chao ôi! Thế ra trên đời này có những việc chính mắt mình trông thấy rành rành mà vẫn không hiểu được đúng sự thật! Chao ôi! Suýt tí nữa là Khổng Tử này trở thành kẻ hồ đồ!”. Phật gia cũng giảng tu khẩu bởi mình không thể hiểu rõ ràng hoàn cảnh của người khác khi làm việc gì đó mà phán xét. Nhưng chính quyền Trung Quốc lại rất hay dùng chiêu bài chụp mũ, quy kết, vu khống để lừa dối. Và nhân dân Trung Quốc, vì mất đi cái gốc văn hóa truyền thống giàu đạo đức, được thay thế bằng văn hóa đấu tranh, ích kỷ, tự vệ bằng cách chà đạp lên người khác, đã tự đưa mình tới chỗ thành kẻ đồng lõa với cái ác và vô minh mà tin vào lời giả dối khi chưa tìm hiểu kỹ vấn đề.

Phật gia cũng giảng tu khẩu bởi mình không thể hiểu rõ ràng hoàn cảnh của người khác. (Ảnh: happyloveimgwar.pw)

Để không trở thành kẻ ác, để không vô ý mà tạo những chấn thương tâm lý cho người khác, đẩy người khác tới chỗ cùng cực, đau khổ, chúng ta phải có cái phanh hữu hiệu. Và cái phanh đó có rất nhiều trong văn hóa truyền thống đầy hàm dưỡng, thiện lành. Đừng tin ngay vào những điều bạn thấy, bởi có những việc nhìn tưởng vậy mà không phải vậy. Muốn phân biệt đúng sai, chỉ có những tiêu chuẩn bất biến với thời gian mới có thể giúp bạn, và tiêu chuẩn đó cũng có trong tinh hoa văn hóa truyền thống lâu đời.

Trong khuôn khổ giới hạn của bài viết, chúng ta không thể chỉ ra hết những cái đẹp, cái hay, cái đúng đắn của văn hóa truyền thống. Nhưng chỉ cần bạn thử tìm hiểu, chiêm nghiệm và ứng dụng, rồi so sánh với thứ văn hóa hiện đại ngày nay, bạn sẽ hiểu, đó chính là cứu cánh cho một xã hội thiện lành và ổn định, là cứu cánh cho tâm hồn chúng ta.

Thuần Dương

13 chi tiết nhỏ trên vật dụng quen thuộc nhưng 90% người không biết công dụng

Có những đồ vật nếu không tìm hiểu kỹ bạn sẽ không bao giờ hiểu hết được công dụng của chúng, và thậm chí có thể dùng sai cả đời mà không biết.


Cùng theo dõi những chi tiết thường ngày chúng ta hay gặp sau đây, tuy nhiên không mấy ai biết được ý nghĩa đằng sau của chúng.

1. Mũi tên tam giác cạnh biểu tượng bình xăng

Bạn đã bao giờ để ý rằng hình mũi tên bên cạnh biểu tượng bình xăng dùng để làm gì chưa? Hướng chỉ của chúng chính là vị trí đặt nắp bình xăng cho xe của bạn. Nếu mũi tên chỉ sang bên phải tức bình xăng được đặt bên phải xe và ngược lại.

2. Những chiếc đinh tán trên túi quần jeans

Quần jeans ban đầu được thiết kế để làm đồ bảo hộ lao động cho các công nhân mỏ. Tuy nhiên họ luôn phàn nàn về việc quần của họ bị sờn rách nhanh chóng, đặc biệt là ở phần túi quần. Jacob Davis, một thợ may ở Mỹ, đã nghĩ ra cách dùng đinh tán để gắn túi quần với quần jean. Những chiếc đinh tán này có tác dụng gia cố cho các điểm chịu tác động lớn. Nhờ đó, quần jeans trở nên bền hơn.

3. Lỗ vuông trên que kẹo mút

Cái lỗ hình vuông nhỏ xíu này có tác dụng: Khi que được nhúng vào kẹo lúc chưa đông cứng lại thì kẹo sẽ chảy vào lỗ hổng và níu lại trên que.

4. Lỗ nhỏ trên đầu thước cuộn

Chắc hẳn bạn không còn xa lạ gì với thước cuộn (hay thước thép) nhưng bạn có để ý chiếc lỗ nhỏ trên đầu thước cuộn có tác dụng gì không?

Và câu trả lời là – chiếc lỗ này được sử dụng để móc vào mũ đinh, phòng trường hợp bạn phải đo một đoạn khá dài mà không có ai giúp giữ đầu dây còn lại.

Ngoài ra các rãnh cưa nhỏ được sử dụng để đánh dấu vị trí trong trường hợp bạn không mang theo bút chì.

5. Quả cầu bằng len nhỏ trên mũ

Những quả cầu ở trên mũ (còn được gọi là pom-pom) ngày nay thường được coi là để trang trí đơn thuần, nhưng đã có nguồn gốc từ tận thế kỉ 18. Thời đó, các thủy thủ người Pháp thường đội mũ có “chỏm bông” để bảo vệ đầu khỏi bị va vào trần của boong tàu. Sau này, nhiều bộ đồng phục quân đội cũng bao gồm loại mũ lưỡi trai có chi tiết này với nhiều màu sắc và hình dáng đa dạng để phân biệt các binh chủng với nhau.

6. Lỗ nhỏ trên ổ khóa

Bạn cho rằng chiếc lỗ này là một chi tiết thừa phải không? Tuy nhiên đây chính là đường thoát nước của ổ khóa trong trường hợp bạn sử dụng nó ngoài trời và bị dính mưa, giúp cho ổ khóa không bị rỉ sét.

Bên cạnh đó, chiếc lỗ cũng là nơi bạn có thểm bơm dầu để làm cho nó hoạt động trơn tru hơn.

7. Làm thế nào để bạn phát hiện pin điện thoại bị ẩm?

Nhiều loại pin có trang bị biểu tượng báo hiệu chỉ số độ ẩm, chúng thường là những hình vuông hoặc tròn nhỏ được dán bên dưới lớp bao bì. Nếu pin bị ẩm, những hình nhỏ này sẽ chuyển từ màu nhạt sang màu đỏ.

Với iphone 5, bạn có thể nhìn thấy những chỉ số này ngay trên khe cắm thẻ sim.

8. Nút bấm ở kính chiếu hậu trong xe ô tô

Chiếc nút bấm nho nhỏ giúp điều chỉnh góc gương chiếu hậu có tác dụng như là một “công tắc” thay đổi chế độ ngày/đêm cho gương. Vào ban đêm, gương sẽ được nghiêng lên phía trên, giúp cho bạn vẫn nhìn được mà không bị chói mắt vì đèn phương tiện giao thông đằng sau. Đây là một lưu ý khá hữu ích đối với những người mới tập lái ô tô.

9. Hai gờ nhỏ trên bàn phím tại nút F và J

Nhiều người hẳn đặt dấu hỏi tại sao hai phím F và J trên bàn phím lại có sự khác biệt với các phím khác khi xuất hiện gờ nổi.

Thực tế, những đường lằn trên phím F và J được thiết kế để giúp người dùng đặt đúng ngón tay vào vị trí của phím bấm mà không cần nhìn xuống bàn phím.

Với ngón trỏ của hai bàn tay đặt lên hai phím có gờ, tay trái của bạn sẽ mặc định nằm ngay đúng vị trí các phím A, S, D và F trong khi ở tay phải là J, K, L và dấu chấm phẩy. Điều đó giúp bạn có thể xác định được đúng vị tri tất cả các phím trên bàn phím mà không cần nhìn. Nhờ đó việc thuộc bàn phím sẽ dễ dàng hơn, gõ phím nhanh hơn nhiều. Đây được xem là phương pháp tối ưu cho việc gõ bàn phím bằng mười ngón.

10. Miếng vá nhỏ có lỗ trên ba lô

Rất nhiều túi ba lô có trang bị thêm một miếng vải nhỏ bằng da ở đằng sau mà chẳng mấy ai để ý đến tác dụng thật của nó. Miếng vải này thực ra là khá hữu dụng trong khi bạn đi cắm trại: Bạn có thể tròng dây qua hai cái lỗ để treo ba lô lên, hoặc là để treo các loại túi hoặc giày cho đỡ vướng. Ngày nay, nó chủ yếu được coi như chi tiết trang trí.

11. Xé giấy note đúng cách

Có phải bạn vẫn thường gỡ giấy theo chiều từ dưới lên như trong bức hình dưới đây?

Thực ra cách xé đúng phải là thế này:

Hãy thử so sánh 2 kết quả nhé!

12. Lỗ nhỏ cạnh camera sau của iPhone

Thực chất nó có công dụng như một chiếc microphone của iPhone – dùng để loại bỏ toàn bộ tiếng ồn xung quanh khi người sử dụng nghe điện thoại.

13. Mặt lõm nằm dưới đáy chai rượu vang hoặc xâm-panh

Bạn có thấy đáy các chai rượu vang hay xâm-panh lõm sâu vào bên trong không? Liệu đây có phải là “ý đồ” của nhà sản xuất, vết lõm càng sâu thì chai rượu càng ngon?

Thật ra, điều này giúp chai rượu không bị chênh vênh và đứng vững hơn. Đáy lõm cho phép chai đứng ổn định hơn khi gặp biên độ dao động mạnh hoặc khi chai trống rỗng. Ngoài ra, phần lõm vào sẽ bù đắp, phân phối đồng đều áp suất bên trong của chai khi trải qua quá trình đóng nút.

14. Mã số trên các mỹ phẩm

Bất kì một sản phẩm mỹ phẩm nào, dù là phấn đánh má hay kẻ mắt, đều có in những biểu tượng nho nhỏ ở trên hộp đựng của chúng. Đó có thể là 6M, 12M hoặc 24M… tương ứng với 6 tháng, 12 tháng và 24 tháng – thời gian mà sản phẩm nên được sử dụng sau khi đã mở nắp.

Có một mẹo nhỏ để tận dụng mã số này: Để biết ngày nào đồ mỹ phẩm của mình hết hạn, hãy nhớ ghi lại ngày mở hộp sản phẩm lên vỏ và sau đó chỉ cần cộng thêm số tháng ghi trên hộp là được.

Video: 8 mẹo vặt gia đình thú vị mà bạn nên biết

Nguồn ảnh: Brightside
Tuệ Nhi

Hành động đẹp của CĐV Việt Nam từ ASIAD 18 đến AFF Cup 2018: Khi những hạt giống tử tế nảy mầm

Đọc nhiều

Mặc tin đồn hẹn hò ‘bủa vây’, Bích Phương diện đồ gợi cảm dự...

Bích Phương vô cùng quyến rũ trong tiệc sinh nhật của "soái ca" Đăng Khoa. Lẻ bóng “lâu năm”, dường như các fan hâm mộ...

Rác thải của con người đã ô nhiễm đến nơi tận cùng của Trái...

Một nhà thám hiểm người Mỹ đã lái tàu ngầm xuống vùng biển sâu nhất dưới đáy đại dương. Bên cạnh những khám phá...

Em chỉ muốn cùng anh một lần!

Lần đầu gặp mặt, Hân ngỡ ngàng khi “đối tượng” là một thanh niên mặt búng ra sữa. Thế nhưng, hắn luôn mồm xưng...

PGS.TS Bùi Hiền “trình làng” bộ câu đối Tết bằng ngôn ngữ “Tiếw Việt”

Những câu đối bình thường ai cũng biết đã được PGS.TS Bùi Hiền viết lại theo bảng chữ cái do ông sáng tạo từng...