Vấn đề quan tâm

Tiến Linh: Từ ‘người thừa’ trở thành ‘người hùng’

90 phút thực sự nghẹt thở. U22 Việt Nam lại phải trải qua một trận chiến đúng nghĩa. Bị dẫn 2 bàn chỉ sau chừng 10 phút thi đấu nhưng rốt cuộc tấm vé bán kết vẫn thuộc về các cầu thủ Việt Nam. Sắm vai người hùng lần này chính là Nguyễn Tiến Linh. 

Ít ai ngờ rằng trước khi toả sáng ở SEA Games năm nay, Tiến Linh đã từng là một chân sút phải chịu cảnh… ghẻ lạnh. Trong danh sách đầu tiên của đội tuyển Việt Nam dự vòng loại World Cup 2022 trong tháng 11, HLV Park Hang-seo đã gạch tên Tiến Linh trước sự ngỡ ngàng của tất cả.

Trước đó, cầu thủ thuộc biên chế của CLB B.Bình Dương thường bị đánh giá thấp hơn người đàn anh Anh Đức và Công Phượng. Nhưng trong chiến dịch vòng loại World Cup 2022, Tiến Linh đột nhiên nổi lên trở thành trung phong số 1 dưới tay ông Park.

Ngôi sao trẻ 22 tuổi được thầy Park sử dụng ngay trong trận mở màn gặp Thái Lan tại vòng loại World Cup 2022. Sau lần đầu bỡ ngỡ, Tiến Linh bắt nhịp quá nhanh với nhịp độ chơi bóng của đội tuyển. Anh ghi cả hai bàn thắng trong chiến thắng 2-0 của U23 Việt Nam trước U23 Trung Quốc trên sân khách. Thất bại này chấn động lớn đến mức HLV Guus Hiddink, thầy cũ của ông Park đã bị sa thải ngay sau trận đấu.

Gặp Indonesia tại vòng loại World Cup 2022 trên đất khách, Tiến Linh tiếp tục toả sáng bằng bàn thắng ấn định tỷ số 3-1. Bất ngờ được trao cơ hội đá chính trong trận cầu gặp UAE, Tiến Linh tiếp tục làm hài lòng thầy Park bằng màn trình diễn ấn tượng. Những cơ hội nguy hiểm nhất của Việt Nam đều xuất phát từ Tiến Linh. Cuối cùng, phút 44, từ ngoài vòng cấm, Tiến Linh ra chân tung cú sút hiểm hóc, đánh bại thủ thành Khalid Essa, ghi bàn thắng duy nhất trong chiến thắng đầy bất ngờ của Việt Nam trước UAE.

Tiến Linh đang tiến bộ từng ngày trong màu áo Việt Nam (ảnh: Elsport). 

Từ người thừa, Tiến Linh đã lột xác thành một người hùng thực sự.

Bước đà từ vòng loại World Cup đã tiếp thêm rất nhiều tự tin cho chàng trai trẻ. Đến Philippines, Tiến Linh mang trên mình trọng trách là “khẩu thần công” số 1, trung phong số 1 trong sơ đồ của ông Park Hang-seo. Không phụ sự kỳ vọng, Tiến Linh càng đá càng hay. Trước một U22 Lào tương đối tiến bộ và giàu sức trẻ, Tiến Linh đã lập một cú hattrick mang về chiến thắng tưng bừng 6-1 cho U22 Việt Nam.

Để rồi trên sân Binan hôm nay, người ta đã chứng kiến một Tiến Linh thực sự hoá rồng. Hai bàn thắng quý như vàng vào lưới đối thủ trực tiếp Thái Lan chính là câu trả lời ngọt ngào cho những hoài nghi về phẩm chất của một trung phong. Tiến Linh sắm vai người hùng trong màn lội ngược dòng ngoạn mục của U22 Việt Nam trước người Thái. Bàn mở tỷ số cho thấy khả năng chọn vị trí nhạy cảm, bàn san bằng tỷ số thì cho thấy một Tiến Linh lạnh lùng, bản lĩnh trên chấm 11m (trước đó Tấn Sinh đã đá hỏng).

Tiến Linh cầm áo Quang Hải ăn mừng bàn thắng vào lưới U22 Thái Lan (ảnh: VNExpress).

Thầy Park cho thấy mình đang đặt niềm tin đúng chỗ. Nhận xét về Tiến Linh, ông đã phải dành nhiều lời khen cho chân sút trẻ này: “Cậu ấy là tiền đạo trẻ triển vọng nhất của bóng đá Việt Nam hiện nay”.

Với hai bàn thắng vào lưới U22 Thái Lan, Tiến Linh đã vươn lên chia sẻ vị trí Vua phá lưới ở SEA Games 30 cùng người đồng đội Hà Đức Chinh. Cả hai đều đang có được 5 bàn thắng. Trước mắt Tiến Linh (và cả Đức Chinh) là trận bán kết, và rất có thể là trận chung kết nữa. Người hâm mộ đang chờ đón một Tiến Linh sẽ còn bùng nổ hơn nữa để giải cơn khát vàng SEA Games cho bóng đá Việt Nam.

Cô giáo dành cả tuổi thanh xuân để giáo dục trẻ em khuyết tật

Ân cần, tỉ mỉ và vô cùng nhẫn nại với học sinh khuyết tật, cô chưa từng soạn một trang giáo án bởi tâm niệm mỗi đứa trẻ sinh ra đều cần tình yêu thương, phương pháp giáo dục riêng, không thể rập khuôn. 

Năm 1997, khi lập gia đình, chuyển về công tác tại trường Tiểu học Đông Sơn (Chương Mỹ), cô Lê Thị Hòa (46 tuổi) bắt đầu dạy miễn phí cho trẻ khuyết tật. Câu chuyện cảm động về cô được chia sẻ trên VnExpress khiến chúng ta hiểu thêm về ý nghĩa của đời người.

Thời gian đầu, căn bếp vỏn vẹn 10m2 trở thành nơi cô và những đứa trẻ kém may mắn tập hát, chơi nhảy dây và vẽ nên ước mơ được đến trường. “Lúc nhìn những nét chữ bằng than nguệch ngoạc trên sàn bếp, tôi quyết định sẽ giúp các em biết con chữ”, cô Hòa kể.

Khi mới mở lớp, cô Hòa có khoảng 9-14 học sinh. Ngoài những em khuyết tật trí tuệ, những học sinh bị ốm, nghỉ học nhiều cũng đến nhờ cô Hòa giúp bổ sung và ôn lại kiến thức đã quên.

Kể từ ngày 14/9/2007, lớp học tình thương được mở tại một ngôi chùa địa phương đi bắt đầu hoạt động vào cuối tuần. Cứ sáng thứ Bảy, khoảng sân sau của chùa Hương Lan (xã Đông Sơn, Chương Mỹ, Hà Nội) lại náo nhiệt nhờ lớp học của cô Hoà. Khác với lớp thông thường, 63 học sinh đều bị khuyết tật trí tuệ bẩm sinh, nhận thức kém. Lớp rộng khoảng 100 m2, một nửa dành cho học sinh chưa biết đọc, một nửa cho các em làm được toán lớp 1. Bàn kê từ thấp đến cao, phù hợp với chiều cao các em. Bỏ qua những hoài nghi và dị nghị, trong hơn 20 năm qua cô đã dạy miễn phí cho biết bao nhiêu trẻ em có hoàn cảnh đặc biệt.

Ngoài cô Hòa dạy chính còn có 5-6 cô giáo ở địa phương, một số người về hưu cùng hỗ trợ. Nhưng hôm nào các cô giáo bận, một mình cô Hòa chạy đi chạy lại hai đầu lớp, khi các em làm toán thì cô dạy đọc cho những em chưa biết chữ. Thấy Khuê (8 tuổi) loay hoay không viết được chữ “thủ đô”, cô Hòa lại gần, cầm tay em tập viết. Giúp Khuê xong, cô qua chỗ Minh (9 tuổi), giảng giúp em bài toán lớp 1. “Xoay đi xoay lại như vậy cũng hết cả buổi sáng”, cô Hòa cười nói.

Ảnh: VnExpress.

Xen lẫn niềm vui khi giúp nhiều trẻ khuyết tật có nơi học tập, cô Hòa phải đối mặt với những khó khăn mà trước đây chưa từng nghĩ đến.

Nhiều em bệnh nặng, gần như không có nhận thức về thế giới xung quanh. Ngoài việc cắn và đánh cô giáo, các em còn đập, phá đồ; những ngày trái gió trở trời, nhiều em đau đầu, gào thét, cắn xé quần áo. “Tôi ôm các con vào lòng, mặc cho bị cắn vào tay. Trò khóc, cô khóc, đến khi con qua cơn đau mới thôi”, cô Hòa kể.

Những bài học của cô đôi khi là dạy các con không còn chảy dãi, biết cầm bút, cầm đũa. Có những em bước vào độ tuổi dậy thì, cơ thể có nhiều thay đổi, cô Hòa phải hướng dẫn các em cách chăm sóc và bảo vệ mình.

Có học trò từng hỏi “Mẹ không đẻ ra con sao mẹ yêu thương con thế?”, cô Hòa không trả lời, chỉ biết ôm con.

Kể từ khi lớp tình thương hoạt động, số ngày cô Hòa nghỉ dạy chỉ đếm trên đầu ngón tay. Ngay cả khi sinh con vào năm 2012, dù bị nhiễm trùng sau mổ, cô chỉ nghỉ ngơi một tháng rồi quay lại lớp vì lo “vắng mình các con không nghe lời, lớp học sẽ tan rã”.

Nhiều người hoài nghi, dị nghị; thậm chí trước khi sinh con, có người còn bảo “Dạy những đứa không bình thường thì con đẻ ra cũng như vậy thôi”. Cô đau lòng nhưng không bận tâm, tập trung giáo dục con cái nên người và dành thời gian bên các học trò yêu thương.

Từ lớp học này, nhiều học sinh bị khuyết tật đã có kiến thức, kỹ năng để tìm được một công việc phù hợp (như em Nguyễn Thị Miền, Nguyễn Thị Xuân), nhưng có lẽ ý nghĩa hơn tất cả, cô đã cho các em thêm một điểm tựa để tiếp tục sống càng ngày càng ý nghĩa hơn.

Cô vẫn thường nói “mình sống gần 50 năm thì dành 22 năm dạy các con, tài sản chẳng có gì ngoài tình yêu thương của cô và trò”. Những ước mơ trở thành bác sĩ, cô giáo… hay chỉ đơn giản là… lấy vợ của những học trò đặc biệt có thể khó thành hiện thực, nhưng cô sẽ tiếp tục nuôi dưỡng với hy vọng các em có được một cuộc sống, tương lai tốt đẹp hơn.

Hồng Văn

 

Nam tài xế taxi cởi áo ủ ấm cho em bé sinh non trên xe

Ngày 21/10, nhiều người dùng mạng xã hội chia sẻ câu chuyện cảm động về một tài xế taxi đã giúp sản phụ đến bệnh viện cấp cứu kịp thời, anh còn cởi chiếc áo của mình để ủ ấm cho em bé được sinh non trên xe.

Câu chuyện cảm động mà cộng đồng mạng chia sẻ được nam tài xế Hoàng Việt Cường (ở Thanh Hóa) kể trong một nhóm Facebook với trạng thái chưa hết xúc động khi lần đầu tiên có một sản phụ sinh nở trên chiếc taxi của mình.

Sự việc xảy ra khoảng 3h sáng ngày 21/10, trong lúc anh Cường đang nằm trong xe thì bất ngờ có một người đàn ông chạy tới gọi xe để vào viện.

“Mọi ngày em chỉ làm đến 2h đêm là em về nghỉ. Nhưng hôm nay không hiểu do linh tính và có duyên với em bé hay sao mà em lại cố nằm đến gần 3h chưa về.

Đang nằm thì anh chồng chạy ra gọi xe (hôm nay có mỗi mình em làm khuya nhất). Kêu em vào bệnh viện khoa sản chở vợ anh ấy”.

Lúc ấy, sản phụ đang trong tình trạng nguy kịch mà bệnh viện không hỗ trợ xe cấp cứu cùng nhân viên y tế, nên chồng sản phụ đã phải gọi taxi để có thể đưa vợ lên bệnh viện tuyến trên cấp cứu.

Quá trình đưa sản phụ lên bệnh viện tuyến trên, anh Cường kể lại cảm giác khó tả “vừa mừng vừa run”:

“Còn cách bệnh viện khoảng 3km. Thì anh chồng kêu ối giời ơi vỡ ối rồi. Lúc đó em chỉ muốn lắp thêm cánh vào bay. Đi được thêm 1km nữa thì lại ối giời ôi ra rồi. Em nghe thấy bé khóc oe oe. Trong lòng vừa mừng vừa run”.

Nam tài xế được cư dân mạng tán dương không chỉ bởi hành động nhiệt tình hỗ trợ sản phụ mà còn bởi sự việc anh cởi áo để ủ ấm cho em bé bị sinh non trên xe.

“2 vợ chồng đi có người không. Không có gì để lau và ủ em bé. Vừa phóng gần 100km/h em vừa cởi áo ra để ủ cho bé. Mặc quần đùi và cởi trần luôn. Tới bệnh viện lao vào gọi ầm ĩ bác sĩ cứ như vợ mình đẻ ấy… Xong xuôi mới nhớ mình đang cởi trần và gai ốc gai mít nổi hết lên. Chả biết lúc đó rét hay là run nữa”.

Đến lúc thấy sản phụ và em bé đã được các bác sĩ chăm sóc, anh Cường mới thở phào lên xe đi về. Đến nhà, anh vẫn nguyên trạng thái xúc động đến không ngủ được. Nam tài xế lên mạng chia sẻ với cộng đồng câu chuyện, và nhờ mọi người tư vấn cho dự định “có nên nhận bé làm con nuôi không?”

Sáng 23/10, trao đổi với phóng viên báo Tuổi Trẻ, ông Phùng Sỹ Lực – giám đốc Hãng taxi Đức Minh – xác nhận tài xế nhận chở vợ chồng sản phụ từ Bệnh viện Đa khoa huyện Hoằng Hóa lên Bệnh viện Đa khoa Hợp Lực rạng sáng 21/10 là anh Hoàng Việt Cường, 28 tuổi, trú tại xã Hoằng Đạo, huyện Hoằng Hóa.

Nam tài xế Hoàng Việt Cường (ảnh Vietnamnet).
Anh Cường mang xe đi rửa (ảnh FB) .

Chiếc xe taxi anh Cường điều khiển mang BKS: 36A – 359.39. Sau khi nghe thông tin tài xế Cường hỗ trợ, giúp đỡ đưa sản phụ đến bệnh viện cấp cứu kịp thời, hãng sẽ có chính sách khen thưởng đối với anh Cường.

Chiếc xe taxi anh Cường chở mẹ con sản phụ đến bệnh viện (ảnh Tuổi Trẻ).

Cũng trong sáng nay (23/10), bác sĩ Trịnh Minh Thuần – trưởng khoa sản Bệnh viện Đa khoa Hợp Lực – cho biết sản phụ Phạm Thị Đào (25 tuổi) được xe taxi đưa vào nhập viện lúc 3h30 ngày 21/10 trong tình trạng đã sinh con ngoài bệnh viện khoảng 15 phút. Bé trai sinh non, mới được 31 tuần (thiếu hơn 2 tháng), nặng 1,5kg.

“Cháu bé đang nằm trong phòng sơ sinh của khoa sản, được theo dõi, chăm sóc đặc biệt, thở máy, trong những ngày tới sẽ tập cho cháu bé bú. Riêng sức khỏe của người mẹ đã ổn định” – bác sĩ Trịnh Minh Thuần cho biết.

Cháu bé sinh non trên xe taxi hiện được chăm sóc đặc biệt tại Bệnh viện Đa khoa Hợp Lực (TP Thanh Hóa) (ảnh Bệnh viện cung cấp/Tuổi Trẻ).

Liên hệ với anh Hùng – người chồng trong câu chuyện trên, anh cho hay, hiện sức khỏe của vợ anh đã ổn định nhưng em bé đang được nằm lồng kính, thở máy và chăm sóc đặc biệt ở khoa Sơ sinh. Cân nặng của em bé là 1,5 kg. Anh cũng bày tỏ sự cảm kích đối với nam tài xế đã hỗ trợ vợ mình vượt cạn. Ngay sau đêm 21/10, anh đã gọi lại cho tài xế Cường cảm ơn.

Bài đăng của anh Cường thu hút “cơn mưa” lời khen từ CĐM.


“Cơn mưa” lời khen từ CĐM.

Câu chuyện về hành động đẹp của chàng tài xế taxi đã làm ấm lòng cộng đồng mạng những ngày qua. Nhiều người cảm ơn quyết định đầy nhân văn của anh đã không vì tâm lý kiêng chở bà đẻ sợ xui xẻo mà hơn thế, đã hành động bằng một trái tim đầy nhân ái, trách nhiệm với tình người cao cả.

Hoàng Quân

 

 

 

Đánh bại Malaysia, ĐT Việt Nam được thưởng gần 4 tỷ đồng

Giành trọn 3 điểm trước Malaysia trong trận đấu thuộc Vòng loại World Cup 2022 khu vực châu Á trên SVĐ Mỹ Đình, thầy trò HLV Park Hang-Seo nhận mưa tiền thưởng từ VFF và các doanh nghiệp

Tối 10/10, đội tuyển Việt Nam giành chiến thắng 1-0 trước Malaysia trên sân vận động quốc gia Mỹ Đình. Chiến thắng này giúp tuyển Việt Nam vươn lên vị trí thứ ba bảng G với 4 điểm và hiệu số +1.

Với thành tích này, ĐT Việt Nam đã nhận được những khoản tiền thưởng giá trị. Ngoài 1 tỷ đồng từ Liên đoàn Bóng đá Việt Nam (VFF), thầy trò Park Hang-Seo cũng nhận được số tiền thưởng rất lớn từ các doanh nghiệp.

Tính đến sáng 11/10, số tiền thưởng của đội đã gần 4 tỷ đồng. Riêng cá nhân Quang Hải, người lập siêu phẩm trong trận, được hứa thưởng 400 triệu đồng từ 3 doanh nghiệp.

Ngay sau trận thắng Malaysia, đội tuyển Việt Nam lên đường sang Indonesia trong trong đêm ngày 10/10
Việt Nam 1-0 Malaysia Quang Hải ghi bàn đẳng cấp Zing

Sau trận thắng Malaysia, thầy trò HLV Park Hang Seo đã tức tốc vào TP HCM lúc 3h 30′ ngày 11/10 trước khi bay tiếp sang Indonesia. Đội tuyển sẽ nghỉ ngơi hồi phục tại khách sạn và bước vào buổi tập đầu tiên trên đất khách vào ngày 12/10.

 

 

 

Bí mật kỳ diệu của nụ cười

Trong tiếng Anh từ “Smile” có nghĩa là nụ cười, bạn có biết nụ cười được tạo nên từ những yếu tố nào không?

Sweet: Ngọt ngào!

Marvellous: Tuyệt diệu!

Immensely likeable: Vô cùng đáng yêu!

Loving: Đằm thắm!

Extra special: Thành phần phụ quan trọng!

Nụ cười là món quà vô giá mà tạo hóa đã hào phóng ban tặng cho loài người

Nụ cười đẹp hơn cái nhíu mày của chúng ta.

Nụ cười làm chúng ta thêm vui vẻ.

Nụ cười khiến ngày tháng chúng ta đã và sắp đi qua trở nên có ý nghĩa.

Nụ cười giúp ích đối với việc kết bạn.

Nụ cười biểu thị sự thân thiện, dễ gần.

Nụ cười tạo nên một ấn tượng tốt cho người khác.

Mỉm cười với người khác, người khác cũng sẽ mỉm cười với bạn.

Nụ cười giúp bạn tự tin hơn.

Nụ cười sẽ làm giảm bớt sự lo lắng.

Nụ cười giúp bạn có tình yêu đích thực.

Ảnh: Pixabay.

Nụ cười có thể xua tan mọi đau buồn, hàn gắn mọi vết thương, làm dịu đi nỗi cô đơn và quan trọng hơn hết là mang mọi người đến gần nhau hơn…

Nụ cười là thứ tài sản quý giá mà không phải ai cũng dễ dàng có được nếu chẳng chịu mở rộng lòng mình để đón nhận…

Hãy tạo cho mình nụ cười bằng những việc làm có ý nghĩa, bạn sẽ thấy cuộc đời này tuyệt diệu biết chừng nào!

Hãy làm cho bản thân mình trở thành một con người mới: buổi sáng thức dậy mỉm cười, mỉm cười bước ra khỏi nhà, mỉm cười khi gặp gỡ người khác, khi làm việc mỉm cười, khi nghỉ ngơi cũng mỉm cười – tất cả điều này là một thói quen tốt. Mỉm cười là một niềm vui mà tự bạn có thể thực hiện được.

Khi bạn tặng nụ cười cho người khác, bạn có thể sẽ cảm nhận được niềm vui chân chính, người khác có được sự cổ vũ khích lệ của bạn, tâm trạng của họ cũng có thể vì thế mà phấn chấn.

Nụ cười mang đến cho chúng ta rất nhiều lợi ích

1. Cười là liều thuốc bổ tim

Cười tốt cho tim mạch, cười có thể tăng cường lưu lượng máu cho tim, thúc đẩy tuần hoàn máu, giảm thiểu triệu chứng về tim mạch.

2. Cười là phương thuốc không có tác dụng phụ

Cười là phương thuốc giảm đau tự nhiên nhất, ít có tác dụng phụ nhất. Khi bạn cười, trạng thái tuần hoàn của hoạt động hô hấp, nhịp tim và phổi sẽ khiến cho đau thương khỏi nhanh hơn, còn có thể điều tiết hệ thống thần kinh, làm giảm độ nhạy cảm của cảm giác đau.

3. Cười có thể làm mạnh khả năng miễn dịch

Rất nhiều người lớn tuổi sống thọ đều là những người sống vui vẻ. Người hay cười, lạc quan, độ lượng, nguy cơ mắc viêm nhiễm giảm thấp, thọ mệnh càng dài. Cơ thể người có một loại tế bào miễn dịch gọi là tế bào T, cũng được gọi là tế bào vui vẻ, khi người ta cười lớn có thể kích thích tế bào T sản sinh và phân tách, từ đó tăng cường khả năng miễn dịch.

Ảnh: Shutterstock.

4. Cười là thuốc giảm béo miễn phí

Cười nhiều còn có thể tiêu hao calo, trợ giúp giảm cân.

5. Cười có thể thúc đẩy tuần hoàn máu

Nghiên cứu của Đại học Texas (Mỹ) cho thấy, những người cười tự nhiên khi xem hài kịch, hoặc người bình thường trong cuộc sống cũng hay cười, khi cười khúc khích, tốc độ tuần hoàn máu có thể tăng 21%, đồng thời hiệu quả có thể kéo dài 24 tiếng đồng hồ. Còn khi họ xem những phim có tính nghiêm túc, tốc độ tuần hoàn máu có thể sẽ giảm 18% so với bình thường.

6. Cười lớn là phương thuốc làm sạch phổi

Cười lớn có lợi cho hô hấp, nó có thể khiến phổi nở ra, cơ ngực hưng phấn, cơ hoành căng ra, giúp vận động hô hấp sâu hơn, ngoài ra còn có thể làm sạch đường hô hấp. Mỗi ngày cười một lần, sẽ làm cho cơ hoành nhu động khoảng 18 lần. Khi một người cười khoan khoái, có thể hít vào cơ thể nhiều khí ô-xi hơn, và ô-xi theo máu đi khắp cơ thể, khiến cho mỗi tế bào của cơ thể đều có thể tiếp nhận ô-xi đầy đủ.

Ảnh: Pixabay.

7. Cười có thể bảo vệ trí nhớ

Nhà nghiên cứu của Đại học Loma Linda (Mỹ) phát hiện, mỉm cười có thể làm giảm lượng cortisol (một loại hóc môn chống stress), không chỉ có thể giảm huyết áp, còn có thể giảm nhẹ sự tổn thương của cortisol đối với các noron trong vùng hippocampus, giảm thiểu sự tổn thương đối với trí nhớ.

8. Cười là phương thuốc giúp giảm áp lực

Cười có thể giúp chúng ta giải tỏa căng thẳng, tăng sự tự tin

9. Người hay cười sẽ hạnh phúc hơn

Hay cười sẽ làm cho bạn có được nhiều cảm giác hạnh phúc hơn. Nghiên cứu tâm lý học cho thấy, giữa nét mặt mỉm cười và hạnh phúc trong tâm là có tác dụng qua lại. Nụ cười xuất phát từ nội tâm có thể khiến người ta vui vẻ, hạnh phúc.

Vì vậy bạn hãy nhanh chóng mang niềm vui đến cho mình và người khác. Vì một thế giới thêm tươi đẹp, vì một trái tim muốn biểu lộ niềm vui, chúng ta hãy cười lên!

Thanh Xuân

 

 

Thả 3 viên đá lạnh xuống chậu hoa, tác dụng không ngờ sẽ khiến bạn “té ngửa” ngạc nhiên

Đây là một cách tưới cây vừa nhàn vừa đảm bảo cây không bị thiếu nước hay nhiều nước quá.

Phương pháp tưới cây bằng đá lạnh vốn xuất phát từ những người trồng hoa lan ở Mỹ. Họ chỉ tưới lan một lần trong tuần bằng cách cho ba viên đá nhỏ vào mỗi chậu cây. Đây là một cách tưới cây vừa nhàn vừa đảm bảo cây không bị thiếu nước hay nhiều nước quá.

Mẹo tưới cây bằng đá lạnh  

Những viên đá sẽ tan ra thành nước một cách chậm chạp, và giúp cây có thời gian để hấp thu lượng nước chúng cần một cách từ từ. Cách này cũng tránh cho tình trạng bạn tưới quá nhiều nước dẫn đến cây bị ngập úng.

Thay vì cố tưới thật nhiều nước, bạn có thể đặt ít đá trên bề mặt chậu cây. Ngày nắng nóng, nhiều người lo cây sẽ thiếu nước nên tưới thật đẫm.

Khi đó, không chỉ nước trào làm bẩn sân vườn mà đất và các chất dinh dưỡng cũng bị trôi ra ngoài. Nếu chậu thoát nước không tốt, cây có thể thối rễ do úng ngập.

Giải pháp tưới cây bằng nước đá có khả năng giúp cây phát triển khỏe mạnh nhờ vào liều lượng nước luôn ở mức cân bằng. Đá sẽ tan từ từ giúp đất, rễ cây thẩm thấu nước.

Cách kiểm tra  

Tốt nhất bạn nên kiểm tra độ ẩm của đất bằng cách ấn ngón tay xuống khoảng 5 cm, nếu thấy đất ẩm thì có nghĩa là đã đủ nước, nếu vẫn khô thì cho thêm đá.

Hãy yên tâm vì nước đá tan ra từ từ sẽ giúp cây có đủ thời gian để hấp thụ nước một cách tốt nhất. Nếu thời tiết không quá nắng nóng, bạn sẽ chỉ phải thực hiện một tuần một lần, không cần lo cây thiếu nước.

Kiểm tra khay bên dưới chậu cây. Nếu khay có nước, nghĩa là bạn đã bỏ quá nhiều đá. Hãy giảm số lượng đá bỏ vào chậu cây lần tới. Và nhớ đổ nước ở khay đi để cây không bị úng.

Ưu điểm  

Những người từng sử dụng phương pháp này đều khẳng định nó rất tốt cho bộ rễ của các cây cảnh. Việc nước được rỉ ra từ các túi đá hợp lý với cách tiêu hóa nước của cây. Không những thế, nước thấm dần vào rễ sẽ giúp nó khỏe mạnh và an toàn hơn. Cách này còn giúp cây không bị ngậm nước.

Ngoài ra, phương pháp này không hề bị giới hạn ở chậu hoa lan. Bạn có thể thử nghiệm nó trên bất kỳ một cây nào xem nó hoạt động ra sao. Ngay cả xương rồng cũng vậy. Các chuyên gia cũng khuyên rằng, các loài cây như bonsai, cây kim tiền, sung… cũng nên tưới nước bằng phương pháp túi đá.

Chú ý: Không tưới cây bằng nước lạnh hay nước đá. Nhiệt độ thay đổi đột ngột sẽ khiến cây bị “sốc”. Nước đá tan ra từ từ nên đến khi chạm vào rễ cây nó đã ấm lên.

Với mẹo tưới cây bằng đá lạnh giúp đất luôn đủ ẩm, hy vọng bạn sẽ biết cách chăm sóc cây trồng tốt nhất cho mùa hè này.

 

(Theo Lê Lê/ thoidaiplus.giadinh.net.vn)

 

 

 

 

 

Từ chuyện cụ bà 2 lần xin trả sổ hộ nghèo ngẫm về trách nhiệm xã hội của chúng ta

Mới đây đoạn clip cụ Đỗ Thị Mơ, 83 tuổi ở Lương Sơn, Thanh Hóa đích thân đạp xe lên UBND xã để xin thoát nghèo đã thu hút sự chú ý của cộng đồng mạng.

Trong clip cụ Mơ nói: “Bà già ở một mình thoải mái, thích ăn thì ăn, thích tiêu thì tiêu, đi khai hoang lên vườn đất rộng mấy sào, mà nghèo là nghèo răng? Rồi nói không nơi nương tựa? 11 người con mà nói không nơi nương tựa, đó là đi bêu con. Cho nên là tôi rất có chỗ nương tựa nhưng tôi chưa phải nương tựa đấy. Cho tôi xin trả lại cái sổ hộ nghèo, tôi xin thoát nghèo. Bởi vì tôi còn đang giúp đỡ được những người khó khăn hơn tôi”.

Từ cụ bà 83 tuổi đạp xe lên Ủy ban xã xin thoát nghèo, tới những người không muốn giàu

Những lời chân thành của cụ Mơ đã khiến cán bộ xã phải cảm phục vỗ tay tán thưởng và những người xem clip hầu hết đều bày tỏ sự ngưỡng mộ với cụ. Cụ Mơ cho biết, cách đây hơn một năm, cụ đã quyết định xin ra khỏi danh sách hộ nghèo của xã nhưng đến nay chưa có câu trả lời. Do đó, mới đây, cụ lại tiếp tục đạp xe lên Ủy ban xã để xin thoát nghèo một lần nữa.

Lý do của cụ rất đơn giản là vì cụ không thấy mình nghèo, thậm chí còn đang giúp đỡ được nhiều người khó khăn khác nữa. Cái đủ đầy của cụ được định nghĩa rất hay, rằng cụ hiện giờ “thích ăn thì ăn, thích tiêu thì tiêu” từ kết quả của những công việc hàng ngày như trồng rau, nuôi gà và bán rau ngoài chợ.

Trong bối cảnh người ta đang phải tìm giải pháp để các hộ nghèo… muốn thoát nghèo, hay làm giảm tỷ lệ “nghèo bền vững”, thì hành động của cụ Mơ đã nói lên nhiều điều. Cái nghèo về vật chất có thể khó định nghĩa, bởi với người này thế này là nghèo, với người kia thế kia mới là nghèo, mấy ai biết đủ mà chỉ muốn hơn. Nhưng cái nghèo trong ý chí, nghèo về nhân cách thì rất dễ để người khác nhìn ra được.

Cụ Mơ biết nghĩ đến cộng đồng phải góp tiền thuế nuôi những người vẫn đủ cơm ăn áo mặc như mình mà thấy bất công. Cụ vì người, chứ không chỉ chăm chăm vì mình, đó chẳng phải là bài học mà nhiều người trong chúng ta rất cần học hay sao?

Ngôi nhà cụ Mơ đang ở (ảnh: Zing).

Trong Quốc dân độc bản xuất bản năm 1907 có viết: “Những kẻ chơi bời lười biếng, vô công rồi nghề, dựa vào người khác mà sống, hưởng lợi mà không sinh lợi, thật chẳng khác gì giống ký sinh trùng trong loài động vật. Đó là những con mọt nước… Quen thói ỷ lại vào người thì dù có tâm có lực cũng không dùng được mà dùng cũng chẳng được lâu, tâm tư tài lực ắt sẽ nhụt dần. Hơi khó khăn gian khổ là rên rỉ, than vãn, uất ức bó tay chịu chết. Hỏi vì sao không cải lương, nói lệnh trên chưa thay đổi. Hỏi vì sao không học tập, nói không có tài năng. Như thế thì xã hội ngày một suy, nước làm sao mạnh được?” – (Dẫn qua: Người xưa cảnh tỉnh).

Lỗi tất cả do dân?

Nhưng cũng không thể lúc nào cũng đổ lỗi cho trình độ dân trí thấp, dân ta tham lam, lười biếng nên mới thế. “Dân hư, kẻ sĩ có lỗi”, thế nên giáo dục, tận tình chỉ bảo, thậm chí cùng làm với người dân trong những giai đoạn khó khăn lập nghiệp, thoát nghèo là điều cần lắm chữ Tâm và chữ Nhẫn.

Người Việt đầu tiên ở Mỹ mở trang trại chăn nuôi công nghiệp, ông Dương Minh Dũng, chủ nhân công ty gà đi bộ Đồng Nai ở Austin, Texas đã từng chia sẻ về việc mình được người Mỹ giúp đỡ tận tình như thế này. Lúc đầu ông chỉ nuôi gà theo kiểu truyền thống ở quê nhà, quy mô không thể lớn hơn được và lại rất vất vả. Có người bạn dẫn ông tới một trại gà công nghiệp ở Mỹ thăm, ông hỏi gì họ cũng hướng dẫn rất tận tình. Ông nói: “Nhiều thứ mà họ không chỉ, không nói thì mình không làm sao biết được”.

Khi muốn đem bán gà số lượng lớn cũng cần có kiểm dịch y tế. “Khi đó tôi không hiểu luật gì hết. Mà Mỹ hay lắm, khi biết mình không có giấy tờ, không biết luật, là họ tận tình hướng dẫn cách cho mình xin giấy phép, chở tôi đến chỗ làm giấy tờ…”, ông chia sẻ. Lúc đó, ông được cấp giấy phép cho làm thịt dưới 10.000 con gà mỗi năm, cùng lời dặn “nếu làm trên 10.000 con mỗi năm thì phải báo”.

“Nhưng mà chỉ mới vài tháng thì tôi đã phải đến gặp họ vì mình đã làm hơn số 10.000 con. Họ nói trên 10.000 con thì phải làm kiểu khác. Cứ vậy, mình làm theo cách họ hướng dẫn, làm mỗi lúc một nhiều, họ phải cho bác sĩ và người kiểm dịch xuống đóng chốt tại lò mổ của mình mỗi ngày để bảo đảm an toàn vệ sinh khi gà đến tay người tiêu thụ”, ông Dũng kể.

Ông Dương Minh Dũng, chủ nhân công ty gà đi bộ Đồng Nai ở Austin, Texas (ảnh: Nguoi-viet).

Nếu ông Dũng không được những “đối thủ trong nghề” và cơ quan chức năng Mỹ hướng dẫn cụ thể, thậm chí đến tận nơi giúp ông, thì sao ông có được cơ nghiệp như ngày nay. Đó là tinh thần trách nhiệm, vì người khác, vì cộng đồng hay cái Tâm và sự kiên nhẫn của những người có đạo đức nghề nghiệp, có sự tử tế. Đó cũng là cách nghĩ giống như cụ Mơ, không chỉ vì cái lợi, cái thuận tiện, cái nhàn hạ của mình mà lơi là trách nhiệm với người khác, với xã hội.

Đừng chỉ đổ cho người dân bạc nhược, yếu kém, dân trí thấp. Ta tự cho rằng mình biết việc hơn, hiểu lý lẽ hơn, có tầm nhìn hơn, vậy mà lại không giúp được người dân mình. Đừng nói tới việc đến tận nhà hướng dẫn, làm cùng người dân, đến việc theo dõi dòng vốn cho vay thoát nghèo mà nhiều địa phương còn không làm nổi. Thậm chí nhiều cán bộ còn lợi dụng chức quyền tham ô tiền dự án thoát nghèo của dân, lợi dụng chính sách để giả nghèo vay vốn ưu đãi.

Kêu gọi dân nghèo ít được học hành phải tự giác lên, chí khí lên, chẳng khác nào bảo đứa con thơ phải tự biết, tự lớn mà không cần bố mẹ chỉ dạy. Chi bằng, những người có trách nhiệm hãy thực tâm mà giúp dân cho tròn. Bởi việc Nhân Nghĩa cũng cốt ở yên dân mà thôi.

 

Hội chứng ‘cáu gắt đường phố’ và một xã hội ‘đấu’ không ngừng

Người ta nói tham gia giao thông ở Việt Nam giống như một cuộc chiến. Đã là cuộc chiến thì sẽ có mất mát, đau buồn và những di chứng lâu dài. Và một di chứng âm thầm gây tác dụng khủng khiếp nhất chính là cảm giác hạnh phúc của chúng ta sẽ ngày càng ít đi.

Có người làm phép so sánh thú vị rằng, ngày nay trên đường phố xe cộ đi lại tấp nập, nhưng đạo đức của con người không tăng kịp với tốc độ phát triển của giao thông, dẫn đến rất nhiều người mắc phải hội chứng “cáu gắt đường phố”. Đi trên đường, sẽ không khó để phát hiện ra những người vừa đi vừa nhắn tin, nghe điện thoại, người thì lao từ trong ngõ ra chẳng thèm nhìn đường, kẻ lại hối thúc người đứng trên đi nhanh khi đèn đỏ vẫn còn vài giây, người thì bấm còi inh ỏi đòi nhường đường…

Thế nên xung đột cứ xảy ra vì người này ảnh hưởng tới lợi ích của người kia. Người đi bộ mắng người lái xe không biết dừng lại chờ người qua đường, người đi xe lại mắng người đi bộ không đi trên vỉa hè. Cứ thế, người ta chửi bới nhau “có mắt như mù”, “đường của nhà ông à?”, “đầu để trồng hoa à?”… Tóm lại là giờ đây chúng ta khó có thể cảm nhận được bầu không khí hòa ái khi đi trên đường.

Ảnh minh họa: Zing.

Tính nóng giận của con người rất dễ gây ra tranh đấu. Người xưa có câu: “Lùi một bước biển rộng trời cao, nhẫn một lúc sóng yên gió lặng”. Dừng lại một chút khi có xung đột, nhẹ nhàng chấp nhận thiệt thòi khi có bất công thì hoàn cảnh sẽ quang đãng, yên bình. Nhưng ngày nay, người ta đa phần là không thể nhẫn được, không thể nhường nhịn được. Từ đó thứ văn hóa tranh đấu hình thành và vươn vòi bạch tuộc vào từng ngóc ngách của cuộc sống.

Người ta đấu tranh trong thảo luận: nói năng hùng hổ, dọa dẫm, thái độ phủ nhận quan điểm của người khác, không nói lý lẽ mà chỉ bày tỏ cảm xúc để lấn lướt. Đấu tranh trong tư tưởng: thường có cách nhìn xem thường, kỳ thị, thành kiến đối với những ý tưởng khác với mình. Đấu tranh trong hành vi: hô hào khẩu hiệu chinh phục tự nhiên, cải tạo tự nhiên, không ngại phá hoại môi trường sinh thái dẫn đến ô nhiễm trầm trọng. Đấu tranh với người: đẩy mâu thuẫn xã hội gia tăng, đâu đâu cũng biến thành chiến trường. Đấu tranh về tình cảm: có lý hay không đều không nhân nhượng người khác, thường nghĩ cách phải “trị” được người xung quanh thì mới thỏa mãn, cuối cùng đấu tranh cả với người thân, gây tổn thương về tình cảm, gia đình mất hòa khí.

Vợ chồng chỉ vì chút việc nhỏ mà cãi nhau rồi bỏ nhau, thậm chí thù hận suốt đời. Đồng nghiệp chỉ vì chút lợi nhỏ mà tranh giành đến mức kẻ sống người chết. Con người qua lại với nhau chỉ một câu không hợp là bắt đầu xảy ra mâu thuẫn. Người ta chẳng qua cũng chỉ để bảo vệ cho cái “danh” của bản thân mà thôi, cảm thấy bản thân mình oan uổng hoặc mất mặt, cảm thấy nhục nhã không chịu nổi, phải nói ra cho thỏa cơn tức này, phải có kẻ thắng người thua.

Có người cho rằng nhẫn nhịn là thể hiện của sự nhu nhược, cho nên phải vùng lên tranh đấu. Nhưng chẳng phải tranh đấu mới là không vượt qua được chính bản thân mình, để cảm xúc, hành động của mình cho người khác chi phối đó sao?

Ảnh minh họa: Laodong.
Người có thể nhẫn nhịn không phải là nhu nhược, mà là thể hiện của ý chí mạnh mẽ và phẩm chất cao thượng.

Lão Từ từng nói rằng: “Vì không tranh đấu cho nên thiên hạ không ai có thể tranh giành với mình” (Phù duy bất tranh, thiên hạ mạc năng dữ chi tương tranh) – (Trích: Đạo Đức Kinh).

Ta đã không tranh thì ai lấy được gì từ ta, ta chẳng mất thì hà cớ gì phải tức giận, uất hận, đau buồn?

Tôi có biết một người, bà ấy thực sự có thể nhẫn nhịn trong mọi hoàn cảnh, suy nghĩ khoáng đạt nên dù gặp chuyện không vừa ý vẫn luôn vui vẻ. Bà ấy có thể đối mặt với mâu thuẫn trong cuộc sống bằng tâm thái lạc quan, nên hóa giải được mâu thuẫn theo chiều hướng tốt lên. Có lần, con rể vay tiền bà làm ăn thất bại, mất trắng số tiền, còn mang một khoản nợ lớn trên thân. Con gái bà cũng vì thế tức giận, trách cứ chồng dẫn đến hai vợ chồng cãi nhau, không khí gia đình rất căng thẳng.

Bản thân mất một số tiền lớn và theo lẽ thông thường mẹ cũng sẽ bênh con ruột của mình, nhưng bà không làm vậy mà khuyên con gái phải là điểm tựa của chồng trong cơn hoạn nạn. Bà đi chạy vạy lo tiền cho con rể trả nợ, còn thường xuyên răn dạy con gái, khiến con rể rất cảm động và biết ơn. Nhờ vậy sau đó anh con rể rất chí thú làm ăn, gia đình con gái bà cũng đã tránh được một cuộc ly hôn không đáng có.

Có thể có người cho rằng những người nhẫn nhục thật quá ngốc. Nhưng khi đem so với những tin tức phổ biến trên truyền thông ngày nay, như anh chém cả nhà em vì mâu thuẫn thừa kế, chồng ném ghế vào đầu vợ sắp cưới đến tử vong chỉ vì vài câu hỏi trong bữa cơm, người đi đường sát hại nhau chỉ vì va chạm trong giao thông… thì chẳng phải một sự “ngốc” của người đại nhẫn sẽ thay đổi 180 độ cái kết cục bi đát hay sao?

Con người ai cũng phải đối mặt với những phiền phức trong cuộc sống, nóng giận, tranh đấu chỉ khiến bản thân càng thêm đau khổ chứ chẳng thể thay đổi được gì. Người có tấm lòng quảng đại, không tính toán được mất, hơn thua mới có thể khéo léo thoát khỏi mâu thuẫn, gặp dữ hóa lành. Xã hội ai cũng vậy thì sẽ yên bình, hòa ái, có thế các thành viên mới có môi trường tốt để phát triển, cùng tạo ra những giá trị tốt và cùng được hưởng lợi từ đó.

 

 

Người Việt không xấu xí: Chẳng học từ ‘ăn, nói, gói, mở’ sao thành người?

Loạt bài Người Việt không xấu xí của chuyên mục Văn hóa – Đại Kỷ Nguyên hy vọng sẽ mang tới làn gió mát lành giữa những trăn trở về hình ảnh ngày nay của người Việt Nam. Chúng tôi muốn cung cấp cho độc giả một góc nhìn khác, để chúng ta cùng quay trở lại với những nét đẹp đã từng tồn tại và trở thành bản sắc văn hóa một thời của cha ông. Để từ đó cùng nhau thực hành, lan tỏa những nét văn hóa tốt đẹp.

Giữa những nỗi tủi hổ của dân tộc và sự chỉ trích lẫn nhau, một gợn nước nhỏ bé hy vọng sẽ trở thành cơn sóng lớn cuốn trôi những gì được đặt tên là xấu xí trong tác phong, lối sống của người Việt hiện đại. Thay vì cứ nói mãi về những điều chưa được, chúng ta hãy cùng thực hành với sự rộng lượng và đốc thúc lẫn nhau. Bởi cái xấu chỉ có thể bị đẩy lùi bởi cái Thiện.

***

Thấy tôi mắng mỏ con mình bằng một bài diễn văn dài lê thê về đạo đức, mẹ liền kể một câu chuyện xa xưa của mình, từ cái thời mới học lớp sơ đẳng. Mẹ nói một lời phê của thầy giáo đã theo mẹ suốt cuộc đời, người xưa nói ít hiểu nhiều, không mắng chửi mà uy vũ.

Xưa mẹ đi học, thời ngây dại, bồng bột, lại ngông ngông, ít hiểu đạo lý. Có lần thầy kiểm tra viết, mẹ không thuộc bài nên viết vào trong giấy rằng “thầy có thể cho con 0 điểm”, rồi tự tin nộp lên. Chẳng hiểu tâm lý cái tuổi ngây ngô ấy diễn biến ra sao, không thuộc bài thì cứ nộp giấy trắng là được, nhưng mẹ bảo chẳng hiểu sao lúc đó lại viết thế, còn lấy làm đắc ý, có vẻ như để làm cho cái sự thất bại của mình hiên ngang hơn chăng?

Khi nhận lại bài kiểm tra, một điểm 0 to được điền vào ô điểm số với lời phê ngắn gọn của thầy: “Học ăn, học nói, học gói, học mở”. Mẹ bảo chỉ một câu đó thôi của thầy, mà mẹ nhớ tới giờ, cũng đồng thời giúp mẹ nhận ra, trên đời, không phải cứ thích làm gì liền làm nấy. Việc gì cũng phải học thì mới trở thành người tử tế – là người có thể nghĩ tới người khác trước khi hành động.

Trò đối với thầy, ngàn đời vẫn không thể thay đổi, là phải khiêm nhường, cung kính. Sao có thể cấc lấc, ngang hàng phải lứa, còn cho phép thầy cho mình điểm xấu nữa. Làm trò đi học, đã không làm tròn bổn phận là phải học lấy cái chữ cho tốt, đã không cảm thấy có lỗi và xin lỗi thầy, mà lại lấy việc đó ra làm trò đùa. Nhưng thầy rất nghiêm khắc mà bao dung, nào có mắng mỏ, kỷ luật trước toàn lớp. Thầy viết một câu đủ trang nghiêm và uy lực để nhắc nhở người trò dại dột. Cái việc học tỉ mỉ mà đơn giản lắm, từ việc học ăn, học nói cho tới học gói học mở mà thành người.

Ảnh minh họa: Pixabay.

Trong “Kể chuyện thành ngữ, tục ngữ” của Hoàng Văn Hành, có giải thích về câu tục ngữ mà ai cũng biết nhưng chẳng mấy người hiểu nguồn gốc này.

“Thành ngữ này có lẽ có nguồn gốc từ lối sống của những gia đình khá giả ở Hà Nội ngày xưa. Họ thường có thói quen gói nước chấm vào lá chuối xanh đặt vào cái chén nhỏ trong mâm cơm. Lá chuối gói nước chấm tươi giòn, và dễ dập rách khi gập gói cũng dễ tung bật khi mở. Bởi vậy, người gói phải khéo tay và người ăn phải biết cách mở để nước chấm không vương ra ngoài. Biết gói, biết mở trong trường hợp này được coi là một tiêu chuẩn của con người khéo tay, lịch thiệp cũng là cách thể hiện sự nho nhã thanh cao.

Ngày nay, người ta nói thêm ‘học ăn, học nói’ trong thành ngữ cũ ‘học gói, học mở’ ý muốn nhắc nhở mọi người về việc giữ gìn chuẩn mực trong giao tiếp ứng xử; cũng như cách mà người Tràng An khi xưa đã tinh tế, lịch thiệp như thế nào trong cách dùng thức ăn”.

Ăn, nói, gói, mở xem ra có nguồn gốc từ nền ẩm thực thanh tao của người Hà Thành một thời, nhưng nội hàm rộng lớn hơn nhiều. Ăn nói là việc hàng ngày, thường trực của mỗi người. Thông qua đó mà nó thể hiện con người, thể hiện đạo đức, nề nếp, gia phong, phẩm hạnh của chúng ta. Nhưng “gói, mở”, ngoài cái sự tinh tế, nho nhã trong việc ăn thì còn chứa đựng biết bao ý tứ ở trong đó.

Từ một món quà được gói cẩn thận, chỉn chu, chẳng phải ta đã gói cả tấm chân tình, yêu thương, chúc phúc cho người nhận. Từ việc gói ghém để lưu trữ những món đồ đã không còn dùng được, chẳng phải ta đã gói trọn lòng biết ơn, trân quý những thứ đã từng rất hữu dụng. “Gói” là bao gồm cả gói trọn bản thân ta trong đó, nên học gói cũng là học cách mô tả chính mình.

Mở ngược với gói, là hành vi tiếp nhận những cái đã từng được gói lại. Mở một món quà, không chỉ là để lấy vật ra mà còn là đón nhận và biết ơn. Mở cũng là mở rộng cõi lòng, biết trân trọng và cảm tạ trước mọi ân huệ của cuộc sống, của người khác. Cùng là hít thở bầu không khí trong lành ấy, người biết “mở” sẽ thấy hạnh phúc và đón nhận món quà mà nhiều người cho là hiển nhiên ấy.

Ảnh minh họa: Infranken.

“Học ăn, học nói, học gói, học mở” ấy cũng phản ánh cái đạo của người biết đủ, biết tiết chế. Nó khá tương đồng với triết lý về việc học của Khổng Tử:

“Người quân tử ăn không cầu no, ở không cầu yên, gắng sức trong việc làm mà thận trọng trong lời nói, đến với người có đạo đức để trở nên chính đáng; có thể gọi là người hiếu học vậy” – (Trích: Tứ Thư bình giải, Lý Minh Tuấn).

Vậy đấy, việc học nào có cao xa gì, nó chỉ đơn giản ở những việc làm hàng ngày của ta. Hiếu học không phải chỉ là ham muốn biết thật nhiều kiến thức, mà còn ở việc ta có muốn sửa đổi, nắn chỉnh từng việc làm nhỏ bé nhất hàng ngày hay không.

Vậy mà giờ đây, nhìn những đứa trẻ bạn của con tôi tới nhà chơi, tôi không khỏi giật mình, rằng liệu con mình khi ra ngoài xã hội cũng có như thế hay không, mình đã dạy con đủ và đúng chưa?  Đi học về, cả hội kéo nhau về nhà tôi chơi, các bé mở cửa ùa vào nhà, không một lời chào người lớn, lao vào tủ lạnh lục đồ ăn. Chơi đồ chơi thì quăng quật, không thu dọn khi chơi xong. Dùng sách vở thì quăn nát, bút thước vứt lung tung, mất thì lại mua cái mới. Quà sinh nhật được tặng thì bóc xé cái vèo rồi vứt chỏng chơ cái vỏ đó… Từ những việc đơn giản vậy, cũng thấy một phần trách nhiệm của người lớn chúng ta. Muốn dạy được con trẻ, chúng ta cũng phải “học ăn, học nói, học gói, học mở” lại từ đầu vậy.

 

 

Người đàn ông xây mộ cho 20.000 thai nhi bị bỏ rơi vì niềm tin ‘chết chưa phải là hết’

Một người đàn ông đã cưu mang hơn 250 bà mẹ đơn thân ở nhà mình và chôn cất cho hơn 20.000 thai nhi bị bỏ rơi ở Nha Trang. Đó không phải là việc đơn giản mà một người chỉ cần có lòng trắc ẩn là có thể làm được. Nhưng ông Phúc đã giải thích bằng một câu nói và nó cho ông đủ sức mạnh làm được việc mà nhiều người trong chúng ta cho là phi thường này.

“Người bí ẩn” gần đây đã mời ông Tống Phước Phúc tham gia chương trình và qua đó ông kể lại quá trình và nguyên nhân đưa ông tới với công việc cao cả mà mình đang làm.

Sứ mệnh

Ông kể rằng trong một lần đưa vợ đi sinh vào năm 2001, ông đã vô cùng xót xa khi nhìn thấy các thai nhi bị người ta vứt bỏ dưới gốc cây đa.

“Lúc đó tôi nghĩ, chết chưa phải là hết nên muốn cho các con có một nấm mồ. Bởi nhiều người mẹ họ muốn có con mà lại không được, nhưng đây Thượng đế đã ban cho một sinh linh như vậy mà lại không nhận. Tôi xót thương quá, tôi muốn nâng niu như những đứa con của mình.

Để ở ngoài biển thì sóng đã cuốn đi, để ở gốc đa tôi còn biết. Nhưng đó là lúc tôi mới bắt đầu việc thu nhận thai nhi bị bỏ rơi, giờ các bác sĩ và các cô hộ lý biết rồi nên họ để trong bệnh viện rồi tới giờ thì tôi tới lấy. Rồi những ai biết thì họ đem tới tận nhà.

Sau đó tôi mới tắm rửa, rồi xin người mẹ đặt tên cho đứa trẻ. Để rồi một mai người mẹ ấy có sám hối thì lên mà thăm mộ con”.

Những người mẹ bỏ con mà ông Phúc gặp thường có độ tuổi từ 19 đến 20 tuổi. Khi họ đến nhà ông, “thấy trẻ con tôi nuôi trong nhà chơi đùa tíu tít rồi mới hối hận, nói rằng nếu họ biết sớm thì đã không nạo phá thai”, ông Phúc cho biết trên chương trình truyền hình.

Chắc hẳn ai khi nghe xong chia sẻ của ông cũng sẽ cảm phục, trân trọng và có thể cũng sẽ tự rút ra được lời nhắc nhở cho bản thân mình. Cá nhân tôi lại bị ấn tượng hơn cả bởi lời đầu tiên của ông: “Lúc đó tôi nghĩ, chết chưa phải là hết nên muốn cho các con có một nấm mồ”.

Một niềm tin đã cho ông động lực đủ lớn. Cũng chính bởi không có niềm tin rằng gieo nhân nào sẽ gặt quả ấy, làm việc không chính thì ngày nào đó nó sẽ quay lại với mình, nên nhiều bạn trẻ đã không đắn đo, cân nhắc tới trách nhiệm và hậu quả. Niềm tin nếu nó cho ta một lằn ranh để bảo vệ đạo đức của mình, ngăn chặn hành động gây hại cho người khác và giúp ta sống có trách nhiệm và tử tế hơn. Thế thì niềm tin ấy nên tồn tại và được bảo vệ.

Ông Phúc đã gắn bó với công việc này 15 năm qua (ảnh: Thanhnien).

Không tin, không sợ thì việc gì cũng sẽ dám làm

Ngày nay, có thể nói thuyết vô thần đã khởi tác dụng như là một vũ khí hủy diệt đối với đạo đức con người. Việc tin rằng chúng ta chỉ sống một lần và không phải trả giá cho những gì mình gây ra, nên tư tưởng Yolo (You olny live once – bạn chỉ sống một lần) đã dẫn dắt giới trẻ. Phần nhiều họ đều nghĩ rằng, hãy tự do hưởng thụ đi, hãy làm những gì mình muốn, hãy sống vì mình trước tiên.

Có thể đề cập đến niềm tin tâm linh sẽ làm nhiều người cảm thấy không thuyết phục. Bởi phải thấy mới tin, đó đã trở thành một quan niệm phổ biến và nghe có vẻ như rất hợp lý.

Tuy không trực tiếp nói về niềm tin đối với quy luật nhân quả, nhưng hệ thống triết lý làm nền tảng cho đạo đức phương Đông xưa cũng có một cách lý giải để giúp ích cho việc bảo vệ nhân tính. Khổng Tử cũng như các học giả đời sau của Đạo Khổng đều công nhận một khái niệm về “đạo”. Trong tác phẩm Trung Dung, đạo của người quân tử được bàn kỹ, bao gồm:

“Nhân đạo là đạo lý chi phối cõi nhân sinh, xã hội con người.

Thiên đạo là qui luật chi phối vũ trụ, vạn vật thiên nhiên.

Thánh đạo là đạo lý siêu phàm giúp con người kết hợp với đạo Trời” – (Trích: Tứ thư bình giải, Lý Minh Tuấn dịch và bình giải).

Thế nên làm người thì phải hiểu đạo để thuận theo đạo, bởi đạo chi phối quy luật chung của vũ trụ, Đất Trời. Đạo đức cơ bản của con người chính là dựa trên việc thuận theo đạo, tin rằng Thiên Địa cũng có luật, cũng có tôn ti (trên dưới), cũng có chính phản. Nên làm gì lệch khỏi đạo thì là vô đạo, là không có đạo đức.

Việc Khổng giáo công nhận “đạo” vũ trụ tồn tại chính là công nhận sự tồn tại của năng lực siêu việt bên ngoài xã hội con người có thể chi phối cuộc đời con người. Nên về cơ bản, nó khá tương đồng với các tín ngưỡng tin vào sự tồn tại của Thần, Phật.

Trên thực tế, lần giở lịch sử chúng ta sẽ thấy, những nhà khoa học vĩ đại trong thời kỳ khoa học phát triển đỉnh cao, gồm Copernicus, Descartes, Galileo và Newton đều tự xưng mình tuyệt đối tin vào Sáng thế chủ, cho rằng thế giới này là kiệt tác của Thần là có quy luật, đang đợi các nhà khoa học đi phát hiện chứng thực (ảnh: Bilimsitesi).

Thấy mới tin, người ta gọi là cẩn trọng và có tính xác thực. Không thấy vẫn tin thì gọi là ngộ tính. Người xưa đề cao ngộ tính bởi họ biết mình bé nhỏ, không bị khoa học thực chứng giới hạn tầm nhìn, họ tin những gì mình thấy và biết là quá nhỏ bé trước vũ trụ vĩ đại. Và vẫn luôn có một thế lực ngoài kia quan sát, ghi nhận và bắt chúng ta phải trả giá nếu làm sai, trao phúc đức nếu làm đúng. Vì thế, con người phải sống có đạo đức, phải thuận theo đạo, kính ngưỡng Thần và khiêm nhường trước tự nhiên.

Qua hàng nghìn năm biến thiên của lịch sử nhân loại, bao thiên sử oai hùng rồi cũng lụi tàn, nhưng những giá trị phổ quát về đạo đức cơ bản của con người thì không thể phủ nhận. Và để giải thích được cho việc vì sao phải duy trì đạo đức đó, cho tới giờ có vẻ chỉ có thuyết hữu thần là cho ta câu trả lời logic mà thôi.

Câu châm ngôn đã nổi tiếng trên toàn thế giới nói rằng: “Khởi sự của đạo đức là biết sợ”.

Thế nên, có niềm tin vào những năng lực, quy luật có thể chi phối cuộc đời con người, thì người ta mới biết sợ. Một khi ta không biết sợ hãi bất kể điều gì, không tin rằng sẽ bị trừng phạt nếu làm điều xấu, thì sẽ tin rằng mình có khả năng lớn lao không giới hạn và sẵn sàng làm mọi việc kể cả chà đạp lên người khác. Đó chính là vô đạo đức, là bước đầu tiên trong sự hủy hoại của nhân tính.

Ông Phúc trong câu chuyện trên chỉ vì một niềm tin rằng chết không phải là hết nên đã đứng ra thực hiện một sứ mệnh tuyệt đẹp, truyền cảm hứng và đánh thức lương tri của những người sắp lầm lỡ. Cái tên của ông như mô tả những việc ông đang làm và cũng có thể là dự báo về thành quả của việc đó. Phúc đức sẽ đến với người biết nghĩ tới người khác và dám hy sinh để làm điều tử tế khi không ai yêu cầu.

 

 

 

Đọc nhiều

Sự thật NGƯỜI TÍNH không bằng TRỜI TÍNH số phận đã an bài

Sự thật NGƯỜI TÍNH không bằng TRỜI TÍNH số phận đã an bài. Trong kiếp nhân sinh này, mỗi người đều có sự lựa...

Có gì ở bệnh viện đa khoa quốc tế hơn 20.000 m2 mới khai...

Vừa qua, tại Hà Nội có thêm một bệnh viện đa khoa quốc tế hiện đại đi vào hoạt động. Chỉ sau một thời...

Cập nhật dịch COVID-19 sáng 2/3: Số người tử vong trên thế giới tăng...

Ủy ban Y tế Quốc gia Trung Quốc (NHC) hôm nay (2/3) thông báo có thêm 42 ca tử vong vì COVID-19 trong ngày...

Mặc tin đồn hẹn hò ‘bủa vây’, Bích Phương diện đồ gợi cảm dự...

Bích Phương vô cùng quyến rũ trong tiệc sinh nhật của "soái ca" Đăng Khoa. Lẻ bóng “lâu năm”, dường như các fan hâm mộ...