Diễn đàn thảo luận

Thú hành hạ sinh vật nhỏ du nhập từ Trung Quốc: Tiểu bất thiện sinh đại ác

Khi chúng ta lấy nỗi thống khổ của sinh mệnh khác làm thú tiêu khiển, đó phải chăng là dấu hiệu kinh hoàng của sự suy đồi đạo đức? Vâng, tích tiểu bất thiện tất sinh đại ác.

Chúng ta đang bàn về trào lưu tiêu khiển bằng những con vật nhỏ bé bị nhốt trong túi nilon hàn kín với chút nước, không khí và mặc cho chúng chết dần vì khổ sở cùng cực. Chúng được sử dụng như những chiếc móc chìa khóa, chịu rung lắc, quăng quật, không thể sinh sống như cách chúng nên được tồn tại trên thế giới này.

Phong trào móc chìa khóa động vật lần đầu tiên xuất hiện tại Trung Quốc vào dịp Thế vận hội Bắc Kinh 2008. Dù đã từng bị lên án gay gắt vào năm 2011 nhưng nó vẫn tiếp tục tồn tại và được bày bán tràn lan tại Hạ Môn. Những con vật này bị hàn kín trong một chiếc túi nilon nhỏ chứa đầy nước huỳnh quang đã bão hoà oxy cùng viên thức ăn nhỏ xíu duy nhất. Theo quảng cáo của người bán, chúng có thể sống như vậy được 3 tháng.

Một số tờ báo trong nước gần đây đưa tin rằng trào lưu này bắt đầu xuất hiện ở các thành phố biên giới phía Bắc Việt Nam và những người dùng mạng xã hội đã lên tiếng phản đối bởi nó quá tàn nhẫn.

Tiến sĩ Sam Walton, nhà nghiên cứu tại Đại học Malaysia Terengganu, phát biểu trên trang The Star Online rằng: “Có thể sẽ đủ oxy và thức ăn trong vỏ nhựa, nhưng chất thải sẽ khiến chúng nhiễm độc amoniac và chúng sẽ chết dần trong đó”. Ông cho biết thêm: “Động vật thủy sinh rất nhạy cảm với sự biến động của nhiệt độ, vì vậy việc sống trong túi nhựa chật hẹp này cũng giống như ở trong nhà kính vậy. Ngoài nhiệt độ thay đổi liên tục, chúng còn thường xuyên bị rung lắc. Chúng có thể chết bất cứ lúc nào”.

Những động vật nhỏ đang khổ sở giãy giụa trong bọc túi nhỏ lại trở thành trò vui cho nhiều người (Ảnh: Funnyjunk).

Tích tiểu bất thiện tất sinh đại ác

Đây là một sự đầy đọa đối với các con vật bị bắt làm đồ trang trí. Thú vui tận hưởng cảm giác thống trị và quyền lực khi nắm trong tay sinh mệnh của kẻ khác, hay thích thú nhìn những sinh vật vô tội quằn quại chết dần trên tay mình… thật là ác độc. Cái ác nhỏ, khi được dung dưỡng – tích tụ, sẽ trở thành đại ác. Những người có lòng trắc ẩn cũng như trách nhiệm với đạo đức xã hội, chắc chắn không thể ủng hộ hay làm ngơ trước trào lưu tàn nhẫn này.

Tôi chợt nhớ tới bộ phim nổi tiếng của đạo diễn Hàn Quốc Kim Ki-duk có tên “Xuân, Hạ, Thu, Đông rồi lại Xuân”, được khán giả bình chọn là một trong 100 bộ phim hay nhất sau năm 2000 (do BBC khảo sát). Bộ phim bắt đầu bằng cảnh mùa xuân trong ngôi chùa nhỏ nằm giữa hồ nước bên núi rừng tĩnh lặng của Hàn Quốc. Chú tiểu nhỏ tuổi tu hành cùng sư phụ tại nơi đây, ngày ngày họ ngồi thiền và tụng kinh, đôi lúc dùng chiếc thuyền nhỏ để đi vào bờ hái cây thuốc hoặc tập thể dục.

Một ngày kia tại con suối nhỏ trên núi đá, chú tiểu buộc một cục đá vào con cá và cười khúc khích khi thấy nó vùng vẫy cố bơi trong tuyệt vọng. Sau đó thú vui bất thiện kia được tiếp tục với một con ếch và một con rắn. Sư phụ đều nhìn thấy cả. Đêm hôm ấy, sư phụ buộc một khối đá vào chú tiểu khi chú đang ngủ. Sáng hôm sau, cậu mếu máo nói sư phụ hãy giúp bỏ khối đá ra khỏi người mình.

Sư phụ hỏi: “Nó có làm con đau không?”, chú tiểu trả lời: “Có ạ!”. Sư phụ hỏi cậu có làm thế với những con vật kia không, cậu đều nhận. Sư phụ bảo cậu đứng lên đi vòng quanh nhưng cậu không đi nổi và sư phụ hỏi cậu có hiểu những con vật kia cũng cảm thấy như vậy không. Ngài cũng nói chừng nào chưa giải thoát cho những con vật bị hành hạ thì cậu không được bỏ khối đá ra, và nếu có con nào chết thì cậu sẽ phải tự dằn vặt suốt cuộc đời.

Chú tiểu vật lộn với khối đá trên lưng đi đến con suối và thấy con cá đã chết, con ếch đang cố vùng vẫy, còn con rắn nằm im trên vũng máu. Có lẽ nó đã bị con vật khác tấn công và chết khi không chạy thoát thân được. Chú tiểu bật khóc nức nở khi thấy những gì mình đã làm.

Ảnh: Contioutra.

Tất cả như một dự báo về cái ác đã được gieo mầm trong cậu bé tu hành. Quả thật, sau này cậu đã phạm giới luật và bỏ dở việc tu hành. Mầm mống cái ác vẫn ở trong cậu cho đến khi cậu sát hại vợ mình vì cô ngoại tình.

Các ác sẽ dẫn tới các ác. Hay tội ác lớn hơn sẽ được cảnh báo và biểu hiện ra ngoài bằng những việc làm tưởng chừng như vô hại. Khi chú tiểu hỏi sư phụ làm sao phân biệt được cây thuốc và cây độc, sư phụ nói rằng cây độc ấy có một vân trắng nổi trên lá. Nguyễn Du cũng viết trong Truyện Kiều rằng “anh hoa phát tiết ra ngoài”, có lẽ những cái xấu xí và ác độc cũng sẽ phát tiết ra ngoài như người xưa nói: “Tướng tự tâm sinh”. “Tướng” ở đây không chỉ là tướng mạo, mà còn là cả những biểu hiện ra bên ngoài ở lời nói, hành động của mỗi cá nhân. Từ mỗi lời nói, hành động, nếu không được quy chính cho thiện thì sẽ dễ nảy sinh tội ác về sau.

Cái ác sẽ tích tụ từ những điều nhỏ

Câu chuyện con cá, con ếch và con rắn bị buộc đá có gì đó rất giống với những con vật nhỏ bé bị nhốt vào túi kín làm móc chìa khóa trên đây. Tôi rùng mình khi nghĩ tới những đứa trẻ sẽ mua chúng về nghịch ngợm. Có lẽ các em cũng sẽ khóc khi “đồ chơi” của mình chết, nhưng các em không thấy đau khi “chơi” với những con vật kia.

Không thể đặt mình vào vị trí của người khác hay kể cả sinh vật khác để cảm nhận nỗi thống khổ, đau đớn của họ, thì đó là một dấu hiệu rất rõ ràng về sự vô cảm và khả năng gây ra tội ác trong tương lai.

Thiện ác trong mỗi người từ khi sinh ra đã là khác nhau. Nhưng nhờ có giáo dục, người ít lòng trắc ẩn khi được hướng dẫn cách đặt mình vào vị trí của người khác cũng có thể biết dừng lại, biết chùn tay khi định làm tổn thương ai đó. Giống như cậu bé dù đã vui cười khi buộc đá vào các con vật, cũng thấy thống khổ khi lâm cảnh tương tự và khóc nức nở khi thấy con rắn nằm chết trên vũng máu.

Ảnh: Naver.

Lòng thiện có thể giáo dục được, thì cái ác cũng có thể được dung dưỡng từ những “thú vui” tưởng chừng vô hại. Hình ảnh cánh cửa xuyên suốt bộ phim “Xuân, Hạ, Thu, Đông rồi lại Xuân” cũng như một lời nhắc nhở thế nhân: Dù cánh cửa chơ vơ giữa đất trời, xung quanh không có tường rào ranh giới, nhưng hai thày trò kia vẫn ngày ngày đóng mở nó để đi qua và lên bờ. Đạo đức, lễ tiết của con người cũng vậy, dù vô hình và không thể hiện ranh giới, dù không ai theo dõi kiểm tra, nhưng người ta vẫn nghiêm cẩn tuân thủ từng thời, từng khắc. Cánh cửa ấy vẫn phải đi qua, vẫn phải hiện hữu để phân định rõ ràng: một bên là sông bể dục vọng mênh mông, một bên là con đường tới bến bờ giác ngộ.

Thuần Dương

 

 

 

Tham tiền quên người thân, tham rượu quên người khác, tham sắc quên chính mình

Làm bất cứ việc gì đều nên giữ chừng mực, vừa đủ thì dừng, chớ sang cực đoan. Như thế mới là minh tỏ lý lẽ, cũng là có trách nhiệm đối với bản thân và biết nghĩ cho người khác…

Trong cuộc sống có rất nhiều thứ cuốn hút và cám dỗ con người. Người không tự giác kiềm chế bản thân, một mực truy cầu hưởng thụ vật chất, chỉ muốn thỏa mãn dục vọng cá nhân thì sẽ càng ngày càng lún sâu, cuối cùng không thể tự mình thoát ra được.

Thế gian có ba thứ hấp dẫn nhất đối với con người là: Tửu – Sắc – Tài (tiền tài). Nếu con người không tự giác chế ngự bản thân, bị đắm chìm vào chỉ một trong số đó thì sẽ gây ra rất nhiều điều bất hảo, còn nếu đắm chìm vào hai hoặc cả ba thì chính là thảm hoạ.

Cổ nhân vì minh tỏ sâu sắc cái hại của ba thứ dục vọng nói trên mà để lại cho chúng ta đôi lời cảnh tỉnh: “Tham rượu quên người khác, tham sắc quên bản thân, tham tiền quên người thân” (Nguyên văn: “Tham tửu bất cố nhân, tham sắc bất cố thân, tham tài bất cố thân”).

Tham rượu quên người khác

Uống rượu có chừng mực không phải là việc xấu. Có người nói uống chút rượu có thể giãn gân cốt, thông huyết mạch, khi thời tiết lạnh thì rượu vào làm ấm tấm thân.

Trước đây rất nhiều hợp đồng được quyết định trên bàn tiệc, đối tác cùng với khách hàng uống mấy chén rượu giao lưu, trao đổi. Mặc dù phong thái này đang dần dần thay đổi, tập tục này cũng dần dần mất đi, nhưng có thể thấy rượu có một vị trí nhất định trong đời sống của con người.

Nhưng uống rượu quá độ thì lại là chuyện khác, rượu không chỉ gây nghiện mà còn dễ gây ra ngộ độc. Mà hình ảnh xấu xí nhất không gì bằng các trạng thái hành vi trong khi say rượu. Khi ý thức của con người bị rượu làm cho mê loạn, có thể làm ra những cử chỉ, hành động, và lời nói không thích đáng, thậm chí lố bịch. Tệ hơn nữa có người trong cơn say tuý luý còn hành hung, thậm chí gây án mạng. Thế nên uống rượu quá độ chỉ có thể hại người hại mình.

(Ảnh minh họa: ricepuritytest.co)

Tham sắc quên bản thân

Con người ai ai cũng thích những gì đẹp đẽ. Người khác giới cũng vậy, cổ ngữ có câu: “Yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu”, mỹ nhân và anh hùng luôn luôn hấp dẫn lẫn nhau. Nhưng nếu một người không thể nào chế ngự được sự dụ dỗ của sắc đẹp, từ đó làm những việc không thích đáng thì cuối cùng sẽ làm điều không tốt với bản thân. Đó cũng là kết quả tất yếu.

Người chìm đắm trong tư dục thường không chế ngự được sự cuốn hút của nữ sắc, do đó thường liên tiếp phạm lỗi lầm nhiều lần. Lâu dần họ không những gây tổn hại bản thân mà còn tổn hại đến những người liên quan.

Trong xã hội hiện nay, những trường hợp tiêu cực như thế khá nhiều. Gần đây nhiều nhân vật từ ‘tăm tiếng’ trở thành ‘tai tiếng’ cũng chỉ vì không ước thúc được tư dục bản thân mà có quan hệ bất chính với người khác giới. Những hành vi bất chính này đang dần bị bại lộ, ảnh hưởng nghiêm trọng đến gia đình cả đôi bên, và ảnh hưởng đến sự nghiệp bản thân. Cuộc đời cũng vì thế mà có những vết ô uế không gì gột rửa được.

(Ảnh minh họa: tin247/NGỌC HIỂN)

Tham tiền quên người thân

“Quân tử ái tài, thủ chi hữu Đạo”. (Quân tử yêu thích tiền tài, nhưng có được tiền tài bằng Đạo, hợp với Đạo). Tiền thực sự rất quan trọng để duy trì cuộc sống. Nhưng trên đời còn có rất nhiều thứ quan trọng hơn tiền bạc, mà một trong đó chính là tình thân – tình cảm giữa những người ruột thịt.

Một khi chìm đắm trong tiền tài thì dễ bị cái tâm tham lam dẫn dắt. Chỉ vì một chút lợi nhỏ mà tranh giành đấu đá với người thân, rồi từ mặt nhau đến già, thậm chí có người còn dùng hung khí đánh nhau, coi nhau như kẻ thù.

Tiền có thể từ từ kiếm được, nhưng người thân một khi đã mất đi thì cả đời ân hận. Có những anh em một nhà khi cha mẹ còn đó mà đã chẳng nể mặt, tranh giành tài sản. Hành vi này không chỉ làm đau lòng mẹ cha mà còn là những trái bom nổ chậm trong quan hệ anh em, có thể bùng nổ bất cứ lúc nào sau này.

“Tham rượu quên người khác, tham sắc quên bản thân, tham tiền quên người thân” – một câu nói ngắn ngủi đã chỉ rõ bản tính, hành vi con người. Cuộc đời nếu không để ba thứ này dẫn dụ thì mới có thể có được ngày mai tươi đẹp.

Nam Phương
Theo Vision Times

 

iPhone 7, 7 Plus giảm giá cực mạnh cuối tháng 7, cơ hội mua tuyệt vời

Cuối tháng 7, các mẫu iPhone 7 và iPhone 7 Plus hàng đã qua sử dụng tiếp tục được giảm giá rất mạnh tại các cửa hàng, xuống chỉ còn xấp xỉ 4 triệu đồng. Đây là mức giá siêu hấp dẫn với 1 sản phẩm đình đám một thời chỉ cách đây vài năm, theo Bóng Đá Plus.  

(Ảnh: Bóng đá Plus)
(Ảnh: Bóng đá Plus)

Tại các hệ thống phân phối chính hãng của Apple tại Việt Nam, các sản phẩm iPhone 7, iPhone 7 Plus đều được giảm 200.000 – 1.500.000 đồng, tùy mức dung lượng.

Cụ thể, sau khi trừ hết các ưu đãi giá thì chiếc iPhone 7 bản 32GB hàng lock (đã qua sử dụng) chỉ còn 4,079 triệu đồng.

iPhone 7 bản 32GB quốc tế với hình thức like new 99% được nhiều nơi rao bán với mức giá chỉ khoảng 4,7 triệu đồng. iPhone 7 dung lượng 128GB, bản khóa mạng có giá cũng chỉ hơn 5 triệu đồng,theo trang Kiến Thức.

(Ảnh: Bóng đá Plus)

Mức giá trên được xem là quá hấp dẫn với một sản phẩm đình đám một thời như iPhone 7. Như vậy kể từ khi ra mắt vào tháng 9/2016, tức gần 3 năm, bộ đôi iPhone 7 và iPhone 7 Plus đã được giảm giá xuống mức thấp kỷ lục.

Bên cạnh đó, thị trường máy cũ đã qua sử dụng cũng rất sôi động. Theo khảo sát tại nhiều cửa hàng ở Hà Nội và TP HCM, tùy phiên bản mà giá bán của bộ đôi iPhone 7, 7 Plus chỉ vào khoảng 4 – 9 triệu đồng. Rẻ nhất là iPhone 7 32GB, bản lock (sim khóa mạng) với mức giá chỉ 4,1 triệu đồng. Tuy nhiên, máy được bán ra không bao hàm hộp, cáp, sạc và các loại phụ kiện kèm theo khác.

Như vậy, so với thời điểm ra mắt cách đây gần 3 năm, iPhone 7 và 7 Plus hiện tại đã mất giá khoảng một nửa. Điều này cũng không khó hiểu, bởi kể từ đó, Apple đã cho ra đời hàng loạt mẫu máy xịn xỏ hơn, như: iPhone 8, iPhone X và iPhone XS…

(Ảnh: kienthuc.net.vn)

Tuy thế, bộ đôi iPhone 7, 7 Plus hiện vẫn rất được ưa chuộng vì cấu hình rất tốt với điểm nhấn quan trọng nhất là bộ nhớ 2GB RAM.

So với các mẫu máy trên thị trường hiện nay, camera của iPhone 7 và 7 Plus vẫn được xếp vào loại có chất lượng rất tốt. Quan trọng hơn cả, là chiếc máy này vẫn hoạt động ổn định sau một khoảng thời gian rất dài, không nhanh bị “lag, đơ” như các thiết bị Android.

Tuy nhiên, hiện tại trên thị trường xuất hiện rất nhiều máy dựng, máy lô với phần linh kiện bên trong được chắp vá từ các sản phẩm chất lượng kém, không tên tuổi từ Trung Quốc. Do đó, người dùng bình thường nếu đi mua và không chú ý, thì sẽ dễ dung phải các máy loại này, theo Bóng đá Plus.

Ngoài ra, đa số các cửa hàng cũng chỉ đưa ra thời hạn bảo hành rất ngắn cho các mẫu máy cũ. Do đó, khách hàng cần hết sức cẩn thận khi cân nhắc sắm cho mình một chiếc iPhone 7, 7 plus với mức giá hời.

 

 

Tiến sĩ đề xuất dùng lu chống ngập và hội chứng ‘ném đá tập thể’

Phải chăng vì trước đó người dân đã mất hết lòng tin với một bộ phận những “ông nghị”, “bà nghị” chỉ biết gật gù hưởng lộc mà không lo cho nước cho dân?

Trong phiên họp HĐND TP.HCM vào chiều 12/7 vừa qua, đại biểu Phan Thị Hồng Xuân đã đề xuất trang bị “lu” cho người dân để chống ngập. Đề xuất này đã gây bão cộng đồng mạng, nhiều người phản đối, giễu cợt, cho là không khả thi. Việc bất ngờ trở nên “tai tiếng” khiến bà Xuân rất buồn và rơm rớm nước mắt khi chia sẻ với báo chí.

Phòng chống ngập lụt là một bài toán còn đang được thảo luận, và đề xuất của PGS.TS. Phan Thị Hồng Xuân cũng chỉ là một ý tưởng trong rất nhiều ý tưởng mà thôi. Điều đáng nói ở đây là nhiều người đã vội hùa theo đám đông mà cười cợt, miệt thị bà Xuân khi mới nghe mấy từ “dùng lu chống ngập”, mà chưa nghiêm túc tìm hiểu xem ý nghĩa thực sự của nó là như thế nào.

Chia sẻ với Tuổi Trẻ Online, PGS.TS. Phan Thị Hồng Xuân cho hay:

“Đây không phải là sáng kiến do tôi tự nghĩ ra mà đã được các chuyên gia của JICA (Nhật Bản) nêu trong chương trình lắng nghe trao đổi vừa qua”.

“Góc nhìn của tôi là góc nhìn nhân học, tôi dùng từ “cái lu” vì muốn nhấn mạnh ở khía cạnh tri thức bản địa, theo phương diện dân gian, nhưng mọi người lại đẩy câu chuyện quá xa.

Tôi nghĩ nếu mình dùng cụm từ “dụng cụ chứa nước” thay vì nói “cái lu” thì chắc là không bị phản ứng như vậy, không tạo ra hiệu ứng gây phản cảm như vậy”.

Bà Xuân cũng chia sẻ thêm với báo chí rằng:

“Hiện nay các nhà ở nông thôn thì trước sân thường có những cái lu to đựng nước với nhiều tính năng, trong đó có chứa nước mưa”.

“Tôi từng tới Philippines, ở đó người dân đặt một thùng nước trên xe ba bánh. Khi nhà ngập nước nội bộ người ta sẽ cắm vòi hút nước chứa tạm vào thùng đó, khi hết mưa, hết ngập họ lại dùng chính nước đó để rửa, tưới tiêu cây vườn”.

Hiệu quả và tính khả thi của ý tưởng này tại TP.HCM còn cần được nghiên cứu, thảo luận; người viết bài này cũng không bảo vệ ý kiến của bà Xuân. Điều đáng suy ngẫm ở đây là vì sao lại có nhiều người vội vã giễu cợt, phản đối, thậm chí là nhục mạ một đại biểu HĐND và cũng là một PGS.TS?

Phải chăng vì trước đó người dân đã mất hết lòng tin với một bộ phận những “ông nghị”, “bà nghị” chỉ biết gật gù hưởng lộc mà không lo cho nước cho dân?

Phải chăng vì sự giả dối trong ngành giáo dục đã lan tràn, điểm giả, bằng giả, nên người ta dễ dàng cho rằng cái mác PGS.TS cũng chỉ là giả?

Phải chăng vì cuộc sống quá nhiều những căng thẳng, phi lý và bất công, khiến nhiều người chỉ còn biết xả hết nỗi oán hận của mình sau mỗi tin tức giật gân như thế?

Hay phải chăng vì lối dạy và học khuôn mẫu, giáo điều, bắt người học phải chấp nhận đáp án có sẵn mà không được tư duy phản biện bao nhiêu năm nay khiến cả một thế hệ đã không còn bình tĩnh, lý trí phán xét đúng sai nữa?

Hay liệu có phải vì cái thứ “văn hoá đấu” đã âm thầm len lỏi trong mỗi con người kể từ khi đấu tranh được đặt lên bệ thờ mang tên “động lực của sự phát triển”, nên người ta bất tri bất giác mà đả kích lẫn nhau?

Từ thuở xa xưa, nền văn hoá truyền thống của các dân tộc Á Đông coi trọng Nhân Nghĩa Lễ Trí Tín, “Cái gì mình không muốn thì đừng làm cho người khác”. Ở phương Tây, triết gia vĩ đại Socrates cũng dạy con người cách đối xử với một tin đồn là để nó đi qua ba cánh cửa: Sự thật, Lòng tốt và Hữu ích. Nếu như mỗi người khi nhận được thông tin từ truyền thông có thể dùng cái đầu lạnh (lý trí) và trái tim ấm (lòng tốt) để phân tích, dù có ý kiến phản đối thì cũng dùng những lời lẽ nhẹ nhàng, tôn trọng phụ nữ hơn, thì có lẽ sẽ bớt đi nhiều nỗi buồn và tổn thương không đáng có.

Nếu xã hội ngoài kia là một bức tranh màu xám, chúng ta có thể tự thắp lên màu xanh tươi bằng chính sự dịu dàng, bao dung của tâm hồn mình?

Khiêm Từ

 

CLB Hải Phòng phải ‘đền vạ’ 5 tỷ đồng cho ngoại binh: Cái giá của việc phá luật chơi

Sự kiện CLB Hải Phòng bị FIFA xử thua kiện, phải chịu bồi thường cho cầu thủ của đội này là Errol Stevens với số tiền lên đến gần 5 tỷ đồng (trên 200.000 đô la) khiến nhiều người cảm thấy đáng tiếc. Đúng là việc nhỏ không để ý liền hóa thành chuyện lớn, vừa mất tiền lại vừa mất đi danh tiếng mà đội bóng này đã dày công gây dựng. 

Thua kiện từ một việc cỏn con

Các CLB bóng đá chuyên nghiệp đều phải dựa vào tiền quảng cáo để hoạt động và phát triển, mà tiền quảng cáo lại dựa vào danh tiếng của CLB. Sự kiện CLB Hải Phòng thua kiện bắt đầu từ một việc hết sức vặt vãnh: “Sự việc khởi nguồn từ tháng 5-2017 khi Errol Stevens gia hạn hợp đồng với CLB Hải Phòng đến hết mùa giải 2019. Nhưng cầu thủ này lại không cầm được bản hợp đồng nào (có tin là anh ký 4 bản), vì thế không thể làm thị thực cho các thành viên trong gia đình” (SGGPO).

Stevens bức xúc nói lời khiếm nhã bị Hải Phòng kỷ luật. Anh về nước, kiện lên FIFA và thắng kiện. Còn phía CLB Hải Phòng: “Chủ tịch Trần Mạnh Hùng cho biết ông cảm thấy bất ngờ trước án phạt của FIFA và tuyên bố sẽ kháng cáo” (Tiền Phong). 

Rất nhiều bạn đọc tỏ ra bất ngờ với… sự “bất ngờ” của ông Hùng. Ký hợp đồng mà không giao hợp đồng đã là vi phạm luật Lao động của Việt Nam và của thế giới nói chung. Lẽ nào một CLB có bề dày kinh nghiệm và thành tích như thế này lại không biết?

Cứ cho là ông Hùng và CLB không hiểu rõ luật, lẽ nào cả CLB lớn như thế không có người hiểu biết về luật lao động? Cho dù không ai biết luật đi chăng nữa, nhưng khi sự kiện phát sinh, sao không xin tư vấn từ các luật sư? Đến khi bị FIFA phạt rồi vẫn chưa tham vấn luật sư để biết mình đúng hay sai mà đã lập tức tuyên bố kháng cáo.

Mà vấn đề có gì phức tạp đâu, Stevens vốn cũng không đòi hợp đồng, chỉ khi anh cần làm thị thực cho người nhà thì mới cần đến. Nếu CLB muốn giữ “bí mật” hợp đồng (mặc dù vẫn sai luật), hoàn toàn có thể chủ động giúp anh làm các thủ tục cho người nhà. Được vậy thì đâu đến nỗi Stevens tức giận kiện lên FIFA. Tại sao CLB Hải Phòng lại cư xử với chân sút chủ lực đã gắn bó với họ đã mấy năm rồi như thế?

Chủ tịch CLB Hải Phòng, ông Trần Mạnh Hùng khẳng định làm đúng trong vụ Stevens. (Ảnh: baodongnai.com)

Lặp đi lặp lại cùng một lỗi: Tùy tiện đuổi việc

Năm 2004, Liên đoàn Bóng đá Việt Nam (VFF) cũng đã bị thua kiện HLV Letard vì đã đơn phương chấm dứt hợp đồng vô lý với số tiền đền bù là 197.800 đô la. Một việc khá tức cười là đến khi bị phạt VFF vẫn không biết Tòa án Trọng tài Thể thao Quốc tế lại có quyền phán xử như thế. “Theo người phát ngôn VFF, Liên đoàn chỉ biết Ủy ban tư cách kỷ luật của FIFA sẽ xử lý những vụ việc kiểu như thế này mà thôi chứ còn “cái Toà án kia” thì chẳng hiểu sao lại có quyền đó” (VNExpess).

Trước đó, cũng năm 2004, Sau khi tuyển Việt Nam không có mặt vòng bán kết Tiger Cup, VFF cũng chính thức sa thải HLV Tavares và phải đền bù 50.000 đô la.

Năm 2007, sau thất bại SEA Games, HLV Riedl bị buộc viết đơn từ chức nhưng VFF vẫn phải bồi thường 60.000 USD.

Năm 2007, mặc dù HLV Henrique Calisto chấm dứt hợp đồng trước thời hạn, VFF vẫn phải bồi thường 72.000 đô la.

Năm 2011, sau thất bại ở SEA Game 26, VFF sa thải HLV Falko Goetz nhưng vẫn phải bồi thường 110.000 đô la.

Một loạt những “đống tiền” vứt đi kia đều do thiếu chuyên nghiệp từ khâu ký kết đến thực hiện hợp đồng. Có thể thấy lỗi này đã trở thành thâm căn cố đế, tồn tại gần 20 năm nay ở bóng đá Việt Nam mà chưa có chuyển biến. Con người ai cũng mắc lỗi, người xưa nói “Lỗi mà không sửa, đó mới là lỗi thực sự”. Nhưng nếu mắc cùng lỗi lần thứ 3 là không thể chấp nhận được, bị coi là “quá tam 3 bận”. Nhưng đến ngày nay thì không phải là 3 bận nữa mà là 5, 7 bận, thế rồi vẫn không chắc là sẽ không còn lặp lại!

Tại sao ông Park thành công mà các CLB không thành công?

Những năm qua, cùng với phát triển kinh tế thì bóng đá Việt Nam cũng được người hâm mộ, các doanh nghiệp và những người quản lý quan tâm, đầu tư nhiều công sức và tiền bạc để tiếp cận với trình độ châu lục và thế giới. Tuy nhiên, các CLB bóng đá nước ta vẫn chưa thoát ra khỏi “ao làng”, chưa vươn tới trình độ châu lục.

Có một điểm sáng đó là các đội tuyển quốc gia: đội U23 do HLV Park Hang Seo liên tiếp gặt hái thành công, như chia sẻ của ông: “Tôi đến Việt Nam hồi tháng 10/2017. Đến nay đã được 15 – 16 tháng rồi. Tôi dẫn dắt cả ĐTQG và đội U23 nữa. Đó là hành trình thực sự có ý nghĩa khi chúng tôi lọt vào trận chung kết giải U23 châu Á trên đất Trung Quốc. Tiếp đó là bán kết Asiad, lên ngôi vô địch AFF Cup và có mặt ở vòng tứ kết Asian Cup tại UAE” (Vietnamnet). 

HLV Park Hang Seo. (Ảnh: vietnamnet.vn)

Hầu hết người hâm mộ cũng như giới chuyên môn đều cho rằng, người nắm giữ chìa khóa thành công của đội tuyển quốc gia và U23 Việt Nam chính là người thuyền trưởng Park Hang Seo. Trước khi đến Việt Nam, ông Park không được đánh giá cao như các HLV trước như Calisto, Riedl hay Miura, nhưng ông đã làm được điều mà các HLV khác chưa làm được, hoặc làm được chưa tốt: “Thành công là kết quả tổng hòa từ những thế mạnh của Việt Nam, bao gồm sự đoàn kết, niềm tự hào dân tộc, sự thông minh và tinh thần chiến đấu ngoan cường” (Vietnamnet). 

Tờ báo Hàn Quốc Kukmin Ilbo nhận xét: “Thành tích và thái độ khiêm tốn của Park Hang-seo đã thu hút sự chú ý của truyền thông. Ông giống như một người cha tinh thần của đội tuyển Việt Nam. “Hội chứng Park Hang-seo” phản ánh đặc điểm nổi bật của bóng đá, đó là tạo nên tình đoàn kết giữa các dân tộc và trong xã hội”.

Xuân Trường nhận xét về người thầy của mình: “Thầy Park mỗi sáng đều đến gặp từng cầu thủ hỏi han, quan tâm đến tình trạng sức khỏe của họ có ổn không, chỉ những lời nói, hành động nhỏ như vậy thôi của ông cũng khiến các học trò cảm động như cha quan tâm đến những đứa con ruột thịt của mình”.

Đây cũng là khác biệt của ông Park với các HLV khác, và khác biệt với các CLB trong nước, đó là chăm lo cho các cầu thủ như những đứa con ruột của mình.

VFF và các CLB bóng đá Việt Nam thường đem tiền ra treo thưởng. Với số tiền khá lớn cho ghi bàn, chiến thắng, trụ hạng, vô địch… Quả thực tiền thưởng cũng kích thích các cầu thủ hăng hái. Tuy nhiên đồng tiền luôn có 2 mặt. Tiền thưởng vô hình trung gây ra sự cạnh tranh, tranh đua quá mức cần thiết giữa các đội bóng và giữa các cầu thủ trong cùng một đội. Một kích thích nhỏ thì có tác dụng, còn kích thích lớn, hoặc lâu dài thì khiến con người mệt mỏi. Các cầu thủ tự tư hơn, tranh đấu lẫn nhau khiến cuộc sống và thi đấu căng thẳng hơn. Bóng đá là môn đặc biệt coi trọng tinh thần đồng đội, tổ chức, và phối hợp. Khi cái tôi, cái cá nhân bị đề cao thì tập thể sẽ bị coi nhẹ.

Người đứng đầu một tổ chức, một cơ quan, đoàn thể như VFF, CLB hay đội tuyển Quốc gia chính là những vị tướng cầm quân. Để đảm bảo ra trận giành chiến thắng thì vị tướng đó phải làm rất nhiều việc chuẩn bị, “nuôi quân 3 năm dùng trong 1 giờ”. Người làm tướng cần có Đạo của tướng soái:

Thứ nhất là tài trí mưu lược.

Thứ hai, thưởng phạt phân minh, thành tín.

Thứ ba, yêu thương bảo vệ sỹ tốt.

Thứ tư, dũng cảm kiên định.

Thứ năm, uy nghiêm chỉnh tề.

Ông Park sở dĩ thành công là có đủ 5 tiêu chuẩn của tướng soái. Những người làm bóng đá nước ta thường thiếu, hoặc yếu tiêu chuẩn thứ 2, 3 và 4. Thể hiện là thiếu thành tín (ví dụ như các vụ vi phạm hợp đồng nói trên), không yêu thương bảo vệ cấp dưới (ví dụ như không giúp Stevens khi anh có việc gia đình), chỉ biết yêu cầu, và lấy tiền ra treo thưởng, thiếu dũng cảm, thể hiện là không chịu nhận lỗi, khiến các lỗi lặp đi lặp lại mà không có ai đứng ra nhận lỗi, chịu trách nhiệm.

Thiết nghĩ chẳng cần học đâu xa, hãy học ông Park Hang Seo, tìm về với tinh hoa truyền thống, bài học thành công lâu dài, bền vững nhất là trước tiên học “thành nhân”.

Nam Phương

 

 

Mong bạn hãy trân quý những người shipper hơn…

Câu chuyện cô gái xinh đẹp, dễ thương bùng 20 ly trà sữa khiến anh chàng shipper dở khóc dở cười khiến cư dân mạng “dậy sóng” chưa qua được bao lâu thì gần đây Facebook lại chia sẻ thêm rất nhiều câu chuyện “bom hàng” nữa… 

Xin được trích dẫn lại một trong rất nhiều câu chuyện đó:

Trời nắng, đang đi đường thì anh này vẫy vẫy : “Lại uống trà sữa đi em. Anh mới bị bom em”.

Tôi : Vậy sao anh cười?

Anh: Anh không cười thì làm gì bây giờ?

Tôi: Thế sáng giờ anh chạy được bao nhiêu rồi?

Anh: Anh bị sao thấp, nên nhận cuốc ít. Mới chạy được mấy chục thôi em

Tôi: Anh bị bom bao nhiêu?

Anh: Gần 300 em. Haha. Ngồi xuống nghỉ rồi uống với anh cho vui em.

Tôi: Dạ anh

Thật tội cho anh đồng nghiệp.Trưa nắng vất vả lắm các bạn à, kiếm đồng tiền không phải dễ. Đừng độc ác vậy.

Thương anh gương mặt đầy chất phác.

Anh chàng shipper trong câu chuyện vẫn cố gượng cười mời đồng nghiệp uống trà sữa (Ảnh: Facebook)

Được biết, bạn nam trong câu chuyện này muốn đưa ít tiền để giúp đỡ anh shipper tội nghiệp nhưng anh nhất định không nhận. Anh muốn mời bạn uống trà sữa chứ không phải bán lại. Anh cười vậy thôi chứ ai mà không buồn. Cuộc sống này đã đủ nghiệt ngã rồi, lại còn gặp chuyện này nữa, ai mà vui cho được!

Làm nghề shipper cũng cực lắm!

Tôi có một cậu em học sau 2 khoá cũng làm nghề shipper. Cậu bé vừa vừa tốt nghiệp đại học thì bố mẹ không chu cấp tiền nữa, lại không xin được việc nên đi làm shipper.

Một lần, khoảng 12 giờ đêm, cậu ấy gọi cho tôi đến xin ngủ nhờ một đêm. Hỏi ra thì mới biết cậu đi giao hàng muộn, lúc về thì xe hỏng mà không tìm được chỗ sửa nên đành dắt bộ đến nhà tôi xin tá túc, vì nhà trọ quy định 11 giờ đóng cửa, về muộn hơn là không được vào.

Mới 2 tháng không gặp mà tôi đã không nhận ra nó nữa. Thằng bé đen nhẻm, gầy gò, hốc hác… Nhìn bộ dạng nó ăn mỳ như bị bỏ đói 3 ngày mà tội nghiệp, chạy xe từ trưa đến giờ đã có gì vào bụng đâu.

Anh chàng shipper này đang phải cố ăn 3 phần cơm trị giá 150k vì khách đặt mà không lấy. (Ảnh: Facebook)

Cậu bé kể với tôi, gần như ngày nào cũng phải dậy từ 6 giờ sáng và đi đến tận 8-9 giờ tối mới về. Suốt ngày chạy ngoài đường và ngồi trên xe nên lưng và tay lúc nào cũng mỏi nhức, ăn uống thì chẳng bao giờ đúng bữa, khi nào đói quá thì rẽ vào quán cơm bình dân nào đó vội vàng ăn rồi lại đi tiếp.

Chưa kể, nhiều lần cậu còn bị khách chửi vì trễ giờ giao hàng (chủ yếu là do tắc đường), có khi còn bị quỵt luôn tiền ship vì những lí do kiểu như : “Cậu giao không đúng hẹn làm lỡ hết việc của tôi!” hay “Làm lụng cái nỗi gì mà có mỗi đơn hàng cũng không xong”…và rất nhiều những câu nói xúc phạm khác.

Làm cái nghề shipper, thu nhập cao đâu chưa biết, chỉ thấy rõ ràng là vất vả rất nhiều.

Làm cái nghề shipper, thu nhập cao đâu chưa biết, chỉ thấy rõ ràng là vất vả rất nhiều. (Ảnh: vietnamnet)

Tôi cũng từng nghe một anh kể về lần trớ trêu suýt mất trắng gần hai chục triệu đồng. Chẳng là anh nhận chở tóc giả cho một salon có tiếng ở Hà Nội. Vì hàng có giá trị cao nên người ta bắt phảt đặt cược. Ai ngờ khi chở tóc đến thì gọi điện lại thuê bao. Anh đem về báo lại với bà chủ thì nhận được câu “xanh rờn”:

– Em thông cảm. Số tiền này chị vay tạm dùng việc gấp. Hôm sau chị sẽ trả em.

Lúc đó anh mới vỡ lẽ bị lừa…

Sau này anh cũng phải đến salon tóc hết lần này đến lần khác đòi nợ người ta mới chịu trả, nhưng mỗi lần cũng chỉ trả vài triệu đồng.

***

Gửi những ai từng trót đặt hàng mà không nhận (tôi không muốn dùng từ “bom hàng” vì khó nghe quá), những ai từng lỡ to tiếng với người shipper đến muộn, tôi biết có thể bạn không cố ý làm điều đó, có lẽ bạn có một lý do nào đó, nhưng bạn có bao giờ nghĩ:

Những người shipper ấy có thể là cha mẹ của ai đó

Có thể là chồng hoặc vợ của ai đó

Có thể là anh chị em của ai đó

Họ vất vả mưu sinh có thể không phải chỉ cho riêng mình, mà còn để lo cho những người thân của họ, cũng giống như cha mẹ và những người thân của bạn luôn hết lòng yêu thương và chăm sóc bạn vậy…

Cuối cùng, với tất cả sự chân thành, mong bạn hãy trân quý những người shipper hơn…

Tiến Đạt

 

 

Thạc sĩ du học Mỹ chạy xe ôm kiếm ăn: Một thế hệ trí thức đang bị đánh cắp

Đó có lẽ là nỗi niềm không phải chỉ của riêng anh Phạm Quốc Thái. Hàng trăm, hàng nghìn bậc phụ huynh cũng đang giật mình điếng người: liệu đứa con đang được nuôi ăn học mất bao công sức của mình sau này có rơi vào hoàn cảnh tương tự?

Câu chuyện anh Thái “thạc sĩ – xe ôm” đã nóng lên từ vài tuần qua nhưng lên đến đỉnh điểm ngay sau khi kỳ thi THPT quốc gia vừa kết thúc. Một kỳ thi tốn công, nhọc sức, hại thần kinh của hàng triệu người đặt bên cạnh tình cảnh của người đã từng là hình mẫu phấn đấu về học tập như anh Thái xem ra thật là trớ trêu. Hàng chục năm trước, chắc chắn anh Thái cũng hồ hởi, đầy đam mê, hoài bão như những sĩ tử trong kỳ vượt vũ môn kia. Cũng dám khẳng định anh phải là người chăm chỉ, học gạo, cực kỳ nỗ lực vươn lên thì mới có được những suất học bổng “vạn người mơ” thế ấy. Nhưng rốt cuộc thì sao? Vạch đích của anh bây giờ là những chuyến xe ôm nhọc nhằn giữa Sài thành hối hả, bon chen. Anh đã vượt qua biết bao chướng ngại lớn nhất trong cuộc đời đi học của mình, để rồi giờ đây lại phải hòa mình vào đội ngũ xe ôm công nghệ đang ngày một có nhiều hơn những gương mặt đồng cảnh ngộ như anh.

Một thế hệ trí thức đang bị đánh cắp!

Người viết bài này không cố tình dè bỉu nghề chạy xe ôm, càng không có ý coi thường những cử nhân, thạc sĩ thất nghiệp bất đắc dĩ phải chạy grab. Tất cả mọi nghề đều xứng đáng bình đẳng như nhau, miễn là lương thiện. Nhưng rõ ràng đang có một lỗ hổng lớn trong sự phân công lao động ở đây. Một xã hội vận hành bình ổn chính là đảm bảo rằng mỗi người có thể làm tốt công việc đúng chuyên môn, sở trường của mình. Khi bạn bất chợt phát hiện ra người đang chở mình lòng vòng trên những con đường đi làm, đi chơi lại chính là một kỹ sư công nghệ thông tin tốt nghiệp hạng khá thì có nghĩa là tấn bi kịch lớn đã bắt đầu…

Công việc giống như lao động phổ thông mà một người trình độ lớp 9 cũng có thể làm được. Điều tôi bức xúc đó là việc tôi học về kỹ thuật xây dựng công trình nhưng lại phân về quản lý thực phẩm, truy xuất nguồn gốc thịt heo, một lĩnh vực mà tôi không hề có kiến thức gì cả”. Anh Thái đã kể ra cái thảm cảnh dở khóc dở cười của mình như thế đó. Thạc sĩ mà phải về… chăn lợn ư? Bao nỗi tủi hờn, giận dữ, uất ức suốt thời gian qua giờ đã không thể kìm giữ. Tiếng kêu than của anh Thái phải chăng cũng chính là tiếng kêu cứu thất thanh, vô vọng của một thế hệ người Việt trẻ đang phải lao đao, sống lay lắt với những tấm bằng vô nghĩa trên tay?

Câu chuyện ra trường thất nghiệp luôn được các bạn trẻ bàn luận sôi nổi trên mạng xã hội.

Và lại một lần nữa, người ta phải đặt thêm dấu hỏi khuyên son lớn cho ngành giáo dục nước nhà: vì đâu những trí thức ưu tú của quốc gia phải chạy xe ôm kiếm cơm qua ngày? Mà thôi, cũng chẳng cần phải hỏi các bộ, ban, ngành, đoàn thể làm gì nhiều. Câu chuyện giáo dục từ hàng mấy thập kỷ nay nào có gì thay đổi? Những cái gọi là “cải cách” tốn biết bao giấy mực của báo giới, biết bao tiền thuế của nhân dân đã mang lại cho chúng ta những gì? Phải chăng là mang lại thêm hàng nghìn trường cao đẳng, đại học mới mọc lên như nấm? Phải chăng là mang lại hàng vài trăm nghìn cử nhân ra trường bơ vơ như trẻ không nhà với tấm bằng không nhiều giá trị thực?

Trong một buổi tọa đàm khá hoành tráng hồi cuối tháng 3 vừa qua, vị “tướng đầu ngành” giáo dục, ông Phùng Xuân Nhạ tỏ ra thực sự lo lắng trước con số: 30% cử nhân công nghệ thông tin ra trường làm được việc, còn lại 70% cử nhân phải đào tạo lại. Và nếu bạn vẫn chưa thấy rằng con số ấy đáng báo động thì hãy nghe một thống kê nhỏ của đại biểu quốc hội Bùi Sĩ Lợi: “Năm 2017 có 200.000 cử nhân thất nghiệp, cũng có 80% sinh viên, cử nhân ra trường hiện đang chạy xe cho các hãng như Grab”. Tất nhiên đó là con số của 2 năm trước và bạn hãy luôn tin rằng số cử nhân thất nghiệp luôn tăng đều qua từng năm. Mà hiện tại không chỉ có mình Grab cung cấp dịch vụ xe ôm công nghệ, ngoài ra còn có Go-Viet, FastGo, Be… Nghĩa là “đất diễn” của các cử nhân thất nghiệp ngày càng nhiều hơn, thật đau lòng! Trước đây, ở đâu đó trên mạng xã hội, người ta từng chia sẻ hình ảnh một hội trường toàn người trẻ măng đến dự đại hội thành viên Tập đoàn Grab. Đó có phải là chỗ dành cho các em không? Lại đau lòng một lần nữa!

“Ngày tốt nghiệp là ngày thất nghiệp” – Đó là tâm trạng chán nản của rất nhiều tân cử nhân hiện nay. (Ảnh: kienviet.net)

Nhưng sự thể đã đến nước này thì “cũng đừng trách lẫn trời gần trời xa”. Đừng trách ngành giáo dục không định hướng cho đội ngũ cử nhân sắp và đã ra trường bởi trước nay họ chưa từng làm việc đó. Cũng đừng trách các bậc phụ huynh cứ phải cố “nhồi” con mình vào một trường đại học ABC nào đó để nở mặt nở mày với đôi bên hàng phố bởi nó cũng chỉ xuất phát từ mong ước cháy bỏng “thoát dốt, thoát nghèo” mà thôi. Và cũng chẳng nên trách các em tân sinh viên hay cử nhân tốt nghiệp làm gì bởi đơn giản ngay từ đầu các em đã không thể làm chủ được cuộc chơi của chính mình. Khi sự phân công lao động trong xã hội còn quá nhiều bất công và bất cập, khi những thể chế và chính sách không thể theo kịp thực tiễn và tâm nguyện của quảng đại nhân dân thì tất cả những thứ nghịch lý như trên đều sẽ phải tự ngậm ngùi mà chấp nhận trở thành “thuận lý” mà thôi!

Để kết lại bài viết buồn bã này, các bạn hãy nghe lời tâm sự của một độc giả sau khi đã buồn, đã giận, đã tiếc cho những người như anh Thái “xe ôm”: “Hôm nọ tôi đi GrabBike, tài xế là một sinh viên ngành kế toán. Em cho biết chạy xe để kiếm tiền trang trải chi phí ăn học. Thấy em nỗ lực, vui tính, tôi thấy vui và chúc em ra trường kiếm được việc làm đúng chuyên môn. Hôm nay đọc báo thấy anh thạc sĩ ra trường cũng chạy Grab, tôi thấy buồn, cũng chúc anh kiếm được việc làm phù hợp. Tôi không chê Grab, nhưng sinh viên cũng chạy, thạc sĩ cũng chạy Grab thì “học đại học để làm gì?” (Nguyễn Văn Hùng – TP.HCM).

Vâng, đúng rồi! Học đại học để làm gì?

Tiêu Vũ

 

 

Tài xế taxi bỏ mặc người bị nạn: Thiện ác có báo ứng hay không?

Hình ảnh tài xế taxi lặng lẽ nhìn người bị nạn co quắp cầu cứu nhưng dửng dưng bước trở lại xe đã gióng lên hồi chuông báo động về nhân tính. Người ta tự hỏi: Nếu không có camera ghi lại sự việc thì thiện ác có thật là có báo ứng hay không?

Khoảng 3h sáng 25/6/2019 tại giao lộ Tân Hương – Võ Công Tồn (quận Tân Phú, TP.HCM), một chiếc xe máy va chạm với taxi Vinasun. Cú tông mạnh khiến đôi nam nữ ngồi trên xe máy văng lên vỉa hè. Người phụ nữ (tên Tiên) tử vong tại chỗ, còn nam thanh niên bị thương nặng.

Ngay sau tai nạn, tài xế taxi xuống xe quan sát, nhìn thấy người phụ nữ bất động và nam thanh niên co giật cầu cứu nhưng không làm gì, lặng lẽ bỏ đi. Hình ảnh từ camera cho thấy, ngoài tài xế này còn có 17 người đi xe máy và một ô-tô 4 chỗ di chuyển qua khu vực. Chứng kiến cảnh nam thanh niên vùng vẫy kêu cứu, còn cô gái nằm bất động trên vỉa hè nhưng chỉ có một người đi xe máy dừng lại.

(Ảnh chụp từ video)
Đây là một tấn bi kịch. Không chỉ là tấn bi kịch của gia đình chị Tiên với cô con gái 3 tuổi liên tục hỏi “Thế bao giờ mẹ về?” và cha mẹ già ốm đau bệnh tật, mà còn là tấn bi kịch của lương tâm con người.

Trên các trang mạng xã hội rộ lên hai dòng bình luận chính. Thứ nhất là phẫn nộ, lên án sự thờ ơ, dửng dưng của người tài xế taxi. Thứ hai là thông cảm cho người lái xe với nỗi lo sợ bị truy xét kết tội, bị đánh bị trả thù, bị mang vạ, phải đền bù tán gia bại sản v.v.

Trước đây, dư luận cũng đã có phen rúng động trước một “luật bất thành văn” trong giới tài xế xe tải, là nếu lỡ cán bị thương người thì lăn thêm vài lần nữa cho chết hẳn để đền bù một cục, đỡ phải chăm nuôi cả đời. Một tài xế chạy tuyến Bình Thuận – TP. HCM từng trả lời phóng viên VOV rằng: “Không ai mong muốn tai nạn xảy ra cả nhưng lỡ xảy ra thì bên nào cũng phải đặt lợi ích của mình lên trên hết. Nói thật nếu là tôi thì thà nhẫn tâm một lần, nhưng tránh cho phiền hà, dây dưa cả đời, có khi sạt nghiệp cho đến khi chết mới thôi”.

Điều đáng nói ở đây là “cứu người lúc nguy cấp” đã không còn là phản xạ vô điều kiện của con người nữa, mà người ta phải trải qua quá trình suy tính thiệt hơn, cân đo đong đếm lợi hại, rồi mới quyết định. Và thước đo, chuẩn mực để đánh giá đã không còn là đạo đức nữa, mà là lợi ích của bản thân mình, gia đình mình. Thế thì việc dù thiện đến đâu mà bất lợi cho mình cũng sẽ không làm; việc dù ác đến mấy mà có lợi cho mình cũng sẽ làm. Nói cách khác, có người hoàn toàn bị lợi ích dẫn dắt, không còn chuẩn tắc sống, chuẩn tắc làm người nữa.

Hai nạn nhân bị bỏ mặc nằm trên vỉa hè, cô gái do không được cấp cứu kịp thời nên đã tử vong. (Ảnh chụp từ video)

Thực ra, trong một xã hội mà lòng tốt nhiều khi bị hiểu lầm, bị tai vạ, pháp luật và công lý đôi khi bị bẻ cong trước quyền và tiền như hiện nay, việc nhiều người mất lòng tin, ngần ngại, nấn ná cứu giúp người khác cũng là điều dễ hiểu. Khi đạo đức phong thái xã hội không còn cao thượng như xưa nữa, thì người ta sẽ lo bảo vệ bản thân mình trước nhất. Khi kết quả nhãn tiền của việc làm tốt lại là những điều xui xẻo, thì người ta sẽ không nguyện ý hành thiện nữa.

Kỳ thực, “thiện ác đều có báo ứng, không phải không báo mà là thời hạn chưa đáo mà thôi”. Ví như trồng dưa được dưa, trồng đậu được đậu, có lý gì trồng dưa lại thu được đậu chăng? Cứu người đang nguy cấp là việc làm đại thiện, tích được rất nhiều đức, nhất định sẽ có phúc báo tốt đẹp về sau. Có thể ngay lúc này đây bản thân dường như không được lợi gì, thậm chí còn bị thiệt, nhưng nhất định bạn sẽ được Trời cao đền đáp vào một thời gian, không gian khác. Phật gia chẳng đã giảng “Cứu một mạng người hơn xây tháp bảy tầng” đó sao?

Cuốn sách “Liễu Phàm Tứ Huấn” đời nhà Minh ghi lại một câu chuyện như thế này: Có một vị quan đã từng giữ chức Thiếu sư, họ Vương tên Vinh, người ở Kiến Ninh tỉnh Phúc Kiến. Gia đình Vương Vinh nhiều đời sống bằng nghề đưa đò. Một lần mưa quá lâu, sông suối ngập đầy, thế nước hoành hành dữ dội, cuốn trôi tất cả đê điều phòng hộ, người chết đuối theo dòng nước trôi xuống. Các thuyền khác đều lo vớt các thứ của cải trôi về để trục lợi, chỉ có ông cố và ông nội của Vương Vinh là chuyên lo cứu vớt những người dân bị nạn đang trôi nổi trong dòng nước, còn tài vật thì không vớt một thứ nào.

Người làng đều cười thầm, cho rằng họ ngu dại. Cho đến khi cha của Vương Vinh ra đời, cảnh nhà mới dần dần khá lên. Có lần, một vị đạo sĩ đã nói với cha của Vương Vinh rằng: “Ông nội và cha của ông đã tích rất nhiều công đức. Con cháu sinh ra tất phát đạt làm quan lớn…” Về sau Vương Vinh ra đời, đến năm 20 tuổi thi đỗ tiến sỹ, ra làm quan nhậm chức Thiếu sư thuộc bậc Tam công. Con cháu đời sau của Thiếu sư Vương Vinh cũng đều hưng vượng phi thường, tài năng đức độ.

Xã hội ngày nay đang cần lắm những tấm lòng lương thiện, cứu giúp người lúc nguy nan mà không cầu báo đáp. Quên đi lợi ích của bản thân, không nề hà thiệt thòi vất vả, họ nhất định sẽ được Trời cao phù hộ. “Thái Thượng Cảm Ứng Thiên” viết: “Người thiện lương thì ai ai cũng kính trọng. Trời giúp đỡ họ. Phúc lộc đi theo bên họ. Mọi tà quái tránh xa họ, Thần linh hộ vệ. Mọi việc họ làm đều thành công…”

Khiêm Từ

 

 

‘Ai đã đặt tên cho dòng sông’: Từ chuyện ‘trật tủ’ tới nghịch lý của môn văn và cả nền giáo dục

Có người dùng từ “tuyệt vọng” để mô tả cảm giác của thí sinh thi môn văn bị “lệch tủ” trong kỳ thi Trung học phổ thông năm nay. Nhiều học sinh hài hước nói rằng, dù đã thi xong rồi vẫn không biết “ai đã đặt tên cho dòng sông”. Câu chuyện hài hóa ra lại khắc họa sự thật không thể xem nhẹ.

Đề văn kỳ thi Trung học phổ thông mới đây khiến học sinh ngỡ ngàng, tới mức tác phẩm “Ai đã đặt tên cho dòng sông” trở thành chủ đề chế hình hài hước trên các trang mạng. Từ một sự việc nhỏ, có thể thấy kiểu học tủ, ôn theo đề cương đã phản ánh nghịch lý trong việc dạy môn văn ở nhà trường và thậm chí là nghịch lý của giáo dục hiện nay. Hệ lụy có thể đang ẩn tàng chưa hiện hữu, nhưng nó đủ tàn khốc để chúng ta phải quan tâm ngay.

Từ nghịch lý dạy và học môn văn…

Sau ngày thi môn văn trong kỳ thi Trung học phổ thông, khắp các trang mạng xã hội lan tràn cảm giác bất ngờ và chán nản vì bị “tủ đè” của các thí sinh. Hầu hết thí sinh của năm nay đều đoán rằng đề sẽ ra “Vợ chồng A Phủ”, “Tây tiến”, “Việt Bắc”, “Người lái đò sông Đà”… Trước đó, trên mạng xã hội người ta còn tổ chức khảo sát xem các bạn thí sinh nghĩ khả năng ra đề vào bài văn nào là cao nhất. Kết quả được lựa chọn nhiều nhất là tác phẩm “Vợ chồng A Phủ”. Nhưng ít ai ngờ, dòng sông Hương đã nhấn chìm biết bao những chiếc tủ kiên cố.

Nếu hỏi học sinh đi học bây giờ, tôi mạnh dạn đoán rằng đa số các em sẽ chọn loại bỏ văn học khỏi chương trình học nếu được phép. Thầy cô cũng biết học sinh sợ môn văn như thế nào, phải chăng vì thế nên đây là môn được thi đầu tiên trong mọi kỳ thi tốt nghiệp, để học sinh bớt gánh nặng tâm lý?

Nhưng ngay cả một kẻ đã từng chán ghét và học rất kém môn văn như tôi, sau này nhìn lại, cũng phải công nhận rằng văn học hay cách tiếp cận, phân tích, cảm thụ tác phẩm chính là một kỹ năng rất quan trọng cho sự phát triển nhân cách, trí tuệ của một con người.

Thời xưa đi thi làm gì có toán, lý, hóa, càng chẳng có ngoại ngữ, sinh học… người tài được đánh giá chỉ thông qua việc viết luận với chủ đề không có giới hạn. Nhưng nhiêu đó cũng có thể khiến giám khảo đánh giá được nhân cách, quan điểm, chí hướng, tài năng của sĩ tử. Sau này họ ra làm quan, cũng lại một lần nữa khẳng định được cách đánh giá trên là có cơ sở.

Bởi giống như Yuro Teshima lúc bàn về người Do Thái đã viết: “Vấn đề mà người Do Thái quan tâm không phải là nắm bắt được bao nhiêu tri thức, mà là có được trình độ và khả năng quan sát đến mức nào” (Trích “Tại sao người Do Thái xuất sắc”). Tri thức chỉ trở nên hữu dụng khi ta biết cách tiếp cận, phân tích và tự rút ra được những giá trị từ đó.

Và học văn, hay nuôi dưỡng văn hóa đọc, chính là bước đầu tiên để hình thành tư duy phân tích tổng hợp lẫn phản biện. Cách bạn viết về những sự vật, hiện tượng trong đời sống thể hiện khả năng tự học, phẩm chất đạo đức, xu hướng triết học và khả năng lý luận của mình. Người có những khả năng đó tốt thì khi học cái gì mới cũng sẽ cơ bản và thực chất hơn người không có những kỹ năng này.

Các thí sinh ra khỏi phòng thi sớm không được mang theo đề thi. (Ảnh: nguoiduatin.vn)

Có triết gia đã từng nói:

Văn hóa là điều không thể truyền được mà cũng không thể tóm tắt được
.

Thật vậy, người đi trước có kinh nghiệm hơn chỉ có thể truyền lại cảm hứng và cách tiếp nhận, phát triển những điều tốt đẹp tích lũy từ các thế hệ trước cho thế hệ sau. Dạy văn cũng thế, cách dạy theo đề cương, dàn bài, bài văn mẫu là quá hạn hẹp và chèn ép tư tưởng của học sinh.

Chúng ta đang có một vài thế hệ học sinh học văn như những con vẹt và máy phô-tô-cóp-py. Các em được dạy tán dương, phê bình theo mẫu, cảm thụ cũng lại theo mẫu. Cảm thụ là cảm giác và lĩnh hội mà cũng lại theo chỉ đạo thì sao có thể có tiếng nói riêng, chí hướng riêng? Sau này ra đời, các em cũng sẽ sống như vậy, thiếu chính kiến, dễ dàng bị dẫn dắt và chẳng quan tâm tới cái gì là đúng nếu chẳng may nó đi ngược với xu thế chung.

…Tới nghịch lý của nền giáo dục

Một nền giáo dục coi sự vặn vẹo, lý sự và độc đáo của con trẻ là vùng cấm, thì sẽ không thể đào tạo ra những con người biết lý luận, sáng tạo và ưa khám phá. Và có thể là không hề ngoa khi nói rằng cách dạy và học văn hiện nay đang cho phép học trò dối mình dối người ở một mức độ nào đó.

Các em không cảm thấy sống sượng khi tâng bốc những điều mà thật sự mình không cảm nhận được. Thầy cô cũng không cần biết những lời hay ý đẹp kia có thật lòng hay không, miễn là nó đúng theo dàn ý mẫu. Nó trở thành một thói quen dối trá đi theo các em từ khi còn ngồi trên ghế nhà trường. Từ dối trá và thủ tiêu sự khác biệt, các em sẽ mang vào xã hội sự hẹp hòi, khắt khe và phán xét thiếu khách quan.

Và hóa ra, việc dạy văn đã đi ngược lại với mục đích học văn, để cuối cùng lại ngăn cản học sinh được tự do cảm nhận, nêu lên ý kiến và thu về chút cảm hứng sống tốt. Giáo dục chắc chắn là nền tảng của mọi xã hội. Từ một đề thi khiến bao sĩ tử bị lệch tủ, có thể thấy cách dạy tù túng của môn văn và nền giáo dục không thúc đẩy được khả năng quan sát, sử dụng tri thức hữu hiệu. Ngược lại, nó chỉ đang khiến học sinh cố học cho thật nhiều kiến thức mà chẳng hiểu gì về kiến thức đó, chẳng có năng lực phân biệt được tốt xấu đúng sai.

Thí sinh tại THPT Bùi Thị Xuân Quận 1 tụ tập bàn tán khi thi môn Văn sáng 25/6. (Ảnh: cand.com)

Như nhà văn Nguyễn Duy Cần có viết:

Học là để cho tâm hồn càng ngày càng cao hơn, rộng hơn. Có cao, có rộng thì mới tránh được cái nạn ‘thiên kiến’, ‘chấp nhất’ của những đầu óc hẹp hòi.

‘Óc hẹp hòi’ theo Charles Baudoin, là những đầu óc không thưởng thức nổi những gì mình không ưa thích. Ông lại nói ‘Từ sự không văn hóa đến lòng thiên chấp, chỉ có một bước mà thôi’. Thật có như vậy” – (Trích “Tôi tự học”).

Thế mà học văn hay học văn hóa ngày nay không những không làm cho tâm hồn con trẻ cao hơn, rộng hơn mà còn khiến chúng có tầm nhìn hạn hẹp, chỉ thấy việc học là để sau này tiến thân cho nhanh cho cao.

Cụ Phan Bội Châu xưa đã từng than thay cho cái tầm nhìn hạn hẹp của người trẻ khi chỉ biết tới tiền tài danh vọng: “…miệng chưa ráo sữa đã lóc lẻm những thẻ bạc bài ngà, ức chưa rời nôi mà ao ước những mề đay kim khánh. Ôi! Thế là vinh danh hay sao? Quý hóa hay sao?”.

Nguyễn Trọng Thuật lại nói:

“Vô luận Tây học hay Nho học, hễ theo học nó mà không thâm đắc được chỗ tinh thần, không suy diễn làm ra của riêng mình, không truyền thụ được cho đất nước, thì đều là hủ bại cả. Mà cái hủ bại ấy mới là hủ bại tày đình, hủ bại cho cả nòi giống” – (Trích “Người xưa cảnh tỉnh”).

Đến bao giờ sĩ tử đi thi tự tin không sợ “tủ đè”, thậm chí còn được mở sách mà làm bài, thì đó chính là lúc cái kết quả học tập của họ được thể hiện ra ở tầm cao hơn là chỉ học vẹt. Và trình độ của các thầy cô giáo chấm thi cũng đã cao hơn là chỉ kiểm tra bài cũ.

Thuần Dương

 

 

 

 

 

Muốn gia đình hạnh phúc hãy quản tốt cái miệng của mình

Trong mỗi gia đình bất hạnh ít nhiều đều có thể tìm thấy hình bóng của một người ăn nói tùy tiện.

Người không chú ý lời nói thì không thể gặp may mắn, bởi một câu nói sai có thể thật sự khiến mọi thứ đều hỏng hết. Trong lịch sử, sự nghiệp của bao nhiêu người thất bại ở cái miệng nhanh nhảu, tình bạn và tình yêu của bao nhiêu người bị hủy bởi nói lời tùy tiện. Gia đình bất hoà cũng chủ yếu từ cái miệng tùy tiện mà bắt đầu.

Nhìn tất cả các gia đình hạnh phúc và không hạnh phúc, rất dễ phát hiện ra:

Gia đình hạnh phúc, ai nấy đều tâm bình khí hoà, lời nói ấm áp, không khí an hoà.

Còn gia đình không hạnh phúc, ai nấy đều có cảm xúc tiêu cực, không khí căng thẳng, căm phẫn bất bình, hễ nói là văng tục chửi rủa, bầu không khí khổ sở thù hận lan ra khắp gia đình.

(Ảnh minh họa: nzherald.co.nz)

Sau khi quan sát sâu hơn còn có thể phát hiện ra: gia đình không hạnh phúc, nguyên nhân bất hạnh chính là trong nhà luôn có người mắng chửi không dứt.

Chính là người có cái miệng tùy tiện, không ngừng đưa gia đình về phía tranh chấp.

Người ăn nói tùy tiện, năng lượng tiêu cực trong tâm khá nhiều

Người ăn nói tùy tiện, tâm thái vĩnh viễn ở trạng thái không hoàn toàn khỏe mạnh.

Họ thấy cái gì cũng không thuận mắt, nghĩ cái gì cũng không thuận tâm.

Không phải cảm thấy sự việc này không có cách giải quyết tốt, thì là cảm thấy phương diện kia có sai kém.

(Ảnh minh họa: pimpfdm.net)

Không phải mắng người này không có năng lực, thì là hận cái kia không thể tranh giành.

Không phải phát hiện hàng xóm phía Đông bắt nạt mình, thì là cảm thấy hàng xóm phía Tây hãm hại mình. Từ sáng đến tối, toàn nghe thấy anh ta phàn nàn liên miên, tranh cãi kịch liệt, khiến người khác không chịu nổi, làm gia đình tan đàn xẻ nghé, không được yên ổn.

Người ăn nói tùy tiện không tôn trọng các thành viên trong gia đình

Người ăn nói tùy tiện tâm tình thường không tốt; mỗi khi có ưu tư, cứ phát tiết, cảm thấy ai cũng có vấn đề; trách móc, mắng mỏ không nể nang ai, thậm chí với người trong gia đình. Họ không coi ai ra gì, chua chát nhục mạ đối phương, bóc mẽ sở đoản của đối phương, phơi bày những thói xấu của đối phương; là kiểu người không chấp nhận sự khác biệt của người khác.

Chứng cuồng loạn của anh ta sớm đã gây thương tổn cho người khác, tích trữ oán hận sâu dày, từ đó tâm ý nguội lạnh.

Người có năng lực thực sự sẽ không một mực phê bình người khác

Người có năng lực là người suy nghĩ làm thế nào mới có thể giải quyết vấn đề.

Người thiếu bản lĩnh thì giải quyết không được vấn đề, hễ gặp vấn đề khó khăn thì không thể tìm ra cách giải quyết, sẽ nổi cáu bất an, sẽ bắt đầu mắng chửi theo quán tính.

(Ảnh minh họa: psychologytoday.com)

Họ nghi ngờ cái này nghi ngờ cái kia, toàn là lỗi của người khác, tất cả đều là sự vô năng của người khác chứ không phải lỗi của mình.

Đến lượt mình, thì biểu hiện trên miệng toàn là những lời cứng rắn, hôi hám, sắc bén, ác ý, không bao giờ chịu thua, nhấn mạnh vào thể diện; họ cứ mãi ở trong âm thanh nhục mạ không dứt, khiến các thành viên trong gia đình sức cùng lực kiệt, bao mong muốn đều biến thành tro.

Người ăn nói tùy tiện dễ kích động nội chiến

Người ăn nói tùy tiện, hết thảy đều làm hỏng bởi cái miệng.

Sự việc gì không vừa ý thì tìm đến thủ phạm, sau đó kể ra lỗi lầm của đối phương theo thói quen, hễ bị nói lại thì lời mắng chửi càng ngày càng quyết liệt, cho đến khi họ cho rằng “đã áp chế tình thế rồi”, tiêu hóa hết nỗi bực tức rồi mới miễn cưỡng dừng lại.

Tính tình của người như thế giống như thùng thuốc nổ, hễ đụng thì phát nổ, rất dễ gặp rắc rối với họ.

Cái miệng rắc rối của họ, khi không nói thì nhìn người khác với cặp mắt hình viên đạn, hễ nói thì gây tổn thương người khác, rất dễ kích động đấu tranh, mà đây là nguyên nhân của gia đình bất hạnh.

Tóm lại, trong mỗi gia đình bất hạnh ít nhiều đều có thể tìm thấy hình bóng của một người ăn nói tùy tiện

Tuy mức độ biểu hiện có chỗ bất đồng, nhưng hậu quả là nghiêm trọng giống nhau. Những điều tiêu cực, cực đoan sẽ dẫn đến gia đình tan đàn xẻ nghé.

Vì miệng nói tùy tiện, không mắng cái này thì mắng cái kia, nếu là giữa vợ chồng với nhau thì sự xa cách trong mối quan hệ chỉ là vấn đề sớm hay muộn mà thôi.

(Ảnh minh họa: psychologytoday.com)

Nếu là giữa mẹ chồng nàng dâu, sự căng thẳng trong mối quan hệ cũng là kết cục không thể tránh khỏi, tình huống này là phổ biến nhất.

Nếu là giữa cha – con trai hoặc giữa mẹ – con gái, quan hệ dần dần xấu đi là tất yếu, biến thành những người đối kháng với nhau cũng không phải hiếm.

Hãy ít oán trách hơn, làm việc nhiều hơn để tạo nên không khí gia đình hoà ái thân thiện.

Bớt mắng mỏ, thêm khen ngợi, với mọi thứ hãy nhẫn nhiều hơn một chút, nỗ lực tạo nên không khí tường hòa trong gia đình.

Nếu không, bạn sẽ đẩy gia đình đến vực thẳm của tai họa.

Nếu trong gia đình có một người “ăn nói tùy tiện” thì bạn hãy cố gắng nhân nhượng và tránh xung đột với họ. Lấy mình làm gương, chỉ họ đạo lý, dùng tình cảm tác động họ, khiến họ nhận dần dần nhận ra những hành vi có tính phá hoại, khiến họ dần dần cải biến thành tốt.

Chỉ có như vậy, gia đình mới có thể hạnh phúc.

Theo tw.aboluowang.com
Mạn Vũ biên dịch

 

 

Đọc nhiều

Sự thật NGƯỜI TÍNH không bằng TRỜI TÍNH số phận đã an bài

Sự thật NGƯỜI TÍNH không bằng TRỜI TÍNH số phận đã an bài. Trong kiếp nhân sinh này, mỗi người đều có sự lựa...

Có gì ở bệnh viện đa khoa quốc tế hơn 20.000 m2 mới khai...

Vừa qua, tại Hà Nội có thêm một bệnh viện đa khoa quốc tế hiện đại đi vào hoạt động. Chỉ sau một thời...

Cập nhật dịch COVID-19 sáng 2/3: Số người tử vong trên thế giới tăng...

Ủy ban Y tế Quốc gia Trung Quốc (NHC) hôm nay (2/3) thông báo có thêm 42 ca tử vong vì COVID-19 trong ngày...

Mặc tin đồn hẹn hò ‘bủa vây’, Bích Phương diện đồ gợi cảm dự...

Bích Phương vô cùng quyến rũ trong tiệc sinh nhật của "soái ca" Đăng Khoa. Lẻ bóng “lâu năm”, dường như các fan hâm mộ...